Nồng Hạ Nhật Trường

Chương 3




Kèm theo hạ thân xé rách giống như đau đớn, Quý Sâm tỉnh lại trong tiếng chuông báo thức của bạn cùng phòng. Cậu nhìn đỉnh màn trắng một hồi lâu, không phân rõ mình mơ một giấc mơ hay là thật sự bị người xâm phạm.

Cậu muốn hận, lại không biết hận ai, hận bóng đen mịt mờ kia sao? Sự thù hận của cậu như đánh vào một cây bông, không hề có tác dụng.

Trong đầu xuất hiện hình ảnh tối hôm qua bị cưỡng bức, hạ thân lập tức nổi lên từng cơn sóng gợn, quần lót vốn rối tinh rối mù lại ướt. Quý Sâm vô ý thức kẹp lấy chăn, ngăn lại rung động khoái cảm.

Một giây sau cậu mới phản ứng được mình đang làm gì, Quý Sâm bật ngồi dậy, trong lòng giận dữ và xấu hổ khó nén.

Giết thằng đó, nhất định phải giết nó!

Quần lót ẩn đến không ra hình thù gì bị Quý Sâm ném phăng đi, trốn ở trên giường đổi cái mới. Vừa muốn đem quần ngoài tròng lên, vải hôm qua dùng để bịt mắt cậu rơi ra.

Lần này cậu biết cỗ mùi tanh kia từ đâu tới.

Vậy căn bản không phải là vải gì, là quần lót của cậu. Còn mang theo cảm nhận quần lót của Quý Sâm, nó bị cắt lung tung, vì che kín mắt Quý Sâm. Mà cậu luôn luôn cẩu thả, căn bản không chú ý nó.

Vừa nghĩ tới có một gã biến thái mơ ước mình đã lâu, trộm quần áo lót của cậu, nói không chắc không chỉ có vậy. Còn dùng nó che mắt của cậu, dùng phương thức này sỉ nhục mình.

Nghĩ đến đây, huyết dịch cả người Quý Sâm đều đông lại.

Báo cảnh sát? Có thể báo cảnh sát sao? Nhưng mình nào có mặt mũi đi báo cảnh sát? Gã uy hiếp mình thế nào? Đúng rồi, bí mật. Gã nói bí mật của mình nói ra thì làm sao bây giờ? Mình là một quái vật bất nam bất nữ, quái vật nên chết sớm ở trong bệnh viện.

Hồi ức thơ ấu cùng sự không cam lòng hiện nay phiên quấy, Quý Sâm ác tâm muốn ói.

"Sâm ca, ngày hôm qua anh đi net à? Em ngủ rồi cũng không nghe thấy anh về." Bạn cùng phòng vừa nói vừa muốn vén màn giường của cậu lên.

Quý Sâm cuống quít che lại, giả vờ hừ hừ, "Làm sao? Anh của chú đi kiếm tiền. Chờ sau này ông đây phát đạt, chú khóc lóc cầu anh anh cũng không kí tên cho chú."

"Xí, ai thèm." Bạn cùng phòng buông tay ra, đóng cửa đi lên lớp.

Quý Sâm thở một hơi dài nhẹ nhõm, chậm chậm rãi mặc quần áo xong, đi từng bước mà đi đến phòng học, đau như là chịu cực hình.

Khi đến phòng học, tự học buổi sáng đã kết thúc, Lý Trạch Thừa hiếm thấy không trào phúng cậu, nhìn sách của mình, mắt nhìn thẳng.

Quý Sâm tâm tình buồn bực, lúc kéo ghế dựa ra, trong ngăn kéo nằm hai bình Vân Nam bạch dược. Ban đầu cậu còn tưởng rằng là nữ sinh nào thầm mến đưa cho, nghĩ lại một hồi, nhớ tới gã biến thái kia, thuốc trong tay như hai bình khoai lang bỏng tay, liếc mắt nhìn cũng cảm thấy bẩn. Cậu dùng hai đầu ngón tay nắm muốn đến chỗ thùng rác.

"Chân của cậu không muốn tốt?" mắt Lý Trạch Thừa tối tăm đánh Quý Sâm tại chỗ cũ.

"Cậu cho tôi?" Quý Sâm như là gặp ma chỉ mình. Thế giới của cậu quả thực càng ngày càng lung ta lung tung.

"Sản phẩm ba không cậu dùng tôi đã ném cho cậu, quá thối, cẩn thận dùng nhiễm bệnh."

Quý Sâm tức giận đến mức lồng ngực kịch liệt phập phồng. Cậu đã biết Lý Trạch Thừa sẽ không tốt tính như vậy, chờ đến cơ hội thì muốn trào phúng cậu.

Thuốc kia là cậu mua ở phòng khám bệnh nhỏ, nhưng không đến nỗi để Lý Trạch Thừa trào phúng như thế.

Thấy cậu như con thú nhỏ bị kinh sợ, chỉ biết trợn mắt nhìn mình thở mạnh, Lý Trạch Thừa thở dài một hơi trong lòng. Tật xấu yêu làm nũng này của Quý Sâm thật cần phải sửa đổi một chút, đối với mình vẫn được, đối với người khác thì làm sao bây giờ.

Hắn bất đắc dĩ gỡ thuốc trong tay Quý Sâm xuống, cúi người xuống xoa lên cho cậu.

Mịe, Lý Trạch Thừa điên rồi! Đầu Quý Sâm một mảnh tiếng nổ vang rền, cứng đờ tại chỗ.

"Xong." Lý Trạch Thừa nhét thuốc về ngăn kéo của Quý Sâm, nâng sách lên nhìn.

Quý Sâm cứng tay cứng chân đi về chỗ ngồi ngồi xuống, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Lý Trạch Thừa.

"Nhìn tôi cũng không thể đứng thứ nhất, đọc sách."

Quý Sâm nghẹn lời không biết nói gì, cậu hiện tại bắt đầu hoài nghi giễu cợt trước đó của Lý Trạch Thừa căn bản không phải cố ý, thuần túy chính là EQ quá thấp gây ra họa. So sánh với gã biến thái kia, Lý Trạch Thừa mua thuốc cho cậu có thể được coi là người tốt.

Quý Sâm quyết định sau đó không tính toán với hắn nữa, giảng đạo lí với một cái máy học tập, EQ kém, chỉ có thể tự làm mình tức.

Trên đường giáo viên chủ nhiệm tới tìm cậu, nói không đồng ý chuyện đổi chỗ ngồi. Quý Sâm cũng lười hỏi nguyên nhân, hiện tại đầu óc cậu một đống tương hồ, căn bản không có thời gian phản ứng chuyện đổi hay không đổi, tùy ý đáp lại.

Tiết sau là tiết ngữ văn, Quý Sâm lười nghe. Huống hồ hiện tại trong đầu cậu loạn cực kì, hai mảnh hoa môi ma sát vừa nóng vừa đau, căn bản ngồi không yên. Cậu ở hàng cuối cùng, cong mông lên dịch cái ghế về sau một chút, hai chân nhấc lên, đồng phục học sinh che đậy lên bắt đầu ngủ.

Không có một chút buồn ngủ nào.

"Giới tính có âm dương, vật có trái phải, chỉ cần chúng ta tồn tại ở thế gian, thì có định vị của mình, tựa như nam nữ, nam thuần dương, nữ thuần âm..."

Không biết sao, hai câu này của giáo viên sâu sắc tưới vào trong tai Quý Sâm, không cho cậu cơ hội cự tuyệt.

Nam thuần âm, nữ thuần dương... Vậy Quý Sâm cậu là cái thứ gì? Là quái vật không nên sinh ra, quái vật đáng đời trở thành con mồi của biến thái, quái vật đáng đời sinh ra khoái cảm bên trong tội ác.

Nguyên bài giảng 40 phút, Quý Sâm lăn qua lộn lại mà nghiền ngẫm câu nói này, hận không thể cắt đi bộ phận dị dạng kia.

Thường ngày sau khi tan lớp, Quý Sâm đã sớm lẻn đến hành lang đông người huyên nào đùa giỡn, ngày hôm nay lại thái độ khác thường, nằm ngửa không nhúc nhích.

Lý Trạch Thừa cảm thấy kỳ quái, hất đồng phục học sinh trên đỉnh đầu cậu lên, Quý Sâm lập tức ngẩng lên phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn, trên mặt ướt đẫm, tơ máu đầy mắt.

Chỉ một giây, Quý Sâm quay đầu chạy.

Lý Trạch Thừa cúi người, tham lam lại thỏa mãn vùi vào trong đồng phục học sinh của Quý Sâm. Mùi mồ hôi nhàn nhạt cùng mùi thơm cơ thể Quý Sâm bay vào xoang mũi, du tẩu trong tế bào toàn thân hắn. Lý Trạch Thừa như hút thuốc phiện, hưng phấn đến mức run rẩy, không khống chế được mà phát run, tiện đà lè lưỡi lặng lẽ liếm liếm.

Quả nhiên, Quý Sâm nhiễm mùi vị của hắn. Không đủ, còn chưa đủ, muốn từ trong tới ngoài, từ thân đến tâm đều là Lý Trạch Thừa hắn.

...

"Tiết thể dục đến phòng thiết bị chờ ca ca, ca ca có hình của em, bé ngoan nghe lời."

Quý Sâm nhận được tin nhắn nặc danh này, còn đang ăn cơm trưa. Vốn cũng không có nhiều ít khẩu vị, một cơn buồn nôn dâng lên, thiếu chút nữa phun cơm lên bàn.

Như một con rắn trắng mịn băng lãnh, thuận theo chân Quý Sâm chui vào trái tim của cậu, mạnh mẽ trói buộc, phun ra lưỡi đen, nước chảy toàn thân cậu.

Quý Sâm đứng ngồi không yên cầm cự đến buổi chiều, tiết đầu chính là tiết thể dục, cậu bởi vì ngã trẹo chân, được cho phép ở trong phòng học nghỉ ngơi.

Lên lớp một phút, lên lớp năm phút đồng hồ, Quý Sâm mang tâm lý may mắn, quên tin nhắn ngắn kia đi.

Đột nhiên, điện thoại di động rung.

Quý Sâm tim đập đến lợi hại, do dự nửa ngày mới lấy ra. Điện thoại di động nhiều năm rồi, cậu tìm rất lâu mới đọc được.

"Không nghe lời, ca ca giận."

Cậu nhất thời rơi lệ, tại sao, tại sao cố tình là cậu.

Không chờ cậu suy nghĩ, tin nhắn thứ hai đến.

"Anh đếm từ 100, bảo bối bé ngoan đi vào trong đó chờ anh."

"100 "

"99 "

...

Liên tiếp tin nhắn như một cái bùa đòi mạng, buộc Quý Sâm đi đến vực sâu.

Cậu vòng qua bạn học, một giây trước khi đếm tới 1 đi đến phòng thiết bị.

Giáo viên đều ở trên lớp, bên trong không có một bóng người.

Bàn vuông kim loại phát ra ánh sáng lành lạnh, trên đó có một cái bịt mặt màu đen thật dài.

"Bảo bối thật nhanh, chờ sau này thuởng cho em."

Gã thấy được mình, gã nhất định thấy được mình! Quý Sâm như điên liếc mắt một cái nhằm phía cửa sổ, chỉ nhìn thấy rừng cây xanh um tươi tốt.

Sân luyện tập ở cửa kia, âm thanh các bạn học vui mừng huyên náo truyền đến, thanh xuân bức người, ai cũng không nhớ tới Quý Sâm, đang cách họ không xa mà lại là một bước địa ngục.

"Bịt kín mắt mình, bé ngoan."

Một mệnh lệnh cuối cùng hạ xuống, Quý Sâm bỏ qua giãy dụa, trong tiếng cười đùa của mọi người cầm bịt mắt lên, rơi vào trong bóng tối.

Đếm tiếng tim đập, cửa phòng thiết bị mở mở ra, ngay sau đó là âm thanh hạ chốt.

Tiếng bước chân trầm ổn bước đến, càng ngày càng vang, càng ngày càng gần, rốt cục, một giây trước khi cậu hỏng mất, một cái ôm ấp cực nóng vòng lấy Quý Sâm.

Quý Sâm bắt đầu không khống chế được mà phát run, cậu có chút sợ, mà hơi thở của nam nhân cứ như là thuốc kích dục, chỉ nghe một chút, liền làm bụng dưới Quý Sâm nhiệt lưu phun trào.

Nam nhân hít một hơi thật sâu tại hõm cổ cậu, "Bảo bối thật dâm, mùi thơm tràn hết ra."

Quý Sâm cắn chặt môi dưới, không cho tiếng ngẹn ngào chảy ra, bịt mắt ẩm ướt một mảnh.

Nam nhân vòng qua sau gáy Quý Sâm, quấn chặt chút, ôm ngang cậu lên, thả xuống bàn.

Bàn thép bị mặt trời hun nóng bỏng, Quý Sâm cách quần áo cũng có chút không chịu được, giãy dụa nửa người trên.

"Đừng nhúc nhích!" Nam nhân vỗ vỗ cái mông của cậu, cởi quần Quý Sâm ra, nhấc hai chân của cậu lên, đặt ở mép bàn, mở lớn thành hình chữ M xấu hổ.

"A... Đừng... Không muốn... Van anh... Thật là mất mặt..."

Nam nhân ngồi xổm xuống, hôn vào giữa hai chân cậu, truyền đến từng trận dòng điện nhỏ, làm Quý Sâm run cầm cập không thôi, chân cũng không có sức lực, xuân triều từng luồng từng luồng đánh vào quần lót.

"Không mất mặt, bảo bối thật đáng yêu, là của mình anh, của mình anh."

Nói lặp lại hai lần dĩ nhiên khiến Quý Sâm có khoái cảm bị giam cầm. Cậu ghét mình, lấy tay giả tạo giả tạo chặn lại hạ thân.

Nam nhân lại không cho phép, hắn nhấc hai tay Quý Sâm lên, đầu lưỡi cách quần lót mút cái miệng nhỏ của cậu. Vải vóc giá rẻ thô ráp mài vào trong vách, Quý Sâm sảng khoái đến rối tinh rối mù, dâm thủy thưa thớt chảy ra, chảy lên mặt bàn.

"A... Không muốn... Quần lót... Ừ... Quần lót sẽ bẩn."

Nam nhân nâng mông của cậu lên, cởi quần lót dính nước ướt đẫm, treo ở cổ chân Quý Sâm, tách lỗ dâm ra, "Bảo bối đừng lo lắng, anh mua rất nhiều quần áo cho em, rất nhiều, anh mang đến. Chờ một chút mặc cho ca ca xem có được hay không?"

Miệng huyệt bị ánh nắng chiếu vào, ngứa ngáy khó nhịn, Quý Sâm nâng lưng lên, "... Được..."

Nam nhân khẽ cười một tiếng, ngậm âm hạch mút vào, râu tua tủa cọ âm thần của cậu ma sát, ngứa khó nhịn. Hai chân Quý Sâm run rẩy, huyệt thịt ngọ nguậy co giật, dính từng mảnh nước, róc rách chảy từ bàn xuống đất.

Nam nhân rời miệng, trên cằm tất cả đều là nước cậu chảy ra, nằm úp sấp ở trên người cậu, ngậm núm vú, đầu lưỡi đảo quanh núm vú. Hai ngón tay có vết chai mỏng đâm tiến vào trong lỗ nhỏ cướp đoạt, tốc độ càng lúc càng nhanh, bụng dưới của cậu một trận sưng ê ẩm, không chịu nổi khoái cảm khổng lồ như thế, không ngừng lấy tay khước từ. Cơ bụng thấm mồ hôi của hắn cứng rắn mạnh mẽ, Quý Sâm mềm thành một bãi nước, một chút xíu khí lực cũng không có.

"Nếm thử mùi vị của em."

Nam nhân không nói lời gì ngậm môi của cậu, đầu lưỡi liếm vào cằm cậu, tê dại một hồi làm Quý Sâm không nhịn được co ngón chân. Mùi tanh tưởi tràn đầy khoang miệng, Quý Sâm trợn mắt, muốn ngất đi.

"Nhẹ chút... Không chịu được..."

"Dâm đãng, chỗ này có chảy nước không?"

Nam nhân liền cắn vào đầu vú của cậu, nơi đó bị cắn đến đỏ tươi, lồi lên một gò nhỏ. Mị thịt ngậm lấy ngón tay nam nhân đã nghiện còn ngại, mỗi một lần co rúm đều đẩy mị thịt ra, hạ thân bị quấy nhiễu vang xì xì, nước tung toé.

Ngoài cửa sổ nắng đầy trời, trái ngược với Quý Sâm, toàn thân cậu đều là mồ hôi, ngay cả kẽ móng tay cũng toàn mồ hôi. Y phục của nam nhân cũng ướt đẫm, mồ hôi trên tóc mái nhỏ xuống ngực cậu, làm Quý Sâm ưỡn ngực lên trên.

Quý Sâm cảm thấy được mình phát sốt, khắp toàn thân từ trên xuống dưới ngoại trừ hạ thân, rốt cuộc không cảm giác được cậu tồn tại, chỉ lo lắng mềm mại kiều kiều mà kêu dâm, nhẹ gió vừa thổi liền tản đi. Mặt bàn bị hấp hơi nổi lên sương mù, mờ mịt mà vây quanh Quý Sâm.

Ngón tay co rúm không có dấu hiệu dừng lại, Quý Sâm đột nhiên cứng người, vách huyệt tê đến đáng sợ, nuốt ngón tay nam nhân, âm thần phì nộn phồng đến sung huyết. Màu trắng xóa cắn nuốt tầm mắt Quý Sâm, cậu tinh tế nho nhỏ mà hét lên một tiếng, mê say lắc đầu, hạ thân dâm mỹ gắt gao mút ngón tay nam nhân. Miệng huyệt cùng đường tiết niệu đồng thời phun ra, rót đầy chân nam nhân.

Quý Sâm tiết xong mất hết thảy sức lực, nhỏ giọng khóc ngâm, hai chân vô lực rũ xuống trên đất, dòng nước thuận theo bắp đùi lớn chảy tới mũi chân, rớt xuống sàn nhà, nước miếng cậu tràn ra, giữa hai chân lầy lội một mảnh.

"Bọn họ phải quay về cất bóng, em nói, nếu nhìn thấy em dâm thế này, liệu tất cả có nhào lên thao em không?"

Đầu óc Quý Sâm còn chưa tỉnh táo, cậu thút thít lắc đầu, dùng sức khép lại hai chân, "Không được! Không được! Xin anh..."

Nam nhân ha ha ha cười rộ lên, hứng thú tăng vọt, "Lừa em thôi, bảo bối bị dọa thành dạng gì rồi!"

Đột nhiên lại run giọng âm ngoan, bóp lấy cổ cậu, không dùng lực, mà Quý Sâm không nghi ngờ chút nào một giây sau hắn có thể có thể cắt đứt nó, "Em là của một mình anh! Đã nghe chưa? Không thể cho những người khác thao! Em chỉ yêu anh, anh chỉ yêu em, có được hay không? Hả?"

Quý Sâm phun nước tiểu run rẩy, từng luồng dư vị cao trào hóa thành xuân thủy tuôn ra miệng huyệt, cậu nhếch miệng không phát ra được thanh âm nào.

"Đã nghe chưa?"

Cậu mạnh mẽ run lên hai lần, nuốt ngụm nước, "Được... Được... Của mình anh."

Bên ngoài tiếng bước chân hỗn loạn ầm ĩ càng đi càng gần, lẫn vào tiếng ve kêu ngoài cửa sổ. Quý Sâm sợ hãi đến hoảng hốt, cậu ôm cổ của nam nhân cầu xin, mồ hôi ròng ròng, không ngừng xin, "Bọn họ đến... Trốn đi... Nhanh trốn đi!"