Nữ Chính Không Đủ Ngọt Ngào

Chương 297: Điện Hạ Ta Siêu Ngoan 14






Mặc Tinh Hoàn trêи mặt toàn là ý cười.

Nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, Trà Trà càng tức giận.

Hai tay đang vòng lấy cổ hắn, nhanh chóng đổi thành bóp chặt vai của hắn, lay động qua lại.

"Ta không tức giận, ngươi liền cho rằng ta dễ bị bắt nạt sao?"
Nam tử cười nhạt, "Không không không, Trà Trà thực hung, ta thật sự rất sợ.

"
Rõ ràng câu nói kia thực đứng đắn, vẻ mặt của Mặc Tinh Hoàn cũng thực đứng đắn.

Cố tình, Trà Trà chính là từ bên trong lời nói nghe ra ý vị trêu chọc, tuy rằng không có chứng cứ, nhưng là ta có thể khẳng định, ngươi chính là ở trêu đùa ta!
Cô ngao một tiếng, hai tay tiếp tục nắm chặt vai hắn.


Vì thế.

Khi Tứ hoàng tử Mặc Tinh Mộ vội vội vàng vàng đẩy cửa xông vào, nhìn thấy một màn kinh sợ này.

Công tử tuấn tú, đang bị Thái Tử điện hạ xưa này lạnh như băng ôm vào trong lòng.

Công tử tuấn tú giống như làm nũng lắc lắc vai của Thái Tử, Thái Tử điện hạ trêи mặt tràn đầy ý cười, tùy ý để công tử lăn lộn.

Mặc Tinh Mộ sắc mặt dại ra đứng ở chỗ đó, một tay còn vẫn duy trì tư thế đẩy cửa vừa rồi.

Theo phía sau hắn còn có vài cung nữ vẻ mặt hoảng loạn.

Mấy cung nữ trong nháy mắt nhìn thấy một màn trong tẩm điện, bị dọa sợ đến đồng loạt quỳ trêи mặt đất.

Trà Trà động tác cứng đờ.

Cô quay đầu lại, liền nhìn thấy cảnh tượng ngoài điện.

Ngô, có chút mờ mịt.

Hai tay theo bản năng buông vai Mặc Tinh Hoàn ra, mờ mịt nhìn vẻ mặt dại ra của Mặc Tinh Mộ.

"Tất cả lui ra ngoài.

"
Mặc Tinh Hoàn quét mắt một cái, giọng nói lạnh như băng.

Dường như Mặc Tinh Mộ nghe được tiếng gió, vội vàng chạy tới đây, mấy cung nữ kia không ngăn lại được.


Mấy cung nữ kia giống như được đại xá, vội vàng lui ra.

Trong chớp mắt.

Chỉ còn lại ba người bọn họ.

"Có chuyện gì sao?"
Mặc Tinh Hoàn thần sắc bình tĩnh liếc Mặc Tinh Mộ một cái.

Ngay sau đó, hắn lại đem ánh mắt đặt trêи người tiểu cô nương trong lòng.

Hắn duỗi tay, giúp nàng sửa sang lại y phục vừa rồi mới làm loạn, có chút xộc xệch.

Bộ dáng hết sức ôn hòa.

Mặc Tinh Mộ miễn cưỡng hoàn hồn, hắn suy nghĩ một chút, đem tay mình đưa đến bên miệng, há mồm hung hăng cắn một ngụm.

Đau đến hắn hít một ngụm khí lạnh, hắn mới bừng tỉnh, đây không phải đang nằm mơ.

Đây là thật sự tồn tại.

Hoàng huynh Mặc Tinh Hoàn của hắn thật sự nuôi dưỡng một công tử tuấn tú ở tẩm điện!!!
Hơn nữa quan hệ thật sự chặt chẽ! !
Nga không, đã không thể dùng từ chặt chẽ để hình dung.

Rõ ràng là đã thân mật tới cực điểm.

Hắn một lời khó nói hết nhìn thoáng qua trạng thái của hai người hiện tại, lại suy nghĩ một chút vừa rồi nhìn thấy hoàng huynh giúp nhân gia sửa sang lại quần áo, hắn cả người đều không tốt.


"! ! " Cuối cùng, không nỡ nhìn mà che mắt mình lại.

"Này, này còn chưa tới buổi tối, người, các người có thể hay không chú ý một chút!"
Mặc Tinh Mộ nói ra những lời này rất gian nan.

Liền tính hoàng huynh vì cái công tử này mà mắng hắn, hắn cũng phải nói ra, sắc đẹp khiến người ta mê muội a!
Hoàng huynh của hắn hiện tại giống như là bị câu hồn.

Ban ngày ban mặt.

Tại sao lại có thể! ! Có thể! ! có thể không chú trọng lễ tiết như vậy!
Chẳng qua, hắn cần phải suy nghĩ cách dùng từ một chút, phải nói với hoàng huynh của hắn như thế nào.

Trà Trà mờ mịt nhìn Mặc Tinh Hoàn, đôi mắt xinh đẹp chớp chớp, tựa hồ đang hỏi hắn: Chú ý cái gì?
Mặc Tinh Hoàn nhướng mày, "Đừng nhúc nhích, ngươi trêи mặt có cái gì.

"
Nghe vậy, Trà Trà ngoan ngoãn nghe lời, không nhúc nhích chờ hắn động thủ.

Đầu ngón tay dừng ở trêи mặt cô, thật cẩn thận giúp cô lau một chút rồi lại lau một chút.

Đột nhiên nghe thấy hoàng huynh mở miệng, nhịn không được lặng lẽ thả tay che mắt xuống, sau đó liền thấy được hoàng huynh của hắn đưa tay lau lau mặt cho công tử kia, "!!!"
Rõ ràng gương mặt kia rất sạch sẽ, cái gì cũng không có!.