Những Năm Tháng Tôi Bồi Dưỡng Bá Tổng

Chương 80: Phiên ngoại 4: Đốm lửa 04




Từ khi Tạ Tinh Lan xảy ra chuyện, Giang Qua ngồi bên giường cậu ngày đêm một tấc cũng không rời, đã lâu lắm không nghỉ ngơi, thường thường đều là không chống cự nổi cơn buồn ngủ chợp mắt một lát, lại bị ác mộng làm bừng tỉnh, mắt đầy tơ máu, như bị thần kinh nắm lấy thiết bị theo dõi lặp đi lặp lại xác nhận Tạ Tinh Lan còn sống.

Một giấc ngủ này hắn lại ngủ rất say, hắn cầm tay Tạ Tinh Lan, không ngừng rơi xuống trong giấc mơ tối om, giống như đã trải qua một đời dài đằng đẵng lại buồn bã, yên tĩnh không tiếng động, cho đến khi một chùm sáng dịu dàng chiếu lên mí mắt.

Giang Qua hơi nhíu nhíu mày, mi mắt rung rung, vô thức giật giật tay, lập tức cảm nhận được lực đè lên cánh tay, và làn da ấm áp chạm vào đầu ngón tay.

Hắn bỗng chốc mở mắt ra, ánh nắng tràn đầy cả phòng, chói nhãn cầu hắn hơi đau. Đã lâu lắm rồi hắn chưa từng cảm nhận ánh sáng sáng ngời như thế, đến mức ngay cả người kia nằm trong ngực hắn cũng giống như mạ lớp ánh sáng vàng óng, tràn đầy cảm giác không chân thật.

Người kia đưa lưng về phía hắn được hắn ôm vào lòng, tóc đen rũ xuống theo cổ trải trên cánh tay hắn. Bả vai trần truồng thon gầy và xương bả vai xinh đẹp, dán vào da thịt của hắn, thân mật đến cực điểm.

Giang Qua lập tức đẩy người trong lòng mình ra, rút cánh tay bị gối tê lại, trong mắt tràn đầy sự u ám hung ác nham hiểm.

Mấy năm qua cũng không phải không có đồ không có mắt muốn đưa người đến bênh cạnh hắn, chỉ có điều tính tình Giang Qua lạnh lùng, giống như robot lạnh lùng không có bất kỳ nhược điểm gì, cho dù có người muốn dùng thủ đoạn thấp hèn cũng không tìm được chỗ xuống tay.

Tại sao hắn lại ngủ chung với người này?

Đang nằm mơ?

Tạ Tinh Lan đâu, không phải hắn đang trong phòng bệnh của Tạ Tinh Lan sao?

Sắc mặt Giang Qua căng cứng, trên mặt mơ hồ hiện ra một tia sát ý, không đợi hắn ra tay bóp cái cổ trắng nõn mảnh mai của người kia, người bị đẩy ra bỗng nhúc nhích, tỉnh lại.

Đang ngủ say bị đẩy ra, suýt nữa lăn xuống giường, Tạ Tinh Lan khó chịu tỉnh dậy, vẫn buồn ngủ rên rỉ hai tiếng: "Giang Qua! Anh làm gì vậy!"

Đêm qua kêu muộn quá, giọng Tạ Tinh Lan cũng khàn, một chút lực uy hiếp cũng không có.

Cả người Giang Qua cứng đờ, hình như ngay cả máu cũng ngừng chảy, hơi trợn to mắt nhìn người có vô số dấu vết mập mờ trên cơ thể.

Không nghe thấy đáp lại, Tạ Tinh Lan chống người ngồi dậy, nhìn về phía Giang Qua biểu cảm đờ đẫn ánh mắt mờ mịt: "Anh sao vậy?"

Nói đoạn, cậu vươn tay muốn sờ trán Giang Qua, Giang Qua vô thức tránh đi, Tạ Tinh Lan nhướng mày: "Còn không cho đụng vào?"

Tạ Tinh Lan mới không quan tâm hắn đang nghĩ gì, không cho cậu đụng cậu càng muốn đụng, thế là nhấn bả vai Giang Qua xuống đè người xuống giường, rồi mới tách hai chân ngồi trên eo Giang Qua, cao ngạo nhìn hắn: "Chịch xong không nhận người, hả? Muốn cho anh nhớ lại đêm qua chịch em thế nào không."

Hầu kết Giang Qua trượt lên xuống một cái, ánh mắt không có cách nào rời khỏi cơ thể Tạ Tinh Lan.

Gương mặt này quá quen thuộc, là dáng vẻ hắn khắc vào xương thịt và trong linh hồn.

Cho dù là giọng nói hay nhiệt độ cơ thể, đều chân thật quá đỗi, Giang Qua giống như miếng gỗ không có sức sống, đầu óc trống rỗng, tay chân hơi run lên, động cũng không dám động, vừa không dám đụng vào Tạ Tinh Lan, cũng không nỡ để Tạ Tinh Lan rời đi, chỉ có thể ngớ ra lại tham lam mà nhìn chăm chú, sợ sau khi tỉnh mơ sẽ không còn được gặp lại bộ dáng sinh động hoạt bát như thế của Tạ Tinh Lan.

Lúc này Tạ Tinh Lan mới phát hiện có điểm là lạ, ánh mắt Giang Qua không đúng lắm, mặc dù cũng là dáng vẻ dục cầu bất mãn đói khát, nhưng không làm càn như trước kia, mà quá kiềm chế ẩn nhẫn, hình như đang liều mạng chịu đựng không dám đụng vào cậu.

"Ê, anh sao vậy?" Tạ Tinh Lan nghiêm mặt, bò xuống khỏi người hắn, sờ trán và mặt Giang Qua một cái, xác nhận nhiệt độ cơ thể hắn bình thường, không có gì khác thường, "Không biết em à?"

Giang Qua không chớp mắt nhìn Tạ Tinh Lan, hốc mắt ân ẩn phiếm hồng, lập tức khàn giọng nói: "Tạ Tinh Lan?"

"À, còn nhớ em, xem ra không có ý định chịch xong rồi chạy." Tạ Tinh Lan chớp mắt cười một tiếng, cũng không để ý khác thường của hắn, Giang Qua luôn có một số chuyện giấu ở đáy lòng, dù cho hai người cũng đã kết hôn hai ba năm, từ lâu đã thẳng thắn đối đãi, Tạ Tinh Lan cũng sẽ không túm lấy chuyện gì đó ép hỏi đến cùng, vì vậy lại gần hôn khẽ lên môi Giang Qua một cái, nói: "Em đói rồi, muốn uống sữa đậu nành anh xay."

Bờ môi mềm mại chạm vào hắn, tim Giang Qua đập nhanh một hồi, đồng tử co lại, cả người như thể linh hồn xuất khiếu ngây ra thất thần.

Cảnh tượng này chỉ từng xuất hiện trong mơ và trong suy tưởng của hắn, Tạ Tinh Lan sẽ chủ động tới gần hắn, hôn hắn, nhưng bây giờ cảm xúc này quá chân thực, hắn thậm chí nghe được âm thanh đập mạnh mẽ của trái tim yên lặng đã lâu, còn có máu khắp người dần dần sôi trào khô nóng, khiến hắn cũng không nén được khát vọng trong lòng đủ để nuốt chừng hết thảy, bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cơ thể của Tạ Tinh Lan, dốc sức ép về phía mình.

Mắt Giang Qua bị khát vọng và bộc trực nhuộm thành màu đỏ như máu, hắn vội vã không nén nổi hôn Tạ Tinh Lan, giống như muốn bóc người ra ăn tận xương.

Lâu lắm Giang Qua chưa hôn mãnh liệt như thế, mặc dù hơi đau, nhưng vẫn rất thoải mái, Tạ Tinh Lan chỉ coi như tình thú nhỏ giữa chồng già với chồng già, duỗi tay ôm lại hắn.

Một lúc sau, Tạ Tinh Lan nhìn dáng vẻ vẫn chưa đã nghiền của hắn, không chịu được quay đầu sang chỗ khác nhắc nhở hắn: "Anh còn phải đến công ty đấy, không phải nói hôm nay có hội nghị quan trọng à?"

Giang Qua hít thở dồn dập thô nặng, chống trán Tạ Tinh Lan, nhắm mắt thở dốc.

Sau khi vén chăn lên, Giang Qua nhìn thấy cái chân không trọn vẹn kia của mình, đồng tử co lại, lập tức lại đắp chăn lên, rồi mới hơi sợ hãi nhìn về phía Tạ Tinh Lan, sợ bị Tạ Tinh Lan nhìn thấy cảnh vừa rồi.

Tạ Tinh Lan mặc đồ ngủ, đấm eo hai cái, rồi cầm chân giả của Giang Qua đi đến bên giường: "Ngồi lại đây, em đeo vào giúp anh."

Hai tay Giang Qua siết thành nắm đấm, hắn không biết mình có chân giả vào lúc nào, thời gian hắn ngồi xe lăn quá dài, cơ bắp đã teo lại từ lâu, không tiện lắp chân giả nữa, nhưng giờ phút này khó có thể tiếp nhận hơn đó là Tạ Tinh Lan lại tự nhiên như thế nói muốn đeo vào giúp hắn.

Chẳng lẽ phải để cho Tạ Tinh Lan nhìn thấy cái chân xấu xí không chịu nổi của hắn?

"Không cần." Giọng hắn khàn khàn, cố sức kiềm chế đau đớn trong lòng, trầm giọng nói: "Em không cần làm vậy."

Tạ Tinh Lan nhướng mày, cũng không nói gì, đặt chân giả lên giường: "Vậy em đi tắm trước. Em nghi ngờ đêm qua anh không rửa sạch giúp em, phía sau không thoải mái."

Giang Qua: "..."

Hôm nay bạn bè của Tạ Tinh Lan từ nước ngoài về, muốn đi đón nên vừa ăn sáng xong cậu đi luôn.

Giang Qua không lắp chân giả, hắn căn bản không biết dùng chân giả đi đường, cho nên vẫn ngồi trên xe lăn chuẩn bị sẵn trong nhà.

Ngôi nhà này với hắn mà nói hoàn toàn xa lạ, lúc trợ lý gọi điện thoại cho hắn thông báo hội nghị, hắn đã hoãn lại, một mình trong biệt thự tìm kiếm tất cả tin tức.

Ngay từ đầu hắn còn tưởng rằng đây chỉ là một giấc mơ, nhưng cảm giác chân thực này lại hết lần này đến lần khác nhắc nhở hắn, hắn thực sự đã đến một thế giới lạ lẫm. Trong thế giới này, hắn thoát khỏi xe lăn, còn... kết hôn với Tạ Tinh Lan.

Trong đầu có ký ức không trọn vẹn, Giang Qua tốn thời gian một ngày mới sắp xếp mọi thứ như ý.

Giang Qua của thế giới này và hắn, bất kể là thân thế hay là bộ dáng đều giống như như đúc, cũng được đưa đến Giang gia lúc năm tuổi vì bắp chân không trọn vẹn. Khác biệt đó là, Giang Qua của nơi này từ năm tuổi, Tạ Tinh Lan vẫn ở bên cạnh hắn, ngoại trừ xa cách ba năm ngắn ngủi hồi cấp hai, về sau gặp lại cũng rất nhanh.

Tạ Tinh Lan sẽ cười với hắn, sẽ nói chuyện với hắn, coi hắn là bạn bè.

Thậm chí hồi cấp ba, bọn họ còn trao đổi tâm ý, trở thành người yêu.

Ba năm trước, hai người đã nhận giấy chứng nhận kết hôn hợp pháp.

Mọi thứ rất vui vẻ tựa như một câu chuyện cổ tích, là điều ngay cả nghĩ hắn cũng không dám nghĩ.

Nhưng đây cũng là sự thật.

Hơn hai mươi năm qua, hắn đều chỉ có thể trốn trong chỗ tối không gặp được ánh sáng lén nhìn Tạ Tinh Lan, yên lặng bảo vệ cậu, cất giấu tâm tư bẩn thỉu của mình cực kỳ chặt chẽ, chỉ sợ bị Tạ Tinh Lan phát hiện rồi ghét bỏ. Nhưng Giang Qua của thế giới này, lại quang minh chính đại có được Tạ Tinh Lan...

Đầu đau muốn nứt, Giang Qua dùng sức túm tóc mình, gầm nhẹ gần như sụp đổ, ghê tởm căm ghét cơ thể bây giờ của mình đến mức như muốn nổi điên.

Rõ ràng đều là tàn phế, dựa vào đâu, dựa vào đâu "Hắn" này có thể có được tình yêu toàn tâm toàn ý của Tạ Tinh Lan... Đó là thứ cả đời này, hắn nhìn thấy nhưng không với tới được.

("hắn" = Qua của đời này, hắn = Qua của đời trước)

Buổi tối sau khi Tạ Tinh Lan về, nhìn thấy Giang Qua vẫn ngồi trong phòng sách, hơi khó hiểu: "Hôm nay anh không đến công ty à."

Giang Qua ngồi trơ một ngày, hai tay chống trán, nghe thấy âm thanh, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Tinh Lan.

Hai mắt đen kịt thâm trầm ẩn giấu tất cả cảm xúc, sau khi Tạ Tinh Lan tới gần, hắn chậm rãi rũ mắt xuống, không để Tạ Tinh Lan phát hiện một mặt điên cuồng vặt vẹo của mình.

Không sao. Không sao.

Bây giờ cơ thể này là của hắn rồi, Tạ Tinh Lan là của hắn rồi.

Những thứ trước kia không cần suy nghĩ nữa, hắn không thể để cho Tạ Tinh Lan phát hiện hắn không phải "Hắn" của thế giới này.

Trái tim hắn bị chua xót và ghen ghét lấp đầy như muốn nổ tung ra, linh hồn đang gào thét trong đau đớn và giày vò, cơ thể lại đeo mặt nạ hoàn mỹ lên, khi Tạ Tinh Lan bước tới hắn hơi cong khóe môi: "Về rồi à."

"Ừ, sớm biết hôm nay anh không có việc ở công ty đã gọi anh đi cùng, Lý Tiểu Bân vừa về, gầy đi nhiều, bây giờ cũng rất ra dáng..." Tạ Tinh Lan vừa nói vừa đi đến bên cạnh bàn, lúc này mới phát hiện Giang Qua ngồi trên xe lăn, thuận miệng hỏi một câu, "Sao hôm nay lại móc cái đồ cổ này ra?"

Giang Qua mặt không đổi sắc: "Hôm nay không muốn đeo."

Tạ Tinh Lan nhìn hắn, không hỏi nữa: "Làm xong việc chưa, có phải anh vẫn chưa ăn cơm tối không?"

"Không đói."

"Hôm nay thím Trương về nhà, không ai nấu cơm cho anh thì anh không ăn nữa?" Tạ Tinh Lan bất mãn nói, "Dạ dày của anh không tốt anh không biết à."

Quan tâm và yêu thương của Tạ Tinh Lan, đều là cho "Hắn"...

Giang Qua khẽ mỉm cười, trái tim lại giống như bị một cái tay tùy ý lôi kéo, đau đến mức hắn chỉ muốn lăn.

"Xin lỗi," Hắn chậm rãi vươn tay nắm tay Tạ Tinh Lan, "Lần say anh sẽ chú ý."

Tạ Tinh Lan về rồi, Giang Qua cũng không có lòng làm việc, hai người đến phòng chiếu phim xem phim.

Tạ Tinh Lan gối đầu lên đùi Giang Qua, vừa xem vừa ăn đồ ăn vặt, Giang Qua thì hoàn toàn không biết phim đang chiếu nội dung gì, cúi đầu nhìn Tạ Tinh Lan suốt, những cảm xúc trong mắt hắn khó có thể nắm bắt trong sự biến đổi của ánh sáng và bóng tối.

"Chiêu ơi."

Giang Qua diễn thử trong đầu vô số lần, mới chậm rãi lên tiếng.

Tạ Tinh Lan ừ một tiếng, nhón một miếng khoai tây lát lên đưa tới bên miệng hắn: "Ăn không?"

Giang Qua nhận miếng khoai tây lát, nuốt xuống rồi nói: "Tuần này có rảnh không, chúng ta đi du lịch."

"Được." Tạ Tinh Lan rất dễ thu xếp, "Công ty anh không có việc à?"

"Không sao."

Giang Qua cúi người, nhẹ nhàng cọ cọ trán Tạ Tinh Lan, Tạ Tinh Lan xoay đầu lại, một tay ôm lấy bả vai Giang Qua, chủ động hôn lên.

Đầu tiên Giang Qua cứng đờ, ngay sau đó ôm chặt Tạ Tinh Lan hơn, dùng sức đòi lấy.

Căn nhà này Tạ Tinh Lan ở cùng "Hắn", Giang Qua chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, vừa nghĩ rằng "Hắn" có lẽ đã thân mật với Tạ Tinh Lan tại mỗi một góc trong căn nhà này, hắn đã cảm thấy ghen tị và chua xót sắp chôn vùi lý trí của hắn.

Cho nên nhất định phải rời khỏi căn nhà này trước, đợi sau khi đi du lịch về, hắn tìm một lý do chuyển đến một căn nhà khác với Tạ Tinh Lan.

Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, Tạ Tinh Lan nằm trong chăn, tự nhiên vùi trong lòng Giang Qua.

Động tác của cậu quá thành thạo, như thể đã làm vô số lần.

Đúng vậy, tính từ cấp ba lên, Tạ Tinh Lan và "Hắn" ở bên nhau đã gần mười năm.

Mười năm này, bọn họ đủ để làm tất cả những chuyện thân mật.

Sáng hôm nay những vết tích trên người Tạ Tinh Lan ấy, chắc hẳn là "Hắn" lưu lại vào đêm trước.

Con ngươi Giang Qua hơi tối, ẩn nhẫn cắn chặt thịt mềm bên trong môi dưới, thậm chí nếm được một ít mùi máu tanh trong miệng.

Cho dù bên trong đã vị ghen ghét ăn mòn thủng trăm ngàn lỗ, Giang Qua vẫn không thể tàn nhẫn cưỡng ép chiếm hữu Tạ Tinh Lan, xóa sạch tất cả ký ức của "Hắn", sẽ chỉ dùng sức ôm chặt hắn, giống như người sắp rơi vào vực sâu bắt lấy một dây leo cuối cùng, bất kể như thế nào cũng không dám buông tay.

Người mong mà không được mười mấy năm giờ phút này đã lặng yên nằm trong lòng mình, dùng một tư thế mềm mại hoàn toàn bày ra tin tưởng và yêu thương với mình, Giang Qua vừa ghen tuông ngập trời, vừa rung động khó nhịn, khát vọng và ham muốn trải qua thời gian dài đã bị hắn kiềm chế sít sao, một khi bắt đầu cuồn cuộn, sẽ khí thế đùng đùng hung dữ.

Hai người ôm ấp, một chút thay đổi của cơ thể cũng rõ ràng có thể thấy.

"Hôm nay không làm, hôm qua anh dùng sức quá, eo em còn mỏi lắm." Tạ Tinh Lan lẩm bẩm hai câu, "Cũng không biết mỗi ngày anh lấy tinh lực ở đâu ra."

Ngón tay Giang Qua siết lại, nhắm chặt hai mắt.

Giờ phút này hắn thật sự muốn giết chết "Hắn", rõ ràng bọn họ là cùng một người, "Hắn" lại có được mọi thứ.

Nhưng hắn, chỉ có thể nhận được vui sướng ngắn ngủi bất cứ lúc nào cũng có thẻ kết thúc, chỉ có thể ôm Tạ Tinh Lan một lát trong mộng đẹp phù dung sớm nở tối tàn.

Cả một buổi tối, Tạ Tinh Lan ngủ rất ngon, Giang Qua lại căn bản không buồn ngủ chút nào.

Hắn ôm Tạ Tinh Lan, hít lấy mùi của Tạ Tinh Lan, cảm nhận được nhiệt độ của Tạ Tinh Lan, bởi vì tư thế bất động, tay chân tê đến mức mất đi cảm giác, hắn cũng không nhúc nhích.

Hắn chỉ sợ mình ngủ rồi, tỉnh dậy sẽ lại trở về căn phòng bệnh lạnh như băng kia, đối mặt với Tạ Tinh Lan yên lặng, lại lần nữa trở lại trong địa ngục hàn băng tối tăm không ánh mặt trời.

Chỉ có một chút ánh sáng và nhiệt độ này, mặc dù là "Hắn" bố thí cho hắn, lúc nào cũng có thể lấy lại, hắn cũng muốn liều lĩnh bắt lấy. Dù là thêm một giây đồng hồ cũng được.

"Chiêu ơi, Chiêu ơi, Chiêu ơi."

Giang Qua không ngừng thì thầm tên Tạ Tinh Lan, bí ẩn nhiều năm trước đến nay giấu ở chỗ sâu trong đáy lòng phá đất mà lên.

"Anh yêu em, anh thật sự rất yêu em..." Hắn nhắm mắt, cuối cùng nói ra miệng, hốc mắt chua xót không thôi.

"Xin em."

Không yêu hắn cũng được, không muốn nhìn thấy hắn cũng không sao.

Chỉ xin em đừng chết, hãy sống thật tốt.

Yêu những người khác, ở bên những người khác, hắn cũng có thể chịu đựng được, dù sao hắn đã vết thương chồng chất từ lâu, không quan tâm nhiều thêm mất vết nữa.

Chỉ xin Tạ Tinh Lan đừng chết, nếu không chả khác gì đòi cái mạng này của hắn.

Hắn chỉ có một thỉnh cầu nho nhỏ này.

Ngày hôm sau, Giang Qua hoãn lại tất cả công việc, ra nước ngoài du lịch cùng Tạ Tinh Lan.

Hắn vẫn ngồi trên xe lăn, không đeo chân giả, Tạ Tinh Lan cũng không hỏi hắn nữa, mà tự nhiên đẩy xe lăn giúp hắn.

Hai tay giấu dưới thảm của Giang Qua nắm chặt, trong lòng vô cùng ghét bỏ bản thân lại gây thêm phiền cho Tạ Tinh Lan, "Hắn" của thế giới này đeo chân giả, nhất định cũng vì để xứng với Tạ Tinh Lan, sợ Tạ Tinh Lan chê hắn vướng víu.

Hắn lại vẫn chỉ có thể ngồi trên xe lăn, đâu đâu cũng cần Tạ Tinh Lan giúp một tay.

"Chiêu à, anh tự làm, em không cần theo anh, em đi chơi đi."

Tạ Tinh Lan vì phải đẩy hắn, cũng không có cách nào thỏa sức vui chơi, nội tâm Giang Qua vô cùng cay đắng và đau đớn, nhưng so với để Tạ Tinh Lan phiền chán, hắn thà để Tạ Tinh Lan đi, còn mình ngồi trong góc nhìn.

"Nói gì đấy," Tạ Tinh Lan bất mãn nhíu mày, duỗi tay đẩy bả vai Giang Qua một cái không nặng không nhẹ, lập tức đi đến trước mặt hắn, nửa ngồi xổm, hai người nhìn thẳng, Giang Qua nhìn thấy ánh sáng dịu dàng trong đôi mắt sáng tỏ của cậu.

"Quan trọng là ở bên anh, mà không phải chơi."

Giang Qua hơi ngẩn ra, sau đó cảm nhận được Tạ Tinh Lan cúi người xuống để lại một nụ hôn ấm áp trên mặt hắn.

Cơn gió của nước khác tựa như cũng mang theo vị ngọt, còn có ánh mắt đong đầy ý cười của Tạ Tinh Lan khi nhìn hắn.

Đây hết thảy đều khiến hắn đắm đuối mê mẩn, dù là sau khi tỉnh mộng đau đớn tra tấn sẽ khắc sâu hơn, mỗi một giây của hiện tại đều là liếm mật trên lưỡi dao, hắn cũng vui vẻ chịu đựng.

Thì ra ở bên Tạ Tinh Lan, là hạnh phúc như thế, là chuyện hạnh phúc đến thế.

Tạ Tinh Lan sẽ thường xuyên ôm hắn một cái, hôn môi với hắn, nhìn thấy đồ gì thú vị, ngay lập tức sẽ gọi tên của hắn. Tạ Tinh Lan vĩnh viễn sẽ không để hắn một mình trong góc yên lặng suy sụp, không có khoảnh khắc nào không cho hắn cảm nhận được mình được yêu, được ánh mặt trời chiếu sáng đến.

Thì ra thứ hắn tha thiết ước mơ hơn mười năm nay, thật sự có thể khiến người động lòng như vậy.

Ở bên Tạ Tinh Lan, hắn cũng không nghĩ đến tất cả cực khổ và tra tấn mình từng gặp nữa, dường như mỗi phút mỗi giây, đều ngọt ngào dịu dàng đủ để an ủi tất cả quá khứ.

Mấy đêm liền, Giang Qua đều chỉ ôm chặt Tạ Tinh Lan, dù cho ham muốn của cơ thể cuồn cuộn khô nóng không chịu nổi, hắn cũng không động tay động chân, thậm chí chỉ có khi Tạ Tinh Lan chủ động hôn hắn hắn mới dám dùng sức hôn lại.

Hắn khắc đến đến hoàn mỹ, chỉ sợ Tạ Tinh Lan khó chịu, cho nên tuyệt đối không chủ động đòi hỏi.

Buổi tối một tuần sau, Tạ Tinh Lan chủ động ngủ trên người Giang Qua, hai người yên lặng ôm ấp, ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào.

Giang Qua nhắm mắt, ngay khi hắn đắm đuối trong hơi thở của Tạ Tinh Lan, lời nói của Tạ Tinh Lan lại giống như một tiếng sấm, nháy mắt chém hắn mất hồn mất vía.

"Giang Qua, lúc đó tại sao anh muốn ra tay với Tạ thị."

Giọng nói của Tạ Tinh Lan thản nhiên, qua nhiều năm như vậy, cậu đã nhẹ nhõm từ lâu, bây giờ lựa chọn hỏi ra, cũng chỉ là sợ trong đó có hiểu lầm gì, khiến cậu hận Giang Qua nhiều năm như vậy.

Cậu và "Giang Qua" của thế giới này cùng lớn lên từ nhỏ, thật sự đã quá quen thuộc với nhau, cho nên ngày đầu tiên Giang Qua đến thế giới này, Tạ Tinh Lan đã nhận ra khác thường.

Ngay từ đầu trong lòng cậu có chút khúc mắc, cho nên mượn cớ đi cùng Lý Tiểu Bân chạy ra ngoài cả ngày.

Nhưng sau đó, cậu đã phát hiện Giang Qua của thế giới ban đầu, cũng yêu cậu sâu tận xương tủy.

Có lẽ sâu hơn.

Cậu đã nằm trong lòng hắn rồi, hắn vẫn liều mạng nhẫn nhịn không dám đụng vào cậu.

Toàn bộ người Giang Qua đã bị sợ hãi lấp đầy, đầy trong đầu hắn chỉ nghĩ, Tạ Tinh Lan phát hiện ra hắn không phải "Hắn".

Hắn chậm rãi giải thích tất cả ngọn nguồn, yên lặng chờ đợi như tội phạm chờ tuyên án tử hình, tay ôm Tạ Tinh Lan cũng không dám đụng vào nữa, xụi lơ xuống.

"Hóa ra là như vậy," Tạ Tinh Lan khẽ thở dài, "Nếu như khi đó anh có thể thẳng thắn hơn chút, hoặc là em thông minh hơn thì tốt rồi."

"Không..." Giang Qua thấp giọng nói, "Đều là lỗi của anh."

Là những ngày này trôi qua quá hạnh phúc, hắn cũng sắp quên rồi, mấy ngày nay là hắn trộm được từ tay Giang Qua của thế giới này.

Bây giờ Tạ Tinh Lan đã phát hiện ra, hắn không phải Giang Qua mà cậu yêu, giấc mộng đẹp này nên tỉnh rồi.

Hắn phải trở lại trong vực sâu vô biên thuộc về hắn.

Giang Qua từ lâu đã bị tra tấn ra một thân mình đồng da sắt, đao thương bất nhập, chỉ có thanh kiếm tên là Tạ Tinh Lan có thể đâm hắn đau thấu tim gan, không có sức chống đỡ đánh trả chút nào, bất kể là thời điểm nào, đều khiến hắn đau đến mức không muốn sống.

Hắn nhắm mắt, ẩm ướt đọng lại lặng lẽ trượt xuống từ hốc mắt, cùng lúc đó, đôi môi ấm áp của Tạ Tinh Lan nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.

"Nếu có một ngày em có thể trở lại thế giới ban đầu, nếu như em có thể ôm lấy anh thế này," Cậu nở nụ cười, khẽ nói: "Chúng ta sẽ ở bên nhau."

...

Sau đó Giang Qua không biết mình ngủ như thế nào, đợi khi hắn lại có ý thức, là bị thiết bị theo dõi phát ra tiếng cảnh chói tai báo đánh thức.

Hắn bỗng chốc ngẩng đầu lên, nhìn chỉ số sinh mệnh rõ ràng khác thường trên thiết bị theo dõi, sắc mặt lập tức trắng bệch, hai mắt đỏ ngầu khàn giọng thét lớn: "Bác sĩ! Bác sĩ!"

Mau cứu Tạ Tinh Lan, mau cứu cậu ấy.

Tất cả gào thét và cầu xin của Giang Qua đều bị nhấn chìm trong một hồi rối ren, hắn bị y tá đẩy ra khỏi phòng bệnh, cả người như thể người điên, ngã xuống xe lăn, cho dù là bò cũng muốn bò về phòng bệnh, để ở bên Tạ Tinh Lan.

Chưa từng có ai thấy một mặt thảm hại không chịu nổi như thế của hắn, hắn mãi mãi đều là dáng vẻ vô tình lạnh như băng, hung ác nham hiểm tàn nhẫn, ngay cả cảm xúc cũng ít có chấn động, nhưng bây giờ hắn lại ngã xuống đất không có chút tôn nghiêm nào như vậy, giống như hận không thể quỳ xuống xin nhóm bác sĩ đang cấp cứu kia.

Trợ lý không kìm lòng được đỏ cả mắt, không nhìn nổi Giang Qua thê thảm khàn giọng cần xin thế kia, bảo y tá tiêm cho hắn một liều thuốc an thần.

Nhìn Giang Qua chìm vào giấc ngủ, lâu lăm rồi hắn chưa nghỉ ngơi thật tốt, vành mắt xanh đen, trên mặt không có chút huyết sắc nào, gốc râu cằm cũng chưa từng cạo sạch, chẳng hề giống người đàn ông đứng trên đỉnh Kim Tự Tháp trong giới thương nghiệp bày mưu nghĩ kế, thủ đoạn độc ác.

Trợ lý thở dài, nghĩ thầm, nếu Tạ tiên sinh thật sự xảy ra chuyện, có phải Giang Qua cũng sẽ mất đi một cái mạng?

May mà cuối cùng Tạ Tinh Lan đã được cứu về, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.

Từ sau lầu đó, Giang Qua nhìn chằm chằm thiết bị theo dõi càng chặt hơn, chuyện của công ty triệt để buông tay, toàn tâm toàn ý ở bên cạnh Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan cứ thế ngủ say ròng rã ba tháng.

Giang Qua dần dần khôi phục bình tĩnh sau cơn cuồng loạn ban đầu, hắn biết Tạ Tinh Lan không chết, cậu chỉ đang ở một thế giới khác.

Nếu như, nếu như, Tạ Tinh Lan biết hắn đang chờ cậu, có thể trở về sớm một chút không?

Không có người cho hắn đáp án.

Giang Qua chỉ chờ đợi ngày này qua ngày khác.

Ngày nào đó, Giang Qua sắp xếp đồ đạc của Tạ Tinh Lan, lấy một bức ảnh đã ố vàng từ trong hộp sắt phủ bụi.

Là tấm ảnh hồi tiểu học của bọn họ.

Tạ Tinh Lan và Lý Tiểu Bân đứng cạnh nhau, trên tay cầm một que kem, nhìn về ống kính nở nụ cười xán lạn.

Mà ở góc ảnh chụp, Giang Qua ngồi trên xe lăn, nhìn về phía bọn họ từ xa.

Hắn cô đơn lại hiu quạnh, dù rất muốn chơi đùa với Tạ Tinh Lan, cũng chỉ im lặng nhìn từ xa.

Nhìn một cái, đã nhìn hơn hai mươi năm.

Từ năm tuổi đến bây giờ hai mươi bảy tuổi, lời Tạ Tinh Lan đã nói với hắn chỉ có vài câu rải rác, hắn lại một mình sống qua nhiều tháng năm đến thế.

Một ngày nào đó ba tháng sau, Giang Qua như thường ngày, cầm khăn nóng lau tay cho Tạ Tinh Lan từng chút một, lúc ngẩng đầu muốn nhìn màn hình theo dõi, lại bất ngờ không kịp chuẩn bị đối mắt với Tạ Tinh Lan hơi mở hai mắt.

Không khí cũng như thể đông lại.

Lông mi Tạ Tinh Lan rung động, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, ngay cả động tác chớp mắt cũng hơi tốn sức.

Giang Qua quên luôn cả đi gọi bác sĩ, chỉ nín thở, gần như đờ đẫn mà nhìn cậu.

Tạ Tinh Lan khó khăn giật giật khóe miệng, ba tháng chưa hề nói chuyện, cậu chỉ có thể phát ra tiếng khàn khàn.

"Giang... Qua..."

Giang Qua như vừa tỉnh giấc chiêm bao, làm đổ chậu nước cũng như không biết, hắn cúi người đến bên giường Tạ Tinh Lan, muốn nghe cậu nói.

Sau đó, hai tay Tạ Tinh Lan dùng một sức lực cực kỳ yếu ớt lại kiên định, vòng lên bả vai hắn, cực nhẹ cực nhẹ ôm lấy hắn.

Toàn thân Giang Qua run rẩy, mắt nhìn chằm chằm mặt đất, cuối cùng trong một cái chớp mắt, nước mắt lặng yên rơi xuống.

Hắn sẽ không suy nghĩ hai mươi mấy năm này có đáng giá hay không nữa, nếu như có thể có một cơ hội quay lại lần nữa, hắn nhất định sẽ trở lại lúc năm tuổi, đến trước mặt bản thân tuyệt vọng đau khổ vào lúc ấy, dịu dàng nói với đứa trẻ kia.

Đừng khóc, đừng tự ti, cũng đừng nghĩ đến cái chết.

Không lâu sau em sẽ gặp được một người, cậu ấy là ánh sáng trong cuộc đời của em, là đêm tối đã hết của em.

END