Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi

Chương 116: Lãnh triệt tức giận




Editor: Luna Huang

Trên giá cắm nến sáp dính đầy, ngọn nến cháy hết lại cháy hết, Tử vương rốt cục ghé vào vò rượu không rỗng trên bàn, Ôn Nhu như trước ngồi yên lặng, không để ý chút nào Túc Dạ ngoài cửa gấp đến độ sắp giơ chân.

Không biết ngoài cửa sổ là giờ nào, đột nhiên, cửa phòng khép hờ bị người từ ngoài mạnh đá văng, "Phanh" một tiếng khuông cửa cũng hơi chấn động, Ôn Nhu hơi kinh hãi, đem nhãn thần phóng đến hướng cửa, chỉ thấy Lãnh Triệt vẻ mặt sương lạnh đứng ở ngoài cửa, đây quả thật là để Ôn Nhu giật mình không nhỏ.

Mà giờ khắc này tú bà của Điệp Tiên lâu đã ngây dại, tam đại mỹ nam tử tề tụ nhất đường, đây là có chuyện gì? Chỉ sợ địa vị ba người cũng không nhỏ, không dám đắc tội, chỉ để các cô nương tránh, đừng đi xem cái náo nhiệt này.

"Triệt?" Ôn Nhu từ trên ghế đứng lên, nhìn Lãnh Triệt, nhìn chân của Lãnh Triệt đạp khuông cửa, chợt biết hắn là người mới vừa rồi đá cửa, lại nhìn đôi mắt của hắn hàn đến cực điểm, liền biết hắn nổi giận, nàng chưa từng thấy qua thịnh nộ của hắn như vậy.

Ánh mắt của Lãnh Triệt phiêu qua nét mặt Ôn Nhu, thẳng tắp rơi xuống Tử vương say ngã, đến gần gian nhà, vòng qua phía sau Ôn Nhu đi tới bên cạnh Tử vương, sau đó nắm vạt áo của Tử vương, đem Tử vương say thành một bãi bùn đất kéo lên!

Ôn Nhu đứng ở bên cạnh Lãnh Triệt, chỉ thấy hắn nắm chặt quyền, lực đạo khẩn có thể để Ôn Nhu thấy được huyết quản nổi lên trên mu bàn tay, nàng lần đầu tiên thấy được lửa giận trong con ngươi hắn.

"Lãnh Tịch, mở mắt ra, nhìn ta." Lãnh Triệt đem Tử vương ở trước mặt mình, nhìn chằm chằm hai mắt của Tử vương tự bế vị bế, lời nói lạnh như băng cơ hồ là từ khẽ ra mà xuất, chỉ có khi hắn thật sự tức giận hắn mới có thể đến tên lẫn họ của đệ đệ hắn thương yêu nhất gọi cả ra.

"Đại... Đại ca?" Tử vương nỗ lực mở mí mắt nặng nề của mình, chỉ thấy Lãnh Triệt trước mắt như bóng tầng tầng lớp lớp, sau đó ha hả cười nói, "Đại ca lẽ nào cũng là miên hoa túc liễu sao, có muốn hay không cùng Tịch...."

Tiếng nói của Tử vương vừa dứt, một nắm tay nặng nề hạ lên gò má trái của hắn, khóe miệng nhất thời thảng máu, quả đấm của Lãnh Triệt giữa không trung, đem Tử vương tiến bản thân một phần, "Đúng, ta là tới cùng ngươi miên hoa túc liễu, nghe rõ ràng chưa?"

Tử vương không giận phản tiếu, tựa hồ là đã quá say, chỉ giơ tay lên nhẹ nhàng lau khóe miệng, tiếp tục cười nói: "Đại ca có tẩu tẩu trong phủ, đại ca nếu là miên hoa túc liễu, tẩu tẩu chẳng phải là thương tâm?"

Trọng trọng một quyền rơi xuống trên mặt Tử vương, Tử vương nhất thời phun ra một búng máu, đem y sam của Lãnh Triệt nhỏ xuống vào giọt máu.

"Lãnh Tịch, biết chính ngươi đang nói cái gì sao?" Nhãn thần Lãnh Triệt như dao, cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi, "Thấy rõ ràng ta là ai sao?" Vừa nói vừa lại một quyền muốn rơi xuống trên mặt Tử vương, Ôn Nhu vội vàng nắm được quả đấm của hắn sắp hạ xuống, hướng hắn khẽ lắc đầu một cái.

Lãnh Triệt nắm Tử vương xuống đất, hướng Túc Dạ ngoài cửa ra lệnh: "Túc Dạ, đưa kéo về! Giải rượu!"

"Vâng, gia."

"A Nhu, theo ta trở về!" Lãnh Triệt nhìn cũng không nhìn Ôn Nhu một mắt, xoay người liền đi, Ôn Nhu có chút bất đắc dĩ cười cười, nhìn thoáng qua Tử vương đã được Túc Dạ nâng dậy, theo Lãnh Triệt.

Trên mã xa, Ôn Nhu muốn cùng Lãnh Triệt nói, lại phát hiện Lãnh Triệt một đường đều là từ từ nhắm hai mắt, hiển nhiên là không muốn cho nàng cơ hội nói chuyện, nổi giận như vậy?

Đến đại môn Bạch vương phủ, Lãnh Triệt đi đầu xuống xe ngựa, lại đem Ôn Nhu đỡ xuống sau đó xoay người thản nhiên nói: "A Nhu đi trước nghỉ ngơi đi, ta đến Tây Uyển, còn rất nhiều chuyện cần để ý."

Ôn Nhu không có đáp ứng hắn, chỉ là hắn đến Tây Uyển, Ôn Nhu liền cũng theo hắn đi Tây Uyển.

Đột nhiên, Lãnh Triệt dừng bước, xoay người nhìn Ôn Nhu, nói: "Mệt mỏi phải đi nghỉ ngơi, hay để thị nữ chuẩn bị nước nóng cho nàng tắm rửa một phen."

"Sinh khí?" Ôn Nhu ngước mắt chống lại con ngươi vi uấn của Lãnh Triệt, câu cuối khẽ nhếch.

"Không có." Lãnh Triệt phủ định hoàn toàn.

"Trả lời khẳng định như vậy, vậy khẳng định là sinh khí." Nàng không phải là người mù, hắn không tức giận hay không nàng có thể thấy được.

"Không có." Lãnh Triệt lại một lần nữa phủ định, chỉ là lời này Ôn Nhu nghe vào trong tai, như một hài tử cố chấp không được tự nhiên.

"Hảo hảo hảo, không có tức giận." Ôn Nhu nhẹ nhàng cười, giơ tay lên khoác lên cổ tay tay của Lãnh Triệt, "Có chuyện gì nhất thời gấp phải xử lý sao? Đến đây đi, phu quân đại nhân của ta, ta đỡ người trở về phòng nghỉ ngơi."

"..." Lời nói của Ôn Nhu để sắc mặt của Lãnh Triệt cứng đờ lại tối sầm.

"Không cần ta đỡ?" Thấy Lãnh Triệt vẫn không nhúc nhích, Ôn Nhu vừa cười nói, "Vậy ta cõng ngươi trở về phòng?"

"..."

"Cõng ngươi cũng không thích? Vậy ta ôm ngươi trở về phòng." Ôn Nhu vẫn cười nói, đưa tay sẽ ôm hông của Lãnh Triệt, tay nàng còn chưa đụng tới hông của Lãnh Triệt, cả người đã bị Lãnh Triệt ôm ngang, để nàng nhịn không được cười thoả mãn.

"Không tức giận?" Ôn Nhu đem mặt dán vào lòng của Lãnh Triệt, ngẩng đầu hỏi hắn.

"Không có tức giận." Lãnh Triệt như trước chém đinh chặt sắt trả lời.

"Nếu không có tức giận, vậy vì sao gương mặt như vậy? Tại sao lại xuất thủ đánh tướng quân?" Không có tức giận cũng là giả.

"Buồn bực mà thôi." Lãnh Triệt nhíu mi tâm, thê tử của hắn ban đêm không trở về nhà, cùng đệ đệ của hắn đến thanh lâu uống rượu, hắn có thể vui được sao? Huống hồ, hắn còn chưa thấy qua bộ dáng kia của Lãnh Tịch, làm sao để hắn không buồn bực?

"Ngươi không nên đánh tướng quân, hắn bất quá là trong lòng có chuyện, say mà thôi."

"Say?" Triệu hắn hồi đều không phải là để hắn trở về lưu luyến nơi yên hoa, không phải là để hắn mua rượu uống say!" Lãnh Triệt đem mi tâm túc càng chặt hơn, "Hắn ngay cả có thiên đại sự, cũng nên là quốc sự!"

Ôn Nhu bất đắc dĩ khe khẽ thở dài, "Triệt, ngươi có thể nào cưỡng cầu người người đều giống ngươi." Không phải mọi người đều giống ngươi, trong lòng chỉ có quốc chỉ có gia.

Ôn nhu nói để Lãnh Triệt nao nao, không thèm nói lại.

"Ngươi không phải là lo lắng tướng quân sao, còn có gì tốt để nói?" Ai, sỏa đầu gỗ, rõ ràng trong lòng là quan tâm, ngoài miệng còn không thừa nhận, nếu không phải quan tâm, sao một mình chạy đến thanh lâu?

Đáy mắt hiện lên quẫn bách, chợt tiêu thất, Lãnh Triệt phân phó thị nữ nấu chút nước nóng, liền đem Ôn Nhu bỏ vào trên giường hẹpm thật lâu mới phun ra một câu, "Sau này không thể đến địa phương như vậy."

"Vì sao?" Muốn cho Lãnh Triệt không nên lại vì chuyện chuyện tối này mà phiền muộn, Ôn Nhu liền cười hống hắn nói, "Lẽ nào ngươi không cảm thấy ta một thân nam trang rất giống giai công tử sao?"

"Đó không phải là địa phương nàng nên đến." Ánh mắt Lãnh Triệt phát lạnh, "Chỉ có giai công tử? Không sợ của nữ tử nhà của ai bị câu mất hồn muốn nàng phụ trách sao?"

"Ha ha, ta thật muốn vậy, bất quá sợ rằng cần phu quân đại nhân tới giúp ta giải quyết!" Ôn Nhu nhướng lông mày lên, nàng còn tưởng rằng hắn chỉ biết hỏi một câu nói một câu, nguyên lai cũng sẽ phát biểu ý nghĩ của chính mình, đó là một sỏa đầu gỗ.

"..." Lãnh Triệt lần thứ hai nhíu mi, nói ra một câu Ôn Nhu cũng nghĩ không ra, "Chuyện của mình tự mình giải quyết."

"..." Mâu quang của Ôn Nhu trầm xuống, nhìn chằm chằm gương mặt dường như thiên nhân trước mặt, lại một lần nữa cảm thán trí tuệ của hắn còn chờ khai phá, lẽ nào lúc này hắn không phải là nên nói thú đặc biệt hơn sao?

"Sỏa đầu gỗ, đầu óc ngươi rốt cuộc là thế nào lớn lên?" Vốn đang là muốn trêu hắn để hắn hài lòng, không nghĩ tới bản thân không nhịn được, Ôn Nhu đứng lên, đưa tay nhéo nhéo mặt của Lãnh Triệt, đột nhiên cử động này để Lãnh Triệt nhất thời chưa phản ứng kịp, cứ như vậy để nàng nhéo mặt của hắn, mà chính hắn, còn lại là nhất thời cổ hồng đến cùng đỉnh.

"A Nhu, buông tay." Ôn Nhu nắm vai cao của Lãnh Triệt, nắm bắt mặt của hắn, thật sự là... Để hắn nghĩ không ra dùng từ gì để để hình dung, nói chung quẫn bách tới cực điểm.

"Không." Xấu hổ? Mặt đỏ như vậy? Thực sự là khả ái, "Sỏa đầu gỗ, mặt của ngươi sắp đỏ hết rồi."

Ôn Nhu nói xong, nhịn không được xuy cười ra tiếng, sau đó buông tay ra, ngồi lên giường, chỉ là nàng mới ngồi xuống, thân thể ấm áp của Lãnh Triệt liền ngăn trên người nàng, mắt vi uấn nhìn chằm chằm nàng, trên mặt đỏ ửng còn không có tán, Ôn Nhu cũng không giận, ngược lại là khi hắn gò má của hắn đỏ như vậy hôn một cái, chỉ thấy sắc đỏ trên mặt Lãnh Triệt chuẩn bị tán lại bắt đầu nổi lên, thân thể cũng theo đó cứng đờ, tiện đà phát nhiệt.

"Sỏa đầu gỗ, ngươi đè nặng bụng của ta." Ôn Nhu giả bộ nhíu mi tâm lên, lo lắng nói, "Bụng, đau..."

"Thực sự?" Lãnh Triệt hơi thiêu mi, tiểu nữ tử này, thế nhưng hiểu được đem hắn làm trò cười, hắn còn chưa đè nặng nàng, căn bản không đè đến bụng của nàng.

"Thực sự, đau..." Ôn Nhu giả vờ ủy khuất, lần đầu tiên trước mặt Lãnh Triệt làm ra dáng dấp điềm đạm đáng yêu.

"A Nhu, ta cũng không có áp trên người nàng." Lãnh Triệt có chút bất đắc dĩ nhìn Ôn Nhu, coi lại nhìn khuỷu tay của bản thân để ở trên giường, Ôn Nhu ngôn ngữ bất đắc dĩ, tuy biết Ôn Nhu là trêu hắn, thế nhưng nàng dáng dấp điềm đạm đáng yêu hắn chưa từng thấy qua, để hắn không nhịn được muốn thương tiếc.

"Ta chính là đau."

"..." Lãnh Triệt chỉ cảm thấy một trận đau đầu, thế nào đã cảm thấy tiểu nữ tử này càng ngày càng khó hầu hạ, tuy rằng sóng nhiệt trong thân thể rất khó nhịn, thế nhưng nhớ tới lời Túc Dạ nói, vẫn là chặt đứt ý nghĩ trong lòng, đem Ôn Nhu từ trên giường đỡ lên, "Được rồi, thị nữ sắp mang nước nóng đến, tắm một cái, mau nghỉ ngơi đi."

Ôn Nhu nở nụ cười, xem ra lúc này đầu óc của hắn là có chút hữu dụng, Lãnh Triệt đem Ôn Nhu ôm lấy, ngoài phòng thanh âm của thị nữ vang lên, nói nước nóng đã chuẩn bị xong, Lãnh Triệt để Ôn Nhu đi tắm, mình thì cầm lấy một quyển sách, nằm trên mỹ nhân tháp.

Ôn Nhu tắm xong, chỉ thấy Lãnh Triệt cởi áo nằm trên giường hẹp, biết hắn là thay làm ấm giường, tâm ấm áp, chui vào trong lòng ấm áp của Lãnh Triệt, gối dưới cánh tay hắn, cười mỉm không ngừng.

"Cười cái gì?" Cảm thụ được thiên hạ đang cười trong ngực, Lãnh Triệt không giải thích được, nhẹ vỗ về tóc đen của nàng.

"Hài lòng, không cho cười sao?" Hơi thở của Ôn Nhu khiến cho lòng của Lãnh Triệt có chút ngứa.

"A Nhu, nàng nói, Lãnh Tịch làm sao sẽ biến thành như vậy?" Lãnh Triệt một chút một chút vuốt ve tóc dài của Ôn Nhu ngôn ngữ mặc dù đạm, cũng khó nén quan tâm cùng lo lắng trong đó, Lãnh Tịch mấy ngày ở Điệp Tiên lâu hắn không phải là không không phải là không, hắn cho rằng bất quá là Lãnh Tịch ở biên cảnh lâu, khó có được hồi đế đô, đến Điệp Tiên lâu chơi mấy ngày hắn có thể hiểu được, thế nhưng hắn không biết hắn sẽ say đấn bất tỉnh nhân sự, ở trong ký ức của hắn, Lãnh Tịch cũng không phải là người tùy ý uống rượu, càng không phải là người dễ say, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì, mới có thể làm hắn như vậy?

"A Nhu nàng cũng vậy, hắn hồ đồ, nàng cũng bồi hắn hồ đồ?" Khi hắn biết Ôn Nhu hai người đều ở Điệp Tiên lâu, liền nhất khắc cũng không nhiều làm gì thêm đã đến đó, một là lo lắng Ôn Nhu, một là đi xem Lãnh Tịch, ai biết hắn đúng là mua say, say còn chưa tính, lại vẫn lôi kéo nàng bồi, vậy làm sao có thể không cho hắn tức giận?

"Hảo phu quân của ta, ngươi cũng không phải chưa tướng quân có tâm sự, thời gian ta gặp được tướng quân, hắn đều đã say sáu phần, nếu không nhìn hắn, vạn nhất hắn hồ đồ làm sao bây giờ?" Bất quá, có thể để cho tướng quân tư thế oai hùng hiên ngang mua say, chỉ sợ không phải là việc nhỏ, "Triệt, ngươi có thể đoán tướng quân là vì chuyện gì mà ưu?"

Lãnh Triệt lắc đầu, sau khi Ôn Nhu hỏi xong mới phát giác bản thân hỏi sai đối tượng, "Loại chuyện này làm sao có thể hỏi ngươi, đầu óc ngươi ngoại trừ quốc sự, những thứ khác ngươi một mực chưa từng dự đoán được được."

"... A Nhu đây là đang khen ta, hay là đang châm biếm ta?"

"Đương nhiên là khen ngươi." Ôn Nhu vừa cười, sau đó sắc mặt túc túc, "Ta nghĩ, nguyên nhân có thể để cho tướng quân mua say, là tình thương."

(Luna: Đau vì tình)

Tình có thể năng động, tình có thể gây tổn thương cho người, gia quốc hôm nay phát triển theo phương hướng tốt, đương nhiên tướng quân không nên vì gia quốc chi sự mà mua say, như vậy thì chỉ có thể là chuyện cá nhân, hay là tình sự.

"Tình thương?" Mâu quang của Lãnh Triệt khẽ run lên, lẽ nào tiểu tử Lãnh Tịch, trong lòng có người?

"Ân."

"Lãnh Tịch, cũng hai mươi rồi, cũng nên thành gia." Lãnh Triệt làm như đang lầm bầm lầu bầu.

"Phu quân đại nhân, chính người chẳng phải ba mươi mới thành gia?" Ôn Nhu cười hắn.

"... Không giống." Đây là chuyện cả đời, làm sao có thể so, "Khuê nữ trong đế đô đích xác thật nhiều..."

"... Sỏa đầu gỗ, ngươi đây là muốn vì tướng quân chọn thân sao?" Ôn nhu bất đắc dĩ.

"Đương nhiên là muốn chọn cô nương tốt." Lãnh Triệt nói xong nghiêm trang.

"Ngươi có thể bảo đảm để tướng quân thành thân là có thể là có thể cởi khuất mắt trong lòng hắn sao?" Nam nhân này, trong lòng nghĩ thứ gì.

"Để chính hắn chọn."

"... Đúng bệnh hốt thuốc, nghe qua chưa?" Đây đều là cái gì thì theo cái đó, là ép nàng phát điên sao?

"A Nhu này là không tin đầu óc của ta sao?"

"Đúng vậy."

"..."

"Được rồi, sỏa đầu gỗ, việc này giao cho ta làm?" Ôn Nhu bất đắc dĩ đỡ trán, "Ngày mai đến tướng quân phủ xem tướng quân, thuận tiện nhìn tướng quân bị ngươi đánh có trọng thương hay không."

"Ta hạ thủ đã rất nhẹ."

"Cái này không cần ngươi giải thích."

"A Nhu, nàng còn không có nói cho ta biết, nàng đi Điệp Tiên lâu đã làm gì?"

"Đầu óc của ngươi không hiểu được đâu, ngủ đi."

"..."

------ đề lời nói ngoài ------

Tân văn của Thập Tứ 《Nữ Vương Đột Kích, Chú Ý 》 cầu thu.