Những Người Như Chúng Ta

Chương 29: Chương 28: Người Đàn Ông Trong Biến Cố.





Khi những đoạn hồi ức trên tràn về, trong lòng tôi bỗng cảm thấy lành lạnh. Bất giác ngoảnh mặt lại đã thấy bản thân đang tại trong tiết trời giá rét từ lúc nào.
Trời mùa đông năm đó Hà Nội lạnh khủng khiếp , giá lạnh làm đường phố vắng hẳn người, làm 1 người đàn ông khỏe mạnh phải co ro trong bộ măng tô dày cộm.
Nhưng trong tiết trời này, có 1 gia đình 3 người vẫn dắt tay nhau xuất hiện giữa phố phường.
Nằm ngay trên con phố Tô Hiến Thành là 1 nhà hàng rất sang trọng mang phong cách Nhật Bản. Ẩn sâu bên trong bề ngoài hoành tráng của nhà hàng là một không gian đậm nét tinh tế. Nét tinh tế này càng dễ dàng tô đậm hơn bởi một người phụ nữ.
Cả quán hôm ấy được một phen bỡ ngỡ chứng kiến người phụ nữ tuyệt sắc,ăn bận chỉnh chu, đứng ở lối vào nhỏ nhắn.
Người phụ nữ này đột ngột xuất hiện như từng nét vẽ của bức tranh gió mưa , làm cho bốn bề không uống mà say.
Má Nuôi đi trước dẫn đường , tôi và Bánh Đậu Ngọt dắt tay nhau theo sau.
10 phút nữa Má sẽ có hẹn với 1 vị khách kì lạ tại phòng riêng của nhà hàng. Vị khách này đêm hôm trước đột nhiên liên lạc với Má ,2 người trò chuyện riêng tư khá lâu. Hình như gã từng tới nhà tìm Má Nuôi vài lần nhưng vô phước lúc đó tôi đều không có mặt.
Chỉ nghe từ miệng Bánh Đậu Ngọt đó là 1 gã đàn ông cao ráo, bảnh bao. Nhưng chục lần đến thì 8,9 lần đã bị Má cấm cửa. Vị khách này còn kì lạ hơn nữa, khi nhìn Bánh Đậu Ngọt bằng ánh mắt đỏ lửa, Bánh Đậu Ngọt rất sợ hắn ta !
Rẽ trái rồi lại rẽ phải qua những cung đường hẹp, có mai có trúc mọc ngay ngắn 2 bên lối đi, chẳng mấy chốc 3 người chúng tôi đã đến trước cửa phòng ăn nọ.

Hôm nay Má Nuôi trang điểm nhẹ.Vốn bà rất ít khi trang điểm, bởi lẽ mặt mộc sẵn đã giống người ta trang điểm rồi. Bây giờ dậm thêm chút phấn,tô thêm chút son nhìn vào đẹp như tranh vẽ.
Trước khi đi Má còn nhờ tôi làm tóc, tóc bà dài tới thắt lưng, dài và óng ả như dòng suối . Ăn bận, chuẩn bị đâu ra đấy, Má Nuôi nở nụ cười tươi thắm nhìn tôi hỏi :
“con trai, con thấy má có đẹp không?”
“đẹp , đẹp lắm má ạ” – tôi chỉ vô thức đáp lại, cũng quên mất rằng khuôn mặt mình đang đỏ bừng lên.
Cả buổi sáng,Má soi gương ngắm nghía cơ thể tuyệt mỹ của chính mình, tiếp đó dường như nghĩ tới điều chi không vừa ý , đôi mày liễu chợt cau lại.
Suy nghĩ này có lẽ cũng giống với suy nghĩ lúc vừa đến điểm hẹn, bởi lúc này Má cũng đang nhăn mày mông lung điều chi không rõ lắm.
Đột nhiên Má thở dài buồn bã, đoạn quay sang anh em tôi cố làm ra vẻ thản nhiên :
“con trai này, con dẫn em qua phòng bên kia thích gọi món gì cứ tùy chọn nhé. Cứ ăn thoải mái vào đừng lo gì hết,con đang tuổi lớn phải ăn nhiều rõ chưa?”
Tôi đoán rằng người đàn ông kia không vừa lòng với sự hiện diện của anh em tôi. Có lẽ là do tôi,tại tôi. Lúc đó nội tâm mềm nhũn ra, chẳng khác nào đang khóc mà khóc không thành tiếng.
Bánh Đậu Ngọt ở một bên không đồng ý, nó lắc đầu nói “con muốn ăn với má cơ.”
Má Nuôi dịu dàng dỗ dành con bé :
“Bánh Đậu ngoan,nghe lời má theo anh cả qua bên kia ăn. má có khách quan trọng lắm. chỉ một chút xíu thôi, má hứa.”
Bánh Đậu Ngọt rất biết nghe lời, nó thấy Má Nuôi đang chất chứa tâm sự, hiểu rằng trong hoàn cảnh này không nên tạo thêm áp lực cho bà bèn đổi thành mặt cười ,ngoan ngoãn nói :
“Bánh Đậu biết rồi, má vào phòng đi”
Câu nói này rất hợp ý tôi. Tôi cũng đồng dạng muốn tận mắt nhìn thấy Má Nuôi bước vào căn phòng kia mới an tâm rời đi.
Cánh cửa phòng kéo lệch sang , nghe loáng thoáng có giọng đàn ông vọng ra, hình như nói rằng :

“em đến trễ thế ? con đâu rồi em?”
…..
Tôi nắm chặt tay Bánh Đậu Ngọt bước đi trên lối đi dài và hẹp mà trong lòng chất chứa bao sầu muộn, con bé cũng chẳng khác tôi là bao, khi đi vẫn liên tục ngoái đầu nhìn lại căn phòng của Má Nuôi .
Anh em tôi thấp thỏm lo âu , khuôn mặt phúng phính của Bánh Đậu đỏ rần lên.
Trời đông lạnh giá, đôi bàn tay con bé cóng cả lại, miệng thở ra khói.
Bánh Đậu Ngọt rất nghe lời tôi, càng thương tôi chẳng kém Má Nuôi. Vậy nên ngồi vào bàn, anh em tôi nhiệt tình gắp đồ ăn chiêu đãi nhau.
Bánh Đậu Ngọt nói : “anh cả, anh cả có biết cái ông má gặp hôm nay là ai không?”
Tôi lắc đầu. Con bé này cũng tinh minh gớm,thì ra nó biết người khách kia là đàn ông.
Bánh đậu ngọt âu sầu nói “ Bánh Đậu nghĩ đó là người lần trước có tới tìm má, ông đó , ông đó dữ lắm” – nó nói 2 từ “dữ lắm” với 1 thái độ hết sức đáng thương.
Tôi bồn chồn vội vàng hỏi “dữ như thế nào? ông ta làm gì em?”
Bánh Đậu Ngọt lắc đầu quầy quậy : “không có,chỉ nhìn thôi, nhưng mà con mắt đó, Bánh Đậu sợ con mắt đó.”

Cái mặt nó mếu máo trông thật thảm thương, thế nhưng để ý kĩ sẽ thấy lúc môi nó mím lại cũng hiện lên nét đẹp nao lòng mà khi mở miệng cười tươi cũng làm người khác xốn xang.
Tôi nhớ Má Nuôi từng nói nó giống bố ở cái thần thái còn nét mặt thì giống mẹ. Bánh Đậu Ngọt thừa hưởng từ Má Nuôi hàng lông mày lá liểu dài tới chân tóc mai và một cái miệng chúm chím thật đẹp. cái miệng nhỏ nhắn như bông hồng điểm trên nền tuyết trắng, đúng thật là đẹp không biết đâu mà kể.
Khi chúng tôi bước chân vào quán , người khách nào đi ngang qua Bánh Đậu cũng phải thốt lên “ôi trời, con ai mà dễ thương quá chừng” – “trời, mới nhỏ mà nhìn nét ghê ta.”
Bánh Đậu Ngọt đắc ý cười duyên, dáng đi của nó rất ung dung , mắt nhìn thẳng , tư thái khiến người ta phải trầm trồ.Bánh Đậu Ngọt thuộc kiểu con nít dễ dàng khiến người ta yêu mến ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Phong cách này, điệu cười này, ánh mắt này, Má Nuôi nói “giống hệt như người cha đã khuất.”
Vậy nên xâu chuỗi các sự kiện lại tôi đồ rằng, người đàn ông kia chính là tình địch của cha ruột Bánh Đậu Ngọt . Còn nhớ ban nãy giọng gã cất lên thật êm tai “con đâu rồi em?” thật là đạo đức giả.Trong khi đó ngày trước đối diện Bánh Đậu Ngọt chỉ thiếu điều nuốt trôi nó.
Tôi nghĩ vẩn nghĩ vơ , liếc chừng thái độ Bánh Đậu Ngọt, cho rằng ở tuổi con bé không nên có những tâm tư như thế này, nó xứng đáng được tự do chạy nhảy , tung tăng ca hát mà không phải chịu bất kì một trói buộc nào. Tôi muốn đứa em thương yêu nhất được thừa hưởng tuổi thơ đẹp đẽ nhất.
Lúc đó trong lòng thầm hạ quyết tâm một ngày kia sẽ làm chỗ dựa bao bọc Bánh Đậu Ngọt và Má Nuôi. Chắc chắn như vậy.
Về sau này dĩ nhiên tôi cũng tìm ra Bánh Đậu Ngọt, nhưng chuyện khác hãy để hồi sau sẽ rõ.