Nông Kiều Có Phúc

Chương 59: Làm Nhiều Vài Cái




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Hết một buổi, Trần Đại Bảo còn chưa trở lại.

Trong nhà không có củi, Vương thị liền đi thôn phía tây nhặt củi, nàng thì mang cái bao tay đi.

Người trong nhà cũng không dám để Trần A Phúc đi một mình, chỗ đó cánh rừng dày, ít người, nàng cho dù lợi hại, cũng đánh không lại nam nhân.
Không có Kim Yến Tử cùng người khác làm bạn, Trần A Phúc cũng không dám đi.

Nàng nghĩ tới, về sau phải ra tiền mua củi, cũng không thể cứ tiếp tục giả nghèo như thế mãi.
Mặt trời chiều ngã về tây, Trần Đại Bảo vẫn chưa về.

Trần A Phúc cũng có chút ngồi không yên, nàng đến trong sân, dưới tàng cây cùng bên cạnh Trần Danh nhìn ra xa phía đông.

Xa xa, trong ruộng lúa lão nông vẫn còn bận rộn, lúa vàng rực rỡ đang được thu hoạch.

Trần Danh thở dài nói: "Cũng làm khó Đại Bảo rồi, theo bồi quý nhân không dễ chịu, không chỉ phải bồi khuôn mặt tươi cười, còn không thể nói sai lời.

Ngay cả một ít người lớn chúng ta đây đều phải treo ngược trái tim gánh vác, đừng nói nó là một hài tử mấy tuổi."
Đột nhiên, hai con chim xuất hiện ở chân trời phương đông, chúng nó lẩn quẩn ở trên không, tựa như đang chờ đợi người tụt lại phía sau.

Tiếp theo lại mơ hồ nhìn thấyn một chiếc xe ngựa đánh về hướng bên này, chúng nó giống như đúng là lượn vòng ở trên không xe ngựa.
Chờ hai con chim càng bay càng gần, nhìn xem thì rõ ràng con chim lớn kia, đúng là Hôi Hôi.
Khi chúng nó rơi ở trong sân, xe ngựa cũng tới hàng rào ngoài cửa dừng lại, là La quản sự tự mình đánh xe.
La quản sự xuống xe, ôm Trần Đại Bảo đang ôm Truy Phong xuống.

Bên trong xe lại xuống một người phụ nhân trung niên, tơ lụa đầy thân, mang ngọc trâm.
Trần Đại Bảo lớn tiếng chào hỏi: "Mẫu thân, ông ngoại, cậu, Yên Nhi muội muội rất thích tiểu Yến Tử mỉm cười."
Trần A Phúc đi mở cửa, La quản sự chỉ phụ nhân kia nói: "Đây là nương của con ta, chủ tử nhà ta để cho nàng ấy mang vài câu chuyển cho ngươi."

Trần A Phúc vội vàng cười nói với phụ nhân kia: "La phu nhân."
Lại vội vàng mời La quản sự vợ chồng vào nhà.

Cửa hàng rào nhỏ nên xe ngựa không tiến vào được, lại mở cửa chính của nhà mới ra, kéo xe ngựa vào.
Hai vợ chồng từ La quản sự ôm xuống vài thớt sa tanh cùng một cái bao từ trong xe ngựa, được mời vào tây phòng.
Hai vợ chồng nhưng là quý nhân có thế lực nhất trong vài thôn gần đây, người khác thỉnh cũng không mời được.
Trần Danh chạy tới phụng bồi, Trần A Phúc dâng trà, Trần Đại Bảo lại bưng tới đậu phộng cùng kẹo tiếp khách.
La Đại Nương trước khen Đại Bảo vài câu hiểu chuyện như thế nào, được chủ tử yêu thích như thế nào, lại cười nói: "Trần tiểu nương tử khéo tay, tâm tư lại khéo, làm con rối tiểu Yến Tử khiến cho tỷ nhi nhà ta thích được không thôi." Cầm khăn che miệng cười vài tiếng, còn nói: "Ông trời ạ, ta vẫn là lần đầu tiên chứng kiến Yến Tử biết cười."
La quản sự cười mỉa hai tiếng, buổi sáng hắn vẫn luôn chú ý con chim nhỏ xinh đẹp, cảm thấy tiểu chủ tử nhất định sẽ thích con chim nhỏ kia.

Nào nghĩ đến, thật sự lấy yêu thích của tiểu chủ tử, lại là con rối vải bố kia.

Còn để cho Đại Bảo mang đến, nếu là chiếu theo ý tứ của mình không mang theo, vậy thì hỏng việc rồi.

La Đại Nương chỉ mấy thớt sa tanh cùng một ít bao bông nói: "Một con rối không đủ, chủ tử nhà ta ý tứ là phiền toái Trần tiểu nương tử làm thêm vài cái, tỷ nhi nhà ta cũng có thể cầm đi
.