Nỗi Nhớ Thương Thấm Tận Xương Tuỷ

Chương 11: 11: Quá Khứ Của Cô Bị Vạch Trần Sạch Sẽ






Ánh mắt Duệ Dạ nhìn theo bóng dáng hai người rời đi, thật sau không thấy đáy.

"Anh Duệ! !.

Nếu anh lo lắng cho chị Thịnh, em với anh cùng đến bệnh viện nhé?" Thịnh Viện Tuyết đi tới thấp giọng nói.

Duệ Dạ xoay người, nhìn khuôn mặt người con gái dịu dàng thanh lệ trước mặt, "! ! Cảnh sát, là em báo?"
Thịnh Viện Tuyết khó hiểu chớp chớp mắt, "Em muốn cứu chị Thịnh! ! "
Duệ Dạ nhìn cô ta thật lâu mấy giây, không nói gì.

! ! !
Ngày tiếp theo, Thịnh Hạ và Duệ Dạ là một cặp vợ chồng bí mật truyền khắp Duệ Thị, trong thời gian ngắn trở thành chủ đề bàn tán.

Không có ít người nói bóng nói gió tính chân thực của tin tức này, nhưng thái độ của Thịnh Hạ, chỉ nhợt nhạt cười cười.

Cô kết hôn với Duệ Dạ cũng chỉ đơn giản là cầm tờ giấy kết hôn mà thôi, trừ cái này ra, thì không có gì khác.

Anh chưa bao giờ đặt cô vào vị trí người vợ, thậm chí còn chán ghét mỗi lần cô đề cập đến ba chữ "Duệ phu nhân", Thịnh Hạ đã từng cảm thấy uỷ khuất, em gả cho anh, nhưng người biết chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng sau này, thế nhưng tập mãi cũng bắt đầu trở thành thói quen.

Đại khái bọn họ trên thế giới này có lẽ không giống vợ chồng nhất, cuộc hôn nhân mà cô ép buộc còn nhạt hơn nước lã.


"Tổng giám đốc Thịnh! ! Tổng giám đốc Tập đoàn Thánh Huy đã tới.

" Thư ký Dương nhắc nhở nói.

Thịnh Hạ gật đầu, đứng dậy đi đến phòng họp.

Trong phòng họp của Tập đoàn Duệ Thị, các cán bộ cấp cao đã tập trung đông đủ.

Thời điểm cô bước vào, bởi vì những tin đồn bắt đầu từ sáng nên ánh mắt của mọi người đều đổ dồn lên cô và Duệ Dạ.

Thịnh Hạ chỉ giả vờ như không nhìn thấy.

"Tổng giám đốc Trần, lần đầu gặp, ngài so với lời đồn đại còn xinh đẹp hơn.

" Vươn tay chào hỏi, những câu nói xã giao mấy năm nay cô học được không ít.

Tổng giám đốc Trần nhướng mi liếc cô một cái, bắt tay có lệ với cô một cái: "Nghe nói tổng giám đốc Thịnh tuổi còn trẻ đã có thủ đoạn lợi hại, chỉ là sự thông minh này dùng trên thương trường thì hơn, dùng ở sinh hoạt hàng ngày chỉ sợ là không có ai thích.

Lời khen của cô tôi nhận, nhưng đối với việc cô đã làm! ! Tôi thực sự không tìm được điều gì để khen ngợi.

"
Lời nói của tổng giám đốc Trần nói ra, các giám đốc điều hành cấp cao trong phòng họp xì xào bàn tán, hiển nhiên là không hiểu ý tứ trong lời nói của tổng giám đốc Trần.


Thịnh Hạ mặt không đổi quan sát tinh tế tổng giám đốc Trần một lần nữa, tầm mắt dừng trên văn kiện trong tay Trần đổng, ký tên: Trần Thu Hoa.

Trần Thu Hoa?
Nếu cô nhớ không lầm, dì nhỏ của Thịnh Viện Tuyết, cũng có tên như vậy.

Nghĩ đến đây, Thịnh Hạ nhàn nhạt cười, đáp trả lời nói của bà ta, "Không sao, nói không chừng ngài và tôi cũng cùng một loại người.

"
Trần Thu Hoa sắc mặt trầm trầm, "Cô!.

"
"Tổng giám đốc Trần nếu tới Duệ Thị chỉ để tán gẫu cùng giám đốc Thịnh, e là tới nhầm chỗ rồi! !.

" Duệ Dạ ngồi ở vị trí chủ toạ đan ngón tay vào nhau, lẳng lặng mở miệng.

Nhóm giám đốc điều hành nhìn nhau liếc mắt một cái, Thịnh Hạ ngồi xuống vị trí của mình.

Thư ký đứng đằng sau Trần Thu Hoa nói gì đó, sau đó Trần Thu Hoa mới chính thức bắt đầu kế hoạch hợp tác hạng mục giữa hai công ty.

Thịnh Hạ không thèm để trong lòng trò khôi hài này, lại không nghĩ mấy giờ sau, quá khứ của cô lại bị người khác vạch trần sạch sẽ.

! !
"Nhìn không ra, tổng giám đốc Thịnh là một người phụ nữ quyết đoán có năng lực lại là một kẻ thứ ba, hôn nhân của cô ta và Duệ tổng là do cô ta tính kế?! ! "
"Một đứa con gái ngoài giá thú, đương nhiên là học theo, mẹ như nào đẻ ra con sẽ như thế.

"
"Chẳng biết Thịnh gia đạp phải chậu nước bẩn nào, lại bị mẹ con cô ta đeo bám! ! !.

".