Nơi Cuối Con Đường

Chương 31: Con đường khác nhau




Đáy mắt Giang Doãn Chính chợt lóe sáng rồi lại u ám, mãi đến hôm nay anh mới hiểu, vì sao năm xưa Lâm Nặc lại kiên quyết rời xa mình.

Khi ấy Lâm Nặc lại nghĩ, trên thế gian này có bao nhiêu người đàn ông không muốn kết hôn và bao nhiêu người phụ nữ muốn có được sự yên ổn? Hai kiểu người này mà ở bên nhau, chỉ có tình yêu thôi vẫn mãi chẳng đủ, cuối cùng cũng sẽ phải có một người nhượng bộ hoặc có lẽ, sớm muộn gì cũng chia tay nhau.

Lợi dụng phút né tránh ngắn ngủi của Giang Doãn Chính, cuối cùng cô cũng vùng thoát khỏi anh.

Trước mặt là dãy hành lang dài mang dáng dấp cổ xưa, bước chân cô chưa bao giờ nhanh đến vậy. Đây là tòa kiến trúc cổ của thế kỷ trước, dù đã oằn mình trước mưa gió của thời gian nhưng đến tận bây giờ vẫn mang đậm nét cổ kính trang nhã như xưa, chỉ là chẳng có ai nhớ trước đây ai đã từng sống ở đây, họ xảy ra chuyện gì, vẻ phồn hoa náo nhiệt với gót hồng bóng văn nơi đây cuối cùng còn bị thay thế huống chi là một cuộc tình.

Rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi, cô ngẫm nghĩ, ngồi trong taxi, thông báo địa điểm chẳng tìm kiếm bóng dáng Giang Doãn Chính. Bởi lẽ, cô biết rằng, anh sẽ chẳng chạy đuổi theo mình hệt như năm ấy hai người chia tay nhau, cá tính cao ngạo của anh còn vượt xa cô.

Cô ở bên anh năm cô hai mươi ba tuổi, khoảng thời gian tuy chỉ vỏn vẹn một năm nhưng rốt cuộc cô cũng hiểu được thế nào là hạnh phúc.

Khi còn hẹn hò yêu đương cùng Từ Chỉ An, cô cũng cảm thấy vui vẻ, đó là niềm vui khi cô nỗ lực theo đuổi, đến khi bị anh đối xử lạnh nhạt cũng cảm thấy ngọt tự kẹo mạch nha.

Ngẫm ra cô cũng thực sự dũng cảm, lúc đầu ở bên nhau, cô bất chấp tất cả, ra sức nắm bắt, chỉ muốn mãi gần nhau vì vậy mới chạm vào vài điều cấm kỵ, những cấm kỵ đặc thù, riêng tư của một chàng thanh niên cao ngạo.

Thế nhưng Giang Doãn Chính thì khác.

Ở bên anh, cô gần như thoát khỏi vai trò người theo đuổi, một sự thoải mái nhẹ nhõm xưa nay chưa từng có. Anh đưa cô đi ăn cơm, dẫn cô đi đánh golf, dắt cô tham dự những buổi tiệc riêng tư cùng bạn bè anh, tất thảy mọi việc đều sắp xếp thỏa đáng. Cô gần như không cần phải suy nghĩ hay làm bất cứ điều gì cũng cảm nhận được cảm giác được người khác chiều chuộng. Những khi anh trò chuyện cùng cô, nụ cười tuy không rạng rỡ như dòng nước ấm áp của mùa xuân làm xao động lòng người.

Khoảng thời gian đó mối quan hệ của hai người thực sự khá tốt, chí ít trong mắt người ngoài thực sự là vậy.

Cô rất hòa đồng cùng nhóm bạn thân của Giang Doãn Chính. Trình Tử Phi luôn cười mà như không cười ngắm nhìn cô, bông đùa, “Lâm Nặc, em thật cừ!”, còn những cô bạn gái ngồi cạnh anh ta miệt mài thay đổi.

Thật ra đó là câu nói mang ám hiệu, mỗi lần Giang Doãn Chính nghe thấy thì cả nhíu mày cũng chẳng buồn, còn Lâm Nặc chỉ vờ ngốc nghếch.

Không hỏi quá khứ của anh, chỉ nhìn vào tương lai. Dạo ấy, cô có suy nghĩ đó, vả lại, cô ngỡ rằng mình không đủ thông minh cùng chín chắn.

Thế nhưng sau này cô mới biết, hóa ra cả tương lai cũng chẳng có.

Đó là một lần rất đỗi tình cờ cô biết rằng Giang Doãn Chính không muốn kết hôn, không kìm được cô gặng hỏi anh nguyên do, mà khi đó anh vừa từ công ty về nhà, giọng rất mệt mỏi, trả lời qua loa dăm ba câu liền gác máy ngủ thiếp đi, anh ngỡ rằng cô chỉ đơn giản tò mò, hoàn toàn không màng để tâm.

Mà lúc đầu thực sự Lâm Nặc không để ý, cảm thấy mình vẫn còn trẻ, chuyện kết hôn còn quá xa vời, cứ tiếp tục quen nhau, mỗi ngày trôi qua đều là những tháng ngày yêu đương mãnh liệt, chưa bao giờ họ xảy ra bất hòa.

Nhưng sau này chẳng rõ thế nào nữa, rốt cuộc cô vẫn không kìm lòng được hỏi lại lần nữa.

Khi ấy hai người vừa bước ra từ nhà hàng, thành phố C đã vào tiết cuối thu, đèn đuốc rực sáng, ngồi trong xe, không khí ấm áp vui vẻ.

Khi đó cô hơi buồn ngủ nhưng vẫn gắng gượng trò chuyện, loanh quanh một vòng rồi cũng vào chủ đề, cô thuận đà hỏi: “Lần trước anh vẫn chưa trả lời em, vì sao anh không muốn kết hôn?”. Cô ngẫm nghĩ rồi vờ như bâng quơ hỏi: “Hay là nói cách khác, đàn ông các anh đều theo chủ nghĩa độc thân sao?”.

Giang Doãn Chính lái xe chậm rãi, hai bên không ngừng có xe vượt lên trên. Ánh đèn đuôi sáng đỏ trước mặt ngày càng xa dần. Giọng cô bình thản nhưng anh vẫn nghiêng đầu nhìn cô, ẩn ý trong đôi mắt cô dưới màn đêm không rõ ràng. Cô chột dạ, bản thân đã cố ý làm ra vẻ thờ ơ lại dễ dàng bị anh nhìn thấu.

Anh nhìn cô nói: “Anh không tin vào hôn nhân”.

Giọng điệu thực sự thờ ơ hờ hững, như thể tùy tiện ném một trái lựu đạn, biểu cảm trên gương mặt thanh tú của anh thật khó diễn đạt.

Lòng cô chùng xuống, một cảm giác mơ hồ chợt lóe lên nhưng chẳng thể nắm bắt được, chỉ cảm thấy biểu cảm của anh bình tĩnh đến mức hững hờ.

Đột nhiên chẳng nói lời nào.

Cô cứ ngỡ rằng anh cũng như bao người đàn ông khác, tạm thời không thích sự trói buộc, có thể là chưa muốn sớm đảm đương trách nhiệm về gia đình, chưa bao giờ nghĩ đến phải hoàn toàn tin tưởng hôn nhân. Dường như mối quan hệ ổn định trong mắt anh là chuyện vô cùng nực cười thậm chí nhảm nhí.

Hứa Tư Tư nghe kể liền hỏi: “Cậu không có ý định làm rõ xem vì sao anh ấy lại suy nghĩ như thế sao?”. Làm sao lại không chứ? Cô tò mò muốn biết nguyên do hơn bất kỳ ai hết. Về sau, vài lần dạo quanh chủ đề này, rốt cuộc Giang Doãn Chính cũng nhận ra hoặc cũng có lẽ anh đã phát giác ra từ lâu chỉ là chôn giấu trong lòng không nói ra thôi.

Anh nhìn cô, hỏi nhạt: “Em rất để tâm chuyện này ư?”.

Cô gật đầu, lại lắc đầu, không khỏi cười nói: “Em cũng chẳng muốn tảo hôn. Em vẫn còn trẻ, cứ cho là anh muốn cưới, em cũng chưa muốn đâu!”. Có lẽ vì cô nói quá thành thực thoải mái, Giang Doãn Chính nghiêng người đặt nụ hôn lên trán cô, nói: “Vậy thì đừng suy nghĩ nhiều nữa”. Anh vẫn coi cô như đứa trẻ tò mò.

Đến giờ cô mới nhận ra rằng anh thực sự không muốn nhắc đến, nếu cứ tiếp tục dây dưa mãi chỉ e rằng càng thêm nhàm chán. Ban đầu khi nghe anh nói không tin tưởng hôn nhân trong lòng cô dấy lên suy nghĩ mơ hồ nào đó.

Hóa ra cô và anh rốt cuộc vẫn là hai người đi trên hai con đường.

Vậy mà hai người vẫn cứ tiếp tục, nhất mực lưu luyến sự ấm áp và chiều chuộng, những tưởng thời gian vẫn còn dài, ngờ đâu ngày qua ngày hai người càng lún càng sâu.

Mãi đến một ngày, hai người dự xong buổi tiệc cưới, trên đường về lòng cô ngập tràn nỗi niềm tâm sự, than thở; “Hôn lễ này quả thực là mơ ước của biết bao cô gái, cô dâu trông thật hạnh phúc”, giọng cô có phần ngưỡng mộ.

Giang Doãn Chính chẳng đáp, hồi sau mới nói: “Hình thức thôi mà, chẳng thực sự đảm bảo được điều gì”.

“Những vẫn là hợp lý”, cô hơi bất mãn, cãi lại anh.

Anh nhướn mày, bình tĩnh nói: “Chuyện gì cũng có thể thay đổi, tình cảm cũng chẳng phải ngoại lệ. Không có mối quan hệ nào thực sự bề vững, thế nên hôn nhân đôi lúc chỉ là kiểu hình thức hữu danh vô thực mà thôi”.

Giọng cô đầy sự bất mãn, trái tim từng chút một lạnh dần, lạnh dần, hồi sau mới hỏi một câu: “Vậy thì, nếu người anh yêu cứ nhất mực theo đuổi những thứ hình thức đó thì sao?”.

Anh ngẫm nghĩ, dường như chẳng hề cố ý nhắm vào cô, chỉ cô cùng khách quan nói: “Nếu như không thống nhất được với nhau thì anh sẽ để cô ấy ra đi”.

Giọng anh như vọng lại từ một nơi rất xa nào đó, bình tĩnh là thế nhưng từng từ đều nặng tựa ngàn cân. Cô ngồi trong khoang xe với hệ thống sưởi ấm đầy đủ, thoáng chốc tay chân lạnh toát.

Hóa ra có một số quan điểm như rễ sâu gốc vững, dẫu người khác có cố gắng lay chuyển đến đâu cũng chẳng thể thay đổi được.

Thế nhưng việc đã đến nước này, cô muốn ra đi cũng lực bất tòng tâm. Kể từ sau lần đó, từng hành động của Giang Doãn Chính, khuôn mặt với bao niềm vui nỗi buồn, dáng vẻ hút thuốc, tư thế nằm ngủ của anh, tất thảy đều trở thành điều hết sức mâu thuẫn khiến cô muốn nhìn mà chẳng dám.

Lúc này cô mới phát hiện, việc tự an ủi cùng sự đắm đuối chẳng qua chỉ là giải pháp tình thế mà thôi, trước sau vẫn khó tránh khỏi chia tay.

Mãi đến một ngày, đến giờ Lâm Nặc vẫn nhớ, hôm đó là chủ nhật, trời nắng đẹp, hàng cây hai bên đường thẳng tắp, tán lá xanh biếc như vừa được rửa sạch, ánh lên tia sáng xanh mướt.

Cô dậy sớm mở cửa bước vào căn hộ của Giang Doãn Chính, anh vẫn chưa thức dậy. Thường ngày, rất hiếm khi anh ngủ đến giờ này, chắc là anh rất mệt. Thế là, cô xắn tay áo lặng lẽ xuống bếp nấu bữa sáng.

Chỉ vì cao hững nhất thời, hoặc có lẽ là mọi thứ đều có điềm báo từ trước, lúc cắt miếng bánh mì cô đã cứa vào ngón tay mình.

Lưỡi dao sắc nhọn, tuy thao tác không nhanh nhẹn, dứt khoát nhưng vẫn cứa một đường khắc sâu, máu tuôn ra, chảy như suối, anh nghe thấy tiếng kêu thất thanh vọng ra từ bếp vội chạy ra, đến cả dây áo ngủ cũng chẳng kịp buộc.

Cô nhìn đôi mắt sâu đen long lanh của anh, chợt cảm thấy đau xót khó tả nhưng cô hiểu rõ chẳng phải vì vết thương ấy.

Giang Doãn Chính tìm thấy hộp thuốc, kéo chặt tay cô, khuôn mặt khẽ cúi xuống ấy chẳng có vẻ gì là ngái ngủ cả, anh hỏi: “Sao lại bất cẩn thế chứ?”.

Cô lại nói: “Chúng mình chia tay nhau đi”.

Đột ngột như vậy, Giang Doãn Chính thực sự giật mình, máu thấm dần trên miếng gạc, anh khẽ nhíu mày nhìn cô.

Cô lại nhìn anh lần nữa, bình tĩnh đến cả bản thân cũng ngạc nhiên nhưng câu nói này trăn trở không ngừng trong lòng cô giờ đây chợt thốt lên lời, nơi nào đó trong cô đang từ từ rạn nứt.

Cuối cùng, anh đành cho cô thời gian suy nghĩ nhưng thấy thái độ kiên quyết của cô, đến phút cuối cùng anh vẫn buông tay để cô ra đi.

Về lý do chia tay, anh chẳng hỏi một câu. Cô muốn ra đi, anh để cô đi. Bởi lẽ anh là người cao ngạo, tuy rằng cả hai ở bên nhau rất vui và thoải mái nhưng anh vẫn cho rằng cô chẳng qua chỉ là một cô gái bình thường, anh cho rằng vắng bóng cô, cuộc sống của anh sẽ chẳng hề thay đổi. Huống hồ, trước cô e rằng chẳng có ai dám chủ động nói lời chia tay với anh.

Hứa Tư Tư, người duy nhất biết ngọn nguồn sự việc nói; “Không chung đường đi, không cùng suy nghĩ”.

Thật vậy, thứ cô muốn có anh vốn không thể cho cô.

Trợ lý Từ vừa cầm suất cơm hộp mà câu lạc bộ chuẩn bị cho thì trông thấy Lâm Nặc vội vàng chạy ra, đón xe vội vã rời đi chẳng chào hỏi anh câu nào. Anh không kịp ngăn cô lại, lòng hiểu được đái khái cuộc nói chuyện của họ đã đổ vỡ. Quả nhiên, không lâu sau Giang Doãn Chính cũng chạy ra từ hành lang, chẳng nói lời nào.

Anh liền chạy theo, cả hai ngồi vào xe, bầu không khí căng thẳng, anh lẳng lặng nhìn sắc mặt nặng nề của Giang Doãn Chính.

Anh biết lúc này im lặng là tốt nhất nên vội vàng khởi động xe, chạy ngay vào tuyến đường chính.

Thật ra, vì cuộc hẹn này mà tất thảy những kế hoạch sau buổi chiều đều bị hủy bỏ, nào ngờ lại như thế này. Lúc này, chạy trong dòng xe tấp nập không chủ đích, Giang Doãn Chính đưa mắt nhìn phong cảnh lướt đi ngoài cửa sổ, chẳng nói lời nào, hóa ra Lâm Nặc cũng biết nói dối anh.

Cũng có thể vì lúc đó anh không nhận ra, không hề nghĩ rằng cô lừa anh.

“…Em vẫn còn trẻ… vẫn chưa muốn kết hôn.”

Anh còn nhớ sắc mặt của cô khi nói câu nói này. Đôi mắt to tròn vừa đen vừa sáng, mũi khẽ chun lại, hết sức trong sáng như đang kể chuyện có thực nhất trên thế gian này. Sau đó, anh hoàn toàn tin cô.

Chỉ vì xưa nay cô rất thành thực, buồn vui đều có thể nhìn thấu tựa như năm xưa chia tay với Từ Chí An, dáng vẻ buồn bực, không vui, chán chường cơ hồ đều bị nhìn ra.

Cá tính cô thật thà, bởi lẽ trước mặt anh cô chưa bao giờ nói dối, có lẽ đó là lời nói dối duy nhất và lớn nhất trong đời cô.

Hóa ra cô vẫn là người con gái truyền thống. Hôn nhân đối với cô mà nói mãi là đích đến cuối cùng.

Thế nên khi cô đề nghị chia tay, tuy rằng anh rất kinh ngạc nhưng chưa bao giờ suy nghĩ về việc này.

Từ những tháng ngày quen biết đến hẹn hò, anh cảm thấy mình đối xử với cô rất tốt, đến cả đám bạn của anh vẫn thường trêu chọc anh: “Sao lại bị một vô bé dắt mũi thế kia?”. Khi ấy anh thực sự tức giận, tựa như bị sỉ nhục, chỉ vì xưa nay chưa bao giờ đối xử tệ với cô cả, thậm chí còn tỉ mỉ chu đáo hơn bất kỳ người nào.

Anh đối xử tốt với cô như vậy nhưng cô lại là người phụ nữ duy nhất chủ động yêu cầu chia tay với anh.

Xưa nay anh làm việc chỉ nhìn vào kết quả, đến nước này, bất kỳ lý do gì cũng là thừa thãi, huống hồ anh thực sự không muốn nghe, không kìm nén được sự tức giận nên anh nói: “Nếu như em thực sự đã quyết định thì sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa!”. Ngữ khí điềm đạm đến lạ thường, thật ra đây vốn chẳng phải tác phong của anh, trước đây anh cũng chưa từng nói lời tuyệt tình thế này bao giờ.

Xe chạy được một đoạn, Giang Doãn Chính mới hoàn hồn, xung quanh là cảnh sắc ven sông quen thuộc, ánh hoàng hôn từ từ chìm xuống giữa những ngọn núi màu chàm phía xa, sắp sửa tan biến chẳng trông thấy gì. Căn hộ của anh ngay phía trước không xa.

Đột nhiên anh bật cười: “Về nhà giờ này sao? Tôi còn chưa ăn cơm tối mà!”.

Trợ lý Từ thầm thở phào, những khi tâm tình của sếp u ám đều rất khó chiều, cuối cùng Giang Doãn Chính cũng mở miệng trò chuyện, vả lại giọng điệu dịu dàng thực là hiếm thấy.

Giang Doãn Chính tiếp lời: “Kiếm chỗ nào đó, chúng ta gọi gì đó ăn”.

Hai người đi ăn buffet.

Thật ra ngoài công việc, họ còn là bạn bè, những lúc không có người ngoài họ trò chuyện với nhau chẳng câu nệ kiểu cách.

Trợ lý Từ thấy đói liền đi lấy thức ăn, ngồi xuống mới nhận ra Giang Doãn Chính gần như chẳng có hứng ăn thậm chí là chẳng ăn chút nào.

Chọn chỗ ngồi ngay khu vực hút thuốc, Giang Doãn Chính châm thuốc, đột nhiên hỏi: “Dạo này cậu và bạn gái hẹn hò thế nào rồi?”.

Trợ lý Từ giật mình, gật gù: “Cũng bình thường, tuần sau có thể từ quê lên đây, ở lại chơi một thời gian”.

Giang Doãn Chính mỉm cười, dường như đột nhiên thấy phấn khởi: “Hai người cũng quen nhau khá lâu rồi nhỉ? Có dự tính khi nào đám cưới không?”.

Trợ lý Từ cũng cười theo, “Tôi thì muốn hai năm nữa cơ những gia đình cứ giục mãi, cô ấy cũng nôn nóng quá rồi. Con gái mà, lo lắng nhiều thứ lắm! Thế nên đành thuận theo ý cô ấy vậy, tôi tính đầu năm sau tổ chức”, ăn thêm một miếng anh lại nói: “Đến khi đó chắc tôi phải xin nghỉ phép về quê một chuyến”.

“Không thành vấn đề”, Giang Doãn Chính lãnh đạm đáp, chẳng nói thêm gì nữa, chỉ nghiêng đầu hút thuốc. Chỗ ngồi của họ ngay cửa số, tường kính trong suốt, trên trần nhà hàng là vô vàn những chiếc đèn nhỏ thẳng tắp, ánh đèn lấp lánh như hàng ngàn vì sao trên trời.

Cách một con đường có thể trông thấy nước sông gợn sóng lăn tăn. Giang Doãn Chính thẫn thờ nhìn ra bên ngoài, mãi đến khi điếu thuốc sắp cháy hết, anh mới quay lại, dửng dưng nói: “Chuyện xe cộ, cậu giúp cô ấy đi”.

Tuy rằng anh nói chẳng có đầu đuôi nhưng trợ lý Từ vẫn nhanh chóng lĩnh hội, gật đầu: “Tôi biết rồi. Công ty bảo hiểm và tiệm sửa xe tôi sẽ theo sát”.