Như Mộng Giai Kỳ

Chương 1




1

Tôi và Lục Chấp đã kết hôn được ba năm.

Trong ba năm qua, anh chỉ ở nhà có ba ngày.

Thời gian còn lại không phải đang quay phim thì là đang trên đường đi quay phim.

Thỉnh thoảng tôi rơi vào trạng thái xuất thần.

Chúng tôi có thực sự kết hôn không?

Lục Chấp có rất nhiều fan và họ đều gọi anh là chồng.

Khi được hỏi vấn đề này trước ống kính, anh cũng chỉ sững sờ và mỉm cười nhẹ:

“Nếu họ thích thế thì cứ để họ gọi vậy đi.”

Câu nói này nhờ vậy đã được cư dân mạng khắp nơi bầu lên anh là người đệ nhất chiều fan.

Tôi vừa lướt weibo vừa nghĩ, liệu anh có đưa tôi vào câu nói đó không?

Cũng trở thành trong miệng anh giống như những fan hâm mộ: "Bạn có thể gọi tôi bằng bất cứ điều gì bạn thích đều không thành vấn đề?"

Nhưng chúng tôi được pháp luật công nhận là vợ chồng một cách rõ ràng.

Nhưng có một sự thật là tôi thực sự là fan hâm mộ của anh ấy.

Tôi đã bị anh ấy thu hút ngay từ lần đầu tiên kể từ khi nhìn thấy anh ấy trên màn ảnh.

Mỗi bước đi của tôi sau đó là một sự nỗ lực để đến gần anh hơn.

Nhưng có vẻ như nó ngày càng đi xa hơn.

Đoàn làm phim liên hoan, anh ấy là nhân vật chính ở dưới ánh đèn, còn tôi chỉ có thể đứng ở trong góc tối bên cạnh.

Tang Nhu - người đóng vai nữ chính, là một Tiểu Hoa nổi tiếng và mạnh mẽ, một bông hồng đỏ ấm áp và tươi sáng.

Trên mặt cô ửng hồng vì rượu, dáng vẻ duyên dáng và quyến rũ lòng người:

"Anh Lục, được làm việc với anh là vinh hạnh của em, cũng là may mắn của em."

Cô đứng dậy, thẹn thùng mở miệng:

"Em thích anh, em thật sự đã thích anh từ rất lâu rồi."

Vẻ mặt của Lục Chấp dừng lại một chút.

Khu vực xung quanh ngay lập tức bốc lửa, mọi người reo hò ầm ĩ.

Tôi giống như bị một tấm kính chân không ngăn cách lại, hai tai không nghe thấy, chỉ có thể chờ xem Lục Chấp sẽ phản ứng thế nào.

Anh ấy dường như đã lấy lại bình tĩnh, bật cười rồi thở dài.

Sau đó, anh liền giơ cái ly trong tay lên, nhẹ nhàng chạm vào ly của Tang Nhu.

Đồ sứ va vào nhau phát ra tiếng vang leng keng thanh túy.

Lục Chấp không từ chối cô.

Tang Nhu tỏ ra vô cùng phấn khích vô cùng và thậm chí còn xúc động rơi nước mắt.

Khóc cái gì chứ?

Tôi nghiến răng.

Người nên khóc phải là tôi mới đúng.

2

Hành lang khách sạn yên tĩnh.

Đạo diễn cho nghỉ, mọi người cơ bản đều về nhà nghỉ ngơi.

Ngoại trừ tôi.

Bởi vì tôi biết Lục Chấp cũng sẽ không trở về.

Tôi chờ anh ấy ở cửa phòng.

Anh ấy chắc chắn sẽ quay lại đây.

Quả nhiên, thang máy kêu " Đinh " một tiếng, theo đó là tiếng bước chân quen thuộc vang lên.

Trầm ổn có trật tự.

Không say.

Còn không bằng say đi, bằng không tại sao không từ chối Tang Nhu?

Càng nghĩ tôi càng nín thở, thừa dịp mở cửa mà lao vào vòng tay anh.

Lục Chấp cũng sửng sốt, nhưng tôi đã đâm sầm vào cửa.

"Là ai?"

Anh ấy hất tay tôi ra, lạnh giọng hỏi.

Tôi im lặng, cố dọa anh ấy.

Tiếng thở dài khó phát hiện tiêu tán trong bóng tối, Lục Chấp bật đèn lên.

Ánh sáng đột ngột làm tôi rơi nước mắt.

"Văn Giai Kỳ."

Anh gọi tên tôi, giọng điệu không hề có chút cảm xúc hay tức giận.

Cuối cùng, tôi không khỏi đau lòng và bật khóc nức nở.

"Là tôi."

"Sao cô lại tới đây?"

Tại sao lại là câu hỏi này, tôi không muốn nghe câu này.

Lục Chấp không thể nói bất cứ điều gì mà tôi không muốn nghe.

Vì thế tôi kiễng chân lên và chặn miệng anh ấy lại.

Vô tổ chức, vụng về và bối rối.

Khi tôi bị anh giữ eo đẩy ra, cánh tay tôi vẫn ôm chặt lấy vai và cổ anh, bối rối kêu lên:

"Anh không thể làm như vậy, đây là nghĩa vụ của vợ chồng!"

Lục Chấp dừng lại một chút, sau đó càng cự tuyệt, kéo tôi ra khỏi người anh.

“Văn Giai Kỳ,” anh nâng cằm thấm đẫm nước mắt của tôi lên, từng chữ từng chữ đâm vào tim: “Đây không phải nghĩa vụ của tôi."

3

Đây không phải, vậy thì cái gì mới phải?

Sau khi kết hôn, anh ấy thường xuyên không ở nhà và còn không nhận tôi là vợ khi ở bên ngoài.

Anh thân mật và mập mờ với những người phụ nữ khác, rồi cự tuyệt tôi tới gần.

"Vậy thì hãy nói cho tôi biết, nghĩa vụ của anh là gì?"

Tôi không thể hiểu được và hỏi anh ấy.

Nếu như không muốn thừa nhận điều này thì tại sao anh lại phải kết hôn với tôi?

Lục Chỉ buông tay ra, đứng dậy.

“Anh nói đi!” Tôi không buông tha đuổi theo anh.

Lục Chấp cũng như là chán ghét, lại như là thỏa hiệp.

Anh đẩy tôi ra: “Muộn rồi, về nghỉ ngơi đi.”

“Không,” tôi mím môi từ chối “Tôi muốn ở lại.”

Vẻ mặt của Lục Chấp như ẩn như hiện trong bóng tối, không đợi anh đáp lại, tôi kéo tay áo anh.

"Anh đang giận tôi phải không? Nếu là chuyện lúc trước thì anh có thể nghe tôi giải thích..."

“Đủ rồi!” Lục Chấp ngắt lời tôi, rút ​​tay lại, lạnh giọng quát: “Đã xảy ra quá nhiều lần rồi.”

Những ngón tay của anh căng lên, siết chặt, cuối cùng buông xuống một cách yếu ớt:

“Tôi không muốn nghe nữa.”

"Văn Giai Kỳ, cô đi đi"

Không, tôi không đi.

"Lục ảnh đế nói đúng, đã quá muộn rồi, ở trong phòng người khác cũng không tốt."

Giọng nam đột ngột vang lên khiến sau lưng tôi toát một tầng mồ hôi lạnh.

Trạng thái của Lục Chấp cũng không khá hơn là bao, đồng tử anh nheo lại, mím môi căng thẳng.

Một đôi tay đặt lên vai tôi từ phía sau, giọng nam vừa rồi tiến đến gần, thậm trí còn tốt bụng đóng cửa lại:

"Em đã uống bao nhiêu rượu để rồi quên quản lý cảm xúc của mình?"

Nhịp đập trái tim tôi mang theo sự chậm rãi trở về nơi lồ ng ngực, tôi nhỏ giọng mà chột dạ gọi anh:

"Lục ca..."

Đặc vụ của tôi.

Lục ca nghe vậy “Ừ” một tiếng, ngay sau đó liền vỗ một cái vào lưng tôi.

Tôi nhăn mặt đau đớn, Lục Chấp cũng tỏ vẻ không vui:

"Anh……"

“Tôi dẫn Giai Kỳ đi đây! "Lục ca cướp lời, ôm chặt tôi kéo về phía sau.

"Lục ảnh đế, đừng quá nóng giận, Giai Kỳ không hiểu chuyện, tôi lập tức đưa cô ấy đi, haha."

Tôi chỉ lo xoay người để không bị vấp ngã.

Sau khi ra khỏi cửa tôi quay lại nhìn.

Lục Chấp cũng đứng ở cửa, ánh mắt nặng nề nhìn về phía tôi.

Ánh nhìn này quá phức tạp, tôi không hiểu được nó.

Nhưng tôi biết, ánh mắt đó chắc chắn không phải là không nỡ.

“Được rồi, đừng nhìn nữa.” Lục ca nâng mặt tôi quay đầu lại, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Em cứ như vậy thích anh ta, đổi người khác thích không được sao?"

“Không được.” Tôi trả lời một cách ngơ ngác.

“Anh cũng không thể?” Lục ca đứng ở trước mặt tôi, cực kỳ nghiêm túc nói: “Văn Giai Kỳ, thử thích anh đi.”

4

Lục ca và tôi gặp nhau, kỳ thật có chút qua loa.

Hoặc là nói kỳ diệu.

Vào thời điểm đó, tôi là một diễn viên nghiệp dư đang chuẩn bị cho buổi thử vai.

Tôi tình cờ gặp anh ấy ở buổi phỏng vấn.

Lúc đầu tôi tưởng anh ấy đến đây để cướp vai chính.

Dù sao khuôn mặt này thật sự có tính cạnh tranh, tôi rất lo lắng cho Lục Chấp.

Nhưng thoạt nhìn anh ấy trông ngơ ngác, đối với tôi nửa này cũng không nói ra lời.

"Anh ổn chứ?"

Cuối cùng anh ấy cũng hoàn hồn, tôi thở phào nhẹ nhõm, may mắn là tôi không làm anh ấy choáng váng.

“Em đến để thử vai à?” Giọng anh có chút khàn khàn, như bị đau họng.

Chính anh cũng nghe không nổi, liền lấy từ trong túi áo ngực ra một bình thuốc, nuốt khô viên thuốc ngay tại chỗ.

Tôi nhanh chóng đưa nước cho anh ấy.

“Cám ơn em, em thật chu đáo.” Anh khen ngợi tôi.

Sau đó anh ấy nói với tôi rằng anh là một đặc vụ.

"Em có muốn ký hợp đồng với tôi không? Tôi sẽ giúp em lấy được vai Đình Giảo này."

Đối với tôi, sự cám dỗ là một vấn đề lớn.

Bởi vì tôi đến đây chỉ vì vai diễn này.

Đoàn làm phim Đường Về có sự góp mặt của nam chính Lục Chấp và nữ chính Tang Nhu.

Đình Giảo tuy chỉ đóng một vai nhỏ nhưng cô là nhân vật duy nhất có mối liên hệ tình cảm nhất định với nam chính.

Vì Lục Chấp là nam chính nên vai diễn này cũng có tính cạnh tranh rất cao.

Tôi là một người nghiệp dư không có kinh nghiệm, không có công ty, không có đoàn đội và vừa rồi thậm chí tôi còn không dám đi vào bằng cửa lớn.

Nghe những lời này tôi liền động tâm:

"Nhưng tại sao lại chọn tôi? Tôi lại không thể cho anh bất cứ thứ gì..."

Tôi ăn ngay nói thật, khiến cho người đàn ông đối diện cười khúc khích.

Anh nói: “Nếu em thuận lợi quay xong, đương nhiên anh sẽ tự đạt được điều mình mong muốn”.

Tôi đã đồng ý.

Anh ấy bảo tôi gọi anh ấy là Lục ca.

"Tôi là Văn Giai Kỳ."

Lục ca thì thầm điều gì đó nhưng tôi không nghe rõ.

Lúc đó tôi tưởng anh đang đặt cược.

Bây giờ xem ra có vẻ như không phải vậy.

Điều mà Lục ca yêu cầu ở tôi là điều mà tôi chắc chắn không thể cho được.

Thế là tôi lắc đầu từ chối:

"Thật xin lỗi, Lục ca, tôi không làm được."

Một Lục Chấp đã chiếm hết trái tim tôi rồi.

5

Khi tôi thức dậy vào ngày hôm sau, weibo bùng nổ.

Tối qua trước khi đi ngủ, tôi đã thành tâm cầu nguyện rằng khi mở mắt ra sẽ có tin vui.

Bây giờ hãy nhìn lại, thà quên nó một cách mù quáng còn hơn.

#LUCCHAP TANGNHU#

#Tangnhu Em thực sự thích anh#

#"Đường Về" LucChap TangNhu#



Những hot seach như thế này tràn ngập màn hình.

Hai người bọn họ lên hot seach cùng nhau.

Phạm vi phủ sóng siêu rộng, cho dù fan CP đón Tết thì cũng chỉ có fan mới có thể đột phá hàng phòng ngự lớn.

【Phát đường! Tôi điên mất thôi! 】

【Ôi Lục Chấp lão công của tôi, anh là đàn ông đã có gia đình, sao có thể không tuân thủ đạo đức nam giới? 】

Câu này nói rất hay, tôi ủng hộ.

Sau đó tôi thấy quần chúng ăn dưa xem náo nhiệt và cũng không có gì to tát.

Có người nhắc tôi:

[Tôi nghe nói tại hiện trường, VGK đang mượn rượu để giải sầu. 】

[Súng đồ chơi? Tôi đã nói với bạn rồi là không được sử dụng chữ viết tắt. 】

[Ai nha, chính là Văn Giai Kỳ ngày ngày bám lấy ảnh đế chứ ai. 】



Sẽ là nói dối nếu nói tôi không buồn.

Điều đau đớn hơn việc bị bôi nhọ là tôi bị nhắc tên trong đó.

Tóm lại, chuyện này dẫn đến fan nổ tung, kéo dài đến khi bắt đầu quay phim.

Rất nhiều phương tiện truyền thông kéo đến phỏng vấn, mục tiêu của họ rất rõ ràng: Lục Chấp và Tang Nhu.

Đến nỗi phải trì hoãn việc quay phim.

Tôi đứng ở bên ngoài nhìn Lục Chấp và Tang Nhu trả lời phỏng vấn ở giữa đám đông.

Một bên ấm áp và trong trẻo, một bên cưng chiều và ôn nhu.

Lục Chấp giơ tay chỉnh lại mái tóc rối của Tang Nhu.

Sau đó……

"Đừng nhìn nữa."

Một đôi tay che mắt tôi, lòng bàn tay chạm vào lông mi.

Lục ca thở dài bịt một bên tai tôi:

"Đừng nhìn, đừng nghe."

"Nhưng tôi có hai cái tai."

"Biết em làm không được, vì vậy tôi sẽ để lại cho em một bên."

Tôi khen anh: “Cảm ơn anh, anh thật chu đáo”.