Như Ý Truyện Chi Lan Nhân Tái Hiện

Chương 5: 5: Lại Bị Hôn Mê





Lúc này Như Ý đang ngồi yên trên giường, Dung Bội đi vào, quỳ trên đất, nghẹn ngào nói: "Nương nương, đều là nô tỳ không tốt, nô tỳ không nên để nương nương ở một mình, khiến nương bị thương, hôn mê nhiều ngày như vậy, mong nương nương trách phạt nô tỳ!"
Như Ý ôn nhu cười: "Chuyện này sao có thể trách ngươi, đây là chuyện ngoài ý muốn, ngươi không cần tự trách mình, hiện tại ta cũng tỉnh lại rồi.

Được rồi, ngươi đừng khóc nữa, ta không trách ngươi.

Đừng quỳ nữa, mau đứng lên nói chuyện."
Dung Bội đứng lên hỏi Như Ý cảm thấy trong người ổn không,, có cần uống nước ăn chút gì đó hay không, Như Ý lắc đầu, một lát nàng sau nhớ tới cái gì đó: "Hiện tại ai phụ trách an toàn của chuyến Nam tuần?"
"Là Lệnh quý phi." Như Ý nghe xong liền không nói gì nữa.
Dung Bội biết được Như Ý đang nghĩ gì, nhỏ giọng nói: "Nương nương, người hôn mê lâu như vậy, là hoàng thượng lau người, đút thuốc cho nương nương uống, mỗi ngày đều chăm sóc người rất cẩn thận, kỳ thật hoàng thượng vẫn rất quan tâm người.


Lời nô tỳ nói đều là sự thật, tơ máu trong mắt cùng vẻ tiều tụy của hoàng thượng sẽ không nói dối người.

Hoàng thượng phê duyệt tấu chương ở đây cùng người."
Dung Bội chỉ vào cái bàn gỗ trước giường, Như Ý nhìn theo, quả nhiên trên bàn có bút lông, nghiên mực, giấy viết, còn có mùi mực nhàn nhạt.

Như Ý không sửng sốt nhưng cũng có chút quen thuộc, giópng với thiếu niên lang lúc ở phủ luôn chăm sóc khi nàng bị bệnh, ngày đêm canh giữ....!Như Ý không muốn nghĩ nữa, hiện tại nàng cảm thấy rất mệt mỏi, sau đó phân phó Dung Bội đi tắt nến, nàng chìm vào giấc ngủ.
Đến nửa đêm, một nam tử nhẹ nhàng đi vào trong tẩm điện, nam tử mặc long bào màu vàng cẩn thận đi tới trước giường, không dám quấy rầy giấc ngủ của nàng.

Trước khi hắn tiến vào còn hỏi Dung Bội tâm trạng của nàng thế nào, Dung Bội chỉ lắc đầu, hắn cũng không hỏi nữa.
Hắn ngồi ở trước giường, cẩn thận đắp chăn cho nàng, nhưng lại nhìn thấy nàng nhíu mày, trong lòng hắn không khỏi nhói đau, nàng ở trong mộng cũng không thể an ổn? Chẳng lẽ mấy năm nay nàng đều như vậy sao? Rốt cuộc nàng ấy có khúc mắc gì?

Lúc này Như Ý mơ thấy lúc trước cùng hắn cãi nhau, hắn lạnh lùng quay lưng đi, nước mắt nàng lăn đầy trên má, hoàng thượng sững sờ, hắn không biết nàng mơ thấy cái gì...
Vài giây sau Như Ý thì thầm nói nhỏ: "Hoằng Lịch, chúng ta cuối cùng vẫn khi dễ lẫn nhau, cuối cùng chúng ta không ngắm hoa nở bốn mùa được nữa!" Hoàng thượng nghe xong không nhịn được cũng rơi nước mắt.

Dường như hắn biết hắn thật sự làm nàng tổn thương, lúc này Như Ý giật mình tỉnh dậy trong mơ.

Mở mắt ra, nhìn thấy người trong mộng của nàng, vô tình đối diện với đôi mắt rơi lệ của hắn.

Lúc này nàng không nhịn được, thất thanh khóc rống, nàng ngồi dậy ôm bả vai khóc.

Nhìn thấy hắn khóc làm nàng nhớ lại cát chết của Cảnh Hủy không lâu trước đó, lúc hắn cầu xin nàng làm hoàng hậu, hắn nói trên vạn người, hắn vô cùng cô đơn, muốn nàng ở bên cạnh hắn....!Nàng vốn không thể nhìn thấy hắn khóc, bởi vì nàng cũng sẽ đau lòng.
Hoàng thượng thấy vậy, giống như như vạn tiễn xuyên tâm, sống không bằng chết, hét to: "Gọi toàn bộ thái y qua đây!"
Hắn muốn ôm lấy Như Ý, trấn an nàng, nhưng Như Ý ôm lấy bả vai, quay lưng về phía hắn, miệng phun máu tươi, cả người không còn sức lực, ngã xuống khuỷu tay hoàng thượng, cả người không có động tĩnh, hoàng thượng sững sờ, bỗng nhiên bật khóc!
Hắn vô cùng sợ hãi, vừa khóc vừa kêu: "Như Ý! Như Ý! Đừng làm trẫm sợ, Như Ý! Nàng mau mở mắt ra, mở mắt ra nhìn trẫm!".