Nồng Hạ Nhật Trường

Chương 6




Quý Sâm cầm bỏng chờ Lý Trạch Thừa lấy vé ở quầy bán, quá mất mặt, cậu một mét tám mấy, nâng một hộp bỏng ngô thật không tiện. Thế nhưng Lý Trạch Thừa không nói hai lời đã mua, mua xong quay người nhét trong tay cậu, cậu ngay cả cơ hội phản bác cũng không có.

"Xong rồi, đi thôi." Lý Trạch Thừa lấy xong vé đi tới.

Quý Sâm đưa hộp bỏng trong tay tới, Lý Trạch Thừa nhíu nhíu mày, "Mua cho cậu."

"A? Tôi không thích ăn." Quý Sâm không giải thích được nhìn Lý Trạch Thừa. Đối phương lập tức đen mặt, xoay người rời đi.

"Thích ăn thích ăn! Được chưa? Tôi nói cậu người này sao khó hầu hạ vậy chứ." Bị ép yêu thích bỏng Quý Sâm ôm hộp đuổi theo.

Bước vào phòng chiếu phim, cậu trợn tròn mắt. Lý Trạch Thừa ngồi ở hàng ghế tình nhân cuối cùng, mặt không thay đổi nhìn cậu, vỗ vỗ ở ghế trống bên cạnh.

Trong một loạt ánh mắt quỷ dị của các nữ sinh, Quý Sâm đi tới ngồi xuống. Lý Trạch Thừa hài lòng, ngồi nghiêm chỉnh nhìn về phía trước, như thể đang nghe báo cáo.

Quý Sâm kề sát vào lỗ tai của hắn, "Tại sao là ghế tình nhân?"

Bờ môi nóng rực của thiếu niên ở bên tai Lý Trạch Thừa, Lý Trạch Thừa nhớ tới cảm giác nó hòa tan trong miệng mình, lưng ưỡn đến mức càng thẳng, "Muốn mua một hàng phía trước, kết quả hình như là chọn sai."

"Há, được thôi." Quý Sâm không nghĩ nhiều, ghế tình nhân chính là ít đi cái tay vịn ở giữa, cũng không khác nhau gì cả.

Cậu dịch mông một chút, tách ra một khe hở, để bỏng ở giữa hai người, đeo kính mắt 3D hưng phấn chờ.

Ánh mắt của Lý Trạch Thừa liếm từ đầu mũi chân đến ngón tay của cậu, qua lại vài vòng mới đeo kính mắt 3D lên.

Phim chiếu nửa giờ, Quý Sâm càng ngồi càng đói bụng, mùi bỏng càng thêm thơm ngọt ngon miệng, cậu không nhịn được lén lút thò tay lấy, lại cảm thấy phá hoại hình tượng oai hùng của mình, nhăn nhăn nhó nhó.

Thật vất vả chạm được bên trong, đụng tới cũng không phải bỏng, mà là một mảnh ấm áp. Ngón tay của đối phương thon dài mạnh mẽ, bàn tay rộng lớn, dĩ nhiên là tư thế cầm cả tay Quý Sâm.

Quý Sâm vội rút ra, thừa dịp bóng tối, mặt không kiêng dè chút nào mà hồng thành một mảnh.

Sao lại khéo như vậy chứ, Lý Trạch Thừa không phải nói cho mình sao, ai cho phép hắn ăn?

Quý Sâm híp mắt, dùng động tác ít bị phát hiện hơi nghiêng đầu, dùng dư quang đánh giá Lý Trạch Thừa.

Người ta đã thu tay về, hô hấp đều đặn, mắt nhìn phía trước, căn bản không có chút nào bối rối.

Quý Sâm không rõ lý do thất vọng một trận, cậu cầm hộp bỏng ôm trong lồng ngực của mình, phiền muộn cực kỳ.

Cậu từ tiểu học bắt đầu biết mình thích con trai, chỉ là bởi vì nguyên nhân thân thể, Quý Sâm chưa từng có tâm tư yêu đương. Huống chi mình trải qua giật gấu vá vai, cũng không nhàn hạ thoải mái, mà nhìn người Quý Sâm cũng phải cần xem.

Lý Trạch Thừa mới ngồi cùng bàn cậu còn mừng mình ngồi cạnh một người quốc sắc thiên hương, mỗi ngày nhìn trai đẹp đều có thể tâm tình tốt, ai biết Lý Trạch Thừa lập tức trở thành lí do khiến tâm trạng cậu khó chịu.

Nhưng bây giờ cậu vẫn đổi cái nhìn với Lý Trạch Thừa.

Người này tuy rằng EQ thấp chút, mà nói tóm lại, bây giờ đối với cậu xem như là tương đối quan tâm, cho dù phương pháp khiến người không nhịn được muốn đánh hắn.

Mua thuốc cho cậu, không có một câu oán hận cùng cậu đi giao hàng trong ngày hè chói chang, còn chủ động mời cậu xem phim mua bỏng, chọn chỗ ngồi cũng là ghế tình nhân, Quý Sâm trong tiềm thức mong đợi Lý Trạch Thừa là có tâm tư ám muội như vậy.

Lại không nghĩ đến người này thoạt nhìn bình thản như vậy, tất cả hành động trước đó đều là Quý Sâm tưởng bở.

Nghĩ tới đây, Quý Sâm càng xem nhân vật phản diện càng giận, coi là Lý Trạch Thừa đánh trong lòng, ngồi ở đó hãy còn giận dỗi.

Lại xem phim một hồi, tình ý khó giải thích này đó đã bị Quý Sâm ném ra sau đầu, chỉ cảm thấy bốn phía càng ngày càng nóng. Máy điều hòa hỏng à? Cậu khó chịu kéo kéo cổ áo, đến gần đối phương thấp giọng, "Lý Trạch Thừa, ở đây nóng quá, đúng hay không?"

Vừa dứt lời, Quý Sâm biết nhiệt lượng từ đâu tới. Hai người ngồi đến mức rất gần, Lý Trạch Thừa đích xác hô hấp nóng làm cậu đổ mồ hôi.

Quý Sâm sợ hết hồn, vội vàng dùng mu bàn tay đặt trên trán Lý Trạch Thừa.

Lý Trạch Thừa cả người đều cứng lại, lý trí nổ tung, trong tai vang lên pháo mừng khánh công.

Quý Sâm bĩu môi thầm thì, "Không nóng mà, chuyện gì thế." Đang nói chuyện, cởi kín 3D, không hề nghĩ ngợi dán trán lên.

Lông mi dày của đối phương như cánh bướm, vỗ ở ngoài kính mắt Lý Trạch Thừa, con ngươi đen nhánh thu hết hồn của hắn vào trong.

Nhưng qua hai giây, hơi thở thơm ngọt rời đi, Lý Trạch Thừa say đến rơi vào trong sương mù, giọng Quý Sâm như một cơn gió lơ lửng không cố định, "Cậu có bị sốt không? Không phải thì chúng ta đi thôi."

Hắn cắn chặt đầu lưỡi, mãi đến tận khi mùi vị tanh ngọt lan tràn, mới nhịn xuống không trói Quý Sâm, "Không có, có thể là không khí không lưu thông."

"Há, được rồi."

Xác thực không cảm giác được cái trán nóng, nói không chắc là hắn phản xạ hình cung quá dài, xấu hổ cũng không biết chừng. Quý Sâm nhìn màn ảnh đánh túi bụi, lại cười trộm không thôi.

Lý Trạch Thừa một câu nói đánh nát nụ cười của cậu, "Xem điện ảnh đàng hoàng, không nên động tay động chân."

Thiệt thòi mình nghĩ bậy nghĩ bạ một trận, Quý Sâm không nói nổi, cuối cùng cũng không nói gì.

Hai người xem phim xong đi về, ở khoảng rất xa, Quý Sâm nhìn thấy Thạch Lương, đối phương vẫy tay chạy tới, "Ôi chao! Lão sâm! Tại sao cậu lại ở chỗ này?"

Thạch Lương chính là ủy viên thể dục, vừa thấy được cậu ta, Quý Sâm không cách nào khống chế nhớ tới ngày đó ở ngoài phòng thiết bị, Thạch Lương lau đi tinh dịch mình lưu lại, mà trong phòng mình bị người kia làm đến không nói thành lời.

Tâm trạng cùng dưới bụng hiểu ngầm mười phần mà khô nóng lên, Quý Sâm lúng túng nói, "Đi ra ngoài xem phim."

"Cùng... Cùng cậu ta?" Thạch Lương không thể tin nhìn Lý Trạch Thừa, sau đó liền rướn cổ lên cùng Quý Sâm thì thầm, "Cậu điên rồi hả?"

Lý Trạch Thừa thính lực rất tốt, nói cách khác, hắn hiện tại có kích động muốn ném Thạch Lương từ tầng 20 xuống, "Đúng, cùng tôi, không cùng cậu."

Câu nói này hết sức kỳ quái, mà Thạch Lương không kịp nghĩ, ánh mắt Lý Trạch Thừa lạnh lùng đến khiếp người, cậu ta chạy đi như thể bàn chân có bôi dầu, "Ha... Ha ha... Lý Trạch Thừa à, chào cậu chào cậu, tớ cũng đến xem phim, tớ đi ha! Gặp lại sau!"

Quý Sâm hoàn toàn không có chú ý họ nói cái gì, cậu thấy thang máy sắp mở cửa, trong đầu tuyệt vọng lại khoái hoạt mà gào thét, một bóng người không rõ mặt nhấp nhô trên người cậu.

Cửa thang máy vừa mở, Quý Sâm máy móc mà đi vào quay người, bỏ qua ánh mắt nham hiểm của Lý Trạch Thừa.

Hai người mang tâm sự riêng đi về, phim anh hùng ba tiếng từ sáu giờ đến mười giờ, cuối cùng mình hoàn lại hồn vía lên mây, Quý Sâm tâm lý rất hổ thẹn.

"Xin lỗi nha, ngày hôm nay làm trễ nải lâu như vậy, chiếm nhiều thời gian học tập của cậu phải không?" Cậu vừa ngồi lên xe đã thắt chặt dây an toàn, nói với Lý Trạch Thừa.

"Không sao, học tập rất dễ dàng." Lý Trạch Thừa đẩy đẩy kính mắt.

Quý Sâm nghẹn lời, không biết có phải là ảo giác không, cậu thấy Lý Trạch Thừa thật giống rất đắc ý.

"Phim hay không?" Lý Trạch Thừa mắt sóng gió lưu chuyển, ngữ khí ôn nhu.

"Hay..." Cậu thì đẹp mắt. Quý Sâm thì thầm, hoảng loạn chuyển mặt về cửa sổ, làm bộ ngắm phong cảnh.

"Cậu đang ở đâu?"

"Tôi không dám về nhà, hai ngày nay đều ngủ ở trong cửa hàng của bạn." Sống quá vất vưởng, Quý Sâm ngượng ngùng gãi đầu một cái.

Lý Trạch Thừa nghe nói hơi nhướng mày, "Trong cửa hàng làm sao ở được?"

"Thì, cạnh nhà bếp có giường gấp, rất tốt."

"Chỗ đó vừa bẩn vừa loạn, đừng ở."

Quý Sâm cảm thấy được nắm đấm hơi ngứa, "Làm ô uế đôi mắt Lý đại thiếu gia, thực sự là có lỗi quá."

"Tôi không phải có ý đó, cậu tới chỗ tôi ở, ngày mai trực tiếp về ký túc xá." Lý Trạch Thừa ung dung thong thả.

Quý Sâm khinh thường lật tới một nửa nghẹn lại, tiến triển nhanh như vậy?

"Đừng... Không cần, không làm phiền cậu."

"Tôi không ở cùng cha mẹ, trong nhà chỉ có một mình tôi, được không?" Là câu nghi vấn, ngữ khí lại không cho phép từ chối.

Ngoài xe đèn đường lúc có lúc không, ngũ quan Lý Trạch lúc sáng lúc tối, Quý Sâm đột nhiên thấy mũi chua chua.

Trong bóng tối không có chút hi vọng nào, Quý Sâm thật giống như thấy ánh sáng.

"Ừm... Cám ơn cậu."