Nịch Sủng: Chí Tôn Cuồng Phi

Chương 125: Đều là vì ngươi




Editor: Luna Huang

Màn đêm buông xuống, Ôn Nhu để Túc Dạ Long Uyên kiếm cùng hoan cảnh châu đưa đến  trong cung giao cho Lãnh Triệt, Lãnh Triệt nhìnhai kiện vật rất là khiếp sợ, lại cũng không nói gì thêm, hỏi Túc Dạ chút gì, căn dặn Túc Dạ hầu hạ tốt Ôn Nhu, liền cầm hai món đồ đến ngự thư phòng.

Lãnh Triệt cùng Lãnh Hạo thương nghị hồi lâu, đưa mắt dừng trên người của tiểu An tử, cuối cùng tiểu An tử ở trước mặt Lãnh Hạo quỳ xuống, đem hai tay dâng lên đỉnh đầu, Lãnh Hạo đem Long Uyên kiếm bỏ vào trong tay tiểu An tử.

“Nô tài tuyệt không nhục Vương Thượng sứ mệnh!” Tiểu An tử đang cầm Long Uyên kiếm, hướng Lãnh Hạo trọng trọng dập đầu một cái, Lãnh Triệt đem chuyện cần làm hướng tiểu An tử nói rõ ràng lúc này chân trời phía đông hơi lộ ra ngân bạch sắc, tiểu An tử một tay cầm Long Uyên, khéo tay ôm hộp gấm hình vuông, oai hùng đi nhanh, Lãnh Triệt cùng Lãnh Hạo nhìn bóng lưng của tiểu An tử, gương mặt đều là ngưng trọng.

Chốc lát, một chiếc xe ngựa lái ra khỏi hoàng cung,

Sau khi Tiểu An tử rời khỏi, Trầm Lục Y đi tới ngự thư phòng, Lãnh Triệt xin cáo lui, trở lại thư phòng của mình cùng Tử vương tiếp tục thương nghị đối sách phòng ngự, đối với Đại Di hiện nay, bọn họ có thể làm chỉ có thể là phòng, nếu nhiệm vụ của tiểu An tử thất bại, Đại Di chỉ còn một cách cuối đó là phòng, nếu là phòng cũng phòng không được, Đại Di liền đối mặt với nguy hiểm vong quốc.

” Vô liêm sỉ! Khinh người quá đáng!” Lãnh Triệt mới trở lại thư phòng của mình, liền thấy Tử vương nổi giận đánh vào bàn trước mặt mình khiến bàn ngã trên đất, cát mịn nằm đầy đất, song quyền của Tử vương nắm chặt, trên trán gân xanh nổi lên.

” Lãnh Tịch, trải qua một đêm làm sao vẫn không thể tĩnh hạ tâm lai.” Mặt Lãnh Triệt không thay đổi đi tới trước mặt Tử vương, khom người đem bàn bị Tử vương lộn ngược nâng lại xong, lạnh lùng nói, “Cho gọi ngươi đến không phải là cho ngươi phát tiết lửa giận đầy ngập, là cho ngươi nghĩ phòng ngự chi sách.”

” Không có binh phòng thế nào? Lại mấy người già nua yếu ớt phòng thế nào?” Tử vương không phải là Lãnh Triệt, bình tâm tĩnh khí hắn làm không được, “Binh mới chiêu mộ là tân binh đều chưa nhập biên, làm sao phòng? Làm sao thủ?”

“Nên mới cần người nghĩ!” Lãnh Triệt nhìn Tử vương nổi giận, thái độ khác thường gào thét, nắm chặt quả đấm không chút do dự đánh đến trên mặt của Tử vương, lực đạo to lớn để Tử vương thối hậu hai bước, Lãnh Triệt tiện đà nhấc vạt áo trước của hắn lên, lạnh lùng nhìn hắn, “Thanh tỉnh chưa Lãnh Tịch?”

“Vâng.” Tử vương nhìn con ngươi của Lãnh Triệt hàn đàm lạnh lùng thâm thúy, biết mình áp chế không được trái tim của nóng nảy, cũng biết lúc này Lãnh Triệt là chấn nộ, bởi vì hắn chưa từng thấy qua đại ca lớn tiếng như thế nói chuyện nhiều như thế, thậm chí ngay cả lần trước hắn uống chưa từng thấy đại ca như vậy.

” Lãnh Tịch, ngươi là đại tướng quân của Đại Di, dù cho tất cả mọi người bỏ qua quân đội của Đại Di, ngươi, cũng không có thể.” Lãnh Triệt chậm rãi buông lỏng vạt áo trước của Tử vương ra, cung hạ thân đem đầy đất cát mịn đầy đất nâng lên, đặt lên bàn.

” Đại ca, ta biết.” Tử vương cũng ngồi xổm người xuống, đem cát mịn trên đất nâng lên, “Ta chưa bao giờ buông tha quân đội của Đại Di, dù cho không có khả dụng chi binh, ta cũng sẽ tử thủ Đại Di!”

Lãnh Triệt không nói gì, chỉ là đang nhìn cát mịn trong lòng bàn tay mình, thật lâu không nói.

“Đến giờ lâm triều rồi, vào triều thôi.” Đem toàn bộ cát mịn rơi trên mặt đất mang về bàn, Lãnh Triệt mới nhàn nhạt nói một câu, ly khai thư phòng.

Mười ngày kế tiếp, Lãnh Triệt chưa có trở về Bạch vương phủ lần nào, Ôn Nhu cũng không còn là mỗi ngày tiến cung làm bạn bồi Trầm Lục Y, mà mỗi lần trước khi ly khai hoàng cung đều sẽ đến thư phòng của Lãnh Triệt một chuyến, ngồi cùng hắn nói một chút, nhìn dưới mi mắt của hắn cho chút bầm đen, Ôn Nhu chỉ cảm thấy đau lòng, lại không thể làm gì, mà Lãnh Triệt còn lại là mỗi khi thấy Ôn Nhu đến đều cầm tay nàng, ôm nàng ngồi ở trên chân của mình, đem mặt vùi vào tóc của nàng.

Nàng muốn cho hắn nghỉ ngơi nhiều một chút, thế nhưng nàng biết vô luận nàng nói cái gì cũng vô dụng, quốc sự trước mặt, hắn sẽ không quan tâm mình, Ôn Nhu vô pháp, cung nhân bưng tới đồ ăn hạ chút dược, tự mình nhìn Lãnh Triệt ăn, lại nhìn hắn ức chế không được ủ rũ khép lại hai mắt, để thái giám dìu hắn đến trên giường hẹp ngủ ngon, quan sát thụy nhan của hắn hồi lâu, mới đứng dậy rời đi theo Túc Dạ hồi Bạch vương phủ.

Vào đêm, Ôn Nhu thay đổi thân xiêm y của Duẫn Nhi, vuốt ve bụng đã nhô lên của mình, từ trắc môn ly khai Bạch vương phủ, đến thành nam Bắc Lâm trang viên.

Cách một ngày, triều đình Đại Di nghênh đón sứ thần di tây, biểu thị di tây nguyện cùng Đại Di tồn vong, tất cả tráng sĩ di tây tùy Di vương điều khiển, triều đình khiếp sợ, chỉ có Lãnh Triệt gợn sóng không sợ hãi.

Lại cách một ngày, nhân số tân quân trong một ngày gia tăng rồi hai vạn, do Tử vương tự mình đem hai vạn tân quân sắp xếp đội ngũ, nhìn những thanh niên tinh tráng này, Tử vương cảm khái hàng vạn hàng nghìn lần, hai vạn tân quân, đối với Đại Di mà nói, là lực lượng không nhỏ, có thể thấy cánh tay tinh tráng, ngắn hạn nội chỉnh huấn không khó.

Một tháng, tiểu An tử chưa có tin tới, cũng không thấy tam quốc liên quân có động tĩnh gì, đại doanh mỗi ngày đều truyền ra tiếng tân binh hò hét chấn thiên động địa, lại mười ngày qua đi, tiểu An tử gởi thư, nói nhiệm vụ đã thành, chí ít lại có thể kéo dài nửa tháng, mà về phần chậm chạp không phát binh, không chỉ có là triều đình Hải quốc khập khiễng, tướng lĩnh tam quân càng khập khiễng không ngừng.

Như vậy đó là so với dự tính nửa tháng thời gian nửa tháng nhiều hơn nửa tháng, mà thời gian này kéo đủ dài, tam quốc đang lúc khập khiễng sẽ càng sâu, chỉ là chuyện Hải quốc là thành, Mạc quốc cùng Viêm quốc thì như thế nào?

Lãnh Triệt dựa lưng vào ghế thái sư, giơ tay lên nâng trán, mặc dù tiểu An tử gởi thư để cho để cho bọn họ thở phào một cái, thế nhưng thám báo báo lại, Viêm quốc mỗi một ngày đều ở đây thúc giục Hải quốc cùng Mạc quốc mau chóng phát binh, tiểu An tử nói có thể kéo dài nửa tháng, không biết có thể kéo được nữa không.

Đại Di luôn luôn cùng Viêm quốc không quá mức vãng lai, vì sao Viêm quốc sẽ muốn Đại Di bị hủy như vậy?

Lãnh Triệt mở ra tấm da dê, cầm lấy bút lông viết xuống mấy hàng chữ, bỏ vào đồng quản, giao cho ám vệ.

Đây là thư thêm cho tiểu An tử, tận lực mau chóng hủy hoại minh ước tam quốc.

Nếu là hủy không xong minh ước tam quốc, cũng chỉ có thể chờ đại quân áp cảnh.

Bất quá may mắn chính là, tân mộ binh đến thất vạn tân binh có thể nói là huấn luyện cực kỳ tốt, hôm nay đã có thể không hề thác loạn biến hóa quân trận, thấy qua giáo diễn của bọn họ, sức chiến đấu cho là rất mạnh.

Nhưng vấn đề lại cũng theo đó mà đến, Đại Di lưu lại binh khí cùng khí giới, vô pháp tu sửa, đại hình khí giới dùng cho phòng thủ cũng là tổn hại e rằng vô pháp tu sửa, chớ nói tất cả tài phú của Đại Di đưa đến nhiệm vụ của tiểu An tử, đó là vàng bạc tiền tài, làm sao có thể có được lượng binh khí lớn như vậy, mười vạn cây rừng Đại Sơn cố nhiên không sai, nhưng chế tạo gấp gáp cũng là cần thời gian, binh khí của Đại Di có thể nói là ít, hôm nay các tân binh cầm trên tay vẫn là khí giới sứt mẻ bất kham, nếu vô binh khí mới bổ túc, sợ là chưa khai chiến liền dĩ binh bại rồi.

Trước mặt Lãnh Triệt chiết tử trên bàn sách xếp thật cao, Lãnh Hạo cũng như vậy, hai người mỗi ngày tất cả đều chui vào trong đống chiết tử không xong, hôm nay tin tức của tiểu An tử xong, cũng có thể xem là tin chiến thắng, Lãnh Hạo thật dài một hơi thở, áp ở đầu vai sắp tới hai tháng trọng lượng tựa hồ đã giảm bớt, để hắn nhịn không được nằm lên trên bàn, bất quá chỉ chốc lát liền ngủ.

Lãnh Triệt đến ngự thư phòng tìm Lãnh Hạo, chỉ thấy hắn đang ngủ ở trên bàn, để cung nhân đem Lãnh Hạo dìu đến tháp nằm xong, Lãnh Triệt xoay người bước ra phương hướng cửa cung.

Chỉ là Lãnh Triệt không có phát hiện, vẫn có một đôi mắt đứng ở trước ngự thư phòng nhìn chằm chằm bóng lưng của hắn cho đến khi bóng lưng của hắn tiêu thất tầm mắt của đối phương, đối phương vẫn không có dời ánh mắt.

Hơn một tháng nay, đến rồi mùa hạ, có thể lái được thanh âm của ve kêu.

Ôn Nhu để Túc Dạ chuyển lời cho Lãnh Triệt, nói nàng mấy ngày nay không tiến cung bồi Trầm Lục Y, ngụ ý chính là để Lãnh Triệt giúp nàng đẩy việc này, nguyên nhân là bụng của nàng đã hiện lên y sam cũng không cách nào che khuất, không muốn để cho người nhìn ra đồng thời mang ra làm bất lợi cho hắn, đơn giản dưỡng thai là được, nàng còn có chuyện quan trọng cực kỳ phải làm, không có thời gian đi bồi Trầm Lục Y, huống hồ chỗ tối điều tra Trầm Lục Y so với chỗ sáng hữu hiệu hơn, thấy nàng cũng bất quá tăng thêm tâm phiền.

Mấy ngày nay, Ôn Nhu để Vân Lãng cùng Túc Dạ đem hậu viện Bạch vương phủ một gian truân phóng gian nhà nâng lên, lại sai người trong phòng trang thượng hai mặt tường làm dược ngăn, lợi dụng quyền lực của Bạch vương phủ đem toàn bộ dược liệu có thể lấy được để Túc Dạ và Vân Lãng đi lấy về, bày đầy gian nhà và bên ngoài viện, nghiễm nhiên một gian hiệu thuốc, trong ngày thường Ôn Nhu phí toàn bộ thời gian vào trong dược phương, nàng mỗi ngày đều hong dược, lượng dược thảo, thời gian của Duẫn Nhi cũng đều bồi Ôn Nhu trong dược phương, nàng mới biết được, chủ tử của nàng nguyên lai so với đại phu biết còn nhiều hơn.

Ôn Nhu tuy rằng hận không thể lập tức vì Lãnh Triệt lấy được thuốc dẫn thứ hai, thế nhưng hôm nay nàng không phải là nàng của kiếp trước, không nói đến thân thể cùng kiếp trước của nàng không cách nào so sánh được, lấy hài nhi trong bụng mà nói, nàng không đi được, nếu là một mình nàngm nàng có thể không hề cố kỵ, thế nhưng hôm nay có cốt nhục của hắn, nàng không thể không lưu ý, huống hồ, nếu là nàng cùng hắn nói rõ, hắn tuyệt sẽ không để cho nàng đến địa phương như vậy, nếu không cùng hắn nói cứ như vậy ly khai, sẽ chỉ là cho hắn thêm phiền, chuyện của hắn đã đủ nhiều, nàng không thể cho hắn thêm phiền não.

Việc này không thể để mượn tay người khác, chỉ có một mình nàng có thể, người như vậy, sợ là ai cũng không đối phó được, nàng phải tự mình đi.

Mà ở trước đó, nàng phải để cho hài tử trong bụng mình bình yên vô sự chào đời, cũng phải làm tốt chuẩn bị trước khi đi, nghĩ tốt làm sao cùng Triệt nói, bất luận làm sao, dù cho nàng gấp thế nào, cũng phải đợi được Đại Di không còn tai ương ngập đầu mới rời đi.

Ôn Nhu ngồi ở dưới bóng cây, khép pha ki trên chân lại, pha ki là dược thảo để Túc Dạ từ dược nông mua được, lúc này Ôn Nhu cúi đầu đem một ít lá cây không cần lấy xuống, thần tình chuyên chú.

Cách hơn một tháng, Lãnh Triệt nhìn thấy Ôn Nhu, đó là Ôn Nhu ở dưới bóng cây chuyên tâm chỉnh lý dược thảo, dưới ánh dương quang loang lổ phóng trên người Ôn Nhu, dưới dió lộng thổi, lay động sợi tóc bên mặt của Ôn Nhu, tay áo màu trắng khinh động, gò má xinh đẹp, để Lãnh Triệt nhìn có chút xuất thần.

Ôn Nhu đem dược thảo chọn xong, đứng lên, phao động pha ki, sau đó đi tới một cái giá bên lượng, cái giá có chút cao, cần nhón chân lên mới đem pha ki đặt lên tầng cao nhất, ngay khi Ôn Nhu nhón chân lên trong nháy mắt, một đôi bàn tay to nhận lấy pha ki trong tay nàng, dễ dàng bỏ vào tầng cao nhất.

” Triệt?” Ôn Nhu có chút không thể tin nhìn chằm chằm Lãnh Triệt đột nhiên xuất hiện ở trước mắt mình nhật quang nhu hòa ngũ quan cứng rắn ôn hòa của hắn, mặt mày ôn nhu, để Ôn Nhu nhìn có chút thất thần.

Hơn một tháng không có nhìn thấy Lãnh Triệt, chỉ thấy sắc mặt của hắn có chút trắng bệch, viền mắt có chút ao hãm, cằm so le không đồng đều, tuy là như vậy, tao nhã của hắn vẫn không giảm, ngược lại nhiều hơn một phần mê người.

” Là Triệt sao?” Ôn Nhu giơ hai tay lên phủng gương mặt của Lãnh Triệt, mỉm cười, ánh mắt sáng quắc ngắm gương mặt của hắn, phảng phất cảm giác mình nhìn thấy bất quá ảo giác của mình.

Nàng thừa nhận, nàng nhớ hắn, rất nhớ, nhớ đến có đôi khi thực sự xuất hiện ảo giác.

” Là ta.” Lãnh Triệt cầm hai tay của Ôn Nhu, đem tay nàng đặt ở ngực mình.

” Gầy.” Ôn Nhu dựa vào trên vai Lãnh Triệt, Lãnh Triệt một tay nắm tay nàng, một tay hoàn qua vai của nàng, Ôn Nhu đem mặt dính sát vào thân thể của Lãnh Triệt, ngửi vị đạo độc hữu trên người hắn, chỉ cảm thấy an lòng.

” Hoàn hảo.” Lãnh Triệt ôn nhu cười, nhẹ nhàng đẩy Ôn Nhu ra, cũng ngắm nàng, “A Nhu của ta ngược lại không có gầy.”

” Sỏa đầu gỗ, ngươi gặp qua nữ nhân nào mang thai mà gầy chưa?” Ôn Nhu nở nụ cười, ôm thật chặt hông của Lãnh Triệt, “Thế nào hôm nay có thời gian trở về?”

” Tiểu An tử gởi thư, nói là sự tình làm thỏa đáng, có thể thở phào chút, liền trở lại thăm nàng một chút.” Lãnh Triệt cũng không gạt Ôn Nhu, ngôn ngữ rất là nhu hòa, cũng đem Ôn Nhu ôm vào trong ngực, “Đói bụng hay không? Muốn ăn cái gì? Ta làm cho nàng.”

” Không cần.” Ôn Nhu ở trong lòng Lãnh Triệt lắc đầu, “Ta mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút, theo ta cùng nhau có được hay không?”

Hắn đã rất mệt mỏi, nàng làm sao nỡ lại để cho vì nàng mệt nhọc, nàng muốn để hắn hảo hảo ngủ một giấc.

Trong đầu Lãnh Triệt lóe lên một xấp chiết tử trên bàn chưa có xem qua, cảm thụ được Ôn Nhu trong lòng ôn độ cùng hô hấp nhợt nhạt, trầm mặc chỉ chốc lát, cạn tiếu gật đầu: “Hảo.”

Thời gian Lãnh Triệt muốn buông Ôn Nhu ra để ôm ngang nàng, đột nhiên cảm giác được hạ thể đụng trúng cái gì đó rất nhẹ rất nhẹ, khuôn mặt khiếp sợ nhìn mặt mày mỉm cười của Ôn Nhu, laih đưa mắt chuyển qua trên bụng nàng.

” A Nhu... Vừa đó là, hài tử của chúng ta, đang động sao?” Lãnh Triệt chăm chú nhìn bụng nhô ra của Ôn Nhu, ngôn ngữ bởi vì khiếp sợ mà trở nên có chút lộn xộn.

” Sỏa đầu gỗ, ngươi cứ nói đi?” Mặt mày Ôn Nhu mỉm cười, cầm tay của Lãnh Triệt bỏ vào trên bụng bản thân, sắp bảy tháng rồi, thai máy là chuyện rất bình thường.

Lãnh Triệt bất khả tin trong con ngươi lộ vẻ kinh hỉ, cầm hai tay Ôn Nhu, chậm rãi ngồi xổm xuống, cách y vật ở trên bụng của nàng nhẹ nhàng hạ xuống một nụ hôn, phảng phất đang nói “Hài tử, ta yêu ngươi” Giống nhau, hai gò má của Ôn Nhu không khỏi ửng đỏ, đem hai tay của Lãnh Triệt nắm chặt, lập tức Lãnh Triệt đem nàng ôm ngang, đi đến Yên Thủy các.

“Làm sao muốn đổi gian phòng này thành dược gian?” Ôn Nhu trong lòng tuy rằng thân thể có chút tích nặng, nhưng mà Lãnh Triệt lại ôm không tốn sức chút nào, cước bộ bình ổn như trước.

“Vì ngươi.” Ôn Nhu ngẩng đầu, cùng Lãnh Triệt bốn mắt giao tiếp, mị nhãn như tơ, “Tin không?”

“Tin.” Lãnh Triệt chỉ cảm thấy đầu quả tim run lên, cúi đầu, đem Ôn Nhu cao một chút, hôn lên đôi môi kiều diễm đỏ mọng của nàng.

” Triệt, ta muốn ngươi.” Ôn Nhu cọ cọ ngực của Lãnh Triệt, từ từ nhắm hai mắt, thấp giọng nỉ non.

” Ta cũng vậy.”

Lãnh Triệt đem Ôn Nhu ôm đến Yên Thủy các, đem nàng đặt trên giường hẹp xong, cơi hài nằm ôm nàng, mặc dù như thế, Lãnh Triệt lại không nhắm mắt, sự tình cần tự định giá quá nhiều, nhiều đến hắn căn bản vô pháp nhắm mắt ngủ.

” Triệt, có đúng hay không đang vì chuyện binh khí mà ưu phiền?” Ôn Nhu gối lên cánh tay của Lãnh Triệt, ôm hông của hắn, biết hắn sẽ không ngủ được, nhẹ giọng hỏi.

” Không có. Lãnh Triệt cúi đầu ở mi tâm của Ôn Nhu hạ xuống một nụ hôn, dùng cằm nhẹ nhàng để trên đỉnh đầu của nàng, ôn nhu nói, “Ngủ đi, không phải nói mệt mỏi sao?”

Hắn muốn nàng hảo hảo mà dưỡng sinh tử, chuyện còn lại, không cần nàng nghĩ, cũng không cần nàng phí tâm.

” Triệt, ngươi suy nghĩ gì, ta biết.” Ôn Nhu không có ngẩng đầu nhìn Lãnh Triệt, cũng giơ tay lên vuốt ve gò má của hắn, dỗ như dỗ tiểu hài tử, “Không nên phiền, có thể ngủ xong một giấc, cái gì cũng tốt.”

“Ân, có lẽ vậy, ngủ đi.” Lãnh Triệt biết nàng là lo lắng hắn mới nói như vậy, nhưng làm gì có chuyện ngủ một giấc cái gì cũng tốt chứ?

Lãnh Triệt thủy chung không có ngủ, lúc xác định Ôn Nhu quả thực đang ngủ, Lãnh Triệt nhẹ nhàng lấy cánh tay bị nàng gối lên ra, mang hài, vận hảo y sam, nhỏ giọng nhỏ giọng.

Thời gian Lãnh Triệt đem cửa phòng ngủ nhẹ nhàng đóng lại, Ôn Nhu mở mắt ra, đưa tay đặt lên bụng, đưa tay đặt lên gối còn dư lại hơi ấm của Lãnh Triệt, trong mắt lộ vẻ đông tích.

Để Bắc Ích chuẩn bị đồ, cho là đều chuẩn bị xong, sẽ không để cho hắn ưu phiền lâu nữa.

Lãnh Triệt khó khăn lắm đi tới đại môn Bạch vương phủ, liền thái giám tiểu Tống tử thế thân tạm thời của tiểu An tử chính chạy qua cửa, tiểu Tống tử nhìn thấy Lãnh Triệt thì liền vội vàng khom người nói: “Bạch vương gia, Vương Thượng để người mau chóng hồi cung.”

” Xảy ra chuyện gì?” Hắn vừa mới từ trong cung trở về bất quá hai canh giờ, vội vã triệu hắn triệu như vậy, chẳng lẽ là xảy ra đại sự gì?

” Nô tài không biết, nô tài chỉ biết có một vị công tử đến, Vương Thượng đang thịnh tình khoản đãi, còn đặc mệnh nô tài đến đây thỉnh Bạch vương gia mau chóng hồi cung.”

Là dạng công tử gì có thể để cho Vương Thượng tại thời gian này còn có thể thịnh tình khoản đãi? Lãnh Triệt hơi nhíu mày.

” Tiến cung thôi.”

“Vâng, Bạch vương gia.”

Lãnh Triệt lên xe ngựa, mã xa dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến hoàng cung.

Bất quá, nếu nói thịnh tình khoản đãi cũng chỉ là một mình Lãnh Hạo mà thôi, trong ngày thường dùng thiền điện hoàng yến, liền có thể nhìn ra thân phận của người đến là bực tôn quý nào, chỉ một người, liền dùng tới thiền điện hoàng yến của hơn trăm người.

Lãnh Triệt thấy nam tử ngồi bên trái Lãnh Hạo thân thể bất tiện, trong con ngươi vi kinh đảo một cái.

” Thần hạ, gặp qua Vương Thượng, Vương Thượng vạn.” Lãnh Triệt ở trước án của Vương Thượng khom mình hành lễ.

” Bạch vương gia miễn lễ.” Không còn là Vương Thượng khôi lỗi lúc trước nữa, Lãnh Hạo trước mặt người ở bên ngoài giống nhau xưng Lãnh Triệt vi Bạch vương gia, sau đó hướng công tử bạch y trên xe lăn khẽ cười nói, “Bắc công tử, Bạch vương gia đã đến, có nguyện ý khải yến chưa?”

Bắc công tử, công tử Bắc? Đáy mắt Lãnh Triệt khiếp sợ, nhưng cũng là chợt lóe lên, thảo nào Vương Thượng thịnh tình khoản đãi, nguyên lai đúng là cự thương đứng đầu của Phong chi đại lục đến.

” Tiểu dân Vân Bắc, gặp qua Bạch vương gia.” Bắc Ích hướng Lãnh Triệt hơi khom người, ánh mắt tinh minh nhìn thấy Lãnh Triệt chưa từng dời, nhìn khí độ, đáng giá tín nhiệm không thể nghi ngờ, “Tiểu dân luôn luôn kính ngưỡng Bạch vương gia cố tài cả gan để Vương Thượng đem Bạch vương gia mời tới, còn thỉnh Bạch vương gia không nên trách không nên trách mới đúng.”

” Có thể được công tử Bắc thưởng thức là vinh hạnh của Lãnh Triệt, nào dám đàm trách tội gì để nói đến, riêng là kính ngưỡng một từ làm Lãnh Triệt hổ thẹn.” Lãnh Triệt trả lời nho nhã lễ độ, tâm trạng cũng đã bắt đầu tra mục đích của công tử Bắc đến yết kiến Vương Thượng, cho tới bây giờ đều là mê một dạng tồn tại phú thương đứng đầu, vì sao mà đến?

” Kỳ thực tiểu dân cũng không phải là muốn tìm Bạch vương gia uống rượu, lúc trước cũng cùng Vương Thượng nói, lúc này Bạch vương gia tới, tiểu dân liền đem đồ dâng lên.” Công tử Bắc uống một hớp rượu, cười đến vân đạm phong khinh, “Thứ này Bạch vương gia tự mình cùng tiểu dân đi lấy, không biết Vương Thượng, Bạch vương gia, có nguyện ý?”

Ánh mắt của Lãnh Hạo trong nháy mắt trở nên sắc bén, đem ly rượu trong tay cầm chặt.

” Không biết Bắc công tử tiến hiến là vật gì?” Lãnh Triệt nhìn chằm chằm công tử Bắc, mâu quang băng lãnh.

” Vương Thượng cùng Bạch vương gia hiện tại cần cía gì nhất, tiểu dân tiến hiến chính là thứ đó.” Công tử Bắn cũng nhìn chằm chằm con ngươi Lãnh Triệt, bọn họ chỉ là thờ phụng chủ thượng, không có nghĩa là bọn họ thâm hụt tiền của kinh doanh, vật của hắn, tự nhiên cho người mình tin cẩn để mắt, Bạch vương gia trước mắt, coi như là nhận được một đại lễ này của hắn.

” Bắc công tử khẩu khí thật là lớn.” Lãnh Triệt vẫn chưa nộ, chỉ là gợi lên khóe môi.

Công tử Bắc không có hướng Lãnh Triệt nói mình tiến hiến là cái gì, trước khi Lãnh Triệt tới hắn cũng cùng Lãnh Hạo nói xong, hắn không mở miệng, Lãnh Hạo cũng không có thể nói đồ là cái gì.

Lãnh Hạo mặc dù nghe đồn thương nhân quá mức cuồng ngạo, thế nhưng đối phương mang đến chính là thứ bọn hắn cần nhất, trăm triệu lần không thể đắc tội, dù cho không biết đối phương là thật hay không, nhưng hiện nay như vậy, thà rằng tin là có, cũng không được không tin.

” Như vậy, Bạch vương gia muốn cùng tiểu dân đi lấy?”

” Bắc công tử đường xa mà đến, Lãnh Triệt tự nhiên là cúng kính không bằng tuân mệnh.” Lãnh Hạo có thể chịu đối phương kiêu căng, đối phương có tất cả mọi thứ bọn họ cần, mặc kệ là thật hay không, đánh cuộc một lần, hắn vẫn dám, coi như là gặp nguy hiểm, hắn còn tự nhận còn không có người tổn thương được hắn.

” Hảo, vậy Bạch vương gia sẽ theo tiểu dân đến đây đi.” Công tử Bắc mỉm cười, Lãnh Hạo Lãnh Hạo khom người một cái thật sâu, “Vương Thượng, tiểu dân cáo từ.”

Lãnh Hạo hoắc mắt sau vương án đứng lên, chấn đến đồ trên vương án hơi hoảng động, chăm chú nhìn Lãnh Triệt, mi tâm trói chặt, Lãnh Triệt đưa cho hắn một ánh mắt “Yên tâm”, xoay người cùng công tử Bắc đi.

Đêm mùa hạ có chút lạnh, trăng sáng nhô lên cao, lấp lánh vô số ánh sao, Đại Di nếu là có thể sáng như sáng này thì thật tốt.

Lãnh Triệt nhìn bầu trời đầy sao, khóe miệng câu dẫn ra tiếu ý lạnh.

Ngồi xe ngựa xuất cung, mã xa thẳng đến thành nam Bắc Lâm trang viên, sau đó để Lãnh Triệt khiếp sợ là một gian khố phòng lớn đến kinh người, Bắc Lâm trang viên ở trong một rừng già người ở thưa thớt, một gian khố phòng lớn như vậy xây ở chỗ này cũng sẽ không có người nào phát hiện, lúc đầu công tử Bắc mua trang viên bỏ hoang này chính là vì có thể xây một gian khố phòng cực lớn.

Quản gia tháo vát chạy đi mở khổ phòng, cửa một đẩy ra trong nháy mắt, một vị đạo thiết khí xông vào mũi, công tử Bắc sai người đem cây đuốc trên vách tường toàn bộ châm lên, nhất thời khố phòng đang lúc đen tối liền rực sáng, Lãnh Triệt cũng đem khố phòng nhìn rõ, lọt vào trong tầm mắt, chính là đồ vật đại hình bày đầy ấp.

“Mở!” Chỉ nghe công tử Bắc ra lệnh một tiếng, trước mắt đồ vật bị chiên bố che lại đều bị kéo xuống, này đồ vật đều rơi vào mi mắt của Lãnh Triệt.

Dưới hỏa quang chiếu rọi khí giới chiết xạ ra sắc bén, Lãnh Triệt hoàn toàn chấn kinh rồi.

Trường thương, lợi kiếm, cung tiễn, đại hình khí giới phòng thủ cùng công thành, chất đầy trong khố phòng! Đây là vật mà công tử Bắc muốn tiến hiến? Đúng là bọn họ vô cùng cần.

Không nên phiền, ngủ một giấc, cái gì cũng tốt...

Lãnh Triệt khiếp sợ, bỗng nhiên nhảy ra một câu nói của Ôn Nhu

**

Ôn Nhu không muốn gặp Trầm Lục Y, nhưng cũng không đại biểu Trầm Lục Y không muốn gặp nàng.

Ôn Nhu như ngày xưa giống nhau, ở trong hiệu thuốc phơi dược liệu của nàng, chỉ thấy Duẫn Nhi có chút cước bộ chạy về phía nàng.

” Xảy ra chuyện gì, Duẫn Nhi ngươi chạy vội vội vàng vàng như thế?” Ôn Nhu lấy tay trong pha ki nhấc một cái, cười nói, nàng cảm thấy ở chung với Duẫn Nhi rất là thư thái, mỗi lần nhìn thấy Duẫn Nhi hốt hoảng nàng cũng không nhịn được muốn trêu ghẹo.

” Vương phi, người người đừng lo dược liệu nữa, vẫn là mau mau hồi Yên Thủy các hoán thân xiêm y đi, Vương Hậu nương nương tìm người, đang ở tiền thính.” Duẫn Nhi phủng pha ki trong tay Ôn Nhu, bỏ qua một bên, Trầm Lục Y nàng gặp qua, Trầm Lục Y ngồi trên hậu vị nàng cũng biết, Ôn Nhu không thích Trầm Lục Y nàng vẫn biết, nên cước bộ của nàng mới có thể thông minh như vậy.

“Đến thì đến, ngươi gấp cái gì, thay ta lượng hảo thảo dược, ta đi hoán thân xiêm y.” Trầm Lục Y, nàng tới làm cái gì?

Ôn Nhu trở lại Yên Thủy các thay đổi thân xiêm y, đi qua bàn trang điểm nhìn thấy ngọc trâm của nàng lần đầu tiên gặp mặt Lãnh Triệt thì bị hắn ném đến, không khỏi mỉm cười, cầm lấy ngọc trâm cắm vào búi tóc, lấy tay khẽ vuốt bụng, đi ra tiền thính.

” Thần phụ gặp qua Vương Hậu nương nương, nương nương đến đây, thần phụ không có từ xa tiếp đón, mong rằng nương nương chớ trách.” Ôn Nhu một bước tiến tiền thính thấy được Trầm Lục Y nhã nhặn lịch sự, nghĩ đến nàng mơ ước Lãnh Triệt, không khỏi có chút chán ghét.

” Nhu nhi không cần cùng ta hành lễ lớn như vậy.” Thấy Ôn Nhu hành lễ, Trầm Lục Y liền vội vàng đứng lên đỡ, khi nhìn đến bụng của Ôn Nhu đã nhô lên thì, hàn mang đáy mắt thoáng hiện, lại rất nhanh tiêu thất, giả vờ kinh ngạc nói, “Nhu nhi, ngươi...lúc nào hoài thai?”

” Bảy tháng rồi.” Ôn Nhu vỗ vỗ bụng, nhợt nhạt cười nhìn Trầm Lục Y, quả nhiên thấy mâu quang của Trầm Lục Y run rẩy.

” Khó trách ta nói Nhu nhi đã lâu không tiến cung tìm ta, nguyên là thân thể khó chịu, hại ta lo lắng.” Trầm Lục Y nói xong rất là quan tâm, tự mình đỡ Ôn Nhu ngồi xuống ghế, “Mau mau ngồi xuống, chớ đứng.”

” Tạ nương nương quan tâm.”

” A Nhu là tỷ muội tốt của ta, ta tự nhiên phải quan tâm, A Nhu mang thai, ta cũng thay A Nhu hài lòng.” Trầm Lục Y tuy là cười, hai tay chăm chú nắm khăn trong tay, “Ta...”

Trầm Lục Y nói, đưa tay đặt lên bụng mình, tựa hồ chờ mong hài nhi trong bụng của nàng.

Ánh mắt của Ôn Nhu chợt mát lạnh, cũng an ủi cười: “Nương nương không cần đau buồn, qua không được bao lâu nương nương cũng sẽ làm mẫu thân.” Chỉ là không biết nàng muốn làm nương của hài tử người nào.

Trầm Lục Y ngẩng đầu, hướng Ôn Nhu mỉm cười, cũng đem khăn cầm trong tay trảo càng chặt hơn, sắc mặt có chút trắng bệch.

” Nương nương làm sao vậy? Sắc mặt sao khó coi như vậy? Thân thể khó chịu?” Ôn Nhu thực sự bất minh, nữ tử như vậy đến một câu nói cũng chịu không được, đến tột cùng có mục đích gì, “Thần phụ thay nương nương bắt mạch một chút thế nào?”

Ôn Nhu nói, đến gần Trầm Lục Y, ai biết Trầm Lục Y đột nhiên đứng lên, tự cầm cổ tay của mình, có chút xin lỗi cười nói: “Không có việc gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu, nghỉ tạm chốc lát là được.”

Ôn Nhu nhìn cổ tay của Trầm Lục Y, nói: “Nương nương nếu không ngại, thần phụ mời đến Yên Thủy các nghỉ ngơi một chút thế nào?”

” Đa tạ Nhu nhi, không cần, ta muốn hồi cung.” Trầm Lục Y khước từ.

” Ngày khác thần phụ lại tiến cung bồi nương nương.” Ôn Nhu cũng không tính lưu nàng, “Thần phụ tiễn nương nương.”

” Nhu nhi mang thai, không cần tiễn, có các nàng bồi ta.” Trầm Lục Y cười nhìn thoáng qua hai cung nhân đi theo bên cạnh.

” Túc Dạ, thay ta tiễn nương nương.”

“Vâng, Vương phi.” Túc Dạ lên tiếng trả lời, đối Trầm Lục Y làm một động tác “Thỉnh”.

Trong nháy mắt Trầm Lục Y rời đi, Ôn Nhu nhìn thấy nàng dùng khăn che miệng, mi tâm chăm chú cau.

Lẽ nào ——

Xe ngựa hồi cung, Trầm Lục Y nôn khan không ngừng, cung nhân đi theo sợ hãi.

” Nương nương, người có nặng lắm không, như thế này có muốn hay không truyền thái y xem qua?” Cung nhân tên Diệp nhi quan tâm nói.

” Trà nhi, ta ra lệnh mang dược đến, có mang không?” Trầm Lục Y tựa ở trên nhuyễn điếm, lạnh giọng hỏi.

Cung nhân là thị nữ hầu hạ Trầm Lục Y khi vẫn còn là khuê nữ, Lãnh Hạo sợ nàng không thích ứng sinh hoạt trong cung, nên cho nàng mang theo cả hai nàng.

” Nương nương... Thực sự cần sao?” Trà nhi có chút kinh hoảng, “Nếu để cho Vương Thượng biết...”

” Hắn sẽ không biết.” Trầm Lục Y có chút thống khổ nhắm mắt lại, lệ từ khóe mắt im lặng chảy xuống, rơi xuống là ướt nhuyễn điếm, hai tay càng không ngừng vuốt ve bụng của mình.

” Nương nương, người... Khổ như thế...” Diệp nhi nhìn dáng dấp thương tâm của thương tâm, lệ cũng rơi xuống.

” Câm miệng.” Trầm Lục Y mở mắt ra, quát khẽ một tiếng, Diệp nhi lập tức chế trụ nước mắt, Trầm Lục Y hỏi, “Thư gửi đi chưa?”

” Hồi nương nương, đã gửi đi, không ai phát hiện, nương nương yên tâm.”

” Như vậy cũng tốt.” Trầm Lục Y lại nhắm hai mắt, trong đầu vẫn là ôn nhu vuốt ve bụng của mình dáng vẻ hạnh phúc, hàm răng đem môi dưới cắn thật chặt.

—— đề lời nói ngoài ——

Khôi phục bình thường, thế nhưng tháng này tốt nghiệp, thỉnh lượng thứ.