Nhược Thụ

Chương 1




Tuyết rơi lắc rắc, chưa tới nửa canh giờ đã cao quá nửa người. Nam nhân rốt cuộc đã tỉnh lại, gắng gượng cử động thân thể. Nội lực tạm thời chưa quay về, hắn lảo đảo thân người đứng lên, vất vả tới bên một gốc đại thụ gần nhất.

Có chỗ dựa lưng liền chậm rãi ngồi xuống, nhắm mắt điều tức.

Dễ dàng nhận thấy vết thương nặng hơn hắn tưởng.Tuy rằng còn xa mới đạt tới thương tổn chí mạng, thế nhưng cũng thật lâu rồi hắn không có cảm giác đau đớn như vậy, đau đớn, nhức buốt chầm chậm thấm vào cơ thể từng chút một.

Hắn biết từng giọt, từng giọt máu đang rời bỏ cơ thể mình nhưng cũng chẳng thể đưa tay ấn chặt cầm máu, bị trúng độc khiến toàn thân hắn bắt đầu cứng ngắc.

Không rõ đã trải qua bao nhiêu lâu, ngay lúc hắn sắp mất đi tri giác thì nhờ sự cảnh giác qua nhiều năm rèn luyện, hắn nghe thấy tiếng chân người bước trong tuyết. Miễn cưỡng giữ cho thần trí tỉnh táo, trong ánh mắt mông lung, hắn thấy một thiếu niên ngồi xổm xuống, lo lắng nhìn mình. Lúc đó hắn yên tâm hôn mê bất tỉnh.

Lần thứ hai tỉnh lại, trên người đắp một tấm thảm lông cừu, vết thương cũng được xử lý qua một cách cẩn thận, không còn chảy máu. Độc chỉ còn phân nửa, nội lực cũng trở về trong thân thể. Hắn thử động toàn thân, phát sinh âm thanh kinh động đến người ở bên ngoài. Thiếu niên vén mành chui vào, thấy hắn đã tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm, lộ ra vẻ tươi cười trong sáng, ôn nhu, nói với hắn:”Cảm giác thế nào?”

Thiếu niên trông gầy gò khi bị bó lại trong bộ đại y làm bằng da cáo thô, mặt mày thanh tú, có điều sắc mặt hơi tái, trời lạnh như thế cũng không thấy thở ra khói màu trắng, có thể hiểu được là hô hấp rất yếu. Bàn tay nắm mành thon dài tinh tế, gầy khẳng khiu. Quả đúng là một người bệnh nhược.

Bắt gặp ánh mắt hắn đang quan sát mình, thiếu niên cũng không giận, khẽ cười một cái, liền đi vào trong phòng. Cậu đi tới chỗ chậu than vừa chuẩn bị, khơi cho lửa cháy rực lên, sau đó mới đến bên cạnh giường, thanh âm vẫn ôn nhu như trước:”Ta có thể xem vết thương của ngươi chăng?”

Nam nhân buông lỏng đề phòng, ngầm đồng ý cho phép thiếu niên. Cậu ta xốc thảm lên, đưa tay hướng về phía lớp băng vải bên hông hắn.

Vải trắng tháo ra, thiếu niên tựa hồ sợ hắn đau, động tác rất chậm nhẹ. Sau khi băng vải được cởi bỏ, nam nhân cúi đầu, thấy trên vết thương đã được đắp dược. Đầu ngón tay lạnh lẽo của thiếu niên đụng vào vết thương hắn tỉ mỉ kiểm tra.

Một lát sau, thiếu niên mới hài lòng ngẩng đầu, khóe miệng mỉm cười dẫn theo chút vui vẻ, nói với hắn:”Máu đã ngừng chảy rồi.”

“Đa tạ ngươi.” Nam nhân lần đầu tiên mở miệng nói với cậu, thanh âm khàn khàn, lúc này mới phát hiện ra cổ họng khô khốc.

“Không cần khách khí.” Thiếu niên rót một chén nước, đưa cho hắn, “Ta chỉ tình cờ đi ngang qua. Có điều ngoài ta ra trong rừng không còn ai ở, mà ta cũng không thể ra ngoài trong thời tiết này….”

Thấy thiếu niên áy náy, nam nhân mở miệng nói:”Không sao, dược của ngươi rất công hiệu.”

Tuy là thảo dược thô chế nhưng phối dược không sai, chắc chắn là có hiệu quả trị liệu.

Nghe vậy, thiếu niên cười cười:”Vậy nếu như ngươi cảm thấy đã lấy lại được thể lực nhất định, cũng đủ khí lực đi ra khỏi rừng, thỉnh nói cho ta biết, ta sẽ chỉ cho ngươi biết đường ra. Sau khi ra ngoài, ngươi cũng nên cẩn thận đi chẩn bệnh lại cho hảo.”

“Ngươi tên gì?” Nam nhân hỏi.

Thiếu niên hơi nghiêng đầu, tựa hồ có chút kinh ngạc khi hắn hỏi, sau đó mới nhẹ nhàng nói:” Ta là Tô Tư Ninh”

“Thân thể ngươi gầy yếu là do bẩm sinh?” Nam nhân mở miệng hỏi một vấn đề khác không liên quan.

“Đúng vậy.” Thiếu niên khẽ gật.

Tất cả động tác của cậu ta đều phảng phất sự khinh nhu, từ tốn, như là sẽ không chịu nổi một cái hắt hơi.

“Ngươi không hỏi ta là ai sao?” Ánh mắt nam nhân nhìn chằm chằm thiếu niên, lại hỏi.

“Ngươi là ai?” Vì vậy thiếu niên mang theo chút ngại ngùng hỏi thăm.

“Ta là Thương Mặc.” Nam nhân trả lời.

Đại tuyết phủ núi rừng, thỉnh thoảng có gió bão, ngoài cửa một mảnh trắng xóa khó nhìn ra cảnh vật. Tuy rằng khí trời xấu ngăn trở người của hắn đến tìm nhưng nó cũng cản trở kẻ khác đến xem hắn đã chết chưa, nếu chưa chết sẽ bồi thêm một đao.

Thiếu niên tên Tô Tư Ninh điềm đạm, cẩn trọng, thỉnh thoảng ho nhẹ cũng sợ làm phiền đến hắn. Hai người không nói chuyện với nhau nhiều, thậm chí cũng ít tiếp xúc, cự ly gần nhất chính là lúc ngủ buổi tối, cùng ngủ trên một giường. Bởi vì thiếu niên sống có một mình, tuy rằng phòng ở có ba gian nhưng chỉ có một gian bên trong chứa dụng cụ sinh hoạt và chăn đệm.

Đồ ăn mấy ngày nay đều là rau dại và thịt muối tích trữ từ trước đó, do Tô Tư Ninh dùng nhiều dược liệu và các vị thuốc đem đến thôn xóm lân cận đổi lấy. Nói là lân cận, nhưng cũng phải đi bộ ước chừng một canh giờ, nếu là thiếu niên ốm yếu kia thì mất nhiều thời gian đi lại hơn. Tô Tư Ninh cũng muốn để Thương Mặc xuống làng, một là ở đấy cách trấn không xa, hai là Thương Mặc dưỡng thương ở đây có chút bất tiện, vô luận là đồ ăn hay chỗ nghỉ. Nhưng lúc hỏi ý Thương Mặc, hắn lại nói muốn ở đây, cậu biết y thuật, lúc cần có thể chữa thương cho hắn nhanh nhất. Cậu ngẫm lại cũng đúng, vì vậy không nói thêm gì. Thương Mặc còn nói, hắn chắc chắn sẽ đáp tạ ân cứu mạng. Tô Tư Ninh cười cười, không ừ hử gì hết.

Hai ngày tiếp theo, bão tuyết giảm. Tô Tư Ninh đang ở trong sân sắc thuốc cho Thương Mặc, đột nhiên có mấy người nam nhân cao lớn, vận y phục màu tối đi vào. Tô Tư Ninh giật mình, đứng dậy lo lắng nhìn bọn họ. Người dẫn đầu ôm quyền hỏi cậu:” Công tử có thấy một nam tử bị thương vận y phục màu đen?”

Tô Tư Ninh còn chưa kịp trả lời, rèm mành trong phòng bị giật lên, nam nhân mặc y phục hắc sắc bước ra. Những người đó nhận ra hắn, lập tức ôm quyền, cúi đầu, nhất tề hô:” Bảo chủ!”

Tô Tư Ninh lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu với bọn họ rồi ngồi xuống tiếp tục sắc thuốc.

Những người đó thấy Thương Mặc không có gì đáng ngại, cũng thở hắt ra nhẹ nhõm, người dẫn đầu nhóm ngẩng đầu nói:”Bảo chủ, những kẻ phiền phức đã được các huynh đệ giải quyết.”

“Hảo.” Thương Mặc đáp.

“Bảo chủ, ngài xem nên lúc nào rời đi?” Người nọ lại hỏi.

Thương Mặc nhìn thân ảnh đang ngồi xổm trên mặt đất kia, nheo mắt lại suy nghĩ một chút, sau đó đi tới kéo y đến bên cạnh.

Tô Tư Ninh nghe họ đối thoại, biết hắn muốn cáo biệt mình. Vì vậy cậu cười nhẹ:”Dược sắc nhanh sắp được rồi, ngươi nên uống một bát rồi hẵng đi.”

“Ngươi theo ta a?” Thương Mặc hỏi.

Tô Tư Ninh kinh ngạc, ngây ngốc một chút rồi lập tức cười nói:”Đa tạ lời mời của ngươi, có điều….”

“Thân thể ngươi gầy yếu, cần hảo hảo chăm sóc. Ở đây vật ít người thưa, không phải nơi sinh dưỡng.” Thương Mặc tiếp lời.

Tô Tư Ninh khẽ nhíu mày, tỉ mĩ nghiền ngẫm. Thương Mặc không hối thúc cậu, những người kia cũng không giục Thương Mặc. Một lúc lâu sau, Tô Tư Ninh ngồi xuống, rót dược đã sắc hảo vào bát, đứng dậy bưng đến cho Thương Mặc.

Nhiệt độ rất thấp, thuốc cũng nguội đi ít nhiều, Thương Mặc tiếp nhận uống một ngụm, lau khóe miệng, đặt bát xuống một bên, lại hỏi:”Nghĩ xong rồi?”

Tô Tư Ninh nhìn hắn, rồi nhìn những người ở phía sau hắn, sau đó mới quay trở lại nhìn hắn, nói:”Được.”

Y trả lời rất thẳng thắn, không có lấy một điểm do dự. Người thủ lĩnh trong nhóm ánh mắt có chút tán thưởng, thiếu niên này chẳng lãng phí thời gian nghĩ thông suốt, khi trả lời không có lấy một điểm phân vân, do dự.

Thương Mặc cười nói:”Hảo, ngươi đi thu dọn đồ đạc, ta ở chỗ này chờ ngươi.”

Thiếu niên cũng gật đầu cười, liền xoay người bước vào phòng. Không bao lâu thì đi ra, chỉ mang theo bọc vải nhỏ, Thương Mặc đoán bên trong là y thư. Thiếu niên dường như muốn đem các vật dụng trong sân vào nhà, những người kia lập tức tiến lên hỗ trợ. Khi sân đã trống trơn, các cửa đều khóa kỹ, y đi đến trước mặt Thương Mặc nói:”Ta xong rồi.”

“Vậy đi thôi.” Thương Mặc đi phía trước, chúng thuộc hạ theo phía sau.

Cách không xa chỗ đó, có khá nhiều người vận y phục giống họ chạy đến, cưỡi trên các tuấn mã. Vừa thấy bọn họ liền ôm quyền cúi đầu, gọi:”Bảo chủ!”

Thương Mặc gật đầu, nói với thiếu niên:”Biết cưỡi kỵ mã không?”

Thiếu niên mỉm cười:”Ngươi đoán coi?”

Thương Mặc ngẫm nghĩ, liền nhượng thuộc hạ đệm thêm da lông trên yên ngựa, ôm ngang thiếu niên, đặt y ngồi lên. Sau đó chính mình cũng nhảy lên ngựa, hai tay nắm dây cương, đem thiếu niên khóa chặt trong vòm ngực. Tô Tư Ninh có chút e sợ, lặng lẽ vươn tay nắm lấy tay áo Thương Mặc.

Thương Mặc giục ngựa đi đầu, chúng thuộc hạ tâm phúc theo sau. Hai người thủ lĩnh nhóm người ở đằng sau nhìn về phía bóng lưng bảo chủ, thiếu niên kia được hắn che kín, chỉ lộ ra chút bạch sắc y bào.