Níu Giữ

Chương 19




Ăn hết sạch bữa khuya mà mình chuẩn bị riêng cho người ta, lại còn bị người ta bắt tại trận, ít nhiều gì Thẩm Đường cũng thấy lúng túng.

Cô nín cười, “Làm không ngon nên em tự ăn.”

Cớ này quá vụng về, sao Tưởng Thành Duật lại không biết tính cô, “Đồ ăn dở em có bao giờ đụng vào đâu.”

Anh chỉ vào cái đĩa không, “Cái đĩa chỉ còn mỗi nước luộc tôm thôi kìa.”

Thẩm Đường bật cười thành tiếng, không giải thích. Cô đang chờ giao hoa đến để làm anh bất ngờ, vì thế chỉ đành để anh hiểu lầm.

“Thẩm Đường, ăn một mình là béo ba cân đấy.”

“…”

Tay Thẩm Đường vừa mới lột tôm nên còn ướt, cô nhìn Tưởng Thành Duật, “Em muốn uống nước, lúc nãy luộc tôm bỏ muối hơi nhiều, mặn quá.”

Tưởng Thành Duật cầm ly nước bên tay cô đút cho cô uống, “Em mang ý đồ bất chính, nên ngay cả muối nó cũng không chịu nổi em.”

Thẩm Đường cố ý đùa dai, giả vờ nâng mặt anh lên muốn bôi nước luộc tôm lên mặt anh.

Trong mắt Tưởng Thành Duật, hành động này của cô chính là cô đang tức tối, muốn giở trò chơi xấu anh.

Anh đặt ly nước xuống, đưa tay kiềm chặt cổ tay cô.

Thẩm Đường sức yếu, không thể kháng cự.

Tưởng Thành Duật kéo tay cô đến sát người mình, rồi anh nhoài người ra khỏi ghế, cúi đầu hôn lên môi cô.

Thẩm Đường không có tâm trạng khiến nụ hôn này thêm sâu, vì cô đang sốt ruột chờ bó hoa sắp được giao tới.

Cô ngửa đầu về sau, hơi nghiêng mặt sang một bên.

Tưởng Thành Duật lại rướn người tới hôn.

“Em còn phải làm bữa khuya cho anh mà.” Thẩm Đường tránh khỏi môi anh.

“Từ từ rồi làm, không vội.” Tưởng Thành Duật không buông cô ra, từ khi cô vào đoàn phim tới giờ, hơn một tháng nay bọn họ chưa được ở bên nhau rồi.

Trước khi hôn anh còn có thể nhịn, nhưng bây giờ thì không thể vãn hồi.

Thẩm Đường thầm nhủ, anh không vội, nhưng em đang sốt ruột đây.

Cô áp mặt vào hõm cổ của anh, “Người anh toàn mùi khói thuốc, còn có mùi nước hoa nữa, anh đi tắm trước đi.”

Chiêu này rất hữu dụng, Tưởng Thành Duật liền buông cô ra.

Tối nay anh chỉ hút một điếu thuốc, mùi ám trên người là do ngồi trong phòng tiệc đông người.

Tưởng Thành Duật rót nửa ly nước, sau đó quay về phòng tắm rửa thay đồ.

Thẩm Đường lại bắt tay vào làm bữa khuya thứ hai trong tối nay, vừa luộc tôm xong, hoa đế vương cũng đã được giao tới.

Hoa đế vương vừa kiêu sa vừa lạnh lùng, ngay cả hoa hồng diễm lệ cũng trở thành nhân vật làm nền khi xuất hiện bên cạnh nó.

Bày bó hoa trông sao cho thật xinh đẹp, Thẩm Đường sắp ra một bộ đồ ăn tinh xảo.

Bữa khuya không ngon, chỉ đành dựa vào bộ đồ ăn để giữ lại chút thể diện.

“Thẩm Đường.” Tưởng Thành Duật chưa bước vào phòng bếp đã lên tiếng báo trước với cô một tiếng.

Canh giờ quá đẹp, cháo vừa chín tới, tôm luộc xong đã được bày gọn gàng trên đĩa.

“Sao thế anh?” Thẩm Đường lau tay.

“Sợ em đang ăn vụng nên lên tiếng trước để cho em thời gian thu dọn.” Tưởng Thành Duật hỏi, “Anh vào được chưa?”

“Anh vào đi.” Thẩm Đường đưa lưng về phía đảo bếp, che đi bó hoa và bữa ăn khuya.

Tưởng Thành Duật tắm rửa thay sang đồ ngủ, “Em đến kiểm tra lại xem trên người anh còn mùi nước hoa nữa không?”

Thật ra vừa nãy không có mùi nước hoa, cô chỉ nói đại thôi, nếu không thì làm sao anh chịu buông cô ra.

Thẩm Đường đứng cách anh vài mét làm sao mà ngửi ra, đành đáp lại qua loa với anh, “Không có.”

“Bữa khuya vẫn chưa xong ư?”

“Xong rồi.”

Thẩm Đường đứng tránh sang một bên, Tưởng Thành Duật đang xắn tay áo ngủ, đưa mắt lướt sang nhìn thấy giỏ hoa và bữa khuya trên đảo bếp, anh chợt khựng lại.

Chuyện có ngon hay không đã không còn quan trọng, bữa khuya bất ngờ này đã tiêu tốn biết bao nhiêu tâm tư của cô.

Tưởng Thành Duật giật mình, “Bữa khuya lúc nãy là do hoa chưa giao tới nên em đã ăn trước đúng không?”

Bây giờ không cần phải giấu giếm nữa, Thẩm Đường gật đầu, “Cháo nấu lâu quá thì không ngon, đến lúc đó thì tôm cũng nguội rồi, hâm lại chắc hẳn không ngon bằng vừa mới luộc xong.”

Tưởng Thành Duật đi tới ôm lấy cô, “Cám ơn em.” Thẩm Đường ngửa đầu nhìn anh, “Xin hay phát biểu tâm trạng lúc này của anh đi nào.”

Đối với Tưởng Thành Duật, tâm trạng chỉ có thể hiểu chứ không thể nào diễn đạt bằng lời được. Anh bèn so sánh, “Tâm trạng của em khi nhìn thấy anh trong phòng họp ở tầng mười tám tối nay, chính là tâm trạng hiện giờ của anh.”

Thẩm Đường không biết mình bị gì mà tự dưng muốn thăm dò anh.

“Nếu dùng từ để diễn tả tâm trạng của em khi nhìn thấy anh trong hoàn cảnh như tối nay, chính là, suýt nữa em đã yêu anh mất rồi. Còn em chỉ nấu một bữa khuya cho anh thôi, anh cũng có tâm trạng giống em thật hả?”

Ý là: Có phải anh đã yêu em rồi không?

Tưởng Thành Duật cười nhạt, hỏi lại cô, “Em nói xem?”

Thẩm Đường chỉ cười không đáp lại, Tưởng Thành Duật là người thông minh, câu hỏi thử lòng này của cô anh vừa nhìn một phát là rõ mồn một, mà chuyện anh kị nhất chính là nói về tình yêu, nói về hôn nhân.

Anh đá quả bóng lại cho cô, cũng đã nói rõ đáp án của anh.

Chủ đề này nếu mà cứ tiếp tục thì chắc hẳn sẽ phá hủy bầu không khí tối nay.

Thẩm Đường kéo ghế ra, “Anh nếm thử xem tay nghề của em thế nào?”

Cứ thế mà cho qua chuyện.

Trước khi ăn, Tưởng Thành Duật chụp một tấm hình, Thẩm Đường đang tựa lên đảo bếp đưa tay khẩy cánh hoa Đế vương, cô đang thất thần nên không để ý Tưởng Thành Duật đang làm gì.

Dạo này cô có hơi phiêu quá đà, ảo tưởng những niềm vui bất ngờ mà anh mang đến cho cô có lẽ là vì anh đã yêu cô.

Thất thần một hồi lâu, Tưởng Thành Duật hỏi cô gần mười lần nhưng cô vẫn không đáp lại.

Anh lột một con tôm đút cho cô, “Nếm thử xem thành quả lần thứ hai xuống bếp của em có tiến bộ không?”

Thẩm Đường ngậm con tôm, tâm hồn lơ đãng cũng theo đó mà quay về.

Cô nghiêm túc chấm điểm cho mình, “Đủ mặn vừa miệng, có thể được chín điểm.”

Thấy cô ăn ngon, Tưởng Thành Duật lại lột thêm một con nữa.

Thẩm Đường lắc đầu, “Nếu mà ăn nữa là em béo lên ba cân thật đấy.”

Tưởng Thành Duật tự mình ăn con tôm đó, dáng vẻ lơ đãng của cô lúc nãy khiến anh nhớ đến lần đầu tiên bọn họ gặp nhau. Một mình cô ngồi ở khu nghỉ ngơi, thất thần một lúc lâu, có người lướt ngang qua trước mặt mà cô vẫn không nhận ra.

“Cái đêm chúng ta quen nhau ấy, em có còn nhớ rõ mọi chuyện xảy ra trong bữa tiệc hay không?” Anh chủ động nhắc lại.

Thẩm Đường không biết anh muốn hỏi chuyện gì, “Anh nói thử xem là chuyện gì, không chừng em đã quên thật.”

Tưởng Thành Duật, “Một mình em ngồi ngơ ra ở khu nghỉ ngơi, em gặp chuyện gì khó xử hả?”

Chuyện này có liên quan đến thân thế của cô, bây giờ cô không muốn nói.

Nếu không phải nhờ mấy câu trêu chọc yêu hay không yêu ban nãy, và thái độ hờ hững của anh đã cảnh tỉnh cô, chỉ dựa vào việc bảo vệ cô trước mặt Trữ Nhiễm tối nay, chắc chắn Thẩm Đường sẽ thành thật kể cho anh biết ba mẹ của cô là ai.

Nhưng bây giờ thì không cần thiết nữa.

“Cũng xem như là gặp chuyện khó xử.” Thẩm Đường chống cằm, “Đang buồn không biết làm sao để theo đuổi anh.”

Biết rõ cô chẳng nói thật, Tưởng Thành Duật hờ hững nhìn cô, “Thẩm Đường, anh là bạn trai của em mà.” Có chuyện gì mà cô không thể nói với anh chứ?

Thẩm Đường cố ý xuyên tạc ý anh, “Em biết chứ, ba năm trước em đã biết anh là bạn trai của em rồi.”

“…”

“Chúng ta nói tiếp chuyện ba năm trước lúc mới quen nhau đi.” Thẩm Đường chuyển chủ đề sang anh, “Sau này em mới nghe Ôn Địch kể lại là anh kiên quyết không muốn tìm bạn gái trong giới giải trí, không muốn cuộc sống cá nhân của mình bị đưa ra ánh sáng, trở thành đề tài tám chuyện của người khác. Thế sao anh lại chủ động theo đuổi em, lại còn ở bên em nữa?”

Tưởng Thành Duật, “Anh bị quỷ ám.”

Thẩm Đường sao chép lại đáp án của anh, “Em quen anh cũng là do bị quỷ ám đấy.”

Cô đứng dậy, “Em đi tắm đây.”

Không muốn nói chuyện với anh nữa, cô kiếm cớ quay về phòng.

Tưởng Thành Duật trở tay nắm chặt tay cô, “Không ngồi ăn với anh hả?”

“Em mệt, muốn đi ngâm mình.” Thẩm Đường hôn lên mặt anh một cái, “Anh từ từ ăn đi.” Cô vẫn không ở lại với anh.

Phòng bếp trở nên quạnh quẽ.

Bữa ăn khuya này cũng chẳng còn thấy ngon nữa.

Trận tuyết tối nay vẫn tiếp tục kéo dài đến rạng sáng, Thẩm Đường ngâm mình xong, tuyết vẫn chưa ngừng rơi.

Cô tìm một cái áo khoác dày dặn mặc vào, đứng bên ngoài sân thượng ngắm cảnh đêm.

“Em thế này dễ bị cảm lắm đấy.” Tưởng Thành Duật giục cô quay về phòng ngủ.

Thẩm Đường không thấy buồn ngủ, “Em ngắm chút thôi.”

Tưởng Thành Duật không nói lời nào dắt cô đi vào nhà, anh vẫn còn đang mong ngóng một bữa đại tiệc khác.

Nhưng bữa đại tiệc thịt thà mà anh mong chờ đã lâu ấy lại bị Thẩm Đường qua loa cho xong chuyện.

Tưởng Thành Duật vẫn chưa thỏa mãn, anh ôm cô muốn làm thêm một chập nữa.

Thẩm Đường giả vờ ngáp một cái.

Bỗng dưng chẳng còn hứng thú gì cả.

Tưởng Thành Duật nắm tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau, “Sao tối nay em cứ cáu kỉnh với anh thế?”

Thẩm Đường nhìn người đàn ông đang nằm phía trên mình, “Thế à, thế em không được cáu kỉnh với anh hả?”

“Được chứ.” Tưởng Thành Duật cúi đầu hôn lên mắt cô, “Nhưng em cũng vừa phải thôi chứ, anh lấy lòng em lâu thế mà.”

Anh dùng hai chữ “lấy lòng”.

Thẩm Đường ngẫm nghĩ, cũng coi như là lấy lòng đi.

Không bỏ sót một tấc da thịt nào, anh kiên nhẫn hôn cô hai lần.

Tưởng Thành Duật hôn từ đôi mắt cô rồi dần dần trượt xuống phía cằm, nụ hôn này còn dịu dàng hơn lúc này, “Thẩm Đường, có phải em có tiêu chuẩn kép không? Không phải em cũng nói là suýt nữa em yêu anh ư?”

“Chỉ là suýt nữa thôi.” Anh nhấn mạnh.

Suýt nữa, có nghĩa là chưa yêu.

Vì thế, đừng cưỡng cầu ở nhau quá nhiều.

Thẩm Đường không tranh luận với anh.

Phòng ngủ tối đen như mực, không ai nhìn thấu người kia đang nghĩ gì.

Đây cũng là lần đầu tiên hai người cãi nhau trong ba năm qua.

Tưởng Thành Duật ôm chặt cô, “Ở trên giường mà em lại mặt sưng mày sỉa với anh, em đang kiêu ngạo lắm đúng không?”

“…”

“Hôn anh cái đi.” Anh thấp giọng dỗ dành.

Thẩm Đường, “Tối quá, em không thấy mặt anh.”

Tưởng Thành Duật bật cười, cũng vui vẻ trở lại, anh dán môi sát lại gần cô, “Bây giờ nhìn rõ chưa? Em híp mắt cũng hôn được đấy.”

Thẩm Đường không làm mất hứng nữa, cô hôn nhẹ anh một cái, như chuồn chuồn đạp nước.

Tưởng Thành Duật biến nụ hôn chuồn chuồn đạp nước thành sóng to gió lớn.

Sáng hôm sau, Thẩm Đường bay đến hoành Điếm.

Lần này chị Lỵ đi cùng cô, dự định ở lại Hoành Điếm một thời gian, chị sợ Thẩm Đường và Trữ Nhiễm lại kiếm chuyện với nhau trong đoàn phim.

Tính nết của Thẩm Đường quả thật khiến chị vô cùng phiền lòng.

“Mấy ngày nay em nhớ luyện hai bài hát biểu diễn ở đêm nhạc mừng năm mới nhé.”

Thẩm Đường gật đầu, đeo bịt mắt lên.

Vừa đến sân bay, Tưởng Thành Duật gọi điện thoại đến.

“Em cứ tập trung quay phim đi, đừng suy nghĩ lung tung.”

Anh đang nói đến chuyện tối qua hai người ầm ĩ không vui.

Thẩm Đường không còn giận dỗi gì nữa, hà tất phải khiến bản thân không vui, “Vào đoàn phim em sẽ quên hết mọi thứ.” Bao gồm cả anh.

“Thế thì tốt.”

Tưởng Thành Duật xoa xoa huyệt thái dương, tối qua anh cũng ngủ không ngon. Lúc đó Thẩm Đường không được vui, đến cả đi ngủ rồi mà cô vẫn còn giận dỗi, một góc chăn cũng không chịu nhường cho anh.

Anh không biết mấy cô gái khác khi giận lên có phải như cô hay không, đến lúc đi ngủ cũng ngang ngược vô lý như thế.

“Em sắp vào cửa kiểm soát an ninh rồi.” Thẩm Đường cúp điện thoại.

Sau khi máy bay cất cánh, lòng cô chợt nảy sinh một cảm giác kỳ quái mà trước giờ chưa từng có, cô có thể cảm nhận một cách rõ ràng, khoảng cách giữa mình và Tưởng Thành Duật ngày một xa.



Quay trở lại đoàn phim, Thẩm Đường ép buộc bản thân phải nhanh chóng nhập tâm vào nhân vật, những chuyện, những người ở bên ngoài Hoành Điếm đều bị cô dứt khoát đẩy ra khỏi đầu mình.

Năm ngày liên tiếp, Trữ Nhiễm không xuất hiện, phần diễn của cô ta lại bị đẩy xuống.

Mấy ngày nay trong đoàn phim đều đang bàn tán xôn xao về Trữ Nhiễm.

Đến ngày thứ sáu, Trữ Nhiễm đăng lên một tấm hình cô ta đang nằm trên giường bệnh, chân phải bó bột và mấy chỗ băng bó đã chiếm trọn ống kính.

Bài vừa đăng liền bị đẩy lên hot search.

“Hừ. Biết ngay cô ta sẽ lên đóng vai nạn nhân mà, sao cô ta không nói mình bị gãy chân luôn đi!” Trợ lý cười khinh bỉ.

Chị Lỵ vỗ đầu cô nhóc, “Em bớt nói lại đi, để người khác nghe thấy lại bị châm ngòi nữa bây giờ.”

Trợ lý bĩu môi, thoát hot search.

Hôm nay trạng thái của Thẩm Đường khá tốt, nên công việc được kết thúc sớm.

Trên đường quay về khách sạn, chị Lỵ đưa cho cô xem lịch trình trong Tết này.

“Em xem thử đi, buổi chiều ngày ba mươi chúng ta bay qua Thượng Hải.” Buổi biểu diễn đón năm mới là vào tối ba mươi mốt, nhưng phải diễn tập cả ngày hôm đó.

Lại phải bay đi Thượng Hải rồi.

Chỉ trong vòng hai tuần mà cô đã bay sang đó hai lần.

Thẩm Đường hỏi chị Lỵ, “Chị đi Thượng Hải cùng bọn em không? Hay là chị về Bắc Kinh đi, Tết nên ở nhà chơi với đám nhỏ nhiều một chút.”

Trong thời gian này, ngoại trừ quay phim rồi ngủ, thời gian còn lại, chị Lỵ không rời khỏi cô dù chỉ nửa bước.

Hiển nhiên chị ấy đã xem cô thành thiếu nữ đang trong thời kỳ phản nghịch.

Chị Lỵ đóng văn kiện lại, cắt ngang tâm tư của cô, “Con chị nó đi du lịch với ba nó rồi, chị không bận chuyện gì cả.”

Nói nhiều cũng vô ích.

Thẩm Đường đưa tay chống trán nghỉ ngơi một lúc.

Mãi cho đến một ngày trước Tết, Trữ Nhiễm vẫn chưa quay lại đoàn phim.

Đạo diễn khổ mà không dám nói, vì đảm bảo tiến độ quay phim, ông ta chỉ đành dồn hết cảnh diễn của Thẩm Đường lên trước, thành ra công việc hàng ngày của cô nhiều hơn so với kế hoạch.

Nhưng mệt mỏi như thế cũng đáng, đạo diễn bù cho cô bốn ngày phép ăn Tết.

Cô đã có thể đón Tết với ông nội rồi.

Đạo diễn không biết chuyện Trữ Nhiễm và Thẩm Đường đánh nhau ở Thượng Hải,  ông còn đang định làm người hòa giải, “Thẩm Đường à, Trữ Nhiễm nằm viện lâu như thế, hôm nay cô bay sang Thượng Hải có thể thay mặt đoàn làm phim…”

Thẩm Đường hiểu ý của đạo diện, “Tôi không rảnh.”

Đạo diễn bất lực gượng cười, “Cái tính này của cô sau này sẽ bị thiệt thòi đấy.”

Thẩm Đường chỉ đáp lại một tiếng.

Có lẽ thế.

Dẫu sao cũng chẳng phải lần đầu bị thiệt thòi. Chịu nhiều lần rồi sẽ quen thôi.

Sập tối, Thẩm Đường và ekip cùng đến hượng Hải.

Hôm nay cô vẫn ở tại căn hộ của Tưởng Thành Duật, còn chị Lỵ và trợ lý ở khách sạn gần đó để tiện bề đưa đón.

Thẩm Đường rót một ly rượu vang, đứng ở sân thượng ngắm cảnh sông.

Cô và Tưởng Thành Duật không nói chuyện với nhau đã được mười hai ngày rồi.

Bất chợt hoảng hồn, không ngờ cô lại có thể nhớ rõ ràng như thế.

Chị Lỵ nhắn tin nhắc nhở, nếu cô không chịu đăng bài mới thì Weibo sẽ lên cỏ mất thôi.

Thẩm Đường đặt ly rượu xuống, vuốt lại mái tóc dài, sau đó tự chụp vài tấm.

Có rất nhiều fan nhắn lại chỉ trong một giây, trong đó có một cô gái có tài khoản là “Candy chính là tôi”, [Đường đẹp gái, chúc mừng năm mới. Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của em và anh trai sinh đôi. Điều ước ngày sinh nhật của em chính là hy vọng chị càng ngày càng tốt hơn. *tim*]

Nhìn thấy song thai long phượng, Thẩm Đường vô thức cắn môi.

Sau khi mẹ cô tái hôn, bà cũng đã có một cặp song thai long phượng. Tên bé trai có một chữ Khoát, tên bé gái có một chữ Duyệt.

Lấy từ câu “Mặc cho sinh ly hay tử biệt, quyết cùng người thề nguyện bên nhau.”

***

Bình yên trước cơn bão.

Candy dễ thương lắm, Candy và Lê Tranh là hai bạn nhỏ dễ thương nhất truyện. Một bạn làm shipper chèo thuyền chú mình với Thẩm Đường, một bạn là fan trung thành của chị gái mình.