Những Người Như Chúng Ta

Chương 27: Chương 26 : Vụ Mất Tích 5 Năm Trước.





Lão Tướng là người anh em tốt nhất trên đời của tôi bởi vậy có rất nhiều chuyện bí mật tôi từng tâm sự với gã, bao gồm cả chuyện của Má Nuôi. Bấy lâu nay ở ngoài bắc gã luôn tìm cách nghe ngóng động tĩnh của Má Nuôi giúp tôi. Ngạc nhiên thay cho đến gần đây mới mò ra được chút ít tin tức. Cụ thể là lúc gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, khi tôi đem sự tình về Gái Hư trình bày với gã.
Trình bày đến đoạn Lý Ma Ma có quan hệ huyết thống với Má Nuôi và bí mật Làng Cung Nữ ở Hải Phòng, Lão Tướng nghe xong trầm ngâm nói :
"tao điều tra ra được thông tin cơ mật, trước đây Lee Phong Lưu có mối quan hệ tình cảm rắc rối với 2 chị em nhà Lý Ma Ma Làng Cung Nữ. Có điều tao ko lường trước Má Nuôi lại là chị của bà Lý. Mẹ kiếp, Má Nuôi của mày ghê gớm thật đấy."
Lão Tướng nuốt nước bọt nhìn tôi dè dặt, sau cùng quyết định nói thêm :
"Mày có biết không? Lee Phong Lưu từ trước đến nay vẫn giấu biệt 1 người tình bí ẩn. Trước đây tao nghe mấy ông anh , ông chú nói đó là người vợ không hôn thú của hắn. Như vậy tao nghĩ người đàn bà đó chính là ....ôi thôi ! tao chỉ phán đoán thôi đấy nhé. mày không cần căng thẳng vậy đâu."
Thằng bạn chí cốt nói xong câu đó mặt tôi cắt ko còn hạt máu. Cái gì mà quan hệ tình cảm với Lee Phong Lưu ? Má Nuôi ư ?
Chuyện này không nói tới thì thôi, nói tới lại thấy thế gian thật nhỏ bé. Số phận sắp đặt thật là hay.
Điều này đã đánh thẳng vào yếu điểm của tôi. Tôi tạm thời ko thể chấp nhận được sự thật này. Ngày hôm đó bị sốc tâm lý nặng nề, thở ko ra hơi.
Lão Tướng tinh tường nhận ra điểm yếu của tôi, gã lật đật vịn vai tôi nói : "mày thở sâu vào, hít thở đều, 2 tay duỗi thẳng ra phía trước. nhắm mắt lại !"
Cả người tôi run rẩy,thị lực kém đi, nhất là 2 tay kia lại càng bủn rủn.
Mỗi lúc tôi nghe thấy tin tức gì ko hay từ Má lại có cảm giác khó chịu như vậy truyền về. Những lần sau này còn đỡ , mấy lần đầu tôi ko ngất xỉu đã là may.
Sau một hồi nghỉ ngơi hoàn hồn lại,Lão Tướng an ủi vỗ lưng tôi nói : "tao có thể giúp mày tìm được người thân thích của Má Nuôi. Chỉ cần biết Má Nuôi chính thức là ai, tao có thể dò ra rồi."
Trước đây tôi tuy là con nuôi, sống với mẹ con Má Nuôi bao nhiêu năm trời nhưng thực ra tôi vẫn chưa biết nhiều về bà con dòng họ của Má Nuôi cũng như lai lịch của đám người đó. Người thân thiết nhất với Má con tôi trong họ tộc chắc là Ông Công.
Tôi biết Ông Công có nhà riêng ở Thái Nguyên, thường đi lại giữa các vùng rừng núi phía bắc. Bởi vì hay đi đây đi đó nên kiến thức rất rộng. Ông ấy vừa là ông Đồ chuyên cho chữ, vừa là thầy thuốc nam, vừa là võ sư, vừa là nhà thơ , nhà văn. Trước đây ông từng ở lại một thời gian dài trong nhà Má Nuôi nên tôi và Bánh Đậu Ngọt rất gắn bó với ông .
Còn những người bà con khác tôi chỉ biết đại khái người ở Phủ Lý , kẻ ở Hà Tây , Hải Phòng,Bắc Giang...không tài nào biết được địa chỉ chính xác. Về phía những người bà con thường trú tại Hà Nội lại càng li kì hơn nữa,chẳng hiểu sao bọn họ đều đã biến mất 1 cách kì lạ. Tôi ko tài nào tìm ra được lai lịch bọn họ, vậy nên hành trình tìm kiếm Má Nuôi đành chịu đứt đoạn.

Đến hôm nay cuối cùng Lão Tướng đã mò ra chút tin tức rồi ! Tôi nên mừng hay nên lo sợ đây? Bất giác cả người như có cơn sóng ngầm, rần rần chạy dọc khắp bên trong.
Tung tích Má Nuôi đây rồi! tôi đã ko tìm được bà ấy ở Làng Cung Nữ. Vậy, hẳn Má đã đến nương náu vào nhà một người bà con nào đó.
Mang theo suy nghĩ cầu may trên, tuần sau anh em tôi lặn lội vượt đường xa lên Thái Nguyên .
Người đầu tiên tôi tìm đến là ông Công. Bởi vì ông ấy thân thiết với Má Nuôi và cả tôi nữa. Như đã nói, ông Công là người đáng tin cậy nhất hiện này, có thể nói "trên thông thiên văn dưới tường địa lý". Nếu Má Nuôi muốn lánh nhờ ai đó thì ông Công là lựa chọn sáng suốt nhất.
Thế nhưng , đáng buồn ở chỗ , khi chúng tôi vừa mò lên được Thái Nguyên, hỏi han mấy người bán hàng nước thì nghe được thông tin "ông Công lâm bệnh nặng, hiện đang điều trị ở bệnh viện tỉnh."
như vậy, chúng tôi đành trước thì tới tư gia, sau là vào bệnh viện 1 chuyến.
Chúng tôi theo địa chỉ Lão Tướng tìm hiểu được và theo mách nước của người địa phương quả nhiên tìm đúng nhà ông Công. Đó là 1 mảnh đất lớn như trang trại, ở chính giữa khu đất tề chỉnh căn nhà nguyên nét cổ kính, nằm ẩn hiện giữa những vườn cây trái. Nơi đây là địa điểm cư trú của nhiều thế hệ trong gia đình ông Công. Chỉ là khi nhìn từ bên ngoài vào, khu đất quá mức yên ắng.
Tôi và Lão Tướng đậu xe bên ngoài gọi cổng một hồi rõ lâu, qua chừng nửa giờ đồng hồ, có tiếng chó sủa, một người đàn ông trung niên bộ dạng hối hả từ bên trong chạy xe máy ra. Trông thấy chúng tôi liền hỏi : "mấy cậu tìm ai?"
Tôi liền tự giới thiệu bản thân, chưa kịp nhắc đến Lão Tướng thì ông ta đã cướp lời luôn : "con nuôi của bà cả ngày xưa đây hả? trời đất ! mày thay đổi quá tao nhận ko ra. Đi thôi, theo tao vào bệnh viện. Ông già đang nằm trong đấy."
Người lái đò đã đến rồi, xem ra chúng tôi may phước ! tôi và Lão Tướng bèn theo chân người đàn ông kia vào bệnh viện thăm ông Công .
Trên đường đi chúng tôi trao đổi rất nhiều về cuộc sống của ông Công và Má Nuôi những năm vừa qua. Đáng buồn ở chỗ , bên phía gia đình ông Công đồng dạng chẳng biết chút tin tức nào của Má Nuôi cả. Như vậy suy luận Má Nuôi đang lánh ở đây hoàn toàn sai lầm.
Tắc Kè Bông tôi cứ thế ôm 1 đống thất vọng to tướng, vò đầu bứt trán phát tiết hồi lâu vẫn ko cảm thấy khá hơn. Thứ cảm giác ôm hi vọng để rồi thất vọng đúng là đáng sợ. Thứ cảm giác này tôi đã trải qua không ít lần.
Nhưng nói gì thì nói, trước tiên cứ phải ưu tiên thăm tình hình người quen cũ thôi.
Xe chúng tôi nhanh chóng đến được bệnh viện tỉnh Thái Nguyên trong vòng 20 phút. hôm nay là chủ nhật, vừa vặn thế nào rất đông người trong gia đình cũng tới thăm ông Công.
Chúng tôi tiến vào chào hỏi từng người. Bọn họ đều dành cho tôi cái nhìn khá dửng dưng. Tôi biết để lấy lòng được đám người nhà Má Nuôi là cả 1 vấn đề nan giải. Tại đây, tôi xui xẻo gặp phải trường hợp nan giải nhất. Ây là Gã Đồ Tể.

Buổi chiều hôm đó tôi toan bước tới gần giường bệnh xem tình hình sức khỏe của ông Công, thình lình có tiếng người quát lên sang sảng : "anh Công nghỉ rồi. Mày đi ra ngoài kia cho người ta thở."
Người nói câu này dĩ nhiên là Gã Đồ tể . Người đàn ông này là cháu của Má Nuôi,làm nghề mổ lợn mổ bò, tính tình cực kỳ nóng nảy. Từ trước đến nay gã chưa hề ưa tôi. Cũng ko biết là thấy tôi đáng ghét, ăn nói ko hợp tai hay có nguyên nhân sâu xa nào mà hễ cứ ở gần tôi, cái mặt gã lại sụ xuống như chó mặt sệ.
Bao nhiêu năm trôi qua ,mâu thuẫn ngày xưa vẫn ko thể cởi bỏ được. gã vừa thấy tôi đã xổ vào mắng chửi.
"thằng con hoang kia, bao nhiêu năm nay ko thấy mặt mày. Bây giờ mới lết mặt về tìm kiếm bà cả làm con mẹ gì? tính về đây nhận thân nhân xin tiền phải ko ? cút cút cút !"
Trước khi đến đây tôi đã dự liệu trước tình huống này ,vậy nên trong lòng cũng ko cảm thấy bị xúc phạm lắm. Chỉ là giữa một rừng người nhà ông Công như thế này mà bị công khai mắng chửi cũng chẳng phải chuyện chi hay ho.
Giữa tình huống căng thẳng đó, lại là Lão Tướng thay tôi lên mặt : "ông anh kia ăn nói cho đàng hoàng nhé. Bọn này ko thiếu tiền mà phải đi xin. Mà người ta cũng là con nuôi đàng hoàng chứ ko phải con hoang đâu. Lần sau mở miệng nghĩ cho kĩ. Con người khác con chó ở chỗ biết suy nghĩ."
Lão Tướng nói câu này quá mức ngang tàng rồi. Tôi vừa nghe thấy đã giật mình vội vàng can ngăn thằng bạn già. Với cá tính của nó và gã đồ tể chắc chắn đôi bên sẽ choảng nhau to.
Gã Đồ Tể kia cũng ko vừa, nghe thấy mấy lời Tướng nói bèn hằm hè lao vào đánh luôn. Cũng may có một đám con cháu kịp thời xông vào giữ lại.
Tình huống này làm náo động cả khu vực bệnh viện. ngay lập tức chúng tôi bị "mời" ra khỏi khu vực phòng bệnh, ra tới tận ngoài sân. Lúc bấy giờ trong nhà có vài người lớn tuổi lên tiếng khuyên ngăn, Gã Đồ Tể và Lão Tướng mới miễn cưỡng thôi gây hấn.
Một người trong số đó nhìn tôi nói : "ông già tao đang bị bệnh nặng thì có nặng nhưng bác sĩ nói tình hình sẽ khả quan lên ngay thôi. Mày muốn thăm thì khi nào ông ấy khỏe hãy đến. Ở đây có đám con cháu thay phiên nhau túc trực rồi. Cỏn về phía bà cả hả? bọn tao cũng như mày, bao nhiêu lâu nay ko thể tìm ra chút tung tích nào."
Ông ta nói rồi không ngừng thở dài, ánh mắt hiện lên tia ko đành. Tôi nhìn tình cảnh đó, đoán chừng bọn họ cũng đã phí biết bao công sức tìm kiếm Má Nuôi nhưng ko thu được chút tung tích nào cả.
Đây rõ ràng là lời thật rồi ! nhưng nếu vậy, Má Nuôi đang ở đâu ?
Chẳng lẽ Má Muôi vẫn còn ở Làng Cung Nữ ? Chẳng lẽ tôi đã tìm sót ở một nơi nào đó hay sao? tim tôi đập thình thịch nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của Má. Nếu bà ấy ở Làng Cung Nữ, đó là hang ổ của Lý Ma Ma, thời gian lâu như vậy có thế có kết cục tốt đẹp sao?
Mà hãy khoan ! tôi nhớ Nước Mắm Nhĩ từng nói Má Nuôi đã được tiền hô hậu ủng đón đi rồi? Liệu những điều trong trí nhớ của gã có đúng sự thật không? Mà giả sử đúng, vậy ai là người đón Má đi ? Không chừng là Lee Phong Lưu ! Nếu quả thực Lee Phong Lưu có tình cảm với Má Nuôi , dám chuyện này cũng liên quan đến hắn lắm.

Đây là cơn ác mộng của tôi suốt bao lâu nay. Thế nhưng sợ thì có sợ , tôi vẫn ko tài nào đủ can đảm đem chuyện này nói với đám người nhà Má Nuôi. Dù sao đi nữa , hiện nay Má Nuôi có ở tại Làng hay ko tôi cũng ko dám chắc. Mà phàm chuyện ko dám chắc sẽ chẳng có ai dám bậy bạ bép xép bên ngoài.
Thế là tôi đành ngậm câm luôn. Khi nghe lời khuyên của ông chú cao tuổi kia,bèn y lời quay trở về nhà ông Công ngay sau đó.
Buổi tối hôm đó ở nhà ông công không khí thực nặng nề và u ám. Tôi và lão tướng cùng ông chú kia ngồi trong phòng khách trà nước hàn huyên.
Nhờ có buổi hàn huyên này, tôi mới được biết về quá trình tìm kiếm tung tích Má Nuôi kì công còn hơn so với tôi tường tượng. Chuyện là khoảng 5 năm về trước đột nhiên Má Nuôi biến mất hoàn toàn khỏi Hà Nội. Họ hàng bà con thân thích đổ xô tìm kiếm chẳng được chút tin tức nào.
Mà đáng ngờ nhất là những người bà con sống gần Má ở Hà Nội trong vòng vài năm đều vì 1 nguyên nhân nào đó mà phải chuyển đến nơi khác sinh sống. Từ đó vô hình trung Má Nuôi bị cô lập, và thế là dẫn đến tai họa ngày hôm nay. Nếu có kẻ nào đứng sau vụ này, kẻ đó hắn đã lên kế hoạch rất lâu dài.
Trước đây Má Nuôi dù đi đến đâu cũng đều nhắn lại với mấy người cháu 1 tiếng. Hơn nữa những chuyện thuê xe hay mua vé máy bay đều có người làm dùm, về lí thì ko thể nào Má Nuôi đi du lịch mà ko một ai hay biết. Đó là chưa kể từ khi Má Nuôi có thai, bụng dạ thường cảm thấy bất an, vậy nên mỗi khi có chuyện đi đâu xa Má đều gọi theo mấy người cháu đi cùng để đảm bảo an toàn. Vậy mà năm đó Má Nuôi đi đâu ko ai hay biết, suốt cả mấy tháng trời ròng rã, cả họ tộc lo cuống cuồng cả lên. Cứ như vậy 6 tháng , 1 năm ,2 năm...thấm thoát đã 5 năm ko ai còn nghe được tin tức của má.
Cụ cao tuổi trong họ đau buồn ốm lên ốm xuống, còn chút sức tàn bèn nói : "nếu sau 7 năm cô cả của bọn mày không về,lúc đó hãy lập 1 tấm bia mộ."
Mọi người trong họ tộc đều đoán già đoán non, cho rằng Má Nuôi đã bị bắt cóc , thậm chí bị giết chết ! Bi kịch nhất là cả 2 mẹ con đều cùng chung số phận! Toàn thảy họ tộc từ trên xuống dưới ai nấy đứt từng khúc ruột.
Nhưng rốt cuộc kẻ nào có gan làm chuyện đó ? Má Nuôi chẳng hề có kẻ thù kia mà?
À không,nói đúng hơn, kẻ thù duy nhất của Má là những kẻ trong họ tộc ko tán thành quyết định đóng cửa Làng Cung Nữ . Những kẻ đó đều đã bị tha hóa từ trong trứng nước. Đau lòng hơn ,bọn chúng lại còn cùng nhau hùa về 1 phe với em gái của má nuôi - Lý Ma Ma.
Hai thiên kim tiểu thơ trong nhà ông cả Chính từ lúc lọt lòng đã ko ưa nhau ,về sau này lại càng ganh ghét nhau tợn. Những gì Má Nuôi thích, Lý Ma Ma chắc chắn phá rối cho bằng được. Còn những việc Lý Ma Ma vất vả gây dựng, Má Nuôi chắc chắn chẳng bao giờ cho phép tồn tại.
Có ngồi trà nước với mấy người lớn trong nhà , chúng tôi mới vỡ lẽ ra nhiều sự thật về Má Nuôi. Sự thật thì Má Nuôi là 1 người phụ nữ đầy lòng trắc ẳn nhưng ko hề yếu mềm như chúng ta vẫn tưởng tượng. Đối với những kẻ chống phá mình , Má Nuôi luôn dùng thủ đoạn rắn rỏi nhất để đối phó đối phương.
Mối thù oán nội bộ gia tộc của Má Nuôi và Lý Ma Ma chưa bao giờ ngưng.Vì thế trong nhà luôn luôn nghi ngờ Lý Ma Ma chính là thủ phạm của vụ mất tích bí hiểm này. Đã biết bao nhiêu lần con cháu Má Nuôi tìm đến Làng Cung Nữ hết hỏi tội đến đòi người nhưng sau bao nhiêu năm vẫn như cũ không tìm ra chút tung tích nào. Thậm chí có một vị đại gia đã đi qua hết từng khu nhà, từng tấc đất của Làng Cung Nữ nhưng vẫn đồng dạng thu được con số 0 tròn trĩnh.
Tôi xác thực tin này ! Bản thân cùng với Gái Hư cũng không tìm thấy tang cớ gì trong thời gian ở lại Làng. Chỉ là linh cảm trong nghề vẫn không ngừng mách bảo rằng tôi đã bỏ sót ở một nơi nào đó. Chắc chắn là có thiếu sót !
Lại nói, Lý Ma Ma về chuyện này cũng cảm thấy hết sức đau buồn, dù sao Má Nuôi cũng là máu mủ ruột già của mụ. Nếu Má Nuôi chết , Lý Ma Ma cảm thấy thật tẻ nhạt. Mụ nói : "đối thủ lớn nhất của ta là người bạn thân nhất của ta. Mà cuộc sống nếu ko có bạn thân thì chỉ như những chuỗi ngày tháng vô vị."
Lý Ma Ma phát biểu 1 câu đầy triết lý như thế, ngay đến con côn trùng không có ruột cũng phải buồn nôn. Sau ngày hôm đó, bà Lý lâm vào trầm lặng dài kì , đó là lần cuối người ta còn nghe mụ nhắc tới cô chị ruột của mình.
Bất quá bà chủ Làng Cung Nữ vốn nổi tiếng là người đàn bà gian dối độc ác bậc nhất Việt Nam. Những lời mụ nói dĩ nhiên bên phía vây cánh Má Nuôi chẳng hề tin tưởng. Vậy là cuộc nội chiến giữa 2 phe phái vẫn kéo dài mãi đến tận bây giờ.

Tôi nhớ, ngày xưa bản thân từng nghi ngờ Má Nuôi có quan hệ tình cảm với 1 người đàn ông nào đó , hình như ko phải là cha của Bánh Đậu Ngọt. Sở dĩ tôi dám nói vậy vì có 1 dạo nọ Má Nuôi đưa anh em tôi tới nhà hàng gặp người đó. Và đó cũng là người đàn ông thường gửi bánh trái quà cáp đến cho anh em tôi.
Tuy tôi chưa có cơ hội được gặp ông ta nhưng qua những gì thể hiện bên ngoài thì người đàn ông này là người giàu có và quyền lực. Hơn nữa còn rất khôn khéo và chu đáo. Chỉ là, có nhìn mòn con mắt tôi và Bánh Đậu Ngọt cũng ko tìm ra điểm nào để ưa thích hắn. Đúng hơn là anh em tôi chẳng muốn ai đến gần Má. Chỉ muốn giữ mãi Má ở bên mình mà thôi.
Chuyện này vẫn là 1 mắc xích rất quan trọng. Có khi nào hung thủ ko phải Lý Ma Ma, hung thủ là 1 người khác , chẳng hạn như người đàn ông đó? nếu quả thực là chính hắn hại Má Nuôi thì sao?
Tôi hoài nghi , người đàn ông bí ẩn đó khả năng cao chính là Lee Phong Lưu. Con người ta thường suy luận theo logic đơn giản, ấy là đưa kẻ thù trước mắt vào nghi vấn số 1. Tất cả mọi đầu mối đặc điểm đều đưa tôi đến với hắn ta. Đưa tôi đến với người Thầy này của tôi. Nên biết, trước đây tôi gặp hắn rất trùng hợp.Chuyện này càng nghĩ càng đáng ngờ.
Suy nghĩ thông suốt 1 số tình tiết rồi, tôi liều mạng đem chuyện này báo lại với đám người nhà Má Nuôi. Tức thì ai nấy nhìn tôi chòng chọc.
Ông chú ban nãy hỏi "chuyện mày kể có thật ko? tại sao bọn tao chưa từng nghe nói?"
Người khác đanh giọng "tại sao bạn bè của bà cô chúng tao đã điều tra cả rồi cũng ko biết gì mà mày biết?"
Người đối diện tiếp tục gia tăng áp lực : " có phải mày bịa chuyện ko? nếu bà cô có quan hệ với ông ta thì bọn tao đều phải điều tra ra được rồi chứ !?"
"á à mày nói láo!"
"chắc chắn lời mày nói có vấn đề. người đàn ông đó là ai? nếu mày chỉ ra được thì bọn tao mới tin mày."
ôi ! ngay đến tôi ở cùng với má bao nhiêu năm trời còn chả biết gi về hành tung của Má kia mà. Chuyện Má có người đàn ông nào hay ko làm sao tôi biết được chứ. Gần đây, Lão Tướng có thể tra ra một chút sự tình chẳng qua cũng nhờ có tình tiết giữa Lee Phong Lưu và Lý Ma Ma đó thôi. Mấy người nhà Má Nuôi làm việc chu toàn nhưng vẫn còn 1 chút thiếu sót.
Mà ngẫm cũng đúng thôi, Má Nuôi sống quá kín đáo kia mà.Bà ấy còn chả bao giờ nhắc tới chuyện tình cảm của riêng mình. Dường như Má sống cả cuộc đời chỉ vì 1 mình Bánh Đậu Ngọt mà thôi. Tôi hiểu Má , tôi biết bà quả thực chỉ dành tình cảm cho gia đình kể từ khi chuyện đau lòng đó xảy ra. Chuyện đau lòng đó là 1 chuyện đáng buồn mà Má Nuôi chẳng bao giờ muốn nhắc tới.
Tôi thương bà ! nỗi đau thương khiến con người tôi yếu mềm .
Có điều , tôi có thể tôn thờ Má Nuôi vô điều kiện , nhưng những người bà con của Má thì xin thưa, bọn họ chưa bao giờ xem trọng tôi cả, lúc nhỏ cũng vậy khi lớn càng không.
Tình huống lúc đó là vậy, Lão Tướng và tôi nói qua nói lại vài câu nhạy cảm về người đàn ông kia, ngay lập tức vấp phải búa riều dư luận. Chúng tôi lời qua tiếng lại 1 chặp suýt thì cãi nhau to. Đặc biệt Lão Tướng lại càng hung hăng càn khuấy, thằng bạn tôi đôi co với Gã Đồ Tể và 1 tên khác thiếu điều choảng nhau khiến cho người nhà đôi bên vất vả khuyên can. Tôi đây cũng mướt mồ hôi với Lão Tướng. Cuối cùng , đến khoảng 9 h tối hôm đó 2 anh em tôi cáo bận , rời bỏ căn nhà ông Công để trở về Hà Nội.
Trước khi bước lên xe Lão Tướng vẫn còn hầm hè quát : "mẹ kiếp, thằng già mổ lợn đấy, ra đường mà để tao gặp được thì....Mà bên nhà Má Nuôi mày lạ nhỉ? người thì hiền như bồ tát, người thì mất nết !!!"
"lần sau mày cũng ko cần phải nhún nhường thế đâu ? Con nuôi thì đã làm sao ?Bà mẹ, lúc nãy mày bị đánh 1 cái tao cũng ức thay cho . Thế mà cũng nhịn được. Hay thật !"