Nợ Âm Khó Thoát

Chương 249: Cứu tinh ngoài ý muốn




Bởi vì lúc nãy tôi cũng đã nghĩ đến vấn đề này, nói thế nào thì bây giờ thế lực của bố tôi cũng đối nghịch với cục số chín, Lương Triều Sinh cũng vậy.

Lúc này, cho dù bọn họ có xung đột về lợi ích, nhưng vẫn sẽ lựa chọn hợp tác.

Hiện tại tôi đang đặt hi vọng vào bố tôi, dù gì bố hình như cũng là người cầm đầu trong đám người ấy, cho nên tôi chỉ có thể thầm cầu nguyện bố sẽ không đồng ý hợp tác với Lương Triều Sinh.

Nhưng, lần này không đợi bố tôi nói gì, một bóng người khác đã từ từ bước ra.

- Được, chúng tôi đồng ý hợp tác với ông, hi vọng ông sẽ không giở trò mèo gì!

Tim tôi nghẹn lại, người này mới là kẻ lãnh đạo?

Còn bố tôi, hoàn toàn không có quyền làm chủ trong đám người ấy.

Lúc này tôi nhìn bố, phát hiện ông ấy quả nhiên không lên tiếng, mà khi người kia nói xong, một luồng khí thế cũng bạo phát ra không trung.

Cả người tôi kinh hãi, luồng khí thế này, hình như đã vượt qua khỏi Tiên Thiên, không, là vượt qua khỏi Nguyên Đan!

Đến ngay cả Cửu chấp sự bên cạnh cũng đã lộ ra biểu cảm kinh ngạc, nhìn chằm chằm đám người mặc áo choàng đen, cả người tôi bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên.

Thảo nào bố tôi nói rồi, chuyện lần này tôi không được tham gia, nhưng không ngờ, trong vụ này lại xuất hiện một kẻ mạnh trên cả cảnh giới Nguyên Đan.

- Nhất Khí Ngưng Anh?

Không khí trong căn phòng đá bắt đầu ngưng đọng lại, rất lâu sau, tôi mới nghe thấy tiếng nói của Cửu chấp sự, tiếng nói của ông ấy lấp đầy kinh hãi.

Nhất Khí Ngưng Anh? Tôi không biết đây rốt cuộc là cảnh giới như thế nào, nhưng nhất định là còn ở trên cả cảnh giới Nguyên Đan.

- Đúng thế, đối phó với một vị Nguyên Đan điên phong như ngài đây, nếu không có thực lực này, làm sao mà áp chế được cục số chín?

Người mặc áo choàng đen như sớm nhìn thấu thực lực của Cửu chấp sự, trong giọng nói cũng không có nhiều cảm xúc.

Cảnh giới Nguyên Đan điên phong? Không ngờ Cửu chấp sự lại mạnh đến vậy, nhưng dưới tình cảnh này, chỉ sợ vẫn chưa đủ.

Chỉ cần nhìn vẻ mặt nặng nề của Cửu chấp sự cũng đủ biết.

- Gừ…

Nữ thi ở giữa đĩa tròn bỗng bổ nhào tới chỗ Lương Triều Sinh, Lương Triều Sinh giật nảy cả mình, thân hình vội né sang một bên.

Còn nữ thi thì đã xuất hiện trước mặt chúng tôi, cũng không nhắm vào Lương Triều Sinh nữa, mà quay đầu, nhìn tôi.

Biểu cảm trên mặt nữ thi vô cùng ôn hòa, nhìn thấy vậy, tôi bỗng thấy mềm lòng.

Nhận thấy Mễ Trần và Cửu chấp sự đã chuẩn bị sẵn tư thế chiến đấu, tôi vội vàng ngăn lại, nhẹ nhàng nói với nữ thi.

- Cô qua đây, một mình không phải là đối thủ của bọn họ, sau này cô không cần chịu khống chế của lão già kia nữa.

Nữ thi như nghe hiểu những gì tôi nói, sâu trong nơi cổ họng phát ra những âm thanh kỳ lạ, đang muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng ai nghe hiểu.

Điểm này tôi cảm thấy khá kỳ lạ, tôi nhớ lúc còn ở trong thôn, nữ thi vẫn còn nói được một hai câu, nhưng bây giờ sao lại không nói chuyện được nữa rồi?

Lẽ nào Lương Triều Sinh đã động tay động chân gì lên người cô ta?

Chính vào lúc này, nữ thi chầm chậm đi tới phía chúng tôi, tôi vội vàng nói với Mễ Trần và Cửu chấp sự, cô ta không có ác ý, bảo bọn họ đừng ra tay.

Cô ta cứ như vậy mà đi gần tới chỗ chúng tôi, kiễng gót chân để đi, sau khi nhìn tôi một cái, bèn trực tiếp đảo mắt về phía đám người đối diện.

Tình hình lúc này, cực kỳ bất lợi đối với chúng tôi, đầu tiên chưa nói tới vị Nhất Khí Ngưng Anh kia, chỉ riêng chống lại mấy người khắc, đã đủ để chúng tôi cạn sức rồi.

Tôi nhìn Cửu chấp sự, muốn hỏi ông ấy chúng tôi phải làm gì bây giờ, lại phát hiện tình cảnh lúc này mà hỏi câu đó thì có chút không hay cho lắm.

- Giết, không sót một ai!

Tiếng nói của người mặc áo choàng đen truyền ra, bốn thân người sau lưng ông ta lập tức lao lên, trong đó đương nhiên có cả bố tôi.

Mục tiêu của Lương Triều Sinh hình như là nữ thi, trực tiếp dẫn theo hai cỗ cương thi của ông ta, phóng tới chỗ chúng tôi.

Nhìn thấy thế cục nguy hiểm đang gần kề trước mắt, tôi lại chẳng có biện pháp gì, ngược lại, nữ thi vì bảo vệ tôi, đã đi đến trước mặt Lương Triều Sinh và cả hai cỗ thi vương.

Hiện tại nữ thi cũng coi như đã là thi vương, nhưng dù vậy, một mình cô ta cũng không phải là đối thủ của một người hai thi.

Tôi cắn răng, cho dù bây giờ đã trọng thương, nhưng nhất định vẫn phải chiến đấu với đám khốn nạn này, bố tôi trực tiếp giao chiến với cửu chấp sự.

Tôi không ngờ thực lực của bố lại mạnh đến vậy, hiện tại, bố không dám nhún nhường, tôi biết, chỉ cần bố để lộ sơ hở, sẽ bị đám người mặc áo choàng đen nhìn ra.

Lại nói, lúc trước bố cũng chỉ vì muốn cứu tôi, không có nghĩa là đối với người của cục số chín, bố sẽ hạ thủ lưu tình.

Mễ Trần đã bị ba người còn lại vây vào giữa, thậm chí anh ta đã dùng bí thuật, chỉ có điều vẫn đang cố gắng duy trì mà thôi.

Tôi xông tới trước mặt Lương Triều Sinh, bùa trong tay ném liên tiếp vào người ông ta.

Nhưng chênh lệch thực lực quá lớn, căn bản không thể làm gì được ông ta, thậm chí tôi còn thấy ông ta nở nụ cười đắc ý, hình như thấy tôi tự mình tìm đến tận cửa, ông ta khá vui.

Hai cỗ thi vương ngáng chân nữ thi còn Lương Triều Sinh đã xông tới chỗ tôi, ông ta vẫn còn muốn bắt tôi làm con tin sao?

Có điều, bây giờ ông ta cũng chỉ có thể dùng tôi để uy hiếp nữ thi.

- Không!

Tiếng thét như xé gan xé phổi của nữ thi vang ra, muốn tới cứu tôi, lại bị hai cỗ thi vương bám chặt.

Tôi chỉ đành giương mắt nhìn Lương Triều Sinh tiến lại gần mình, lòng bàn tay của ông ta đã sắp đập vào người tôi, thực lực của ông ta quá mạnh, tôi không thể phản kháng.

Cuối cùng, tôi cố gắng vớt vát tia hi vọng cuối cùng, truyền linh khí vào trong dấu vết trên cổ tay, nhưng lần này, lại chẳng có phản ứng.

Dấu vết chính là như vậy, lúc thì có hiệu, lúc lại mất linh, chẳng có tính ổn định gì cả.

Khi tôi cho rằng mình lại chuẩn bị rơi vào trong móng vuốt của Lương Triều Sinh, thì trước ngực tôi bỗng toát ra một luồng ánh sáng trắng chói mắt.

Tôi theo bản năng nhắm mắt lại, không biết là luồng sáng này do ai phát ra, nhưng tôi thấy thân người Lương Triều Sinh bị ép loạng choạng lùi ra sau.

Tôi mang máng nghe thấy tiếng thở dài lười biếng, cứ giống như âm thanh của ai mới tỉnh dậy sau một giấc ngủ rất lâu phát ra.

Ánh sáng trắng trước mắt đã biến mất, tôi từ từ mở mắt, không biết từ lúc nào trong này đã nhiều thêm một thân hình nhỏ nhắn yểu điệu.

Người này mặc một bộ váy trắng liền, quay lưng lại với tôi, tôi cảm thấy có một luồng khí rất quen thuộc.

Giây tiếp theo, tôi há to miệng, mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng tôi không xa lạ gì bóng lưng này.

- Chị Tiểu Tiên?

Tôi kinh hô một tiếng với bóng lưng trước mặt, sau đó, thân hình yểu điệu cũng từ từ quay lại.

Trên gương mặt tuyệt mĩ treo một nụ cười diễm lệ:

- Thằng nhóc này, mới không gặp nhau chưa bao lâu, em lại đâm đầu vào rắc rối lớn thế này rồi cơ à?

- Đây là hai cỗ thi vương đấy! còn cả một kẻ mạnh trong cảnh giới Nguyên Đan?

Hoàng Tiểu Tiên nhàn nhạt nói, nhưng giọng điệu lại rất ung dung, lúc này, tôi cũng không biết nên vui hay là nên thế nào.

Hoàng Tiểu Tiên đi tới cạnh tôi,

- Cái thằng nhóc này, khoảng thời gian này em đã chăm sóc chị rất khổ cực rồi!

Tôi đứng ngơ tại chỗ, nghĩ muốn nát óc cũng không ngờ, tiểu hồ ly Hoàng Tiểu Tiên nhờ tôi chăm sóc, lại chính là chị ta?

Hoàng Tiểu Tiên là hồ tộc? hồ tộc được coi là yêu tộc, lúc trước tôi cũng không hiểu, mãi cho đến khi tham gia vào cục số chín, tôi mới ít nhiều hiểu chút về lĩnh vực này.

Ngoài thế giới của đạo môn, đương nhiên vẫn còn yêu tộc, quỷ tu, cương thi, tà tu.

Bọn họ đều tồn tại trong thế giới này, nhưng tôi thực sự không thể ngờ rằng, chủ nhà Hoàng Tiểu Tiên luôn ở bên cạnh tôi, lại chính là hồ tộc.

- Ý, không ngờ hồ tộc cũng ở đây? Thật khiến tôi bất ngờ.

Một tiếng ‘ý’ vang lên, là của người mặc áo choàng đen, vừa nói vừa nhìn Hoàng Tiểu Tiên.

Sắc mặt Hoàng Tiểu Tiên không đổi, đối diện với người mặc áo choàng đen, nhàn nhạt nói:

- Ồ? Đến từ đâu vậy? còn đeo một cái mai rùa nữa chứ, thật thú vị!

Nghe vậy, thiếu chút nữa tôi đã bị câu nói của chị ta làm bật cười thành tiếng.

Nhưng? Kẻ trước mặt kia thực lực đã cao hơn cả cảnh giới Nguyên Đan, tôi sợ Hoàng Tiểu Tiên không biết, vội vàng nói với chị ta:

- Chị Tiểu Tiên, thực lực của kẻ đó là Nhất Khí Ngưng Anh, rất lợi hại đấy!

Nhưng đối với câu nói của tôi, Hoàng Tiểu Tiên gần như chẳng thèm quan tâm, mắt vẫn nhìn người áo choàng đen, không chút tránh né.

- Con bé kia, có nhiều lúc nói sai, sẽ bị cắt lưỡi, mày xinh tươi mơn mởn thế này, nhưng về sau không nói chuyện được nữa, thì thật đáng tiếc quá đi!

Thân hình người mặc áo choàng đen khẽ rung lên, xem ra đã bị câu nói của Hoàng Tiểu Tiên chọc tức, bây giờ đang cố kiềm nén lửa giận trong lòng.

Có điều, Hoàng Tiểu Tiên sắc mặt vẫn không đổi, lạnh giọng nói:

- Thằng cha già, ông là cái thá gì? Cũng dám giáo huấn bà cố nội đây, chẳng qua cũng chỉ là ngưng tụ được một Nguyên Anh mà thôi, thực cho rằng ông trời là lão đại, còn ông là lão nhị à?

- Bà cố nội đây còn chưa từng gặp qua người nào mặt dày vô sỉ như ông!

Hoàng Tiểu Tiên trực tiếp đả kích người áo choàng đen, còn không giữ thể diện cho gã ta, nghe vậy, đồng tử gã hơi co lại, một luồng khí lạnh trực tiếp phóng tới chỗ chúng tôi.

Nhưng trên người Hoàng Tiểu Tiên lại không truyền ra bất kỳ luồng khí nào, khi luồng khí lạnh phóng tới trước mặt Hoàng Tiểu Tiên, đã lập tức tiêu tan.

- Hừ, giả thần giả quỷ!

Bỗng lúc này, Lương Triều Sinh hừ lạnh một tiếng, hình như không phục chịu thiệt dưới tay Hoàng Tiểu Tiên, cả người không do dự lao tới chỗ chị ta.

Nhưng Hoàng Tiểu Tiên đến nhìn cũng không thèm nhìn, phẩy tay mạnh một cái về phía Lương Triều Sinh.

Bỗng dưng, cả người Lương Triều Sinh như diều đứt dây trực tiếp bay văng ra, thực lực của Lương Triều Sinh cũng không hề yếu kém, thế mà lại không chống nổi một đòn tùy ý của Hoàng Tiểu Tiên.

Lương Triều Sinh phun ra một ngụm máu tươi, tức giận nói không thành lời trừng mắt nhìn Hoàng Tiểu Tiên, lúc này đến ngay cả tôi cũng há hốc mồm, không tin nổi nhìn Hoàng Tiểu Tiên chằm chằm.

Sao chị ta có thể mạnh đến vậy? bà chủ nhà luôn ở bên cạnh tôi, lại mạnh đến tận mức độ này?

Thật không thể tưởng tượng nổi! nhưng tất cả đều là sự thật, cứ như vậy mà diễn ra trước mắt tôi.