Nông Kiều Có Phúc

Chương 246: 246: Quan Hệ Thông Gia




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Lần này, Trần A Phúc và Đại Bảo, Trần Danh, Vương thị cùng nhau ngồi đi trong một chiếc xe ngựa to có lọng che.
Theo Trần Danh yêu cầu, đến huyện Trung Ninh rồi, xe ngựa kéo quanh một đoạn đường, đi Lão Hòe thôn một chuyến.

Chỗ đó hai trăm mẫu ruộng vài ngày trước đã cắm mạ, xanh mơn mởn nhìn không thấy bờ, rất nhiều tá điền đều đang bận rộn ở dưới ruộng.
Trần Danh xuống xe nói chuyện với nhóm tá điền một hồi, mới lại lên ngựa xe tiếp tục đi tiếp.
Cuối buổi trưa về đến nhà, Sở Lệnh Tuyên trực tiếp đi Ảnh Tuyết Am, Sở lão hầu gia cùng Sở tam phu nhân, Sở tiểu cô nương đều đang ở trong am vài ngày.
Mẹ con Trần A Phúc đi Lộc Viên ăn bữa cơm trưa.
Trần A Phúc lại nói cùng Trần Danh cùng Vương thị, sang năm Sở gia sẽ còn đưa sính lễ cho bọn họ, mình thành thân xong cũng sẽ sống ở Đường Viên.
Vương thị và Trần Danh nghe thì cao hứng không thôi, Sở gia như vậy, không chỉ vẫn xem A Phúc trở thành thân khuê nữ bọn họ, cũng coi bọn họ thành quan hệ thông gia thật sự.

Hơn nữa, khuê nữ ở tại Đường Viên, vẫn là ở bên cạnh mình.

Cao hứng một trận, Vương thị nghĩ tới điều gì, vui mừng trên mặt sắc mặt lại nhạt xuống, nói: "A Phúc, nương cảm thấy như vậy không tốt.

Sở đại nhân ở Định Châu, không thể thường xuyên về Đường Viên, các con chẳng phải là không thể ngày ngày gặp mặt? Như thế, nữ nhân khác dễ dàng cắm vào giữa các con."
Tối hôm qua Trần A Phúc cũng suy nghĩ một chút ông cháu Sở Lệnh Tuyên an bài cho nàng như vậy, không cho nàng đến kinh thành ở còn có thể nói là bảo vệ nàng, nhưng ngay cả Định Châu cũng không cho nàng ở lâu, cũng có chút ý tứ hàm xúc không rõ.
Trước kia không cho Sở tiểu cô nương ở tại Định Châu, là vì nàng có bệnh, Sở Lệnh Tuyên công vụ gấp rút chẳng thể quan tâm con bé.

Nhưng bây giờ còn an bài dạng này, lại là tại sao vậy chứ? Mặc dù như vậy có chỗ tốt đối với bảo vệ Đại Bảo, nhưng bọn họ không biết được lời phê của Vô Trí lão hòa thượng, cùng với thân thế đặc thù của Đại Bảo.
Bọn họ nhất định là có nguyên nhân gì đó, về sau chờ hắn giải thích nghi hoặc đi.
Liền nói: "Nương, Sở đại gia không phải là người như vậy.

Hắn nếu muốn có nữ nhân, nhiều năm như thế, sớm có rồi, còn có thể đợi tới bây giờ sao? Bọn họ để con sống ở Đường Viên, có lẽ có bọn họ có suy tính gì đó đi."

Trần Danh cũng nói: "Phụ nhân chính là thích đoán mò.

Sở đại nhân tốt như vậy, như thế nào sẽ giống như bà nghĩ."
Vương thị cũng cảm thấy có lẽ mình nghĩ nhiều, cười nói: "Không phải là ta lo lắng sao.

Ta hy vọng bọn họ ở gần một chút, vợ chồng son ngọt ngọt ngào ngào, nhiều sinh vài đứa nhỏ."
Nói cái này làm Trần A Phúc đỏ mặt, miệng Đại Bảo lại là vểnh lên cao.
Trần Danh ha ha cười nói: "Định Châu cách chúng ta cũng không xa, năm mươi mấy dặm đường, ra roi thúc ngựa, chưa tới một canh giờ liền đến rồi.

Sở đại nhân để cưỡi ngựa giỏi, nói không chừng nửa canh giờ có thể đến."
Sau khi ăn xong, Trần A Phúc mang Đại Bảo về Phúc Viên nghỉ ngơi.
Buổi trưa nghỉ xong, Trần Danh để Mục thẩm đi trong thôn thỉnh một nhà đại phòng đến Lộc Viên ăn cơm, thuận tiện đưa trâu đực nhỏ mình
.