Nói Chắc Anh Không Tin, Tôi Cũng Là Thẳng Nam

Chương 21: Phiên ngoại 【01 】(Thượng)




Buổi tối hôm đó, Phụ Ninh bảo bảo ở ký túc xá tập trung sáng tác bài hát.

【Nếu như chỉ là phục bút, anh có cười với em không】

【Nếu như anh là phục bút, thì cái mỉm cười kia quá mức xa xỉ】

Hai câu này viết liền nhau. Phụ Ninh bảo bảo không biết nên lấy câu nào để làm phần kết, cậu ấy rất khổ não.

Phụ Ninh bảo bảo khổ não cho đến tận khi nhìn thấy Bộ Phàm xuất hiện trước mặt mình, còn mang theo cái nháy mắt nóng bỏng.

Phụ Ninh bảo bảo thật ra vẫn có chút mơ hồ.



Nhưng mà Bộ Phàm không cho cậu thời gian kịp phản ứng, hôm sau anh liền chuyển sang ở đối diện nhà cậu. Cả tòa nhà đều là tài sản của gia đình anh, Bộ Phàm chính là tùy hứng như thế.

Mỗi buổi sáng, Phụ Ninh bảo bảo đều sẽ chuẩn bị cho anh bữa sáng và bữa trưa, như vậy Bộ Phàm không chỉ có bạn trai, lại không cần phải ăn đồ ăn sống của đơn vị, Bộ Phàm rất hài lòng.

Phụ Ninh bảo bảo đối với chuyện tình yêu rất nghiêm túc, hận không thể đem mỗi lời nói của Bộ Phàm ghi vào quyển sổ nhỏ.

Bởi vì Bộ Phàm lớn lên rất ít nói, cho nên đối với Phụ Ninh bảo bảo, mỗi lời nói của anh đều rất quan trọng!

Bộ Phàm đặt chìa khóa dự phòng dưới chậu cây trước cửa, Phụ Ninh bảo bảo lặng lẽ cầm chìa khóa trở về ký túc xá của mình, vì cậu nghĩ, đồ của Bộ Phàm nhất định không thể để mất được.

Phụ Ninh bảo bảo cảm thấy mình đang làm việc tốt, bởi vì qua một tuần sau, Bộ Phàm cũng không biết chìa khóa bị lấy đi.

Kỳ thực… Bộ Phàm đã sớm phát hiện, bởi vì Phụ Ninh bảo bảo để chìa khóa trong tủ lạnh.

Bộ Phàm cũng có lúc bận rộn công việc, chỉ tập trung vào notebook hoặc văn kiện, Phụ Ninh bảo bảo không dám gọi anh, liền ngồi ở bên cạnh, lặng lẽ nhìn Bộ Phàm.

Bộ Phàm luôn cảm thấy phía sau mình là một ánh mắt nóng bỏng, kỳ thực Phụ Ninh bảo bảo là một cẩu cẩu to xác, đúng không?

Bộ Phàm có lúc nghĩ, nếu như hôm đó mình không tỏ tình, Phụ Ninh sẽ làm gì?

Chắc là sẽ không làm gì đâu nhỉ?!.

Nếu như người này từ đầu biết anh là thẳng nam, có lẽ sẽ không đi bước kia đi?.

Bọn họ có lẽ sẽ dần mất đi liên lạc, mãi đến khi nhìn thấy nhau ở giữa biển người, hoặc bọn họ sẽ biến thành cái loại quan hệ “đã lâu không gặp”.

Ngẫm lại, thiếu chút nữa là mình đã mất đi Phụ Ninh.