Nối Lại Mối Tình Đầu

Chương 32




Bọn họ hàn huyên đã lâu, cho tới hơn hai giờ sáng, mới không chống đỡ nỗi cơn buồn ngủ, Hứa Miểu nói ngủ ngon, tắt video, thoải mái chui vào trong chăn mà ngủ.

Ngủ quá trễ, Hứa Miểu muốn ngày mai ngủ tới mức chưa mười giờ thì không dậy, hôm qua cố ý dặn Giang Nhất Phàm muộn một chút hãy tới, kết quả sáng sớm còn đang ngủ say, bà Triệu trực tiếp qua mở cửa gọi cậu đậy rời giường ăn điểm tâm.

Mới bảy giờ sáng, Hứa Miểu gật gù như con gà rù, rủ xuống đôi mắt, một chút tinh thần cũng không có.

Bà làm mì nước, bưng một tô lớn cho cậu, gọi cậu thừa dịp còn nóng thì mau ăn.

Hứa Miểu không thể làm gì khác hơn là chống đỡ tinh thần, đi đánh răng rửa mặt, làm bé ngoan ngồi bên bàn ăn điểm tâm.

Bà nhìn phòng cậu dọn dẹp sạch sẽ, liền ngồi bên cạnh chờ cậu ăn xong, nói: "Chén này khó rửa, để bà cầm đi rửa cho."

Hứa Miểu vừa nghe, vội vã nuốt mì sợi, nói: "Không cần không cần, để con ăn xong rồi rửa là được rồi, bà cứ trở về thôi, để con lo được rồi."

Bà vẫn khăng khăng muốn rửa chén, Hứa Miểu không thể làm gì khác hơn là tăng nhanh tốc độ ăn, đầu lưỡi đều có chút nóng đến tê rần.

"Đã ăn xong rồi nha." Bà hai tay chống đầu gối, chậm rãi đứng lên, cầm chén đũa lên, cười nói, "Vậy con ngủ tiếp đi, bà đi về trước."

Hứa Miểu nhanh chóng đưa bà ra ngoài, đỡ bà xuống lầu, khuôn mặt tươi cười, "Cảm ơn bà."

Cậu sau khi trở về nhà nhanh chóng chui vào chăn, trong chăn vẫn còn ấm áp, ngủ nướng tiếp cực kì thoải mái.

Hứa Miểu nhắm mắt lại, rất mau đi vào mộng đẹp.

Sau khi tỉnh lại sau giấc ngủ, đã sắp mười hai giờ.

Hứa Miểu nhìn chung quanh một vòng trong phòng, cảm giác có người từng tiến vào, cậu xuống giường đi ra ngoài, quả nhiên ở phòng khách nhìn thấy Giang Nhất Phàm.

Giang Nhất Phàm đang xem điện thoại di động, nghe đến tiếng động, quay đầu nhìn về phía Hứa Miểu, "Tỉnh rồi?"

Hứa Miểu nắm tóc, đi tới, "Anh tới đây lúc nào?"

Giang Nhất Phàm: "Hai tiếng trước."

"Tại sao không gọi em dậy?" Hứa Miểu có chút hổ thẹn, ngồi ở bên cạnh hắn.

"Nhìn em ngủ ngon, không nỡ gọi." Giang Nhất Phàm chú ý tới tóc tai lù xù, đưa tay vuốt nó, lúc buông tay ra lại xù lên.

Hứa Miểu vội bảo vệ tóc, không cho hắn đụng: "Ai, anh đừng đùa đầu em."

Giang Nhất Phàm: "Ngẩng đầu lên đi."

Hứa Miểu nghe vậy, nhanh chóng ấn đầu lại chạy vào phòng vệ sinh, đối diện với gương dùng nước làm ướt tóc, rồi mới chải đầu cho vô nếp.

Cậu liền quay trở lại, hướng Giang Nhất Phàm giơ tay, "Đồ đâu?"

"Cái gì?"

Hứa Miểu bên tai có chút điểm hồng, mặt dày đòi hỏi, "Nhẫn."

Giang Nhất Phàm nói: "Quên mang tới."

Hứa Miểu: "..."

Cậu nghiến răng, cắn răng nghiến lợi nói: "Anh đây là mất trí nhớ sao, đang ghét."

Giang Nhất Phàm đột nhiên cười ra tiếng, giống như là có phép thuật, đưa tay ra, lòng bàn tay đột nhiên hiện ra một chiếc nhẫn, hắn cụp mắt liếc nhìn, tiếng nói ôn hoà: "Này, của em."

Hứa Miểu kinh hỉ đến nhịn không được, không chế không được mà cười, từ tay hắn cầm qua chiếc nhẫn, một bên phun tào: "Anh chỉ học được cách lừa người."

Cậu nói, đem nhẫn đeo vào ngón tay áp út, kinh ngạc nói: "Vừa vặn thích hợp luôn."

Giang Nhất Phàm đáy mắt loan ý cười, không tiếng động mà gật đầu.

Hứa Miểu do dự vài giây, chần chừ hỏi: "Làm sao anh biết số đo tay em..."

"Trước đây thừa dịp em ngủ mà ước lượng qua." Giang Nhất Phàm nói

Hứa Miểu theo bản năng hỏi: "Lúc nào cơ?"

Ánh mắt Giang Nhất Phàm rơi vào trêи tay cậu, ngữ khí nhạt nhẽo, không muốn nói nhiều: "Mấy năm trước."

Hứa Miểu cảm giác nơi mềm mại nhất trong lòng đã bị châm một cái mạnh mẽ, đau đến cậu có chút không thích ứng kịp.

Cậu khịt khịt mũi, âm thanh rất nhẹ, "Anh khi đó đã muốn đưa em nhẫn..."

"Không, chỉ là muốn đưa em lì xì năm mới." Giang Nhất Phàm cầm tay cậu, đưa trước mắt mà tỉ mỉ quan sát, nói: "Xác thực rất hợp với em."

Hứa Miểu hơi ngưng lại.

Bọn họ lúc đầu trước tết là quãng thời gian chia tay, lúc đó bọn họ không ở cùng thành phố với nhau, Hứa Miểu gọi điện thoại cho hắn nói chia tay, sau đó liền đổi công việc, không nói cho ai biết, đi thành phố khác tìm việc làm.

Hứa Miểu nhịn xuống cảm xúc chua xót trong lòng, ôm cổ hắn, nhỏ giọng lầm bầm: "Xin lỗi, xin lỗi... Em sai rồi, em rất hối hận, xin lỗi..."

"Anh trừng phạt em đi, bảo bảo." Vành mắt Hứa Miểu lặng lẽ ửng hồng, không dám cùng hắn đối diện, chỉ ôm hắn, ".... Anh trừng phạt em đi có được hay không?"

Giang Nhất Phàm vỗ lưng cậu, thấp giọng nói: "Được."

... Đọc ở s2.truyenhd.com yinchan14 nha huhu

Hứa Miểu nhìn trêи giường xuất hiện vài vật phẩm kì lạ, sợ đến hít vào một hơi, vội vã xin tha: "Em không muốn cái này!"

"Em trước đây cũng không phải chưa từng chơi?" Giang Nhất Phàm ngồi bên giường, cầm lấy một món, không tiếng động mà đưa cho cậu.

Hứa Miểu tay chân luống cuống, mặt mũi trắng bệch: "Vậy cũng không đồng nghĩa với việc em trước mặt người khác chơi đùa."

Giang Nhất Phàm ngước mắt, hỏi: "Tôi là người khác?"

"Phí lời, anh không lẽ còn là em hay sao?" Hứa Miểu ảo não cực kì, sớm biết sẽ không kêu Giang Nhất Phàm trừng phạt, kết quả lại biến thành phim cấm trẻ em mười tám tuổi.

"Không cần phải sợ, không có chuyện gì." Giang Nhất Phàm đem đồ vật thả trong tay cậu, thấp giọng an ủi.

Hứa Miểu lúc này mới phản ứng được, tàn bạo mà trừng mắt về phía hắn, "Anh có phải lần trước nhìn thấy là luôn có ý nghĩ này?"

Giang Nhất Phàm thừa nhận: "Ừm."

Hứa Miểu cắn răng, "Anh biến thái!"

"Ừm." Giang Nhất Phàm nói, "Tôi biến thái!."

Hứa Miểu cụp mắt nhìn về vật phẩm trong tay hắn, nhìn lại Giang Nhất Phàm, cậu mạnh mẽ cắn chặt hàm răng, không thèm đếm xỉa tới.

"Chỉ một lần." Hứa Miểu trừng hắn, "Sau đó không bao giờ."

Giang Nhất Phàm đáp ứng nói: "Được."

...

Trải qua lần này, Hứa Miệu triệt để mất hết mặt.

Cậu hoàn toàn không dám nghĩ ngày hôm nay trải qua cái gì, hận không thể đem đoạn ký ức này trong đầu Giang Nhất Phàm loại bỏ.

Thật sự là, quá mất mặt!

Nhưng mà, Giang Nhất Phàm lại cảm thấy rất là thích thú.

Hứa Miểu ngửi được một tia nguy hiểm, cảm giác Giang Nhất Phàm nhất định sau này có thể dụ dỗ cậu chơi thêm nữa, dù sao nếm thử cũng rất ngon.

"Chúng ta đem cái đống này ném đi được rồi!" Hứa Miểu ôm chăn, cắn răng nói, "Anh đừng vọng tưởng có lần sau!"

Giang Nhất Phàm nghe vậy, chuyển con mắt nhìn cậu, thần thái nghiêm túc, "Em không thích sao vừa nãy la to như vậy?"

Hứa Miểu: "..."

"Hả?" Giang Nhất Phàm nhắc nhở cậu.

Hứa Miểu ho nhẹ một tiếng, ánh mắt láo liên che giấu lúng túng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu, "Vẫn được đi."

Việc này cảm thấy quá mất mặt, mà không thể phủ nhận, cảm giác rất tuyệt vời.

Giang Nhất Phàm chú ý cậu đang không tập trung, càng thêm trầm tiếng nói, dụ dỗ từng bước: "Vậy còn có lần sau không?"

Hứa Miểu đang bối rối, nhấc mắt lên thấy hắn, đột nhiên trở nên tỉnh táo, kiên định từ chối: "Không có lần sau."

Nói xong, liền cảm thấy được chính mình như vậy thật không có tình người, khổ não mà nhăn mặt lại, nói: "Anh thật sự phiền quá, em thật không thích chơi, nếu không phải thực sự trống vắng ai sẽ dùng nó...."

Cậu vừa nói chuyện, một bên lặng lẽ đánh giá thần sắc Giang Nhất Phàm, ở trong lòng do dự vài giây, nhỏ giọng hỏi: "Cái kia, anh rất thích đúng không?"

Giang Nhất Phàm đối diện tầm mắt của cậu, mới vừa muốn nói chuyện, đôi môi lại bị Hứa Miểu che lại, mặt cậu đỏ bừng, tiếng nhỏ xíu, "Đừng chơi với đồ vật kia... Chơi em là tốt rồi..."

Trời mới biết cậu bỏ ra bao nhiêu dũng khí mới nói xong câu đó, nhưng mà Giang Nhất Phàm không chút nào cảm kϊƈɦ, buông tay cậu ra, hỏi: "Không thể cùng nhau chơi đùa sao?"

Hứa Miểu: "..."

Cậu lạnh mặt xuống, cầm gối lên đập vào người hắn, tức giận mắng: "Anh mau cút!"

Giang Nhất Phàm đem gối để một bên, đáy mắt có thể thấy rõ ràng ý cười, tận lực thả nhẹ âm thanh, "Tiểu Hứa, tôi sai rồi."

Hứa Miểu chính khí lắm, đưa lưng về phía hắn, hừ lạnh một tiếng.

Giang Nhất Phàm ôm lấy vai cậu, lại bị cậu né tránh, lại chạm nữa, nhưng cậu vẫn tránh ra.

Qua mấy làn, Giang Nhất Phàm cũng không kiên trì nữa, từ phía sau lưng ôm lấy cậu, đưa lỗ tai nói nhỏ, mang theo một tia dỗ người: "Đừng giận nữa, sau này không như vậy nữa."

Hứa Miểu vừa nghe, chếch con mắt nhìn hắn, không xác định hỏi: "Thật chứ?"

"Ừ, đã định trong đầu." Giang Nhất Phàm nhìn chăm chú đôi mắt cậu, như là bị hút vào, tự đáy lòng thuần phục, lẩm bẩm một tiếng, "Tiểu Hứa, em thật xynh đệp. Em thật đệp"

Thời điểm hắn nói chuyện khí tức lượn lờ bên tai, nóng bỏng đến mức thiêu đốt lỗ tai Hứa Miểu, vành tai không khống chế được mà đỏ bừng, cậu thật cao hứng, liền không nhịn được mà mạnh miệng, lầm bầm: "Anh mới biết sao."

Giang Nhất Phàm hôn lên vành tai cậu, cảm nhận được nhiệt độ nóng rực, hắn cười nhạt, "Lần đầu nhìn em đã biết."

Hứa Miểu bối rối: "A?"

Cậu quay người nhìn về phía Giang Nhất Phàm, hiếu kỳ nói: "Anh lần đầu tiên thấy em liền đối với em có ấn tượng."

"Tôi không nói cho em?"

Hứa Miểu bỉu môi, nói: "Không nói?"

Giang Nhất Phàm suy tư chốc lát, xác thực chưa nói cho cậu nghe chuyện này, phản ứng của hắn cũng rất thản nhiên, "Tôi quên rồi."

Hứa Miểu: "..."

Cậu không nhịn được đem đề tài quay trở lại, thuận tiện đắp chăn lên, chủ động hỏi hắn: "Anh lần đầu liền chú ý tới em? Cảm thấy được em thật dễ nhìn?"

Giang Nhất Phàm: "Ừm."

Hứa Miểu đen mặt, nói: "Có thể hay không nói nhiều thêm?"

Giang Nhất Phàm chuyển con mắt qua nhìn cậu, đem cậu cất vào trong đáy mắt, bao trùm ôn nhu: "Ngày đó tại cửa phòng học, em từ ngoài vào, nhìn tôi, chúng ta liếc mắt nhìn nhau một cái, nhớ không?"

Hứa Miểu gật đầu, nói: "Em lúc đó đối với anh không có ấn tượng gì tốt."

"Tại sao?" Giang Nhất Phàm hỏi.

Hứa Miểu sờ sờ cằm, giả vờ trầm tư nói: "Cảm thấy được anh quá kiêu ngạo, khó chịu."

Giang Nhất Phàm cuối cùng rõ ràng rồi, ngữ điệu sâu xa: "Khó trách ngày thứ nhất chúng ta ngồi cùng bàn, em không nói chuyện với tôi."

Hứa Miểu có chút đuối lý, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ, nhỏ giọng nói lầm bầm: "Anh lúc đó chẳng phải cũng không thèm nói chuyện với em."

Cậu không nghĩ tính toán lại nợ cũ, muốn quay lại đề tài cũ, nhất định phải nghe Giang Nhất Phàm khen cậu tiếp, "Anh liếc mắt nhìn thấy em là cảm giác gì? Mau nói tiếp nào."

Giang Nhất Phàm suy tư vài giây, nhàn nhạt nói: "Lúc đó tóc em rối như tơ vò, ngẩng đầu đi lên." Hắn nói, "Bất quá rất đẹp."

Hứa Miểu theo bản năng mò đầu, giải thích, "Em lúc đó đến muộn mà, tóc tai liền rối..."

"Cho nên." Hứa Miểu nuốt một ngụm nước bọt, nhìn về phía Giang Nhất Phàm, hỏi: "Anh thấy em lần đầu tiên liền thích em?"

Giang Nhất Phàm: "?"

Hứa Miểu chú ý tới ánh mắt của hắn, sửng sốt, "Không phải sao?"