Nữ Chiến Thần Hắc Bao Đàn

Chương 20




Lữ Đào vô cùng bình tĩnh nghe bác hai gái nói cho hết.

Lúc đầu mọi người còn nghĩ khuyên ngăn.

Kết quả, Lữ Đào lại đi về phía trước, đi đến trước mặt của một người phụ nữ có chút lớn tuổi, cô bình tĩnh hỏi:

- Thím Lưu, thím là người của đại đội Lưu Thủy vậy thím có biết một người tên là Mã Nhị Trụ trong thôn đó không?

Vừa nghe Lữ Đào hỏi như vậy, bác hai gái đang khí thế bỗng hoảng loạn.

Theo bản bà nghĩ chạy đến che miệng của thím Lưu.

Nhưng thím Lưu lại không phải Lữ Đào , có thể để bà ta muốn làm gì thì làm.

Cho nên xoay người né khỏi bàn tay của bác hai gái, thím Lưu có chút ngạc nhiên nói:

- Biết chứ, ở thôn của chúng tôi có một Mã Nhị Trụ vừa què vừa hung dữ. Nếu không phải cha hắn làm nghề thợ mộc cho người ta, hắn làm sao còn có thể cưới được vợ, cưới về còn không biết quý trọng, lần trước thím về nhà mẹ có nghe nói, người vợ thứ hai của hắn cũng bị hắn đánh tới bỏ chạy rồi.

Nói đến đây, thím Lưu lại có chút buồn bực hỏi:

- Đào, cháu hỏi thím vậy là có ý gì? Tên Mã Nhị Trụ kia nhưng bị vô sinh nha. Hai người vợ trước đó của hắn, một người bị hắn đánh chết, một người thì bị đánh chạy, nhưng một đứa con cũng không sinh được.

Bác hai gái lúc này liều mạng chạy đến cản Lữ Đào .

Kết quả Lữ Đào chỉ trào phúng cười, sau đó mới cao giọng nói:

- Bác hai gái ngoài miệng thì nói yêu thương cháu, nhưng lại muốn gả cháu cho hắn a.

Thím Lưu vừa nghe thấy vậy thì nóng nảy, vội la lên khuyên can bà nội Lữ:

- Ai da, không được gả a, bà nội Lữ à, tên Mã Nhị Trụ này hơn bốn mươi rồi, có thể làm cha của Đào luôn đó, các ngươi dù có muốn bán cháu gái, cũng không thể bán cho người như vậy chứ.

Ý đồ xấu bị vạch trần, sắc mặt của bà nội Lữ cùng bác hai gái càng khó coi.

Vì cái gì một mối hôn sự tốt như vậy mà bác hai gái của Lữ Đào lại không nghĩ đến mấy đứa cháu gái nhà mẹ mình.

Sao lại có chuyện tốt như vậy chứ, đây chính là hố lửa!

Bà nội Lữ ngồi ở kia véo Lữ Nhị Căn một cái. Khiến hắn im lặng nửa ngày, lúc này mới nói ra được một câu:

- Đào, mày đừng cãi lời nữa, nghe lời bà nội đi, bà nội không hại mày đâu.

Mọi người rõ ràng không tán đồng, Lữ Nhị Căn người này nhát gan lại không thích nói chuyện thì thôi đi.

Lúc này, mẹ mình rõ ràng muốn đẩy con gái mình vào hố lửa, mà thân làm cha của con bé, hắn lại nói như vậy?

Lữ Đào nghe xong Lữ Nhị Căn nói, cô một chút cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Đời trước còn không phải như vậy sao?

Bác hai gái nói là giới thiệu cho cô một mối hôn sự tốt, còn khuyên cô gả qua đi.

Lữ Đào khi ấy tuy chỉ mới 17 tuổi, nhưng cũng biết bác hai gái khẳng định không có ý tốt.

Nhưng bình thường cô chỉ có ở đại đội của mình, chuyện ở bên ngoài cô không hiểu biết gì.

Hơn nữa lúc ấy, cô đã có chút cảm tình với Trương Thiết Quân.

Cũng không muốn gả cho người nam nhân mà bác hai gái giới thiệu, Lữ Đào lòng đã định, cho nên cô đã làm ra quyết định gan dạ nhất trong 17 năm cuộc đời mình.

Cô phải gả cho Trương Thiết Quân.

Lúc ấy Trương Thiết Quân thấy cơ hội trở về thành đã vô vọng, hắn nghĩ muốn định cư ở đại đội Bàn Thạch này.

Hắn thực kén chọn, muốn cưới vợ, muốn phải lớn lên xinh đẹp lại còn phải biết làm việc.

Như vậy về sau, hắn có thể hưởng phúc một chút.

Mục tiêu của hắn là Lữ Đào cùng một cô gái khác trong thôn, hắn cứ như thế theo đuổi hai cô gái, nhưng lại không chịu xác định.

Mãi cho đến khi Lữ Đào đến và nói phải gả cho hắn.

Trương Thiết Quân mới động tâm tư, cuối cùng hắn đồng ý.

Nhà Lữ gia tuy rằng loạn, nhưng Lữ Đào gả cho hắn, thì dọn qua ở với hắn.

Về sau hắn lại tẩy não Lữ Đào , khẳng định khiến cô không qua lại với bên Lữ gia nữa.

Như thế lại vừa lúc.

Trương Thiết Quân vì làm an lòng Lữ Đào , còn lấy cái đồng hồ cũ hắn thường đeo trên tay đưa cho Lữ Đào , thể hiện quyết tâm muốn cưới cô của hắn.

Kết quả đâu?

Cái đồng hồ kia bị Lữ Đào đem về nhà, còn đeo chưa nóng hổi đã bị cha cùng bà nội gỡ xuống đem cho Lữ Thụ.

Nếu là anh ruột của cô thì Lữ Đào còn chịu.

Ai bảo cô là con gái chứ.

Nhưng đây chỉ là anh họ thôi mà.

Hơn nữa cha của cô, mỗi ngày đều chỉ quan tâm Lữ Thụ.

Cái này khiến Lữ Đào nản lòng thoái chí, bởi vậy lúc sau Trương Thiết Quân tẩy não cô mới thuận lợi như vậy.

Nghĩ đến đời trước, cuối cùng tên Trương Thiết Quân kia trở về thành rồi lại không có tin tức, để lại Lữ Đào cùng đứa con ở trong thôn, hai mẹ con hết phải chịu đựng sự cười nhạo của nhà mẹ, còn phải chịu ánh mắt lạnh nhạt của người dân trong thôn.

Cuộc sống những năm đó, hiện giờ nghĩ lại, Lữ Đào chỉ cảm thấy cả người đều lạnh, lạnh đến thấu xương!

Muốn thay đổi kết cục của đời trước, Lữ Đào đương nhiên sẽ không lại chọn Trương Thiết Quân.

Nhưng mối hôn sự này cũng không thể đồng ý được.

Nghe thấy cha mình lại nói hệt như đời trước, lại bảo cô đừng cãi lời nữa, bảo cô nghe lời bà nội đi.

Nhưng bà nội thật sự vì cô sao?

Căn bản không phải!

Lúc ấy cô đòi phải gả cho Trương Thiết Quân đã bị bà nội dùng cái que củi đánh gần chết.

Thật lâu sau đó, Lữ Đào mới được.

Bác hai gái cùng bà nội đã nhận 16 đồng tiền đặt cọc lễ hỏi của tên Mã Nhị Trụ kia, hai người chia nhau một người 10 đồng, một người 6 đồng.

Lữ Đào không gả, thì số tiền này phải trả lại cho người ta, cho nên hai người cùng nhau buộc Lữ Đào gả cho tên kia.

Cuối cùng bức đến Lữ Đào trực tiếp cùng Trương Thiết Quân gạo nấu thành cơm.

- Tôi đã là chiếc giày rách, bà còn bắt tôi gả nữa không?

Lúc ấy chuyện này bị nháo rất lớn, Lữ Đào vì thoát khỏi gia đình mình mà cũng không từ thủ đoạn.

Đời trước bởi vì Lữ Đào nháo quá lớn, cho nên mối hôn sự cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì.

Đời này, những người này lại tính dùng lại trò cũ đó sao?

Lữ Đào sẽ không lại lựa chọn cậy nhờ vào một người đàn ông nữa, còn là một người đàn ông không đáng tin cậy đến cứu mình.

Cô muốn tự cứu!

- Phải không?

Đối với cha mình nói như vậy, Lữ Đào chỉ bình tĩnh hỏi lại một câu.

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, cô kéo tay mẹ cô người luôn một lòng che chở cho cô mà hỏi:

- Mẹ ơi, một nam nhân như vậy, mẹ còn muốn tiếp tục sống với hắn sao?

Chu Tiểu Thảo bị hỏi đến không nói nên lời.

Mấy năm nay bà không phải không thấy vọng đối với chồng mình.

Những cái loại ý nghĩ có nên tiếp tục sống như vậy không, bà cũng có đôi khi nghĩ đến.

Nhưng bà chỉ là một người phụ nữ nông thôn không có bản lĩnh gì, rời khỏi nam nhân rồi làm sao sống?

Chu Tiểu Thảo không biết, lúc này bị con gái hỏi như vậy, cũng không biết nên nói như thế nào.

Nếu bà giỏi ăn nói thì mấy năm nay đã không bị người nhà chồng khi dễ.

Lữ Nhị Căn nghe Lữ Đào hỏi như vậy, hắn liền cầm lấy cây chổi muốn đánh cô:

- Mày cái con nhỏ chết tiệt này, mày nói bậy vậy với mẹ mày gì đó?

Chu Tiểu Thảo theo bản năng lấy thân mình che chắn cho Lữ Đào .

Nhưng Lữ Đào lại kéo bà ra, tự mình lãnh lấy trận đòn roi đó.

Lữ Nhị Căn bình thường là một người giỏi làm việc nhà nông, cho nên hắn rất khỏe.

Một cái đánh vào người này, vô cùng đau, nhưng Lữ Đào vẫn nhịn.

Ăn một chút đòn roi, thấy cha lại định đánh tiếp, cô liền trốn đi:

- Cái đánh khi nãy, coi như là trả lại ân dưỡng dục mấy năm nay của ông, kỳ thật mà nói thì ông trừ bỏ đã ban cho tôi sinh mệnh này, thì đã cho tôi gì đâu? Mấy năm nay, trừ bỏ mẹ tôi tiết kiệm mới khiến chị em chúng tôi có được một ngụm ăn, thì ông người cha của chị em chúng tôi đã làm được gì?

Hỏi đến đây, Lữ Đào cười giễu, cô vừa cười vừa rơi lệ hỏi:

- Quở trách, cây chổi, que củi, còn gì đâu?