Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 6 - Chương 445: Thẳng tiến đại tuyết sơn




Edit+ Beta: Tiểu Tuyền

Một … món đồ khác lấy danh nghĩa Ẩn Lưu bán ra bên ngoài, chính là Ngọc cao, có điều trải qua Trường Thiên tính toán, chọn lựa phương thức hạn chế bán ra. Đây cũng không phải hoàn toàn từ mục tiêu chiến lược lâu dài, chủ yếu là vật này phải sinh trưởng ở trên đá ngũ sắc mới có thể chín. Ẩn Lưu tuy có bảo bối nhiều, nhưng cũng không có phá sản đến trình độ tùy tiện cầm thần thạch ngũ sắc tới tiêu xài, vẫn phải dựa vào Tức Nhưỡng sản xuất thủ công, nên sản lượng hết sức có hạn. Mà yêu quái nhốt trong Thần Ma ngục, đa số yêu lực ở lần cứu trị Huyết Ngô Đồng đã bị rút đi rất nhiều, cần phải có thời gian từ từ khôi phục.

Theo lý thuyết, ban đầu nàng từ Ẩn Lưu chặt chém số lượng lớn tinh hoa cỏ cây là có thể chậm chạp bổ sung linh lực cho Tức Nhưỡng, nhưng nàng sắp rời đi, thời gian quá gấp. Vì đạt thành mục tiêu này, lão Hạc đã nghĩ ra phương pháp xử lí làm người ta phải kêu là tuyệt, đó là từ trong sổ sách chuyển ra số lượng lớn linh thạch, để cho Tức Nhưỡng trực tiếp cắn nuốt, tạo ra linh lực.

Tức Nhưỡng được xưng là không có gì không thể nuốt, trên căn bản đồ ăn gì cũng có thể chuyển hóa, chẳng qua đồ nuốt vào chất lượng càng tốt, linh lực chuyển hóa ra càng cao.

Lão Hạc ném cho nó hơn bảy trăm vạn linh thạch, nó cũng có thể vô thanh vô tức mà nuốt trọn, vì vậy màu sắc của bùn đất trong nháy mắt biến đậm hơn, sau đó lại bắt đầu thúc dục trồng Ngọc cao. Vật này không chỉ giúp tu vi tăng trưởng, mà còn có thể tu bổ linh căn bị tổn hại, là thần vật cả thiên hạ đều biết, nàng cũng chỉ có mượn sức của Tức Nhưỡng mới có thể nâng sản lượng, cho nên khoản linh thạch này quăng vào không chút nào đau lòng, bởi vì buôn bán Ngọc cao ra ngoài, Ẩn Lưu ít nhất có thể kiếm lợi nhuận trở lại gấp ba bốn lần.

Mấy cái chữ này nghe rất khổng lồ, song đối với  một tông phái có gốc rễ to mà nói, liền không coi vào đâu. Chi tiêu mỗi ngày của Ẩn Lưu, cũng là một khoản sổ sách ngàn vạn. Mà Ngọc cao trị giá ba, bốn trăm ngàn linh thạch, đối mặt với nhu cầu của toàn bộ đại lục, thì quăng vào nó ngay cả tiếng nước chảy cũng nghe không thấy.

Cũng chỉ có lúc này, nàng mới chân thiết cảm nhận chỗ tốt của việc có tổ chức lớn, núi dựa lớn. Nếu không có Ẩn Lưu làm chỗ dựa, hai thứ bảo bối linh Trà và Ngọc cao này. Còn không biết sẽ bị giấu ở trong Thần Ma ngục thêm bao nhiêu năm, mới có thể lại thấy ánh mặt trời! Đây cũng là nguyên nhân vì sao Cưu Ma không có đắc tội nàng, nhưng nàng và Trường Thiên nhất định phải giúp đở Hạc trưởng lão đánh thắng trận chiến dịch này.

Chỉ có đem quyền lực nắm trong lòng bàn tay. Nàng mới an toàn.

Nàng xài hai ngày xử lý rất nhiều tạp vụ trên tay xong, liền mang theo một đám yêu quái di chuyển. Trừ Thanh Loan ra. Lão Hạc còn cẩn thận sàng chọn ra không ít yêu quái mạnh đi chung với nàng. Nguyên nhân rất đơn giản —— đi đến đại tuyết sơn tìm kiếm Nam Minh Ly Hỏa kiếm, nàng cần nhân thủ, rất nhiều nhân thủ.

====

Ninh Tiểu Nhàn vẫn cho là, lần này điểm cuối đi về phía tây sẽ xa như ở chân trời. Mà bây giờ nàng biết rồi, chân trời đã gần ngay trước mắt.

Từ Núi non Ba Xà theo hướng  Bắc lên đường, cơ hồ là trải qua ngày đêm không ngừng  lên đường sau, bọn họ rốt cục ở ngày thứ mười ba thì chạy tới chỗ ẩn thân của Nam Minh Ly Hỏa kiếm trong truyền thuyết —— A Thái Lệ Nhã tuyết sơn.

Mười ba ngày ngày qua đều ở tầng trung đón gió phi hành. Thất Tử còn tốt, có thể cùng Thanh Loan thay ca. Nàng thì phải ngồi một mình ở trên lưng chim cứng rắn, thật sắp chịu đựng không được. Bay cao ở trên trời là vấn đề lớn nhất, còn vào lúc thể lực của cầm yêu và chủ nhân chống đỡ hết nổi, phải ứng phó những trận gió mãnh liệt gào thét không giây phút nào yên tĩnh. Những cơn gió như đao nhọn, như cương châm, có thể đem da thịt người phàm trực tiếp từ trên xương cạo xuống, mà người tu tiên bay ở độ cao nơi và hình thức này, cũng phải dùng linh khí đem quanh thân tinh tế bảo vệ, không thể có nửa điểm sơ sót, nếu không thì phải chịu đau khổ.

Đừng nghĩ rằng chỉ là di chuyển đường dài thôi, cũng là khảo nghiệm khổng lồ đối với  tu vi cùng năng lực  nắm trong tay. Cho nên rất nhiều tông phái đều thích phái đệ tử đi xa nhà làm việc. Nhất cử lưỡng tiện.

Tuy nói thần thông của nàng tiến bộ nhanh, nhưng việc mài luyện không giây phút nào ngừng hiển nhiên có rất nhiều chỗ tốt đối với tiến triển tu vi của nàng, mặc dù không có làm đạo hạnh thâm sâu thêm. Cũng không còn mấy giờ rỗi để hoàn thành bài học mỗi ngày, nhưng đối với việc vận dụng thần thông  cùng thần lực nàng nắm trong tay, càng ngày càng tinh vi. Chạm vào khổ hạnh cũng khiến đạo tâm tăng trưởng giống như trước, đáng sợ nhất chính là, Trường Thiên lại nói với nàng, dù sao trong lúc nàng rãnh rỗi gục ở trên lưng, thì dứt học thêm mấy dạng thần thông nữa đi.

Cho nên nàng vừa phải đối phó với trận gió đáng sợ, vừa phải phân tâm nghiên cứu bản lãnh mới học, mười ba ngày này trôi qua thật khổ không thể tả. Đối với  sự nghiêm nghị của Trường Thiên nàng oán thầm cũng không biết mấy lần. Nhưng mà tiến bộ của nàng, ngay cả Trường Thiên cũng rất hài lòng. Còn Lén nói với Cùng Kỳ, tài nghệ của yêu quái ở trong Phản Hư trung kỳ. Căn bản không ai có thể xuất sắc hơn nàng. Cùng Kỳ lắm mồm quay người đi đã bán chủ cầu vinh, đem lời này nguyên vẹn chuyển cáo với Ninh Tiểu Nhàn, làm cho nàng mừng thầm thật lâu.

Chẳng qua phi hành đường dài quả thật cũng đã tiêu hao hết tinh lực của nàng và Thất Tử, khi nàng đạp lên mặt đất lần nữa, liền kinh ngạc phát hiện phía dưới hai mắt của mình đã có màu xanh nhàn nhạt.

Không ngờ lại lộ ra mắt quầng thâm! Đối với một cô gái tu tiên nghiệp dư mà nói, đây quả thực là hiếm thấy, có thể thấy được mấy ngày nay nàng bị hành hạ thảm cỡ nào rồi.

Cho nên nàng kéo thân thể mỏi mệt ở dưới chân Tuyết Sơn tìm được một khu thôn xóm của con người, tính toán tá túc hai ngày, sau đó lại thẳng tiến đại tuyết sơn. Tuy nói là”Dưới chân”, nhưng độ cao này so với mặt biển cũng có hơn một ngàn thước.

Phương pháp khôi phục tinh lực tốt nhất là cái gì? Đương nhiên là ngủ. Nàng quá mệt mỏi, ném ra hai đĩnh bạc lớn xong, liền đổi lấy một chỗ dung thân không tệ, sau đó thì phóng vệ sinh thuật cho mình, kiên trì bò lên trên giường gạch, mới dính gối liền chìm vào mộng đẹp.

Cảm giác ngủ được vừa mê vừa say, chất lượng cao trước nay chưa từng có, chẳng qua là ở trong mơ nàng lại thấy Long Quy, còn huyễn hóa ra bộ dáng của người thiếu niên, cười hì hì nói cái gì đó với nàng. Nhưng nàng nghe được không rõ ràng lắm, cuối cùng có thể nhớ tới, chính là Long Quy rất Trịnh Trọng chỉ vào tay nàng, nàng cúi đầu nhìn, thấy trong lòng bàn tay mình nằm một miếng lệnh bài màu đỏ sậm.

Sau đó, nàng tỉnh, mơ mơ màng màng đưa tay lên nhìn lại, trong lòng bàn tay cái gì cũng không có. Xem ra, quả nhiên chỉ là nằm mơ a.

Nàng duỗi lưng một cái, xương cốt cả người phát ra một trận âm thanh răn rắc nho nhỏ, thần thanh khí sảng. Hiện tại nàng đang nằm trên một tấm da thú nghiêm chỉnh trải lên Thổ kháng. Vật liệu da làm đệm giường rất mềm mại, là dùng da thỏ tuyết khâu thành, trên kháng cũng đã nguội. May mắn nàng đã là người hàn thử bất xâm. Nơi này là Đại Tây Bắc, tuy mùa xuân đã buông xuống, nhưng gió vẫn lạnh thấu xương, nhiệt độ cũng cực thấp. Người giàu có một chút, trong nhà đều chuẩn bị kháng nóng.

“Ta đã ngủ bao lâu?” Nàng vừa chảy tóc thay y phục, vừa hỏi Trường Thiên. Trước khi nàng ngủ vẫn không quên đem ma nhãn gở xuống, dùng y phục phủ lên, làm cho hắn cái gì cũng nhìn không được, cho nên hiện tại hắn rất không vui.

“Không nhiều lắm, mới mười hai canh giờ.” Hắn buồn bực nói, “Nhưng mà có người đã tới tìm nàng hai lần, đều bị Đồ Tẫn ngăn lại.” Bởi vì Thất Tử phải lên đường, cho nên những ngày qua Đồ Tẫn cùng các yêu quái khác  đều sống ở trong Thần Ma ngục. Theo Trường Thiên ngồi tù ngồi lâu rồi, bọn họ chờ Ninh Tiểu Nhàn xuống mặt đất mới được mời ra khỏi ngục, ở trước cửa của nàng trông mười mấy canh giờ, có người tìm đến đều bị đám này hung thần ác sát cản về.

Nàng ngạc nhiên nói: “Ta vừa mới đến nơi này, sao lại có người tìm chứ?” Đang khi nói chuyện, đã mặc lên một áo khoác ngắn lông chồn trắng, bên hông cột đồng tâm kết, trên chân đổi đôi giày nhỏ da hươu, cuối cùng đem ma nhãn đeo lên ngực, đẩy cửa đi ra ngoài, quả nhiên liếc mắt liền thấy được Đồ Tẫn. Người này khẽ nhắm mắt, đang giơ linh rượu nàng ủ châm uống, nhất phái Tiêu Dao. Những yêu quái khác từ Ẩn Lưu theo tới, bao gồm Thanh Loan tất cả đều chia ra ngồi ở những cái bàn bên cạnh, tán gẫu câu được câu không đất.

Sau khi từ núi non Ba Xà đi ra, nàng đã đem lũ yêu quái này ném vào Thần Ma ngục, dù sao Hạc môn chủ đã ra lệnh để bọn họ đi theo, nên không có người phản kháng, cho nên đều bị Trường Thiên thu phục xong. Yêu chúng Ẩn Lưu vốn chỉ nhìn mặt kẻ mạnh, hiện tại tận mắt nhìn thấy Thần Quân đại nhân, trên người lại bị thủ đoạn lợi hại bắt ép, người dám cứng đầu cãi lại chứ?

Nhìn thấy Thanh Loan, Ninh Tiểu Nhàn cười khúc khích. Thất Tử biến hóa thành Tiểu Bạch điểu chui vào trong ngực lão bà của mình, bị mỹ nhân ôm vô cùng thoải mái, ngủ đến hai cái móng vuốt hướng lên trời, da bụng nhỏ còn phập phòng theo tiếng ngáy, âm thanh của người bên cạnh nói chuyện lớn hơn nữa, cũng ầm ĩ không tỉnh nó. Nàng chọc ghẹo đất gõ hai cái lên bụng của người này, nó vẫn không có tỉnh.

Nó mệt muốn chết rồi. Dù sao, phi hành khoảng cách dài nó cùng Thanh Loan mới là nhân vật chính.

Lúc đến quá mỏi mệt, cũng không có đánh giá qua khu thôn xóm của nhân loại ở đây. Hiện tại đi ra ngoài cẩn thận ngó ngó, ơ, từ phòng ốc thấp mà dày đặc có thể thấy được, số lượng cư dân thật không ít. Thôn xóm chọn khu vực xây rất tốt, vừa lúc ở sau lưng của đại tuyết sơn chắn gió, lại có khe núi nhỏ, Bắc Phong lạnh lẽo sẽ không thổi tới nơi này, nhiệt độ mặt đất so với những nơi khác của Tuyết Sơn  cao hơn một chút. Cho nên ở nơi dạng vạn vật điêu linh này, thời điểm tân xuân chưa đến, nàng lại còn có thể thấy màu vàng nhạt của rêu cỏ.

Phía trước là một sông lớn rộng rãi, đầu nguồn có lẽ là nước tan ra từ sông băng A Thái Lệ Nhã Tuyết Sơn, chất nước trong veo, chẳng qua dù sao cũng đã bắt đầu mùa đông, nên tốc độ chảy vô cùng chậm chạp, băng lạnh thấm xương.

Chỉ một lúc sau, nàng còn phát hiện một kỳ cảnh, tức là trong dòng người lui tới nơi này, lại có hơn phân nửa là cô gái có dung nhan xinh đẹp! Nàng chỉ đứng nơi này nhìn về phía con đường có mười mấy hơi thở, đã thấy được không dưới hai đến ba mươi cô nương xinh đẹp từ bên cạnh đi qua, gầy béo đều có ưu điểm riêng, mặc dù không có thủy thổ tốt tươi của Trung thổ tẩm bổ, da không giống sứ bạch ngọc như Ninh Tiểu Nhàn, nhưng cũng hiện lên màu mật ong bóng như tơ lụa, hơn nữa lại có bộ dáng của cô gái Tây Vực, mắt sâu mũi cao, đường viền ưu mỹ.

Nơi này chỉ là biên thùy Tây Bắc, ngay cả trấn nhỏ cũng không phải, làm sao lại thừa thải mỹ nữ thế? Ngoài ra là ảo giác của nàng sao? Tại sao nàng cảm giác, cảm thấy người đi đường rất vội vã, chân mày nhíu lại, trong không khí của khu thôn xóm loài người này, trôi nổi không khí khẩn trương nhàn nhạt chứ?

Nàng lắc đầu. Bất kể nơi này sắp xảy ra chuyện gì, cũng không liên quan tới nàng. Ninh Tiểu Nhàn đi trở về khách sạn, yêu chúng Ẩn Lưu liền xông tới, bắt đầu hướng nàng báo cáo tình huống.

Nàng sâu ngủ mười mấy canh này, bọn yêu chúng hộ vệ cũng không có nhàn rỗi, mà căn cứ lệnh của Trường Thiên đã đi ra sưu tập tài liệu của A Thái Lệ Nhã Tuyết Sơn tư. Nam Minh Ly Hỏa kiếm chỉ là một cây kiếm dài ba xích, muốn từ trong núi tuyết chiếm diện tích diện tích thế này mà đem nó tìm ra, đâu phải dễ dàng đúng không?

Cho nên bước đầu tiên, tức là chỉ có thể sưu tập nhiều tư liệu. Nàng bay tới khu thôn xóm của nhân loại này cũng là có lựa chọn, bởi vì nơi này là một trạm sau cùng thẳng tiến đến đại tuyết sơn, hơn nữa liệt kê từng ngọn núi tuyết chung quanh thì chỉ có nơi này là buôn bán phồn hoa nhất. Loài người là sinh vật không có lợi ích thì không làm, chỉ có ở nơi này là nhiều dạng người nhất, địa phương làm ăn thịnh vượng, mới có thể sưu tập được đầy đủ hết tài liệu về A Thái Lệ Nhã Tuyết Sơn.