Nhiệt Luyến Trí Mạng

Chương 119: 119: Nghe Lời





"An An, ăn từ từ..."
Nguyễn Đan Linh vỗ vỗ lưng An Tống, gọi người giúp việc bưng một ly nước ấm lên.
Dung Nhàn lắc đầu, mím môi, bình tĩnh nói: "Mẹ, vừa rồi hình như con nghe thấy bố gọi mẹ."
"Có à?" Nguyễn Đan Linh nghi ngờ nhìn ra ngoài nhà ăn, "Mẹ có nghe thấy đâu."
Dung Nhàn hơi nhướng mày, "Con và An An đều nghe thấy, mẹ có muốn đi qua xem một chút không?"
Nguyễn Đan Linh theo bản năng nhìn An Tống, thấy cô đang uống từng ngụm nước, cũng không hỏi nữa liền đứng dậy đi ra ngoài, "Vậy hai đứa ăn trước đi, mẹ đi tí rồi về."
Trong phòng ăn chỉ còn lại có Dung Nhàn cùng An Tống, bầu không khí lập tức thoải mái rất nhiều.
Dung Nhàn đi đến bên cửa sổ, đẩy ra, chậm rãi lấy hộp thuốc lá của mình ra, "Có phiền nếu chị hút điếu thuốc không?"
"Em không sao, chị cả cứ tự nhiên."
Dung Nhàn kẹp một điếu thuốc lá bạc hà mảnh mai giữa ngón tay, châm lửa rồi nhả khói ra ngoài cửa sổ, "Mẹ cứ như vậy đấy, không có ác ý.

Bình thường ở nhà mẹ rất bận rộn, thấy chúng ta trở về không thể không cằn nhằn.

Em đừng quá lo lắng."
An Tống đặt thìa xuống, nhìn Dung Nhàn cười đáp lại, "Vâng, không đâu ạ."
"Chị thấy tình trạng của em...!so với lần trước ở Quan Bộc Nhai tốt hơn nhiều." Dung Nhàn hất tàn thuốc sang một bên, "Xem ra Tiểu Cửu chăm sóc em rất tốt."

An Tống gật đầu đồng ý, "Anh ấy đối với em rất tốt."
Dung Nhàn nắm bắt rõ ràng tia ngại ngùng trong mắt cô, là biểu hiện độc nhất của các cô gái đang yêu.
Cô quay mặt đi rít một hơi thuốc, trong lòng không khỏi nghĩ đến chính mình cũng có một thời say đắm trong tình yêu.
Nhà ăn rơi vào sự im lặng không tiếng động.
An Tống muốn tìm một chủ đề nào đó, nhưng vì không hiểu rõ về nhau, cứ tùy tiện mợ miệng chỉ sợ sẽ xúc phạm đến đối phương.
Đang nghĩ, điện thoại di động của Dung Nhàn ở góc bàn đột nhiên rung lên.
Một tay cô ấy cầm điếu thuốc, tay kia cầm điện thoại nghe, "Chuyện gì?"
An Tống lại cúi đầu ăn tổ yến, tận lực không để mình vô lễ nghe trộm.
Không biết người gọi đến nói cái gì, nhưng giọng điệu của Dung Nhàn hiển nhiên có chút chán ghét, "Tôi có nói rồi mà, hôm nay tôi bận?"
Đầu An Tống càng cúi xuống thấp hơn.
Ngay cả cô cũng có thể nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của chị cả Dung Nhàn, nhưng bên kia dường như đang đổ thêm dầu vào lửa.
Bởi vậy nên Dung Nhàn lại nói: "Bản thân nếu mà nhàn rỗi quá, thì tự mình tìm niềm vui đi.

Tôi có chút việc, cúp đây."
An Tống không phát ra tiếng nào ăn xong tổ yến, Dung Nhàn cũng cúp máy, ném điện thoại lên mặt bàn tráng men.
Lời nói và việc làm bộc lộ sự cáu kỉnh.
An Tống với cô ấy vốn dĩ không thân quen, nhưng qua vài lần tiếp xúc, quan hệ vẫn kiểu không gần không xa.
Cô còn đang do dự không biết nói gì, Dung Nhàn làm như không có chuyện gì đùa giỡn: "Bị chị dọa hả? Nhìn cái đầu của em đi, suýt chút nữa dán vào cái bàn rồi."
"Không có..." An Tống ngẩng đầu nhìn cô ấy, "Em sợ quấy rầy chị nghe điện thoại."
Dung Nhàn giật mình, rồi cười vui vẻ.
Cô lại châm một điếu thuốc đi tới trước mặt An Tống, cúi đầu nhìn gò má trắng nõn thanh tú của cô, không khỏi vươn tay nhéo một cái, "Em rất dễ thương đấy, khó trách Tiểu Cửu lại mềm lòng với em.

"
Thời buổi này tìm một cô gái đẹp không khó, mấy cô gái dễ thương cũng rất là nhiều.
Nhưng một cô bé xinh đẹp như An Tống lại có tính cách dễ thương đáng yêu đến ngớ ngẩn thực ra cũng không thấy phổ biến.
Hơn nữa cô nhóc còn có một sự thuần khiết và đơn giản chưa bị thế giới đồng hóa.
Dung Nhàn nhân cơ hội ngồi đối diện cô, mới ăn hai miếng tổ yến mà đã ngán: "Từ nay về sau cứ gọi chị là chị cả thôi, ta không dùng kính ngữ đâu, chúng ta đều là người một nhà, cần gì mà xa cách như vậy."
An Tống đồng ý: "Vâng, chị cả."
Dung Nhàn nhướng mi, nụ cười không hề suy giảm, "Ở trước mặt Tiểu Cửu, em cũng ngoan ngoãn như vậy sao?"
An Tống vốn muốn nói không phải, nhưng hai chữ này lại ở trên môi, cô có chút không nói nên lời.

Hầu hết thời gian, cô thực sự...!nghe theo lời của Dung Thận.
Không phải cô không có chính kiến ​​của riêng mình, nhưng cô tin rằng những gì người đàn ông nói nhất định có lý.
Dung Nhàn trà trộn trên thị trường làm việc quanh năm, con mắt nhìn người rất tỉnh.
An Tống không cần phải phủ nhận cái gì, cô dùng giọng điệu của người từng trải chỉ ra: "An An, ngoan ngoãn nghe lời thì được, nhưng đối với đàn ông thì không được bảo gì nghe nấy.

Em đã từng nghe qua câu nói này chưa?"
Dung Nhàn dừng lại hai giây, "Một người con gái quá nghe lời giống như ly nước sôi loãng, lâu ngày sẽ trở nên buồn tẻ."
An Tống trầm mặc, bắt đầu suy tư: "..."
Đúng lúc Dung Thận mới tới nhà ăn: "..."
"Em muốn chị cùng cô ấy tán gẫu, không phải để chị dạy xấu cô ấy đâu."
Giọng nói trầm ấm của người đàn ông từ trong không khí truyền đến, nghe không ra cảm xúc gì, nhưng ngữ điệu có chút cứng ngắc.
An Tống nghe theo tiếng nói liền nhìn thấy một bóng người mặc áo sơ mi trắng đang chậm rãi đi tới.
Nhiệt độ trong nhà rất dễ chịu, tay áo của anh được xắn lên đến cẳng tay, để lộ những đường nét khỏe khoắn.
Dung Nhàn làm lơ trước sự bất mãn của người đàn ông, đỡ cằm giễu cợt nói: "Làm sao có thể dạy hư con bé chứ? Rõ ràng là chị đang dạy triết lý nhân sinh cho con bé mà."
Đàn ông đều thích làm ra vẻ, kể cả em trai cô cũng vậy.
Dung Nhàn có quan điểm rõ ràng về vấn đề tình cảm, bởi vì đã không còn tin tưởng vào nó nữa, cho nên không kiêng kỵ gì.
Lúc này, Dung Thận đi đến bên cạnh An Tống, đặt lòng bàn tay lên đỉnh đầu cô, "Ra sân sau đi dạo một chút?"
Nghe thì có vẻ như đang hỏi, nhưng lại dùng giọng điệu tường thuật.
An Tống không nói lời nào đứng lên, nhìn thấy một màn này, Dung Nhàn xòe tay thở dài, "Dạy công cốc rồi."
Dung Thận nhíu mày, có vẻ không vui, quay đầu nhìn An Tống nói: "Ở phòng khách chờ anh trước nhé?"
"Được, hai người nói chuyện trước đi."

An Tống không có ý xen vào cuộc tranh luận giữa hai chị em, thong thả bước ra khỏi nhà ăn, mơ hồ nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông, "Kinh nghiệm của An An khác với chị, đừng áp đặt quan niệm của mình lên cô ấy."
"Đây không phải là một quan niệm áp đặt." Dung Nhàn dựa vào ghế, nhẹ nhàng trêu chọc, "Tiểu Cửu, chị hiểu rõ đàn ông hơn em.

Bây giờ em cho rằng An Tống ngoan ngoãn lại nghe lời, nhưng một khi mất đi cảm giác tươi mới, em có khẳng định vẫn đối xử trước sau như một với cô ấy không?"
Người đàn ông mím môi mỏng tỏ ý không đồng tình, nhưng Dung Nhàn không cho anh cơ hội để nói.
"Em không cần phản bác chị, để chị nói cho em một câu thật lòng, năm đó so với An Tống chị càng nghe lời hơn, kết quả em cũng nhìn thấy rồi đấy." Dung Nhàn giễu cợt nhìn ra ngoài cửa sổ, "Trước đó vẫn luôn có người nói với chị, phụ nữ ngoan ngoãn là phúc báo của đàn ông, Còn đàn ông các em thì luôn có phúc mà không biết hưởng.

"
Không có người phụ nữ nào sinh ra đã mạnh mẽ, nếu không phải số mệnh trêu người, có ai lại không muốn sa vào trong vòng tay đàn ông để che gió che mưa?
"Đã lâu như vậy, chị còn không bỏ qua được sao?" Dung Thận đút một tay vào túi hỏi, nhìn vẻ mặt buồn bã của Dung Nhàn.
"Anh ta còn chưa chết, chị không thể bỏ qua được.

Quên đi, đừng nhắc nữa." Dung Nhàn vén sợi tóc bên tai mình, "Nói về An Tống, chị có thể nhìn ra, mẹ chúng mình rất thích con bé, Chị không tiếp xúc nhiều với con bé, ấn tượng đối với con bé cũng không tồi.

Tiểu Cửu, em lớn hơn con bé rất nhiều, nếu em thực tâm thích, đừng nửa vời như những người đàn ông khác, con bé là một cô gái tốt."
Sau một hồi im lặng chết chóc, người đàn ông nói rành rọt từng chữ, "Em lớn tuổi hơn cô ấy nhiều?".