Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 7 - Chương 163: Cái này, vị sữa bò




Tân Tiểu Lộ so với năm trước bước vào thời gian nghỉ hè nhà nhã sớm hơn. Mấy năm ở thành thị, mùa hè là trung tâm thành phố náo nhiệt, đám người bận rộn lui tới, khó được đường phố có bóng râm, trời nóng phải chui vào trong phòng điều hòa.

Nhưng Sa Trì thì không như thế. Nơi này dù là mặt trời hay là biểu, đều làm mùa hè có một loại hương vị đặc biệt.

Nơi này không phải có rất nhiều người, mọi người bước đi đều chậm rì rì, không giống thành phố lớn bận rộn. Sáng sớm tinh mơ, bọn họ đổi xong quần áo rời giường, trước khi thái dương nhô lên, ông ngoại đã tưới nước một lượt cho hoa hoa cỏ cỏ trong vườn, sau đó dẫn bọn họ đi chợ sáng một vòng.

Chợ rau sáng sớm đại khái chính là một trong hai thời điểm náo nhiệt nhất trong một ngày ở nơi này, rau dưa mới mẻ bày trên quầy hàng, trên mặt đất đặt rất nhiều bồn to màu trắng màu đỏ, bên trong chen chúc cá và các loại hải sản mới mẻ. Ở thành thị vùng duyên hải, hải sản so với đất liền càng rẻ và tươi mới hơn.

Tân Tiểu Lộ đi tới đi lui, trong bồn to bên cạnh có một con cá nhảy lên, vừa vặn rơi xuống bên chân nàng, miệng ngáp ngáp lúc đóng lúc mở. Giống như là một hiện trường ăn vạ.

Người trung niên bán cá quen biết ông ngoại, cười nói: “Thầy giáo Đỗ a, là cháu trai của thầy trở về lặc? đã nhiều năm chưa gặp, còn lớn như vậy!.”

Ông ấy nói tiếng phổ thông, chỉ mang theo chút khẩu âm của Sa Trì bên này, nghe có một chút kỳ quái. Tân Tiểu Lộ từ chỗ Tân Yến Lai mới biết, ông ngoại trước khi về hưu làm giáo viên, giáo viên toán trung học.

Cùng chú bán cá hàn huyên trong chốc lát, ông ngoại bảo chú bán hàng gói cho con cá nhảy đến bên chân Tân Tiểu Lộ. Tân Tiểu Lộ nhìn Tân Yến Lai nhấc con cá, nghĩ thầm hiện giờ bán cá cũng có huấn luyện, biết tự mình bán mình, chủ động nhảy ra tiến cử, con cá này quá có tiền đồ.

Tân Yến Lai nghe nàng nói như vậy, cầm con cá cười không ngừng, cười một đường, cười đến những bà cô bán đồ ăn đều khen đứa nhỏ này lớn lên tuấn tiếu, là cái hạt giống tốt, khen đến mức tiểu ca ca học bá mới thành niên không lâu đỏ cả mặt. Ra khỏi chợ bán thức ăn, ông ngoại còn mua hai món ăn sáng khác ở cửa hàng bên ngoài.

Ông ngoại là một lão nhân gia không thích nói chuyện, lúc này khó được chủ động cùng hai tiểu bối khen đồ ăn nhà này hai câu: “Chân vịt và lòng vịt đều ngon, tương là nhà tự chế, thơm.”

Chủ tiệm vừa đóng gói lòng vịt nấu tương cho bọn họ, vừa toét miệng cười: “Còn không phải sao, vịt nhà chúng tôi đây hương vị ngon nhất, thầy giáo Đỗ thường tới mua…… Ai, đây là hậu bối của thầy Đỗ?”

Ông ngoại: “Cháu trai và cháu gái, tới đây nghỉ hè.”

Lão nhân gia vẻ mặt đạm nhiên dẫn hai đứa nhỏ đi khắp các cửa hàng thường đi, ‘tiện đường’ giới thiệu cho mọi người quen biết một chút cháu trai và cháu gái lớn của mình. Cũng không phải là ông chủ động mở miệng nói, mà chờ người khác hỏi mới giải thích, thuận miệng khen ngợi thành tích hai người, có vẻ khá khiêm tốn.

đi về nhà trong nắng sớm, thái dương thực mau sắp lên cao, Tân Yến Lai bỏ mũ mình xuống, đội lên đầu Tân Tiểu Lộ đang đi bên cạnh, cảm thán: “Ông ngoại, nơi này rất nhiều người vẫn còn nhớ con.”

Ông ngoại ừ một tiếng, “Con lớn lên giống mẹ con, vừa thấy liền nhận ra.”

Tân Tiểu Lộ giơ tay đẩy đẩy cái mũ hơi to rộng, nhìn thấy tiểu ca ca ngừng tươi cười. Ở nhà thái độ của hắn đối với cha mình và mẹ kế vô cùng khách khí, khách khí đến gần như lạnh nhạt, nhưng cái thái độ lạnh nhạt này cũng không phải trời sinh. Đối với người mình quan tâm, hắn có thể thực ôn nhu săn sóc, còn có thể thực rộng rãi. Trong lòng hắn đại khái cũng có rất nhiều chuyện khổ sở.

Từ phòng Tân Tiểu Lộ có thể nghe thấy tiếng sóng biển, đêm khuya tĩnh lặng, tiếng sóng biển đặc biệt rõ ràng. Nàng không ngủ được, lẳng lặng nằm ở trên giường cũng có thể nghe thật lâu.

Hôm nay buổi tối, nàng nằm ở trên giường nghe tiếng sóng biển, bỗng nhiên nghe thấy tiếng động rất nhỏ kéo mở cửa phòng, là từ phòng Tân Yến Lai bên cạnh truyền đến.

Tân Tiểu Lộ đứng dậy, đi đến ban công kề sát nhau, đẩy cửa đi ra ngoài. Quả nhiên Tân Yến Lai ngồi ở trên ban công nhỏ bên cạnh, đang lặng im nhìn mặt biển. Nghe thấy tiếng động, Tân Yến Lai nhìn về phía nàng, “Tiểu Lộ, em lại không ngủ được sao?”

“Ừ.” Tân Tiểu Lộ ngồi vào ghế mây nhỏ trên ban công.

Hai ban công rất gần, Tân Yến Lai và nàng dựa vào cũng rất gần, hai người ngồi ở đó nhìn mặt biển, chuông gió vỏ sò Tân Yến Lai tự tay treo lên phát ra tiếng vang thanh thúy.

Đêm nay có ánh trăng sáng ngời, mặt biển và bờ cát phía dưới đều rõ ràng, là một hình ảnh rất tốt đẹp. Tân Tiểu Lộ dựa đầu vào lan can, một lát sau cảm giác đầu bị nhẹ nhàng chạm vào, nàng giương mắt nhìn, phát hiện tiểu ca ca không biết từ lúc nào lại không xem biển. hắn cũng dựa vào lan can, lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt tựa như ánh trăng đêm nay, nhu hòa sáng ngời.

“Tiểu Lộ, em thích nơi này sao?”

“Thích.”

“anh cũng thực thích…… Nhưng mẹ anh qua đời ở trong căn nhà này, sau đó ba anh đón anh đi, anh rất ít khi trở về đây.” Nếu không phải lần này bởi vì Tân Tiểu Lộ, ước chừng còn phải qua mấy năm nữa hắn mới có thể trở về nơi này. Nếu như vậy, hắn cảm thấy có lẽ mình sẽ hối hận.

“Lúc trước anh không dám trở về nơi này.” Tân Yến Lai không đeo mắt kính, rũ mắt, tóc hơi loạn, thanh âm thực nhẹ: “Nhưng tâm lý lại rất muốn trở về, ít nhiều có em cùng anh.”

Tân Tiểu Lộ duỗi tay, sờ sờ đầu hắn. Giống đứa bé trai, lúc muốn người ta an ủi sẽ lộ ra biểu tình như vậy.

Tay nàng so với người bình thường lạnh hơn một chút, Tân Yến Lai theo bản năng cầm cái tay nàng đang sờ loạn trên đầu mình. Tân Tiểu Lộ cũng không thu về, tùy ý nắm ngón tay hắn. Hai người cách một cái ban công, nắm tay, một hồi lâu cũng chưa ai nói lời nào. Tân Tiểu Lộ gối lên cánh tay bình tĩnh nhìn biển, cảm giác được bàn tay Tân Yến Lai ấm áp giật giật, tựa hồ muốn rút ra, nhưng do dự thật lâu, chung quy cũng nhẹ nhàng cầm tay nàng.

Ào ào —— ào ào ——

Ban đêm sóng biển và ánh trăng, ôn nhu như thế. Đến trong mộng dường như nàng vẫn luôn nghe thấy thanh âm này.

một ngày thời gian nóng nhất là sau giờ ngọ, Tân Tiểu Lộ dù tới nơi này cũng không thể tránh được tiểu ca ca học bá tàn phá. Tiểu ca ca có thói quen tới nơi mới cho ba ngày làm quen, sau đó sẽ bắt đầu túm vào học tập.

hắn thuê xe đạp, đi điểm chuyển phát nhanh dọn về hai cái thùng hàng, còn rất nặng, Tân Tiểu Lộ không biết là cái gì, thò lại gần nhìn, thấy mở ra một chồng sách và vở luyện tập, còn là của sơ tam, liền biết đại sự không ổn.

Trước đây nghỉ hè còn có Tân Viên đứa bé kia ngăn ở phía trước, nhưng hiện tại chỉ có một mình nàng. Nàng lập tức rời xa tiểu ca ca, làm bộ không thấy hắn.

Đáng tiếc loại lừa mình dối người này là không được, Tân Yến Lai thích nàng thì thích nàng, đối với chuyện học tập cho tới bây giờ chưa từng thả lỏng, chuyên môn nhờ người gửi sách qua bưu điện tới đây, chính là vì nghỉ hè phụ đạo cho Tân Tiểu Lộ mỗi ngày chăm chỉ học tập hướng về phía trước.

Mỗi ngày buổi chiều 3, 4 giờ, chờ Tân Tiểu Lộ ngủ trưa tỉnh lại, Tân Yến Lai sẽ túm lấy nàng dạy hai tiếng, hai người ở phòng khách tầng một, nơi đó tới buổi chiều không có mặt trời, còn có thể từ cửa sổ sát đất nhìn thấy mặt biển, có bóng râm, gió mát, là chỗ giải nhiệt rất tốt. Viết mệt mỏi có thể quay đầu nhìn mặt biển nơi xa thả lỏng đôi mắt.

Ông ngoại sợ bọn họ bị nóng, còn lấy quạt điện đặt bên cạnh thổi cho hai người.

Tân Tiểu Lộ viết xong một bài luyện tập liền phát ngốc, không muốn làm, yên lặng buông bút. Tân Yến Lai vừa thấy là biết nàng chán học, khép sách lại đứng lên: “Tiểu Lộ, chúng ta đi mua kem ăn?”

“Được.” Tân Tiểu Lộ đi theo sau hắn ra cửa.

Tân Yến Lai nhìn thái dương lóa mắt bên ngoài, tháo xuống hai cái mũ rơm ông ngoại tự bện đội lên trên đầu Tân Tiểu Lộ, đội cho chính mình. Hai bọn họ, một người mặc áo thun trắng và quần jean màu xanh biển, một người mặc váy cao bồi cùng màu, hai cái mũ rơm to màu vàng nhạt, nhìn qua phong cách vừa vặn.

đi tới sân, Tân Yến Lai tay chân nhẹ nhàng bẻ một đóa nguyệt quý trong vườn, túm lấy hai bên vành mũ rơm của Tân Tiểu Lộ nói một tiếng suỵt, dắt nàng bước nhanh ra sân. Bọn họ đi ra đường bên ngoài, Tân Yến Lai cắm đóa nguyệt quý trên tay kia lên đỉnh mũ rơm của Tân Tiểu Lộ, cười khẽ hai tiếng, “Ông ngoại không cho tùy tiện hái hoa, chúng ta cứ lặng lẽ đừng để ông phát hiện.”

Tân Tiểu Lộ sờ sờ hoa hồng nguyệt quý mềm mại trên mũ, cảm thấy tiểu ca ca quả nhiên là bị thái dương phơi tan.

Cửa hàng cách bọn họ gần nhất ước chừng 1000 mét, trên đường không có ai, hai người lẻ loi đi ở dưới thái dương, bóng dáng một cao một thấp. Tới cửa hàng, Tân Yến Lai tới tủ đông lấy kem, Tân Tiểu Lộ chạy tới mở tủ lạnh, ôm ra một bình Coca lớn.

“Tiểu Lộ, em muốn ăn loại kem nào?” Tân Yến Lai lựa chọn, quay đầu lại nhìn thấy Tân Tiểu Lộ ôm một bình Coca lớn.

“Coca không……” Tân Yến Lai nhìn Tân Tiểu Lộ đã đặt Coca lên quầy, “…… Được rồi.”

Tân Tiểu Lộ lại đến bên hắn chọn kem, “Cái này, vị sữa bò.”

Tân Yến Lai: “Được, vị sữa bò.” hắn cầm một cái rương nhỏ, chuẩn bị trở về đặt vào tủ lạnh từ từ ăn.

trên đường trở về, Tân Yến Lai một tay ôm một rương kem nhỏ, một tay cầm lấy một cây kem, Tân Tiểu Lộ ôm bình Coca lớn, cũng gặm một cây kem sữa.

Về đến nhà đặt kem vào tủ xong, lại rót cho Tân Tiểu Lộ một bát lớn Coca đá, xem ở cái này, Tân Tiểu Lộ liền nguyện ý nhẫn nại tính tình bồi hắn viết bài tập một giờ.

Cuối tháng sáu, thành tích Tân Yến Lai thi đại học đã ra, Tân Tiểu Lộ nghe thấy Tân Yến Lai nhận điện thoại, là Tân tổng gọi tới, đối phương đầu tiên nhỏ giọng hỏi nhạc phụ có ở đây không, biết không ở đây, lúc này mới lớn giọng.

Buổi tối bọn họ ngồi ở trên ban công nhìn biển, Tân Tiểu Lộ nghe Tân Yến Lai nói vì sao ba hắn sợ ông ngoại như vậy, bởi vì lúc trước mẹ hắn hậm hực tự sát, Tân tổng tới cửa bị ông ngoại đánh một trận, chân còn suýt bị đánh gãy, nghe nói trở về dưỡng vài tháng mới tốt, sau đó ông ấy vẫn luôn rất sợ lão nhân gia này, càng nhiều hơn là chột dạ.

Tân tổng lúc này lại không mắng Tân Yến Lai, trong thanh âm dấu không được không khí vui mừng và đắc ý, Tân Tiểu Lộ cũng thực nhanh nghe thấy thành tích của Tân Yến Lai.

Đứng đầu toàn trường, Trạng Nguyên của tỉnh.

Ngày này Tân Yến Lai không tắt máy, rất nhiều người gọi điện thoại, giáo viên, bạn học đều chúc mừng. Tân tổng gọi hai lần, thúc giục hắn trở về, Tân Yến Lai không đáp ứng, điện thoại bên kia Tân tổng vừa định tức giận, ông ngoại ở bên cạnh Tân Yến Lai cố ý ho khan một tiếng.

Tân tổng: “A…… Vậy con cứ từ từ bồi ông ngoại con.”

Treo điện thoại, ông ngoại hỏi hắn, “thật không quay về? Trường học những chuyện đó cũng phải xử lý.”

Tân Yến Lai: “không có việc gì, con và giáo viên đã thương lượng xong, đến lúc đó nếu có yêu cầu, con sẽ tự trở về một ngày.”

Chính hắn có tính toán, ông ngoại cũng không hỏi nhiều, bàn tay vung lên, “đi, hôm nay buổi tối chúng ta đi ra ngoài ăn, chúc mừng thành tích tốt này của con.”

Ông ngoại dẫn bọn họ đi ăn ——là đồ nướng nổi tiếng nhất ở chợ đêm bên bờ biển.