Những Người Như Chúng Ta

Chương 9: Chương 8 : Bí Ẩn Thân Thế Má Nuôi.





10 năm về trước,Tắc Kè Bông sống cùng 1 nhà với Má Nuôi và Bánh Đậu Ngọt.
Đó là quãng thời gian hằn sâu trong kí ức, vì tôi đã yêu tất cả những thứ thuộc về 2 con người đó.
Nhưng có một chuyện tôi luôn canh cánh trong lòng kể từ dạo ấy đến ngày nay, đó là cuộc sống riêng của Má Nuôi. Bởi lẽ, bà ấy quá mức đặc biệt.
Má Nuôi rất giàu ! kì lạ hơn nữa, Má ko làm gì mà vẫn giàu.
Có lần, tôi đem chuyện này ra hỏi Má , bà chỉ cười và trả lời "bởi vì không chạy theo đồng tiền cho nên có tiền."
Lúc đó tôi cho rằng Má đang nói đùa, nhưng về sau ngẫm lại mới thấy đây cũng là 1 loại chân lý.
Trên đời này cũng có rất nhiều người ko thích chạy theo đồng tiền giống như Má, bọn họ lựa chọn ko lao động , ko suy nghĩ và cuối cùng là vỡ nợ xin ăn.
Vậy điểm khác biệt giữa những người đó và Má Nuôi là gì?
Đến khi lớn lên tôi mới nhận ra "không chạy theo đồng tiền" của má tức là dùng tiền có sẵn để kiếm thêm nhiều tiền thay vì bán sức lao động. Đây là cách làm giàu duy nhất trong thời buổi hiện nay. Mà xem ra cách làm này chỉ có Má mới thực hiện được, bởi vì bà được thừa hưởng 1 gia tài ko hề nhỏ và xung quanh luôn có cả đám người chầu chực dâng tiền.
Thực ra, Má nuôi luôn cho rằng chuyện nhà ảnh hưởng đến việc công.
Chính vì vậy Má luôn rạch ròi giữa công và tư. Chính sự rạch ròi này khiến anh em tôi chưa từng dám hỏi má 1 câu, ai là người cha của bánh đậu ngọt. Cả trong công việc cũng đồng dạng không biết tí gì cả, tôi chỉ biết Má Nuôi có cuộc sống dư dả , cực kì nhàn hạ.
Tôi nhớ thi thoảng Má lại ra ngoài lo công chuyện ,nhưng bà chưa từng đề cập đến nghề nghiệp của mình , cũng như chưa từng đem công việc bên ngoài trở về nhà. Khi Má Nuôi ở nhà, bà toàn tâm toàn ý là 1 người mẹ mẫu mực.
Má Nuôi không muốn vì chuyện cơm áo gạo tiền mà đày đọa gia đình và bản thân,vậy nên má lựa chọn đày đọa túi tiền của người khác. Chẳng thế mà cứ hàng tháng hay dịp lễ tết lại có kẻ khệ nệ đem lễ lộc phong bì đến kính biếu. Cứ như thế gia đình chúng tôi không cần bận tâm khoản tiền nong mà kẻ đến dâng lễ cũng rất lấy làm hoan hỉ.
Trong suốt thời gian dài tôi luôn để ý quá trình nhận lễ này, lúc thì nghe “Ông Thành Phủ Lý, bà Dương thuộc công ty tư nhân nào đó, lúc lại nghe Hai Nhà Lầu,bà Lý già Làng… ở tận đâu đâu đó đến xin biếu,có người được Má Nuôi vui vẻ nhận quà, có kẻ bị Má đuổi thẳng ra đường không khách khí.

Tôi chỉ biết 1 điều, Má Nuôi nhất định không phải sếp lớn,nhưng các doanh nghiệp luôn tìm cách cầu cạnh bà, thế mới lạ !
Tôi nhìn bà, càng nhìn càng đau lòng, trong đầu đặt câu hỏi “có khi nào Má Nuôi là vợ bé của quan chức nào đó thuộc trung ương?”
10 năm sau khi chia lìa mẹ con má, tôi không gặp lại bà, nhưng tư tưởng nếp sống của Má Nuôi chưa bao giờ phai mờ trong tôi.
Má nuôi nói việc nhà ảnh hưởng đến việc công. Việc công là công việc môi giới của kẻ mang nghiệp bố mì, mà xung quanh bố mì, hầu hết đều là cave.
Tôi nghiệm ra chỉ cần các bố mì luôn giữ được cái đầu lạnh đối với mấy cô “em út” , không có quan hệ nhăng nhít với quá nhiều người hay dung túng ấy người tình nhỏ bé làm bậy, vậy thì chẳng thể xảy ra chuyện gì, tiền bạc không thể thất thoát, vấn nạn này không đẻ vấn đề kia.
Nhưng làm bố mì mà không có bầy đàn em út tung hô thì bố mì đó chẳng khác nào kẻ rất vô dụng. Mà vung tiền nuôi đám em út thì chính là bố mì đang tự đày đọa bản thân, thế là bố mì chọn đày đọa túi tiền của người khác (khách hàng).
Quan điểm của tôi là hòa hợp chuyện làm bố mì với chuyện bảo trợ phụ nữ bất hạnh. Từ đó, cả đời tôi tập trung suy nghĩ, làm thế nào trở thành 1 bố mì kiêm nhà bảo trợ có đạo đức mà vẫn kiếm được tiền.
Như vậy, tôi đã đi theo rất sát lý tưởng của Má Nuôi, cảm thấy trong lòng thật khoan khoái.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, càng nói càng đau đầu.
Để trở thành bố mì có đạo đức, trước hết anh phải làm cho trên dưới đám đàn em của mình có kỉ luật. Giới cave phải tuân theo quy định rạch ròi, đây là điều kiện tiên quyết để quản lí tốt ngành mại dâm.
Mà để cho trên dưới kỉ luật, dĩ nhiên anh phải có 1 cái đầu lạnh,lí tưởng của anh phải đủ cứng để người khác nghe theo. Hay nói cách khác, anh phải dùng vũ lực !
Vấn nạn tiêu biểu xảy ra với cave là nạn báo giá sai quy định,làm tiền trắng trợn.Vấn nạn này một thời cùng với vấn đề “phụ nữ hồi giáo phải trùm kín toàn thân khi ra đường” của thời đại phong kiến trở thành vấn đề văn hóa được xã hội rất quan tâm, cuối cùng biện pháp giải quyết vấn đề là phụ nữ hồi giáo ăn mặc hở hang sẽ bị ném đá đến chết . Như vậy dưới sự trấn áp của vũ lực , mọi vấn đề đều ko phải là vấn đề bởi vì bản thân vũ lực đã là vấn đề lớn nhất. Vũ lực uy quyền giúp định ra quy củ cho xã hội.
Tóm lại, với cái cớ trên, tôi đưa ra lựa chọn là những gái điếm ca bài ca “cho em thêm vài xị” sẽ bị quẳng vào bồn nước 2000l rồi bơm nước lên bồn , như vậy kẻ chịu tội sẽ tận hưởng cảm giác nước ngập quá đầu. như vậy tức thì có thể ngăn chặn được tình hình rồi.

Đùa chút thôi, thực ra với tội danh trên chỉ cần đưa vào tay ngọc dao lam dạy dỗ một chút thì lại đâu vào đấy ngay. Trên đây chỉ là ví dụ cho hình thức vũ lực định ra quy củ, cái tắc kè bông tôi muốn nhấn mạnh ở đây là, làm trong ngành mại dâm, cần phải có 1 cái đầu lạnh để xử lí mọi tình huống, ngành mại dâm cần phải có quy cũ rạch ròi, đây là yêu cầu đầu tiên để mại dâm có thể được công nhận là ngành nghề - cách duy nhất giúp gái điếm có cuộc sống tốt hơn.
Tôi học được điều này từ 1 người tôi từng rất kính trọng, nhưng người đó sớm đã tha hóa. Tôi không thể bắt tay với dã tâm của ông ta vậy nên lựa chọn làm điều này theo cách của Tắc Kè Bông. Đợi chờ bao nhiêu năm rốt cuộc Gái Hư cũng xuất hiện. Không biết là xui hay may !?
Nhắc tới cô ả này lại nhớ về tối hôm đó, một chuyện động trời diễn ra.
Gái Hư mệnh danh "thần men quán bar". Cô ả vẫn thường tự hào " tôi đứng thứ nhất thì còn chưa chắc, nhưng đứng thứ nhì thì không ai dám nói trên cơ tôi"
Chỉ là,đêm nay ngôi vị đệ nhất đó đang bị lung lay.
Ngọc Dao Lam,Hồng Ngựa là 2 bợm nhậu thứ thiệt lại thêm vào tôi uống cũng không kém, Gái Hư liền gặp được vài đối thủ hiếm hoi. Cô nàng uống 1 trận đã đời tơi bời.
rượu ngà ngà say, các cô gái thi nhau lên sàn nhảy nhót , uốn éo đủ các kiểu.
Gái Hư đứng giữa trung tâm , ánh đèn tập trung chiếu sáng mái đầu hung đỏ của ả.
Cô ta hoàn toàn tự tin như cá gặp nước, phô diễn đủ các động tác đẹp mắt.
Nghe Ngọc Dao Lam nói tôi mới biết, Gái Hư thường đoạt giải quán quân mỗi khi Dance Battle ngoài hà nội nổ ra.
Tên tuổi ả gắn liền với rượu tây và bước nhảy. Chẳng trách trên cổ chân phải mang hình xăm Vũ Nữ Múa Cột. Chẳng trách ngày nào cũng thấy ả khề khà cùng chai rượu.
Tôi đứng tại chỗ nhìn về phía Gái Hư ở xa xa, thầm lắc đầu. Đây đúng là con người lắm tài nhiều tật.

Đêm hôm đó là 1 đêm khó nhớ trong cuộc đời .
Sau các chầu nhậu liên tù tì,ngay đến Gái Hư cũng chếnh choáng say,bước đi xiên vẹo.
Ả nói muốn đi vệ sinh, tôi dìu ả vào khu vệ sinh.
Chợt nghe 1 tiếng "ọe"vô cùng khổ sở . Trong góc tường , cô gái trẻ măng nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà.
Gái Hư đưa tay vuốt ngực, cười châm chọc "có mùi sữa,là con bé học sinh hà Nội đấy"
Tôi định thần nhìn kĩ, đúng là nó thật !
Con bé không uống được nhiều, đêm nay đi quá giới hạn, ngay lập tức bị "dội". Một tay chống vào tường ,một tay hất mái tóc rối mù, bộ dạng nó cực kì chật vật.
"hahaha. Cứ tự nhiên nhé bé gái,từ từ rồi sẽ quen thôi. Đến một mức độ nào đó như chị thì em uống cỡ nào cũng được. uống đến chết thì thôi."- chẳng hiểu nghĩ gì, Gái Hư vỗ tay ầm ĩ.
Đi thêm vài bước nữa,cô nàng đột ngột quay lại túm lấy áo tôi,quát khẽ
"Tắc kè!"
"chuyện gì?"
"Hà Nội,Hải Phòng..."
"cô nói nhăng cuội gì đấy?nhớ quê à?"
"không,tôi bảo con nhỏ kia" Gái Hư đưa tay chỉ cô bé học sinh " con bé làm tôi nhớ lại ngày xưa , lúc mới bắt đầu nghiện rượu bia, ngày nào cũng say mặt xanh mặt vàng"
"chả liên qua đến tôi. Nhanh đi vệ sinh, rồi tôi đưa cô về"

"con bé làm tôi nhớ đến ngày còn làm việc cho Lý Ma Ma!"
"...." - vừa dứt câu nói đó, cả khu nhà lặng thinh không còn chút tạp âm.
Hoặc giả chính là tôi đã không thể thốt lên thành lời !
"Tắc Kè, tôi hỏi anh còn nhớ mùa đông Hà Nội không?ngôi trường cấp 3, nữ sinh Hà Thành,Bánh Đậu Ngọt.."
Mấy câu lảm nhảm tùy tiện của cô ả, vậy mà dọa cho tôi sợ hết hồn.
Mất vài giây để trấn tĩnh, tôi hốt hoảng hỏi :
"Gái Hư, cô nói cái gì mà Lý Mama ? ai là Lý Mama?"
"còn nữa, tại sao cô biết tôi từng sống ở Hà Nội???"
"Bánh Đậu Ngọt hiện đang ở đâu?"
Gái Hư cứ thế bỏ vào nhà vệ sinh trước khi tôi kịp ra tay ngăn cản.
Lý Ma Ma sao ? - lông tóc tôi dựng đứng hết cả lên.Tôi từng nghe nói đến cái tên này 1 lần, từ rất xa xưa .
Nghe từ miệng người mà tôi dành cả cuộc đời để yêu thương và trân trọng - Má Nuôi !
-------------
p/s : Liệu Má Nuôi và Lý Ma Ma có mối quan hệ gì ? tại sao Gái Hư lại biết chuyện này, mọi chuyện diễn ra sớm ko sớm hơn , muộn ko muộn hơn, lại xảy đến vào đúng thời điểm đêm hôm ấy vì lí do gì ? hãy chờ hồi sau sẽ rõ
__________________