Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 6 - Chương 135: Thương đội mà thôi, ta muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu




trên thảo nguyên đại bộ phận khu vực đều thực cằn cỗi, người trong các bộ tộc sinh hoạt phi thường đơn giản, rất nhiều vật tư đều dựa vào mậu dịch ở biên cảnh, đặc biệt là khi bộ tộc di chuyển đến chỗ sâu trong thảo nguyên. Những đồ vật mà thảo nguyên không có đều dựa vào thương đội tới đổi lấy. Bởi vậy mỗi khi có thương đội tới, trong bộ tộc đều thực náo nhiệt, mọi người sẽ lấy ra đồ vật đã tích góp ra để đổi lấy nhu yếu phẩm và một ít đồ dùng sinh hoạt với thương đội. Nếu có thương đội rất lớn tới, bộ tộc còn chuyên môn mở ra một bãi đất trống làm cái chợ lâm thời.

Trần Thường là thương nhân Tấn Quốc, thương đội hắn đã lui tới bộ tộc Ô Đồ ba năm. Bởi vì làm buôn bán công bằng, không giống thương đội khác tay nhẫn tâm hắc, người bộ tộc này đều rất hoan nghênh bọn họ đã đến. Chỉ có Ốc Đột không cao hứng, mỗi lần thương đội bọn họ tới đây, hắn đều ra bên ngoài chạy mấy ngày không thấy bóng dáng, chờ bọn họ đi rồi lại trở về, thật sự là bởi vì đôi hoa tỷ muội trong thương đội kia quá mức phiền người.

Trần lão chỉ có một đôi cháu gái như vậy, từ trước đến nay sủng ái các nàng, liền dưỡng ra hai tiểu nữ hài khó chơi. Hai người này đều có ý tứ với Ốc Đột, nhưng Ốc Đột không thích, ban đầu đã son sắt nói cho các nàng, không thích những nữ nhân Trung Nguyên yếu ớt, để các nàng thu lại tâm tư này, nên đi đâu thì đi đấy, đừng quấn lấy hắn là được.

Hai nữ hài tuổi trẻ không muốn từ bỏ, mỗi năm đều phải theo thương đội tới đây, tóm được cơ hội liền tìm Ốc Đột. Năm nay các nàng tới còn sớm hơn năm trước, Trần lão cũng bị hai cháu gái cuốn lấy đến phiền, bất đắc dĩ mới tới đây trước, hai nữ hài nhi nghe nói Ốc Đột cưới thê tử, còn là công chúa Ân quốc, đều có chút tức giận, thế nào cũng phải tìm hắn hỏi một chút mới được.

Trần lão cũng kéo xuống cái mặt già, mới mời được Ốc Đột đi qua. Đối với ‘con trai lang thần’ nổi tiếng trên thảo nguyên này, ban đầu Trần lão nghe xong sự tích của hắn cũng phi thường cẩn thận, nhưng vài lần giao tế xong ông đã phát hiện, nam nhân vốn bị mang tiếng hung thần ác sát ở Ngạch bộ này, kỳ thật cực dễ ở chung, cũng không có ra vẻ, lúc không tức giận cơ hồ chính là một người trẻ tuổi bình thường ở tộc Ô Đồ.

Trong lòng ông ta cũng có vài phần tâm tư khác, xem trọng vị tộc trưởng tuổi trẻ này, cảm thấy hắn tốt, hy vọng hắn có thể coi trọng một trong hai cháu gái của mình, nếu có thể cưới làm thê tử đương nhiên tốt nhất. hiện tại tuy rằng không nghĩ đến chuyện này, nhưng dù sao cũng là tộc trưởng lãnh đạo bộ tộc lớn như vậy cũng không thể chỉ có một thê tử, nếu có thể, ông ta vẫn hy vọng gả một cháu gái cho hắn.

Hai nữ hài tuổi trẻ cùng ông nội các nàng có tâm tư giống nhau, lúc này thấy Ốc Đột, các nàng đầu tiên là sửng sốt, bị tộc trưởng cạo râu xong làm cho hoa mắt, sau đó liền một bộ dáng lã chã chực khóc, lấy ánh mắt chỉ trích oán trách nhìn hắn.

“Tộc trưởng không phải đã nói không yêu nữ nhân Trung Nguyên chúng ta sao, sao nghe các a tỷ trong tộc nói, tộc trưởng cực yêu thích công chúa Ân quốc kia!” Tỷ tỷ càng đanh đá hơn, tính tình cũng càng nóng vội, không đợi ông nội nói cho hết lời, đã kiều thanh hỏi.

Ốc Đột bởi vì việc này đã bị không ít người trêu ghẹo, nhưng hắn cũng không phải thánh nhân tính tình tốt gì, không phải ai cũng có thể dùng việc này đùa giỡn hắn. hắn vừa nhíu mi, ngừng ở cửa, xoa tay nói: “Sao vẫn phiền người như vậy, Trần lão, thương đội có chuyện gì tìm ta, nếu không có việc gì thì ta đi đây.”

Muội muội vội vàng ngăn trở hắn nói: “Tộc trưởng đừng nóng giận, tỷ muội chúng ta không có ác ý. Tâm tư chúng ta người cũng biết, chúng ta nguyện ý lưu lại bên cạnh người, nếu người có thể tiếp thu công chúa, hẳn là cũng có thể tiếp thu chúng ta mới đúng, trừ phi tộc trưởng chướng mắt hai chúng ta là nữ tử thương đội, ghét bỏ chúng ta không xứng với tộc trưởng.”

Tỷ tỷ cũng nói: “Chúng ta chỗ nào không tốt, các nhi lang bộ tộc khác đều coi trọng chúng ta đó, tộc trưởng nếu ghét bỏ chúng ta như vậy, chúng ta đây lần tới không đến nữa!”

Nàng thuận miệng giận dỗi một câu, lại nghe Ốc Đột nói: “Vậy các ngươi cũng đừng tới, chuyện lải nha lải nhải sao lại nhiều như vậy.”

hắn đời này chưa từng theo ý ai, phiền nhất là nói chuyện nhão nhão dính dính như vậy, nói xong cũng không thèm nhìn mấy người đang ngây người trong trướng, đi ra ngoài trực tiếp phân phó với người bộ tộc, “Về sau thương đội bọn họ không cần lại tới đây nữa.”

Trần lão vừa nghe hắn sấm rền gió cuốn như vậy cũng kinh hãi, vội đuổi theo giải thích, khuyên can cầu xin mãi nửa ngày, Ốc Đột mới liếc mắt nhìn ông ta một cái nói: “Thương đội các ngươi có thể tới, lần sau hai nàng này không thể tới, chính mình có bao nhiêu phiền toái còn không biết sao.” Thay đổi là trước đây, hắn cũng lười so đo cùng loại tiểu nữ hài không hiểu chuyện này, nhưng hiện giờ đã khác, tức phụ ở trong đại trướng cách đó không xa, bị nàng biết việc này, hắn còn có thể có chỗ tốt sao?

Thế gian có nam nhân háo sắc, tất cả nữ nhân chỉ cần lớn lên đẹp đều như nhau, nhưng hắn không phải như vậy. hắn chỉ muốn Ân Như Hứa nàng, vừa liếc mắt một cái hắn đã coi trọng. Quản nàng có phải công chúa hay không, chỉ muốn nàng.

Trần lão bị hắn nói đến nghẹn họng, trong lòng nói thầm một trận, tâm nói hai cháu gái bảo bối của ta như hoa như ngọc, tuổi tác như hoa, lớn lên lại đẹp, ngươi chướng mắt cũng thôi, sao thái độ còn không kiên nhẫn như thế, như vậy cũng coi là nam nhân sao. Ngoài miệng lại thật ra liên tục đáp ứng, chỉ nói lần sau quyết không cho các nàng theo tới.

Vì việc nhỏ bực này, đắc tội với tộc trưởng, chính là cử chỉ không sáng suốt.

Ốc Đột lười lại cùng bọn họ lãng phí thời gian, xử lý xong rồi liền đi tìm Ân Như Hứa.

hắn rời đi xong, Ân Như Hứa không ngủ được, dứt khoát cũng dậy. Các cung nữ hầu hạ nàng đã sớm muốn tới nhưng lúc trước Ốc Đột ở đây, không cho các nàng thò lại gần vướng bận, các nàng đành phải ẩn núp ở chung quanh vương trướng, phát hiện Ốc Đột vừa đi, nhìn chuẩn không sai lập tức mang đồ vật đi vào hầu hạ công chúa.

Các cung nữ đã qua huấn luyện nhìn thấy công chúa kia bộ dáng eo đau chân mỏi, đều lặng lẽ lộ ra biểu tình ngầm hiểu, sau đó như thường hầu hạ nàng thay quần áo rửa mặt. một người quỳ gối phía sau nàng búi tóc cho nàng, một người bưng đồ ăn lên, ngoài trướng còn có cung nữ bưng nước ấm về, lặng lẽ nói thầm với Ân Như Hứa chuyện mới vừa phát sinh trong lều thương đội.

Ở chỗ này, bí mật rất ít, bên kia màn đã xảy ra cái gì, trong chốc lát cơ hồ toàn bộ tộc đều biết.

Nghe cung nữ nói hai nữ hài nhi thương đội kia tự tiến chẩm tịch vân vân, Ân Như Hứa giơ tay ý bảo một chút, tỏ vẻ không cần nói nữa.

Nàng cũng không vì loại chuyện này cảm thấy phẫn nộ, ít nhất sẽ không giống như các cung nữ này cảm thấy đồ của mình bị đoạt đi, bởi vì nàng cũng từng tuổi trẻ, cũng từng buồn cười như vậy. Suy bụng ta ra bụng người, chỉ cảm thấy thở dài cùng đau buồn, mà không có ác ý.

“Chỉ là hai đứa nhỏ thôi, không cần ác ngữ như thế, khoan dung chút đi.” Ân Như Hứa nói nói, các cung nữ liền ngậm miệng, không nói hai nữ hài kia nữa. Chỉ có một người còn chút tức giận, không cam lòng nói: “Công chúa, các nàng còn định uy hiếp tộc trưởng, nói cái gì lần sau không tới nữa, hừ, một thương đội Tấn Quốc nho nhỏ mà thôi, thực hiếm lạ sao, hù dọa ai đâu.”

Ân Như Hứa buông đồ ăn trong tay, nhẹ nhàng chậm chạp mà ừ một tiếng, “Vấn đề như thế.” Nàng lẳng lặng tự hỏi, đi vào bộ tộc Ô Đồ mấy ngày, nàng còn không có cẩn thận nhìn xem các nơi trong bộ tộc, chỉ có bị Ốc Đột mang theo chạy điên, là lúc nên làm chút việc.

“Đinh Hương, ngươi đi gọi Từ trung sử tới.” Từ trung sử là quản sự trong điện công chúa trước đây, đương nhiên là đi theo cùng tới, hiện giờ quản hết thảy mọi việc của Ân Như Hứa —— cái gì cũng quản, chỉ không quản được công chúa.

Cung nữ tên là Đinh Hương hành lễ, đứng dậy đi gọi người, ở cửa vừa vặn gặp gỡ Ốc Đột trở về.

Ốc Đột phát hiện mình rời đi trong chốc lát, tức phụ lại bị một đám cung nữ vây quanh rồi, hắn nghĩ thầm vẫn là Ô Thiên Châu cho các nàng quá ít việc.

Ô Thiên Châu thật oan uổng chết mất, đều là một đám nữ hài tử tuổi trẻ, nói chuyện lại dễ nghe, nũng nịu gọi bà là a Mỗ, bà có thể bắt làm việc nặng sao, không phải còn có nhiều tiểu tử choai choai nhàn rỗi không có chuyện gì như vậy, nào đến phiên mấy người bên cạnh công chúa này.

“Ốc Đột, chàng tới.” Ân Như Hứa vẫy tay với Ốc Đột, bất luận ngồi hay nằm nàng đều thực đoan trang, phảng phất trong xương cốt đều tràn đầy thanh quý lịch sự tao nhã.

“Thế nào, nàng có chuyện gì muốn nói?” Ốc Đột nhìn ra nàng có việc muốn thương lượng, cũng đoan chính ngồi lại.

“Chờ một lát, đám người tới lại nói.” Ân Như Hứa chính là chờ Từ trung sử, người thực nhanh đã tới rồi, quỳ gối trong trướng hành lễ với hai người.

Ân Như Hứa giới thiệu Từ trung sử, ngữ khí bình đạm nói: “Chờ đến tháng sau bắt đầu, sẽ lần lượt có thương đội Ân quốc tới đây, muối, trà, tơ lụa, gốm sứ…… cái gì cũng sẽ có.”

Ốc Đột ngẫm nghĩ, Khiếu Khiếu đây là nghe nói chuyện thương đội bên kia?

“Nàng đã biết?” Ốc Đột cũng không che giấu, thoải mái hào phóng hỏi.

Ân Như Hứa gật đầu, trong mắt có chút mỉm cười, ngữ khí vẫn ấm áp bình thường, “Thương đội mà thôi, ta muốn bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu, sinh hoạt của bộ tộc cũng sẽ càng ngày càng tốt.”

Công chúa điện hạ một lời đã ra, không thể thiếu thương đội Ân quốc tới nơi này. Kỳ thật thương đội Ân quốc du tẩu giữa các quốc gia, cũng có người muốn tới thảo nguyên, nhưng lức trước trên thảo nguyên không yên ổn, các bộ tộc thường tranh đấu, khoảng mục trường hôm nay là của người này, ngày mai đã là của người khác, thương đội lui tới buôn bán lo lắng sinh mệnh an toàn không được bảo đảm, nếu chẳng may không chú ý, trực tiếp bị giết người đoạt hàng, bởi vậy từ trước thương đội tới bên này rất ít.

Nhưng hiện tại đã khác, một vùng thảo nguyên này bị bộ tộc Ô Đồ toàn bộ thu vào dưới trướng, lại liên minh cùng Ân quốc, hiện giờ cuối cùng đã bảo đảm một thương lộ an toàn, cho dù Ân Như Hứa không phân phó, ngày sau thương đội tới nơi này cũng sẽ càng ngày càng nhiều.

“Hướng tây, có hành lang phía tây, nơi đó từ trước cũng thực tiêu điều, hiện giờ thương mậu lui tới, phồn hoa có thể so với thủ đô Ân quốc. Ngày nào đó, nơi này cũng có thể trở thành một hành lang phía tây khác.” Ân Như Hứa lúc cùng Ốc Đột đi du lãm trong tộc, nói với hắn như vậy.

Nàng là nữ tử nhu nhược, nhưng lúc nói ra lời này, trong mắt quang mang nhỏ vụn, nhìn qua cũng thật sắc bén.

“Chúng ta đời đời sinh hoạt như vậy, từ khi ta còn nhỏ, chúng ta chính là di chuyển theo bốn mùa, ta thật đúng là không nghĩ tới có một ngày sẽ có cái gì khác.” Ốc Đột gắt gao túm nàng, “Nhưng mà ta cũng cảm thấy sẽ càng ngày càng tốt.”

“Nàng xem, dãy Tuyết sơn nằm ngang kia.” Ốc Đột chỉ hướn núi tuyết g nơi xa, “Dãy núi tuyết liên miên là lá chắn của chúng ta, cũng là chướng ngại của chúng ta.” Núi non vừa cao vừa rộng cản trở thông lộ bọn họ đi về bên kia, mà nếu bọn họ muốn có sinh hoạt càng tốt, càng có diện tích đất đai rộng lớn phong phú, chỉ có thể khuếch trương về bên này, cũng chính là Ân quốc và Tấn Quốc, trong đó Ân quốc và bọn họ có vùng giáp giới càng nhiều.

Thảo nguyên đã bình ổn nội loạn, kế tiếp bọn họ chỉ có thể phát triển về khu vực Trung Nguyên, quốc chủ Ân quốc đúng là cũng suy xét đến điểm này, mới có thể nhanh chóng quyết định nhắc đến liên hôn. Mà Ốc Đột sở dĩ tiếp thu là bởi vì hắn cũng hoàn toàn không muốn đánh Ân quốc. Tuy rằng hắn từng có ý niệm này, nhưng hắn cũng không ngốc, thảo nguyên mới định, hắn cần thiết phải bảo vệ tốt địa bàn, hiện giờ muốn phát sinh chiến tranh với quốc gia Trung Nguyên, vậy còn quá sớm.

Ân Như Hứa cũng biết những việc này, thậm chí so bất kì kẻ nào nàng đều rõ ràng thanh tỉnh hơn. Hoà bình là nhất thời, cuối cùng sẽ có một ngày chiến tranh bị khơi mào, xa không nói, đó là Triệu Quốc cũng đã như hổ rình mồi với Ân quốc, với bộ tộc Ô Đồ, Triệu Tư chắc chắn sẽ không bỏ qua, nàng biết người nam nhân này sẽ làm cái gì.

Cho nên, nàng sẽ thúc đẩy Ân quốc và bộ tộc Ô Đồ cùng với mấy nước khác liên hệ với nhau, chỉ cần liên hệ đủ chặt chẽ, Triệu Quốc sẽ không dễ dàng đoạt được sáu nước như vậy, chỉ cần có thời cơ dưỡng sức, bọn họ nhất định có thể lớn mạnh, sẽ không còn ai bị mất đi gia viên cố quốc nữa.

Ốc Đột của nàng, sẽ không phải tha hương ở dị quốc, bi thương hát tiếu khúc thảo nguyên mênh mông. hắn sẽ vẫn luôn như bây giờ, tự do tự tại mà chạy băng băng trên thảo nguyên này.