Nhìn Trúng Con Của Đối Tượng Xem Mắt Phải Làm Sao Đây

Chương 96-99: 96: Không Phải Là Thận Hư Chứ




Chương 96:


Edit: Rea
—————
Lục Thâm không đeo mắt kính nên tầm mắt toàn là một mảng mơ hồ, số độ cận của y không tính là quá cao, nhưng cũng không quá thấp, tầm ba bốn độ, thế nên quanh năm đều cần phải đeo kính, hiện tại đột nhiên tháo kính ra thì đúng thật là không quen.
Lúc xuống xe xém nữa là y giẫm phải hố, cũng may là Hạ Kiến Vi đã đỡ y một tay.
Chương Cư Bạch còn ở trong xe thì xa xa nhìn thấy Lục Thâm cùng với một người đàn ông dáng người cao lớn ôm nhau.

Hắn nắm chặt tay lái, cứ tưởng rằng Lục Thâm chẳng qua chỉ lừa hắn chứ căn bản không có bạn trai gì cả, ngay cả người sẽ đến lúc đó Chương Cư Bạch cũng đã nghĩ tới rồi, nhất định là Lục Thâm nhờ ai đó tới để lừa hắn.

Hắn đã sớm nhìn thấu tính tình của Lục Thâm, nhưng lần này hắn lại tính sai.
Chương Cư Bạch tức giận đến sắc mặt u ám, hắn muốn chặt đôi tay đang ôm Lục Thâm kia, Lục Thâm là của hắn, ngoài hắn ra thì không ai có tư cách chạm vào.
Nhiều năm trước không thể là hắn, bởi vì khi đó hắn còn quá nhỏ, nhưng nhiều năm sau khi hắn trưởng thành, người có thể đứng bên cạnh Lục Thâm vẫn không phải là hắn.
Ánh mắt Chương Cư Bạch lạnh lẽo, có lẽ hắn không nên cho Lục Thâm tự do, đáng ra hắn nên nhốt Lục Thâm lại từ lâu, để Lục Thâm chỉ có thể nhìn thấy một mình hắn.
Lục Thâm và Hạ Kiến Vi đều không biết trong lòng Chương Cư Bạch sông cuộn biển gầm như thế nào, hai người bọn họ vẫn còn đang nói chuyện với nhau.
"Đừng căng thẳng, có tôi ở đây." Hạ Kiến Vi ân cần an ủi.
Nhưng Lục Thâm vẫn không yên lòng, "À, ừ, được, cảm ơn."
Hạ Kiến Vi quan sát Lục Thâm, dường như cảm xúc của Lục Thâm rất mâu thuẫn, điều này không khỏi làm Hạ Kiến Vi nảy sinh chút húng thú đối với vị biến thái không biết là thần thánh phương nào kia.
"Tôi đi toilet một chút." Hạ Kiến Vi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Tay phải Lục Thâm vuốt ngón tay trái, y khẩn trương đến mức tay chân lạnh ngắt.

Thật ra có một chuyện rất kỳ lạ, về tuổi tác thì y lớn hơn Chương Cư Bạch, về vai vế thì y lại là thầy của Chương Cư Bạch, nhưng khi vừa tưởng tượng đến cảnh tượng lát nữa là Lục Thâm lại có cảm giác ớn lạnh cả người.
Lục Thâm bỗng nhiên cảm thấy trên vai bị đè nặng, bên tai truyền đến giọng nói giống như ác ma: "Thầy Lục."
Lục Thâm gần như run lên theo bản năng, cứng đờ quay đầu, đón nhận ánh mắt có vài phần u ám của Chương Cư Bạch.


Có lẽ làn da của hắn trời sinh đã rất trắng, đôi mắt có sẵn hiệu ứng của đường kẻ và quầng thâm mắt, không phải cái kiểu người bình thường thức đêm mà có, mà là kiểu bạn sẽ không thấy nó xấu, chỉ cảm thấy người này hơi u ám thôi.

Nhưng dung mạo của hắn quả thực rất mê người, toàn thân mang theo một hơi thở lạnh lẽo.
Chương Cư Bạch khom lưng cười khẽ bên tai y, "Sợ tôi như vậy sao?"
Lục Thâm rụt cổ lại, "Đừng như thế."
Ngón tay hơi lạnh của Chương Cư Bạch khảy tóc mai bên tai Lục Thâm vài cái, hắn nhếch khóe môi, nắm tay Lục Thâm, rồi hôn lên mu bàn tay y một cái, "Hôm nay anh rất đẹp, thầy Lục."
"Là đặc biệt diện vì tôi sao?"
Lục Thâm cảm giác mu bàn tay mình nóng lên, muốn rút tay về, trên mặt lại hơi nóng, y cứng đờ trả lời: "Không phải...!Là vì bạn trai tôi."
Y vừa thốt ra lời này, sắc mặt Chương Cư Bạch đã trở nên âm u với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Thâm, cho đến khi khiến Lục Thâm bị nhìn chằm chằm đến sợ nổi da gà.

Trước đó bị Chương Cư Bạch ép hỏi, Lục Thâm đã tiết lộ người yêu của y là một người đàn ông có mũi có mắt, chỉ sợ Chương Cư Bạch không tin.
"Anh cảm thấy nếu một người vô cớ mất tích, sẽ có bao nhiêu người nhớ rõ hắn?"
Ngón tay Lục Thâm hơi cong lên, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Chương Cư Bạch, "Cậu nói xem, muốn một người hết hy vọng thì có bao nhiêu cách?"
Hai người giằng co một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Chương Cư Bạch lùi về sau một bước, hắn kéo cái ghế bên cạnh Lục Thâm ra, "Bạn trai của anh đâu? Không phải là lừa tôi chứ?"
Lúc này Lục Thâm cũng không có sắc mặt tốt với hắn, "Toilet."
Chương Cư Bạch châm chọc nói: "Vừa tới mà đã vào toilet, không phải là thận hư chứ? Hắn có thể thỏa mãn anh sao?"
Lục Thâm tức giận đến đỏ bừng mặt, "Chương Cư Bạch, miệng cậu tích chút đức đi."
"Thế nào? Chẳng lẽ hai người còn chưa làm?"
Lục Thâm nhíu mày lại, cười lạnh nói: "Chuyện này không cần cậu phải lo lắng, cậu ấy thế nào tôi biết là được."
Chương Cư Bạch bị những lời này của Lục Thâm chọc giận đến nổi gân xanh, người của hắn vậy mà lại bị con chó con mèo không biết chỗ nào tới chạm vào, Chương Cư Bạch giờ phút này quả thực ý muốn giết người cũng có.
"Lục Thâm, tôi đã trở lại."
Chương Cư Bạch đang nổi nóng nên căn bản không có nghe ra đây là giọng của ai, hắn nắm chặt nắm tay quay đầu lại muốn nhìn rõ con lợn rừng này trông như thế nào, sau đó hắn thấy mặt Hạ Kiến Vi.

Hạ Kiến Vi: "..."
Chương Cư Bạch: "..."
Lục Thâm hoàn toàn không biết hai người này quen nhau, y đứng lên đi đến bên cạnh Hạ Kiến Vi, kéo anh, "Kiến Vi, để tôi giới thiệu cho cậu một chút..."
Hạ Kiến Vi cứng nhắc giơ tay lên, "Chờ đã, vậy nên tên biến thái trong miệng anh chính là Chương Cư Bạch?"
Chương Cư Bạch: "Biến thái?"
Hạ Kiến Vi nhìn Chương Cư Bạch, "Hình như cũng không sai lắm."
Lục Thâm ngây ngẩn cả người, có ý gì?
Hạ Kiến Vi mỉm cười đi đến trước mặt Chương Cư Bạch, "Tôi nói là ai chứ, thì ra là cậu, anh em nhà mình thì dễ nói chuyện rồi, Lục Thâm, đây là em trai tôi, cùng nhau lớn lên, đang ở phòng bên cạnh trong nhà tôi."
Lục Thâm lúng túng đứng tại chỗ, vẻ mặt bối rối.
Chương Cư Bạch cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Hạ Kiến Vi: "Anh có người yêu khi nào, sao tôi lại không biết?"
"Ha ha, mẹ tôi đã giới thiệu cách đây không lâu, cậu cũng biết mẹ tôi chính là hiệu trưởng trường Lục Thâm đang dạy mà."
Đương nhiên là Chương Cư Bạch không tin, cười như không cười nhìn hai người bọn họ, "Thế sao, vậy tôi gọi điện hỏi dì Dương một chút, hỏi dì ấy nhìn xem có ai thích hợp để giới thiệu cho tôi một người hay không."
Thế này thì khó xử rồi, nếu Dương Bội Nghi mà biết anh và Lục Thâm ở bên nhau thì quả thực không thể càng như ý bà hơn, đến lúc đó Hạ Kiến Vi có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, càng đừng nói đến việc theo đuổi Lục Tri.
Ba vợ à ba vợ, không phải là tôi không giúp anh, mà là thằng nhóc Chương Cư Bạch này biết rõ chỗ đau của tôi.
Bỗng dưng Hạ Kiến Vi cau mày lại, phát hiện một vấn đề vô cùng nghiêm trọng, nếu Lục Thâm và Chương Cư Bạch ở bên nhau, vậy sau này anh và Lục Tri ở bên nhau chẳng phải là phải gọi Chương Cư Bạch một tiếng "Ba" sao?
Cả người Hạ Kiến Vi cứng đờ, cười nói với Chương Cư Bạch: "Cậu xem cậu ép người ta đến mức nào rồi, nể mặt tôi chừa cho người ta một đường sống được không?"
Chương Cư Bạch đẩy Hạ Kiến Vi ra, "Chuyện này tôi không nể mặt ai, kể cả thể diện Lục Thâm của anh."
Lục Thâm cực kỳ hoảng loạn, huyết sắc trên mặt nháy mắt rút hết.
"Bữa cơm này cũng không cần phải ăn nữa, Lục Thâm, tôi nghĩ chúng ta cần nói chuyện cho rõ ràng." Chương Cư Bạch nắm lấy cổ tay Lục Thâm, kéo y đi ra ngoài.
Lục Thâm cố sức giãy giụa, nhưng y căn bản không tránh thoát được, Hạ Kiến Vi vội vàng ngăn Chương Cư Bạch lại, "Chương Cư Bạch, chuyện này tôi không thể mặc kệ."
"Anh tránh ra, năm mười hai ấy tôi đã buông tha cho anh ấy một lần, lần này cho dù thế nào cũng không thể buông anh ấy ra nữa."
Hạ Kiến Vi nhìn đôi mắt đỏ hoe của Chương Cư Bạch, thoáng cái nhớ tới mùa hè năm ấy, Chương Cư Bạch cực kỳ khác thường, thì ra là vì Lục Thâm.

"Vậy cậu phải đồng ý với tôi, không thể làm tổn thương anh ta." Hạ Kiến Vi vẫn không thế nào yên tâm với trạng thái này của Chương Cư Bạch.
"Cùng lắm là tôi cầm dao tự đâm mình, chứ sẽ không cầm đao đâm anh ấy." Nhưng còn dùng cái khác thì không chắc.
Hạ Kiến Vi kinh ngạc đứng đó, cái này nghe càng kinh khủng hơn...
Lục Tri làm xong việc về nhà thì đã là mười một giờ tối, nhưng trong nhà lại tối om, Lục Thâm vậy mà lại chưa trở về.
Lục Tri nhíu mày, muốn gọi điện cho Lục Thâm theo bản năng, nhưng lại nghĩ đến ba cậu và Hạ Kiến Vi đi hẹn hò, đến giờ này còn chưa về, đang xảy ra chuyện gì không cần nói cũng biết, lúc này cậu gọi điện thoại đến không phải là phá rối sao.
Lục Tri nhìn chằm chằm điện thoại hồi lâu, cuối cùng ném nó lên giường rồi cầm quần áo thay đi tắm rửa.
Dòng nước ấm áp tẩy rửa cơ thể cậu, Lục Tri cúi đầu, tâm trạng có chút khó diễn tả thành lời.
Từ phòng tắm đi ra, Lục Tri mở tủ lạnh lấy một hộp sữa bò, rối rắm giữa việc nóng và không nóng một chút, cuối cùng vẫn ngại phiền mà trực tiếp uống luôn.
Cậu viết bài thi nửa giờ, nhẩm từ vựng Anh rồi mới đắp chăn đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau là một ngày nắng đẹp, bọn Lục Tri sắp thi cuối kỳ nên mấy ngày nay không có nội dung mới mà là tập trung ôn tập.
Lục Tri cầm bánh mì với sữa bò đi đến trạm xe buýt chờ xe, tai thì nghe tiếng Anh, ngoài miệng im lặng luyện tập theo.
Khi Lục Tri vừa đến phòng học, các bạn học trong lớp đều nhìn chằm chằm cậu với vẻ mặt xem kịch vui, đợi khi đến gần chỗ cậu mới phát hiện trên bàn mình đặt một hộp chocolate cùng thư tình.
Lục Tri nhìn bìa bức thư tình, không có ký tên, phong bì màu hồng nhạt, phía trên còn có mùi thơm, không thơm bằng mùi hương dễ chịu trên người Hạ Kiến Vi.
Cậu sửng sốt một chút, thật sự là đầu óc có vấn đề mới đột nhiên nhớ tới Hạ Kiến Vi.
"Thấy ai đặt ở đây không?" Lục Tri quay đầu hỏi bạn cùng bàn của cậu.
Bạn cùng bàn lắc đầu, "Không biết, lúc tôi tới đã ở đây rồi."
Các bạn học nhiều chuyện xung quanh bắt đầu sáp lại, "Ầy, Lục Tri không mở ra nhìn xem sao?"
"Không có gì đẹp." Lục Tri bỏ thư tình cùng với chocolate vào ngăn kéo.
"Nếu biết là ai đưa thì nói với tôi một tiếng."
"Yo yo yo, rốt cuộc Lục giáo thảo của chúng ta cũng thông suốt rồi sao?" Có người đụng vào bả vai Lục Tri trêu ghẹo nói.
Lục Tri kéo ghế ra ngồi xuống, lấy sách giáo khoa trong cặp ra, tâm bất biến (*) nhìn lên.
Trần Uyển Ương nhìn thấy phản ứng của Lục Tri, thương tâm cúi đầu, có phải cô nên dũng cảm một chút hay không?
Sáng nay là một ngày nắng chói chang, không ngờ tới chiều lại bắt đầu mưa rơi ngắt quãng.

Nam sinh trong lớp Lục Tri vốn định đi chơi bóng rổ cũng không thể không đổi thời gian, ảo não trở về phòng học.
"Thật là y như vẻ mặt của trẻ con, thay đổi bất thường." Bạn cùng bàn càu nhàu oán giận thời tiết bên ngoài.
Các bạn nữ trong lớp hỏi nhau đối phương có mang ô hay không, "Mong là đến lúc tan học mưa sẽ tạnh, nếu không thì tớ sẽ ướt như chuột lột mất."
"Còn đôi giày da mới của tớ nữa, nếu lát nữa bẩn thì phải làm sao đây."

"Mong là ba tớ có thể tới đón tớ."
Trận mưa này không những không ngừng mà càng rơi càng lớn, đến lúc bọn Lục Tri tan học thì đã là mưa to tầm tã.
Lục Tri ngồi trong phòng học làm bài tập, định chờ mưa nhỏ một chút rồi mới về.
Có không ít ba mẹ của bạn học cầm ô đến đón, người trong lớp ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn lại một mình Lục Tri.
"Bạn học này, trường vắng hết rồi, mau về đi." Bác bảo vệ gọi Lục Tri một tiếng.
"Vâng, cháu đi ngay đây." Lục Tri cất sách vào cặp, đeo cặp lên lưng đi xuống lầu.
Tiếng nước mưa rơi xuống mặt đất nghe rào rào, Lục Tri ôm cặp định lao ra bến xe bên ngoài thì chợt thấy một bóng người bước tới từ trong màn mưa, sau đó dừng lại trước mặt cậu.
Dưới ô là một khuôn mặt anh tuấn bất phàm, nước mưa thấm ướt tóc mái trên trán anh, anh vươn tay tới nói với cậu: "Tôi đến trễ, chúng ta về nhà thôi."
(*)
Raw: Tám gió thổi không động.
Nghĩa là tám ngọn gió đời, tám pháp ở thế gian hay làm loạn động, mê hoặc lòng người.

Theo Từ điển Phật học Huệ Quang, tập I, tr.414, tám ngọn gió ấy gồm:
1-Lợi (lợi lộc),
2-Suy (hao tổn),
3-Hủy (chê bai chỉ trích),
4-Dự (gián tiếp khen ngợi người),
5-Xưng (trực tiếp ca tụng người),
6-Cơ (dựng sự việc giả để nói xấu người),
7-Khổ (gặp chướng duyên nghịch cảnh, thân tâm bị bức bách, khổ não),
8-Lạc (gặp được duyên tốt, thuận cảnh, thân tâm vui vẻ, hân hoan).
*
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ Kiến Vi: Mặt mày trắng bệnh như y quỷ, cậu mẹ nó mới thận hư đấy!
R: trời mưa mà không làm gì cũng uổng, đoán xem chương sau chú làm gì nhé.
Hết chương 31..

Chương 97:


Chương Cư Bạch sinh ra ở một cái phú quý gia đình, áo cơm vô ưu, tẫn có thể cho hắn muốn làm gì thì làm.


Cha mẹ hắn là tự do yêu đương, vừa lúc cũng môn đăng hộ đối, liền sớm kết hôn, chỉ là tình yêu ngọn lửa châm đến mau, cũng diệt mau. Không bao lâu này hai người liền chán ghét hôn nhân sinh hoạt, cho dù khi đó đã có Chương Cư Bạch, cũng không có thể làm này hai người hồi tâm chuyển ý.


Chương Cư Bạch bị ném cho người hầu, một tháng cũng khó được nhìn thấy một lần cha mẹ hắn, người hầu ban đầu còn sẽ hảo hảo chiếu cố hắn, nhưng sau lại phát hiện liền tính bất tận hiểu lòng cố Chương Cư Bạch cũng sẽ không có người phát hiện, từ đó về sau, Chương Cư Bạch nhật tử bắt đầu khổ sở lên.


Ăn không đủ no mặc không đủ ấm là thái độ bình thường, người hầu thường xuyên còn sẽ đánh chửi ngược đãi hắn, thô bỉ lại chanh chua nói mỗi ngày hướng Chương Cư Bạch lỗ tai rót, khi đó hắn còn quá tiểu căn bản không hiểu những lời này là có ý tứ gì, nhưng cái loại này thô bạo ngược đãi phương thức sở mang đến bóng ma đã ở Chương Cư Bạch đáy lòng cắm rễ.


Nhân tâm luôn là tham lam, người hầu dần dần bắt đầu không thỏa mãn với trộm lấy Chương Cư Bạch cha mẹ cấp Chương Cư Bạch sinh hoạt phí, nàng đem Chương Cư Bạch trộm đi ra ngoài, tính toán mượn này hướng chương gia muốn một bút kếch xù tiền chuộc.


Sau lại sự tình bại lộ, Chương Cư Bạch bị nàng bán cho bọn buôn người, nếu không phải Chương Cư Bạch gia gia kịp thời ra mặt phái người tìm được hắn, chỉ sợ Chương Cư Bạch đã chết, cha mẹ hắn cũng sẽ không nhận thấy được.


Khi đó Chương Cư Bạch bất quá ba bốn tuổi, nhưng chuyện này hắn lại chặt chẽ nhớ cả đời, như là khắc vào hắn trong cốt nhục, mặc dù là thời gian cũng vô pháp tẩy đi.


Từ đó về sau, Chương Cư Bạch liền đi theo hắn gia gia ở tại tiểu dương lâu, bởi vì hắn khi còn nhỏ tao quá lớn tội, cho nên trong nhà mỗi người đều đối hắn thực dung túng.


Chỉ cần hắn muốn, bọn họ liền sẽ nghĩ mọi cách thỏa mãn hắn.


Kia không giống như là ái, càng như là trên cao nhìn xuống tự mình cảm động.


Chương Cư Bạch niệm cao tam thời điểm, lớp học tới một cái tân lão sư, tân lão sư hai mươi xuất đầu, bộ dáng thanh tuấn, trên mặt luôn là mang theo ý cười, nói chuyện cũng là lịch sự văn nhã.


Lớp học nữ sinh còn rất thích cái này tân lão sư bề ngoài, nhưng lớp học nam sinh đã có thể không có loại này ý tưởng, bọn họ nghĩ đến các loại biện pháp tới trêu cợt cái này tân lão sư, đi học không chỉ có không nghe tân lão sư giảng bài, ngược lại còn lớn tiếng nói chuyện, ngẫu nhiên còn sẽ hỏi tân lão sư, ngươi có hay không bạn gái loại này lời nói.


Tân lão sư cũng không tức giận, ngược lại nghiêm trang trả lời bọn họ, nói còn không có.


Chương Cư Bạch là bọn họ trong trường học có tiếng thứ đầu, nhưng ngại với trường học được bọn họ chương gia chỗ tốt, mặc dù trong lòng khinh thường hắn, cũng không ai dám ở trước mặt hắn nói hắn nửa câu không phải.


Chương Cư Bạch ngáp một cái, nhìn thoáng qua ở trên bục giảng giảng bài tân lão sư, móc di động ra nhìn thoáng qua, đứng dậy liền phải đi ra ngoài.


"Lão đại, ngươi phải đi về sao?" Chương Cư Bạch trước bàn nam sinh nghe thấy động tĩnh quay đầu hỏi hắn.


Chương Cư Bạch tối hôm qua đánh cả đêm trò chơi, ghé vào trên bàn ngủ một giấc, cảm thấy có điểm lãnh, vẫn là tính toán trở về đắp lên chăn ngủ.


Giống nhau loại tình huống này, các lão sư đều là xuất hiện phổ biến, trực tiếp đem Chương Cư Bạch đương không khí, không có ai dám đi xúc chương gia đại thiếu gia rủi ro.


"Đồng học, ngươi từ từ."


Chương Cư Bạch từ cửa sau đi ra ngoài đã cũng đủ cho người ta mặt mũi, hắn sờ sờ túi áo, từ bên trong lấy ra một cây kẹo que, sửng sốt một chút chính là không nhớ tới là ai cho hắn, mở ra đóng gói nhét vào trong miệng, một cổ chua ngọt hương vị ở khoang miệng trung tràn ngập mở ra.


Là quả quýt mùi vị.


"Đồng học, đồng học! Chương Cư Bạch."


Thẳng đến cái kia thanh âm kêu ra Chương Cư Bạch tên, Chương Cư Bạch mới phản ứng lại đây, cái kia thanh âm là ở kêu hắn.


Chương Cư Bạch mày hơi chọn quay đầu đi, là bọn họ ban mới tới lão sư, lớn lên thập phần mặt nộn, tên gọi là gì tới?


"Lư lão sư?"


Bị hắn xưng là Lư lão sư thanh niên đi đến hắn trước mặt, nói: "Ta họ Lục."


"Nga." Chương Cư Bạch cũng không quan tâm cái này tân lão sư rốt cuộc họ gì.


"Ngươi thân thể không thoải mái sao? Ta bồi ngươi đi phòng y tế đi."





Chương Cư Bạch nghe vậy sửng sốt một chút, "Vị này Lục lão sư, ngươi nên sẽ không không quen biết ta là ai đi?"


Lục Thâm thản nhiên nói cho hắn: "Ta biết, ngươi là Chương Cư Bạch, các ngươi lớp học mỗi cái đồng học tên ta đều nhớ rõ."


Chương Cư Bạch nhưng thật ra có chút ngoài ý muốn, người này sợ là đầu óc có vấn đề đi, mỗi cái đồng học tên đều nhớ rõ, căn bản không có cái kia tất yếu, ai biết cái này Lục lão sư có thể ở chỗ này ở lại bao lâu.


"Ngươi nếu biết ta là ai, vậy không nên gọi lại ta." Chương Cư Bạch đem kẹo que bao ở trong miệng cắn, xoay người muốn đi.


Lục Thâm lại thứ ngăn cản hắn, "Ta chỉ biết ngươi kêu Chương Cư Bạch, là đệ tử của ta."


Chương Cư Bạch nhìn chăm chú vào trước mắt cái này ánh mắt thanh triệt, dung mạo thanh tuấn thanh niên, bỗng nhiên cười nhạo một tiếng.


"Lục lão sư, thích làm anh hùng mộng có thể, nhưng đừng ở ta trên người, tiểu tâm ta một câu khiến cho giáo phương sa thải ngươi."


Hắn thanh âm âm ngoan lại lạnh lẽo, ánh mắt trên cao nhìn xuống, làm người thực không thoải mái.


Chương Cư Bạch không chờ Lục Thâm nói cái gì nữa, liền thẳng rời đi, cái kia tân lão sư hẳn là không dám lại dây dưa hắn.


Nhưng mà, Chương Cư Bạch vẫn là sai đánh giá Lục Thâm quyết tâm.


Lục Thâm chỉ cần một có rảnh liền sẽ nơi nơi đổ Chương Cư Bạch, đưa cho chính hắn sửa sang lại ôn tập tư liệu, Chương Cư Bạch cho hắn ném, hắn ngày hôm sau lại sẽ lấy một phần cho hắn.


"Ngươi ném bao nhiêu lần đều có thể, dù sao ta có thể sao chép." Lục Thâm lưu trữ bản thảo, căn bản không sợ Chương Cư Bạch ném.


Chương Cư Bạch cau mày, làm ra một bộ muốn đánh người bộ dáng, "Ngươi cho rằng ta không dám đánh ngươi sao? Ngươi tin hay không liền tính ta đem ngươi đánh tiến bệnh viện cũng không ai dám nói ta không phải."


Lục Thâm rụt rụt cổ, nhưng vẫn là nắm chặt nắm tay, nói: "Ta tin."


"Vậy đừng động ta." Chương Cư Bạch bực bội muốn hút thuốc, sờ sờ túi áo, cuối cùng một cây yên đã bị hắn trừu xong rồi, hắn đem không rớt hộp thuốc tử nhéo một phen ném vào thùng rác.


"Không được." Lục Thâm lắc đầu, không chịu đáp ứng.


Nếu không phải xem Lục Thâm mảnh khảnh bộ dáng, sợ hắn liền chính mình một quyền đều không chịu nổi, Chương Cư Bạch đã sớm đánh lên rồi.


"Ngươi có phải hay không tìm đánh?" Chương Cư Bạch một phen xách Lục Thâm cổ áo, hung ác hỏi.


Lục Thâm thanh triệt hai mắt vọng tiến Chương Cư Bạch trong mắt, như là khe núi thanh tuyền.


"Ta biết ngươi thực thông minh, chỉ cần ngươi muốn học, nhất định có thể học giỏi. Ngươi còn thực tuổi trẻ, còn có thời gian." Lục Thâm ông nói gà bà nói vịt nói.


Chương Cư Bạch buông ra hắn cổ áo đem hắn ném tới một bên, "Ngươi có biết hay không nhà ta là làm gì đó? Chỉ cần ta tưởng, ta có thể dễ như trở bàn tay được đến trên đời này đại đa số đồ vật, ngươi cầu mà không được, rất có khả năng là ta bỏ như cỏ rác, ngươi có cái gì tư cách tới giáo dục ta?"


"Đừng lại quấn lấy ta, lần sau lại đến ta thật sự sẽ đánh người."


Chương Cư Bạch nói xong xoay người liền đi, bị như vậy uy hiếp đối đãi, hắn cho rằng Lục Thâm không dám lại đến phiền hắn, nhưng là không nghĩ tới cách thiên Lục Thâm lại tới nữa, cầm hắn bài thi cùng hắn phân tích.


"Ngươi xem ngươi có thể đem điểm này đáp thượng, thuyết minh ngươi tư duy logic năng lực rất mạnh, này đó hẳn là không phải sẽ không mà là không muốn làm đi? Ngươi lại đem này vài đạo cơ sở đề làm ra tới, ít nhất có 60 phân, viết văn viết đủ số lượng từ không đề thi hiếm thấy, liền có thể đạt tiêu chuẩn, ngươi xem kỳ thật cũng không khó."


Chương Cư Bạch liếc hắn liếc mắt một cái, thế nhưng phát hiện Lục Thâm nói rất có đạo lý.


"Lão đại, ngươi lại bị kêu đi văn phòng?"


Chương Cư Bạch không nghĩ để ý tới hắn, trong đầu tất cả đều là Lục Thâm vừa mới ngạnh nhét vào hắn trong đầu tri thức điểm.





Hắn ở trên vị trí của mình ngồi một lát, cảm thấy cái này phát triển không thích hợp nhi. Từ cặp sách móc di động ra, xoay người liền đi.


Bất quá hắn vận khí không tốt, mới ra cổng trường khiến cho người cấp đổ.


"Chính là ngươi dám phao lão tử cái bô, phi, tiểu bạch kiểm một cái." Đi đầu nam nhân bên cạnh đứng một cái nùng trang diễm mạt nữ hài nhi, Chương Cư Bạch căn bản là không quen biết.


"Không! Ngươi đừng nhúc nhích hắn, Chương Cư Bạch ngươi đi mau, ta không nghĩ liên lụy ngươi." Kia nữ hài nhi rất giống là ở diễn khổ tình diễn.


Vừa lúc Chương Cư Bạch tâm tình khó chịu, sắc bén hai mắt nhìn đối diện nam nhân, "Một đám tới vẫn là cùng nhau?"


"Thảo mẹ ngươi!" Kia nam nhân tựa hồ là bị Chương Cư Bạch kiêu ngạo cấp chọc giận, nắm nắm tay liền phải đánh đi lên.


Chương Cư Bạch đánh nhau tàn nhẫn, thuộc về không quan tâm cái loại này, nhưng song quyền khó địch bốn tay, tuy rằng người bị hắn phóng đổ một mảnh, nhưng trên người hắn trên mặt cũng đều là thương.


"Các ngươi là cái nào trường học?"


Chương Cư Bạch đôi mắt bị huyết mơ hồ tầm mắt, nhưng người tới thanh âm hắn vẫn là nghe rõ ràng, là Lục Thâm.


Mấy người thấy có người tới, hung hăng mà phỉ nhổ, xoay người đi rồi.


Chương Cư Bạch dựa vào cột điện thượng, sợ là xương sườn chặt đứt.


"Chương Cư Bạch!" Lục Thâm bước nhanh chạy tới đỡ lấy hắn.


Mơ hồ trong tầm mắt, Chương Cư Bạch thấy Lục Thâm vẻ mặt nôn nóng bộ dáng, hắn là thật sự ở vì hắn sốt ruột, thật là kỳ quái, không thân chẳng quen, thế nhưng thật sự có người sẽ vì hắn lo lắng.


Chờ Chương Cư Bạch tỉnh lại thời điểm, người khác đã ở bệnh viện.


"Ngươi tỉnh lạp, có chỗ nào không thoải mái sao?" Lục Thâm nhẹ giọng dò hỏi.


"Không có việc gì."


"Ta đã liên hệ người nhà của ngươi, bọn họ nói một lát liền tới." Tuy rằng Lục Thâm là nói như vậy, nhưng này đều qua đi hơn hai giờ, Chương Cư Bạch người nhà vẫn là không có tới.


Chương Cư Bạch trong mắt một mảnh lạnh lẽo, "Không cần chờ, bọn họ sẽ không tới."


Lục Thâm ẩn ẩn suy đoán đến Chương Cư Bạch trong nhà khả năng có cái gì không thể nói tình huống, nhưng hắn vô tình tìm hiểu riêng tư của người khác, cũng liền không có truy vấn.


"Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi, ta ngày mai lại đến xem ngươi." Lục Thâm nhìn một chút thời gian, hắn đến đi rồi.


Chương Cư Bạch lãnh đạm "Ân" một tiếng.


Nhưng mà, chờ Lục Thâm đi rồi, hắn liền xuất viện, hắn không thích ở bệnh viện nhiều đãi.


Chương Cư Bạch ở nhà dưỡng nửa cái tháng sau thương, hắn thượng cao trung sau liền một người trụ, trong khoảng thời gian này Lục Thâm cũng không có tới phiền hắn, hắn cảm giác bên tai thanh tịnh không ít, nhưng mạc danh hắn có điểm tưởng niệm Lục Thâm ở bên tai hắn lải nhải.


Hắn cảm thấy Lục Thâm đã từ bỏ hắn, như vậy tốt nhất, bất quá chờ hắn đến trường học thấy Lục Thâm đang vẻ mặt vui mừng cấp học sinh giảng đề thời điểm hắn trong lòng đột nhiên dâng lên một cổ vô danh hỏa.


"Đã hiểu sao?" Lục Thâm trên mặt mang theo ôn nhu ý cười, đúng là tuổi dậy thì thiếu nữ nơi nào chống đỡ được, lập tức đỏ mặt.


"Hiểu...... Đã hiểu, cảm ơn Lục lão sư."


Nữ hài nhi trải qua Chương Cư Bạch bên cạnh khi, Chương Cư Bạch còn có thể đủ thấy nàng ửng đỏ lỗ tai cùng gò má.


Chương Cư Bạch khó chịu "Sách" một tiếng.


Chương 98:


"Chương Cư Bạch, ngươi thân thể bình phục? Không có nơi nào không thoải mái đi? Ta giúp ngươi sao chép học tập uỷ viên bút ký, nàng bút ký làm thực tinh tế, ngươi nhưng tham khảo một chút." Lục Thâm nói liền từ trong ngăn kéo lấy ra một chồng tư liệu đưa cho Chương Cư Bạch.


Chương Cư Bạch lạnh mặt nhìn hắn, "Lục lão sư ngươi thực hưởng thụ nữ bọn học sinh ái mộ ngươi ánh mắt đi? Ngươi trong lòng có phải hay không rất đắc ý?"


Lục Thâm trên mặt tươi cười cứng đờ, mày dần dần nhăn lại, "Ngươi đừng nói bậy, vô cớ hủy người danh dự."


Chương Cư Bạch cười lạnh một tiếng, tới gần Lục Thâm, lúc này trong văn phòng không có người khác, chỉ có hai người bọn họ, ngoài cửa sổ gió thổi động trên bàn trang sách.


"Ta câu nào nói sai rồi? Các nàng đều là kỹ nữ."


"Chương Cư Bạch!" Lục Thâm đột nhiên nắm chặt nắm tay, hai mắt hàm chứa tức giận trừng mắt Chương Cư Bạch.


Chương Cư Bạch vẫn là lần đầu tiên thấy Lục Thâm tức giận bộ dáng, hắn cảm thấy thú vị cực kỳ, cái này ngày thường thoạt nhìn luôn là một bộ người hiền lành dạng tân lão sư, thế nhưng sẽ có tức giận thời điểm.


"Ngươi không tin? Ngươi cho rằng các nàng có bao nhiêu thanh thuần? Ngươi là không nhìn thấy các nàng câu dẫn ta, muốn bay lên cành cao biến phượng hoàng bộ dáng, các nàng sẽ coi trọng ngươi một cái nghèo kiết hủ lậu giáo viên sao? Các nàng chỉ là coi trọng bề ngoài của ngươi, muốn chơi chơi ngươi mà thôi."


Hắn mỗi một chữ đều như là độc châm giống nhau, khắc nghiệt độc ác.


Lục Thâm nắm chặt nắm tay, nhịn xuống muốn đánh người xúc động.


"Kia cũng không tới phiên ngươi tới xoi mói."


"Ở sau lưng nói người dài ngắn, Chương Cư Bạch, ngươi cho rằng ngươi rất cao thượng sao?"


Chương Cư Bạch lần đầu tiên bị Lục Thâm cấp đuổi ra tới, hắn nhìn nhắm chặt môn, còn có chút ngốc, theo sau hắn bỗng nhiên nở nụ cười.


Tức giận Lục Thâm, thật là quá đẹp, hắn chưa bao giờ nghĩ tới Lục Thâm nguyên lai còn có cường ngạnh một mặt, lại nghèo lại ôn thôn, quả thực giống một ly không thú vị nước sôi để nguội, nhưng sinh khí lên lại tươi sống không ít, ngay cả hắn thanh tuấn mặt cũng đột nhiên trở nên có chút câu nhân?


Lục Thâm cho rằng hắn đem Chương Cư Bạch hoàn toàn đắc tội, dù sao cũng là chương gia đại thiếu gia, khẳng định không chịu quá loại này ủy khuất.


Kết quả ngày hôm sau Chương Cư Bạch thế nhưng ngoan ngoãn tới đi học, tan học còn đến hắn trong văn phòng tới dò hỏi hắn đi học không nghe hiểu vấn đề.


Quả nhiên là tuổi dậy thì thiếu niên, biến sắc mặt cùng biến thiên giống nhau nắm lấy không ra.


Chương Cư Bạch cho rằng chính mình chỉ là tìm được rồi một cái thú vị món đồ chơi, hắn thiếu niên tâm tính, lại bị trong nhà dung túng lớn lên, khó tránh khỏi có chút tự cao tự đại, không coi ai ra gì, ai cũng không có đã dạy hắn hẳn là như thế nào đối nhân xử thế, làm người xử thế, bọn họ chỉ là dùng hành động nói cho hắn, chỉ cần ngươi cao hứng, đâm thủng thiên đều có chương gia cho ngươi bọc.


Hắn cảm thấy cái này mới tới lão sư thú vị, liền ngoạn nhạc dường như, đi tiếp cận Lục Thâm, trêu đùa Lục Thâm, thậm chí không tiếc phí thời gian cùng tinh lực đi chiếu Lục Thâm nói như vậy hảo hảo học tập, đến nỗi khi nào nhàm chán, có lẽ hôm nay, có lẽ ngày mai, có lẽ một tháng sau, cũng chưa biết được.


Thẳng đến có một ngày ban đêm, hắn mơ thấy Lục Thâm, mơ thấy Lục Thâm đưa lưng về phía hắn, ăn mặc một kiện to rộng áo sơ mi, cúi đầu gian lộ ra trắng nõn thon dài cái gáy, hắn sườn mắt thấy lại đây, thanh tuấn mặt mày phảng phất bao phủ ở hơi nước trung, chỉ có hắn không điểm mà hồng môi khép mở gian lộ ra trắng tinh hàm răng cùng đinh hương giống nhau cái lưỡi.


"Chương Cư Bạch."


Chương Cư Bạch đột nhiên từ trong lúc ngủ mơ bừng tỉnh, hắn mồ hôi đầy đầu, trong không khí tràn ngập một cổ tanh vị mặn.


Hắn ý thức được chính mình thế nhưng đối Lục Thâm sinh ra dục vọng, một cái cùng hắn giống nhau nam nhân, một cái so với hắn lớn tuổi nam nhân.





"Chương Cư Bạch, Chương Cư Bạch, ngươi đã hiểu sao?"


Lục Thâm thanh âm làm Chương Cư Bạch phục hồi tinh thần lại, đập vào mắt đó là Lục Thâm thon dài trắng nõn ngón tay, trong tay cầm một cây màu đen bút máy, đang ở cho hắn giảng đề.


"Xin lỗi, ngươi nói tiếp một lần đi."


"Lần này cần nghiêm túc nghe a." Lục Thâm không chê phiền lụy lại cấp Chương Cư Bạch nói một lần.


Chương Cư Bạch đầu óc ầm ầm vang lên, chỉ cảm thấy Lục Thâm thanh âm dễ nghe cực kỳ, đến nỗi giảng chính là cái gì, hắn một chữ cũng không nghe đi vào.


Hắn nhìn Lục Thâm ngón tay, bỗng nhiên cảm giác có chút miệng khô lưỡi khô, này song lấy bút tay, nếu cho chính mình loát một phen hẳn là sẽ thực thoải mái đi.


"Chương Cư Bạch...... Ngươi nếu là không thoải mái liền trở về nghỉ ngơi đi." Lục Thâm phát hiện Chương Cư Bạch hai mắt đăm đăm, căn bản không có đang nghe chính mình giảng, nói lại nhiều đều là làm vô dụng công.


"Ân." Chương Cư Bạch cảm giác chính mình có chút khác thường, nếu là lại tiếp tục đãi đi xuống không biết sẽ đối Lục Thâm làm chuyện gì.


Chương Cư Bạch mới vừa đi tới cửa, liền có một cái lão sư đi vào đi cùng Lục Thâm nói chuyện.


"Lục lão sư, ta đều cùng ta chất nữ nói tốt, ước này cuối tuần, liền ở chúng ta trường học bên cạnh kia gia cửa hàng thức ăn nhanh, ngươi nhưng vô luận như thế nào đều phải đi gặp một lần, nàng cũng là lão sư, bất quá là giáo tiểu học, các ngươi nhất định sẽ có cộng đồng đề tài."


Lục Thâm vô tình thân cận, nhưng vị này lão sư đã cùng chính mình nói qua rất nhiều lần, thịnh tình không thể chối từ, chỉ có căng da đầu đáp ứng xuống dưới lại nói.


Chương Cư Bạch nheo nheo mắt, không tự giác nắm chặt nắm tay.


Cuối tuần ngày đó, Chương Cư Bạch cố ý dậy thật sớm, ma xui quỷ khiến vào kia gia cửa hàng thức ăn nhanh.


Lục Thâm kinh tế điều kiện túng quẫn, kia nữ hài nhi trong nhà cũng không phải cái gì nhiều giàu có gia đình, cho nên ước ở cửa hàng thức ăn nhanh gặp mặt mà không phải cái gì quán cà phê.


Loại địa phương này, Chương Cư Bạch chưa bao giờ sẽ tiến, mặc dù hắn đồng học tuỳ tùng nói cho hắn nơi này gà rán chân có bao nhiêu ăn ngon, hắn đều thờ ơ, chương thiếu gia đôi mắt lớn lên ở trên đỉnh đầu, đến loại địa phương này tới, sợ là muốn ô uế hắn giày.


Vì làm chính mình thoạt nhìn không như vậy khác thường, Chương Cư Bạch điểm một cái phần ăn, tìm cái ẩn nấp địa phương ngồi xuống, cũng không ăn chính mình điểm đồ vật, cúi đầu chơi di động, tĩnh chờ Lục Thâm đã đến.


May mắn không có chờ bao lâu, Lục Thâm liền đến, Lục Thâm tìm cái dựa cửa sổ vị trí ngồi xuống, Chương Cư Bạch nơi này vừa vặn có thể thấy Lục Thâm, qua vài phút, một cái diện mạo bình thường, viên mặt mắt một mí, hóa trang điểm nhẹ nữ nhân đi đến.


Nàng thân cao cũng không phải rất cao, phỏng chừng chỉ có 1 mét 5 tám bộ dáng, nhưng là cười rộ lên rất có lực tương tác.


"Lục Thâm Lục lão sư đúng không?" Nữ nhân hào phóng cùng Lục Thâm chào hỏi.


Lục Thâm ôn hòa có lễ cười cười, "Ngươi hảo, ta là Lục Thâm."


"Ta kêu vương mân, là tiểu học lão sư, tình huống của ngươi ta đều nghe ta dì nói." Vương mân vốn dĩ cũng là tới thân cận, cho nên trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, nửa điểm đều không cọ xát.


Chương Cư Bạch nhìn Lục Thâm tựa hồ cùng nữ nhân kia lời nói thật vui bộ dáng, trong lòng lửa giận hừng hực thiêu đốt, chỉ cần tưởng tượng đến như vậy một cái bình thường đến biến phố đều đúng vậy nữ nhân có thể được đến Lục Thâm, Chương Cư Bạch liền cảm giác chính mình muốn chọc giận đến chết bất đắc kỳ tử.


Lục Thâm đang ở cùng vương mân nói chuyện với nhau, bỗng nhiên hắn thấy Chương Cư Bạch thế nhưng xuất hiện ở nơi này, hơn nữa thẳng tắp hướng hắn bên này đi tới.


"Ngươi như thế nào lại ở chỗ này?"





Chương Cư Bạch không chút nào khách khí ngồi ở Lục Thâm bên người, "Ta vì cái gì không thể ở chỗ này? Chẳng lẽ nói ta quấy rầy Lục lão sư chuyện tốt?"


Lục Thâm nhìn hắn một cái, "Đừng nói chuyện lung tung."


Chương Cư Bạch nheo nheo mắt, thuận tay lấy quá Lục Thâm trước mặt Coca uống một ngụm, cũng không phải hắn tưởng như vậy khó uống sao.


Hắn đánh giá vương mân, rõ ràng đều là ngồi, lại cứ hắn ánh mắt lại làm người có một loại trên cao nhìn xuống cảm giác áp bách, cái loại này ánh mắt làm người thực không thoải mái, tràn ngập khinh thường, vương mân làm một cái công tác mấy năm người trưởng thành thế nhưng bị hắn xem đến cả người không được tự nhiên.


Hắn bỗng nhiên cười cười, "Ta xem cũng không giống, vị này a di hẳn là đã có hài tử đi, chẳng lẽ là tới tìm Lục lão sư học bù?"


Vương mân sắc mặt xanh mét, "Lục lão sư ta đi trước."


Lục Thâm trừng mắt nhìn Chương Cư Bạch liếc mắt một cái, "Vương lão sư, ta đưa ngươi đi, ta học sinh không lựa lời, ta hướng ngươi xin lỗi."


Chương Cư Bạch một phen giữ chặt Lục Thâm thủ đoạn, lạnh lùng nhìn thoáng qua vương mân, lại quay đầu đối Lục Thâm nói: "Ngươi không cần trước bất kỳ ai xin lỗi, ta nói sai cái gì? Nguyên bản chính là nàng cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không chiếu chiếu gương nhìn xem chính mình cái gì bộ dáng......"


"Im miệng!" Lục Thâm tức muốn hộc máu cho Chương Cư Bạch một cái tát.


"Xin lỗi."


Chương Cư Bạch khóe mắt tẫn nứt nhìn Lục Thâm, "Ngươi cũng dám vì cái này xấu nữ nhân đánh ta?"


Lục Thâm lạnh lùng nhìn hắn, ngữ khí không được xía vào, "Ngươi đã làm sai chuyện vì cái gì không nên đánh? Liền tính ngươi trong lòng đối ta có cái gì oán hận, cũng cứ việc hướng về phía ta tới, giận chó đánh mèo người khác tính cái gì bản lĩnh, huống chi ngươi cùng người xưa nay không quen biết, dựa vào cái gì đối người ác ngữ tương hướng. Ngươi nói không xin lỗi?"


"Chỉ bằng ta là Chương Cư Bạch! Chỉ cần ta tưởng, ta lập tức liền có thể làm nàng ném công tác." Chương Cư Bạch không chỉ có không có nhận sai ý tứ, ngược lại như là bị chọc giận rắn độc, hộc ra tin tử.


Chương Cư Bạch đại danh, dù cho là vương mân cái này tiểu học lão sư cũng nghe quá, nàng dì cùng Lục Thâm là một cái trường học lão sư, cho nên nàng thường thường có thể từ dì trong miệng nghe thấy Chương Cư Bạch trong nhà lại là như thế nào như thế nào lợi hại, Chương Cư Bạch lại là như thế nào như thế nào kém cỏi, cả ngày phi dương ương ngạnh, còn không phải bởi vì sẽ đầu thai.


"Lục...... Lục lão sư, ta đi trước, không cần cưỡng bách vị đồng học này cùng ta xin lỗi, thân cận sự vẫn là thôi đi, ta sẽ cùng ta dì nói là bởi vì ta vấn đề." Vương mân nói xong lập tức liền chạy.


Chương Cư Bạch cười nhạo một tiếng, "Ngươi nhìn xem, ta còn không có làm cái gì đâu, nàng gấp không chờ nổi liền ném xuống ngươi chạy, loại này nữ nhân, ngươi dám muốn sao?"


Lục Thâm trừng mắt hắn nói: "Cùng ngươi có quan hệ gì đâu!"


Nhiều năm như vậy, cũng liền Lục Thâm dám đối với hắn nói loại này lời nói, còn dám đánh hắn.


Hai người tan rã trong không vui, Chương Cư Bạch nghĩ thầm trước nay đều là người khác cầu chính mình, hắn là vô luận như thế nào đều sẽ không cùng Lục Thâm cúi đầu, nếu Lục Thâm nguyện ý cầu hắn vậy phải nói cách khác.


Nếu có thể làm chính mình thân một chút, kia hắn khẳng định liền đại phát từ bi tha thứ Lục Thâm.


Nhưng mà hiện thực là, Lục Thâm không chỉ có không có yêu cầu hắn tha thứ ý tứ, ngược lại đối hắn làm như không thấy lên, liền tính hắn cố ý gây sự, nhấc tay nói vừa mới kia đề không nghe hiểu, Lục Thâm cũng chỉ sẽ nói tiếp một lần, nếu Chương Cư Bạch lại nói chính mình nghe không hiểu, Lục Thâm liền sẽ làm hắn tan học đơn độc tới hỏi chính mình, đừng chậm trễ các bạn học đi học.


Chờ đến Chương Cư Bạch đơn độc đi tìm Lục Thâm thời điểm, Lục Thâm còn lại là châm chọc mỉa mai nói cùng cái vấn đề nói năm lần đều còn nghe không hiểu, không bằng đi trước bệnh viện kiểm tra một chút đầu óc đi.


Chương Cư Bạch thành công bị Lục Thâm cấp bậc lửa, khí không được, nhưng hắn cố tình lại lấy Lục Thâm không có cách nào.


Chương 99:


Bởi vì trong nhà tình huống, Chương Cư Bạch đối yêu đương loại chuyện này không hề hứng thú, càng đừng nói truy người, từ trước đến nay chỉ có người khác truy hắn, nịnh bợ hắn, cho nên đối Lục Thâm hắn thật có thể nói là là một bôi đen.


Hắn cố ý tìm chính mình tuỳ tùng hỏi bọn hắn như thế nào đuổi tới bạn gái, một đám hạt ra chút chủ ý, thậm chí còn có nói lão đại coi trọng người cũng dám chướng mắt lão đại, các huynh đệ này liền cấp lão đại ngươi trói lại đây.


Bị Chương Cư Bạch cấp tấu một đốn.


Chương Cư Bạch lên mạng đi tra xét cái gì 《 cao thủ giáo ngươi như thế nào truy bạn gái 》《 truy bạn gái một trăm chiêu 》


Hôm nay giữa trưa, Chương Cư Bạch mặt dày mày dạn thấu đi lên muốn cùng Lục Thâm cùng nhau cơm trưa.


Lục Thâm không để ý đến hắn, tùy ý Chương Cư Bạch ngồi vào hắn đối diện, Chương Cư Bạch thực ghét bỏ trường học cơm trưa, ngày thường hắn đều là đến bên ngoài nhà ăn đi ăn, nhưng là vì cùng Lục Thâm cùng nhau ăn cơm trưa, hắn nhịn.


"Ngươi biết ta thích ăn cái gì sao?" Chương Cư Bạch cũng không ăn cơm, mà là vẻ mặt chờ mong nhìn Lục Thâm.


Lục Thâm lãnh đạm lắc đầu, "Không biết."


"Ta thích si ngốc nhìn ngươi."


"Khụ khụ khụ......" Lục Thâm đang ở ăn cơm, bị Chương Cư Bạch một câu cấp sặc đến không nhẹ.


Đây là cái gì? Tân nghĩ ra được chỉnh cổ hắn phương pháp sao?


Chương Cư Bạch vội vàng đem canh đưa tới Lục Thâm trong tầm tay, cho hắn vỗ vỗ bối.


Lục Thâm này đốn cơm trưa ăn đến không dễ dàng, bởi vì ăn ăn, Chương Cư Bạch liền sẽ toát ra một ít không thể hiểu được vấn đề.


"Ngươi biết ta gần nhất thích nhất uống cái gì sao?"


Lục Thâm lạnh nhạt lắc đầu.


Chương Cư Bạch vẻ mặt đắc ý nói: "Che chở ngươi."


Lục Thâm: "......"


Tình huống như vậy liên tiếp giằng co hai ngày, Lục Thâm rốt cuộc nhịn không được đánh gãy Chương Cư Bạch, "Ngươi như vậy trêu đùa ta rất có ý tứ sao?"


Chương Cư Bạch ngơ ngẩn nhìn hắn, "Ta không có trêu đùa ngươi."


"Ngươi không có trêu đùa ta, vậy ngươi hai ngày này cùng ta nói những lời này là có ý tứ gì?"


Đối mặt Lục Thâm chất vấn, Chương Cư Bạch không chút nghĩ ngợi trả lời nói: "Đương nhiên là ở truy ngươi a."


Lục Thâm ninh chặt mày, nhéo nhéo chính mình mũi, thâm thở ra một hơi, "Đủ rồi, ta về sau sẽ không lại quản ngươi, cũng sẽ không cưỡng bách nữa ngươi học tập, ngươi đừng lại trêu đùa ta."


Chương Cư Bạch không biết Lục Thâm vì cái gì đột nhiên sinh khí, hắn giải thích nói: "Ta không có, ta thật là ở truy ngươi."


Lục Thâm tự nhiên sẽ không tin tưởng, Chương Cư Bạch dưới tình thế cấp bách bỗng nhiên kéo Lục Thâm thủ đoạn, đem hắn kéo vào một góc, hôn lấy hắn môi, hai người song song trừng lớn đôi mắt.


Lục Thâm đại não trống rỗng, Chương Cư Bạch lại tưởng chính là, trên đời này thế nhưng có như vậy mỹ diệu tư vị, hắn nếu là sớm biết rằng nhất định sẽ không nhẫn đến bây giờ mới đến nhấm nháp.


"Bang!" Lục Thâm tức muốn hộc máu phiến Chương Cư Bạch một cái tát, hắn đại não giống như một cuộn chỉ rối, nụ hôn đầu tiên thế nhưng là bị chính mình học sinh cường. Hôn.


Hắn tức giận đến cả người run rẩy, sắc mặt xanh mét, lỗ tai đỏ lên chạy.


Chương Cư Bạch vuốt chính mình bị Lục Thâm phiến một cái tát mặt, bỗng nhiên nở nụ cười.


Một cái tát đổi một cái hôn, kiếm lời.





......


"Ta nếu là đem này thiên bài khoá bối xuống dưới, Lục lão sư ngươi liền hôn ta một chút đi, hoặc là ta thân ngươi?" Chương Cư Bạch ghé vào trên bàn nghiêng đầu cùng Lục Thâm cò kè mặc cả.


"Ngươi cho rằng ngươi niệm thư là vì ta học sao? Ngươi lại nói loại này mê sảng cũng đừng tới tìm ta." Lục Thâm lại thẹn lại bực, nhưng dù vậy, hắn cũng không có đuổi Chương Cư Bạch đi.


Chương Cư Bạch biết, đây là Lục Thâm thiện lương, hoặc là nói là lạn người tốt.


"Ta chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, ta thích Lục lão sư, Lục lão sư ngươi rõ ràng biết đến." Chương Cư Bạch vẻ mặt vô tội nhìn hắn, rất giống là Lục Thâm thực xin lỗi hắn giống nhau.


"Ta không biết, ngươi còn nhỏ, chỉ là tuổi dậy thì nhất thời mê mang, chờ lớn lên một chút liền sẽ đã hiểu." Lục Thâm không cho rằng Chương Cư Bạch là thật sự thích hắn, hắn cho rằng đây là Chương Cư Bạch tân nghĩ đến trò chơi.


Chương Cư Bạch nghe Lục Thâm nói, trong lòng bị đè nén thực, vì cái gì Lục Thâm chính là không muốn tin tưởng chính mình là thật sự thích hắn đâu?


Lục Thâm luôn là đem hắn trở thành một cái vô cớ gây rối hài tử tới đối đãi.


Chương Cư Bạch ghé vào trên bàn, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Lục Thâm xem, hắn nhìn chăm chú vào Lục Thâm trắng nõn thon dài cái gáy, lại bạch lại mềm vành tai, nếu là dùng môi ngậm lên đi hương vị nhất định thực không tồi.


Hắn tầm mắt trần trụi mà giàu có xâm lược tính, Lục Thâm bị hắn xem đến cả người không được tự nhiên.


"Nhanh lên bối thư." Lục Thâm thúc giục nói.


Chương Cư Bạch không thể không dời đi tầm mắt, liền ở Lục Thâm thở dài nhẹ nhõm một hơi thời điểm, Chương Cư Bạch bỗng nhiên mở miệng nói: "Lục lão sư, ngươi cổ hảo bạch a."


"Ta tưởng liếm một ngụm."


Lục Thâm bỗng chốc một chút mặt đỏ lên, thẹn quá thành giận đứng lên, "Ngươi cho ta đi ra ngoài."


Trong văn phòng số lượng không nhiều lắm mấy cái lão sư bị hắn động tĩnh hấp dẫn lại đây.


"Chương Cư Bạch lại đem Lục lão sư chọc giận, Lục lão sư như vậy tốt tính tình cũng chịu không nổi hắn."


"Lục lão sư cũng là lợi hại, dám có thể làm Chương Cư Bạch ngoan ngoãn đến trong trường học tới."


"Bất quá rốt cuộc là đỡ không dậy nổi A Đấu, ngươi xem hắn cả ngày hướng văn phòng chạy, thành tích vẫn là đội sổ."


Ở các lão sư nghị luận hạ, Chương Cư Bạch xám xịt bị Lục Thâm đuổi đi ra ngoài.


Hắn cắm túi quần lảo đảo lắc lư trở về phòng học, ở trên vị trí của mình ngồi một lát, đột nhiên vỗ vỗ trước bàn bả vai.


"Lão đại? Có cái gì phân phó."


"Đem ngươi luyện tập sách cho ta." Chương Cư Bạch luyện tập sách đã sớm không biết ném tới chỗ nào vậy, hắn trước bàn ngẫu nhiên còn sẽ lấy ra tới viết vài đạo đề.


"Nga, lão đại ngươi lấy tới lót chân sao?" Trước bàn quan tâm dò hỏi.


Chương Cư Bạch phiên một chút ngăn kéo, rốt cuộc từ trong một góc nhảy ra một chi bút, "Ta viết đề."


Trước bàn hít hà một hơi, lão đại thế nhưng muốn viết đề? Mặt trời mọc từ hướng Tây đi.


Cái này đánh phía tây ra tới thái dương quải đến có điểm lâu, Chương Cư Bạch thật sự bắt đầu hảo hảo học tập, đi học nghiêm túc nghe giảng, làm bút ký, thế nhưng còn chủ động nộp lên tác nghiệp.


Hắn này một thay đổi, đem hiệu trưởng đều đưa tới, liên tục khen hắn, Chương Cư Bạch cười cười nói ít nhiều Lục lão sư dạy dỗ có cách.


Một câu trực tiếp làm hiệu trưởng cấp Lục Thâm chuyển chính thức tăng lương.


Hơn nữa lần này nguyệt khảo Chương Cư Bạch thế nhưng từ đếm ngược đệ nhất danh bay lên tới rồi số dương hai mươi danh, tuy rằng chỉ là lớp thứ tự, nhưng loại này tốc độ tăng lại làm Chương Cư Bạch chủ nhiệm lớp còn có Chương Cư Bạch gia gia rất là cao hứng một phen.





"Lục lão sư, ta lần này thứ tự bay lên nhiều như vậy, có hay không cái gì khen thưởng a? Ta như vậy khắc khổ nhưng đều là vì ngươi a." Chương Cư Bạch quấn lấy Lục Thâm thảo muốn thưởng.


Tuy rằng Lục Thâm không thích Chương Cư Bạch nói cái gì đều là vì hắn, nhưng xem ở Chương Cư Bạch thật sự tiến bộ lớn như vậy phân thượng, hắn cũng nguyện ý cấp Chương Cư Bạch khen thưởng.


"Ngươi nghĩ muốn cái gì khen thưởng? Quá quý không được." Lục Tri thanh bần là mắt thường có thể thấy được, quần áo sạch sẽ, lại tẩy ra mao biên, ở nhà ăn ăn cơm cũng luyến tiếc đánh quý đồ ăn, thường thường một cái thức ăn chay liền giải quyết, bất quá hắn tuy rằng thanh bần, nhưng chưa bao giờ bởi vậy cảm thấy quẫn bách, đối này hắn thực thản nhiên.


"Ta muốn Lục lão sư hôn ta một chút." Chương Cư Bạch cao hứng nói.


Lục Thâm nháy mắt trầm mặt, "Chương Cư Bạch, ta là ngươi lão sư, ngươi không cần lại cùng ta nói loại này lời nói."


"Thì tính sao? Đại Thanh sớm diệt vong rồi, sư sinh luyến không có gì." Ở Chương Cư Bạch trong mắt, chỉ cần là hắn thích, hắn muốn, kia cái gì đều không phải vấn đề.


Lục Thâm trầm giọng nói: "Ngươi là vị thành niên, ta nếu là cùng ngươi có cái gì, là muốn phụ pháp luật trách nhiệm, hơn nữa chúng ta đều là nam tính, vậy càng không có thể, ta không phải đồng tính luyến ái."


Chương Cư Bạch lần đầu tiên rõ ràng ý thức được, hắn thích Lục Thâm loại này hành vi, là đồng tính luyến ái.


Lục Thâm sợ chính mình nói đến quá nặng, còn an ủi một chút Chương Cư Bạch.


"Ngươi hiện tại chỉ là nhất thời mê võng mà thôi, không phải sợ, ngươi về sau sẽ gặp được thực tốt nữ hài tử, cùng nàng cộng kiến gia đình, kết hôn sinh con." Nhắc tới hài tử, Lục Thâm không cấm nhớ tới Lục Tri, ánh mắt trở nên nhu hòa lên.


"Tiểu bảo bảo thực đáng yêu, ngươi lớn lên tốt như vậy, ngươi về sau hài tử nhất định cũng sẽ thực đáng yêu. Ngươi còn nhỏ, ta và ngươi nói chuyện này để làm gì, tóm lại......"


Lục Thâm nói còn chưa nói xong, đã bị Chương Cư Bạch tiệt đi.


"Chính là ta không thích tiểu hài tử, cái loại này một bàn tay liền có thể bóp chết vật nhỏ có cái gì thích chứ."


Chương Cư Bạch nhớ tới hắn ba tư sinh tử, nhớ tới cái kia nằm ở hắn ba trong lòng ngực vật nhỏ, nhớ tới chỉ là một cái tiểu cảm mạo liền thiếu chút nữa muốn cái kia vật nhỏ mệnh, làm đến hắn ba đại buổi tối hướng bên ngoài chạy, lưu hắn một người ở nhà chính mình cho chính mình xướng sinh nhật ca, như vậy yếu ớt đồ vật có cái gì thích chứ.


Lục Thâm ách ngôn nhìn Chương Cư Bạch, hắn cảm thấy Chương Cư Bạch tâm lý có vấn đề, hắn nói ra loại này lời nói thời điểm, ánh mắt phi thường lạnh nhạt, hắn liền từ đáy lòng như vậy tưởng.


"Ta đi trở về." Chương Cư Bạch nhìn Lục Thâm một bộ muốn nói lại thôi bộ dáng, hắn nhất định cũng cảm thấy chính mình là cái quái vật đi.


Lục Thâm không biết chính mình như thế nào liền đem Chương Cư Bạch cấp chọc giận, tiểu hài tử tâm tình thật là âm tình bất định.


Lục Thâm đổ Chương Cư Bạch vài thiên tài đổ đến người, "Gần nhất như thế nào không có tới đi học?"


"Không nghĩ tới liền không tới, ta còn có việc." Chương Cư Bạch nói xong liền tính toán đi.


Lục Thâm lại bắt lấy cổ tay của hắn, đem một cái hộp nhét vào Chương Cư Bạch trong tay, "Lần trước nói khen thưởng."


Chương Cư Bạch ngơ ngẩn nhìn Lục Thâm, hắn không nghĩ tới Lục Thâm thế nhưng thật sự cho hắn chuẩn bị.


Hắn mở ra vừa thấy, là một chi bút máy, bình thường màu đen bút máy, phỏng chừng cũng không đáng giá tiền.


"Không đáng giá tiền, phỏng chừng ngươi cũng chướng mắt, quyền đương một cái tâm ý." Lục Thâm đích xác không có cái kia kinh tế năng lực cấp Chương Cư Bạch mua quá quý đồ vật, huống chi đối hắn mà nói quý trọng đồ vật phỏng chừng đối Chương Cư Bạch tới nói đều không tính quý.


Chương Cư Bạch xuất thần nhìn này chỉ bút máy, trái tim nhảy lên thực mau, hắn buộc chặt tay, mỉm cười nói: "Cảm ơn, ta thực thích."


"Ngươi thích liền hảo, hảo hảo học tập, về sau có tiền đồ nói không chừng còn có thể làm vinh dự bạn cùng trường trở về thăm ta đâu." Lục Thâm không biết chính mình thế nhưng một ngữ trở thành sự thật.


Chương Cư Bạch hướng bốn phía nhìn nhìn, không có người trải qua, hắn nhanh chóng thừa dịp Lục Thâm không chú ý trộm hôn một cái.


"Lục lão sư, ta không nghĩ đương vinh dự bạn cùng trường, ta muốn làm ngươi bạn trai."


Lục Thâm khí đỏ mặt, thật là bạch nhãn lang, bạch cho hắn mua lễ vật.


Chương Cư Bạch cười cười nói: "Ta nghĩ tới, ngươi hiện tại không thể cùng ta ở bên nhau, chờ ta tốt nghiệp, thành niên, ngươi liền không có lý do trốn tránh ta. Ta sẽ hảo hảo học tập, không bởi vì khác, đơn giản là ngươi hy vọng ta như vậy."