Nữ Chính Không Đủ Ngọt Ngào

Chương 86: Tiểu khả ái của lão đại (14)




Nam sinh sững người trong vài giây.

Sau khi phản ứng, đã rất tức giận.

Dù cho có xinh đẹp đến mấy cũng không thể làm điều đó trước mặt nhiều người!

Hắn ta không cần mặt mũi sao?

Tuy nhiên, hắn đã quên mất rằng mình là người đã chọc tức Bạch Trà bằng những lời lẽ thô lỗ và không có ý tốt.

" Cô đối với tôi động thủ, cô có biết tôi là ai không?"

" Nga? Cậu là ai?"

Một giọng nói mang theo lệ khí vang lên, khiến người nghe sởn tóc gáy.

Nam sinh quay đầu lại và nhìn về phía phát ra âm thanh, sợ tới mức sắc mặt trắng biệt.

"Chu, Chu, Chu, Chu ca........"

Chu ca như thế nào lại xuất hiện ở đây?

" Ngươi là ai? Chu ca là để ngươi gọi à?"

Ninh Phong lạnh lùng quát hắn.

mmp!

Hãy xem ngươi đem tiểu khả ái dọa thành bộ dáng gì?

Nếu không phải hắn đột nhiên xem điện thoại thấy một đám người đang thảo luận về tiểu khả ái, và xúi giục Chu ca đến nhà ăn của trường một chuyến, có lẽ tiểu khả ái sẽ bị bắt nạt đến khóc mất.

Đáng thương hề hề.

Chân tay gầy guộc lớn lên mềm mại, này chỉ thiếu một Chu ca làm vệ sĩ bảo vệ.

Chu Kình Hoán ánh mắt âm trầm không rõ, anh ta bước chân dài, cả người toát ra sát khí, đi về phía Bạch Trà,

Khi bước đến chỗ cô, thấy cô ngoan ngoãn nhìn anh, đôi mắt ươn ướt, cả người ngoan ngoãn đến muốn mệnh, theo bản năng anh thu lệ khí lại, vẻ mặt ôn hòa lạ thường.

" Em, em có sao không?" Anh nhìn từ trêи xuống dưới.

Xem ra về sau anh phải thường xuyên đến nhà ăn.

"Tôi không sao."

Trà Trà lắc đầu, đôi mắt đẹp tràn ngập ánh sáng.

" Thất Thất, Chu giáo bá thực sự rất lợi hại, khi anh ấy xuất hiện, anh ấy sẽ khiến mọi người sợ đến mất hồn mất vía, ta muốn học hỏi từ anh ấy!"

[ Ân, Trà Trà cố lên! Hay quá, cố gắng vượt qua Chu giáo bá sớm hơn! ]

Ah?

Từ từ............

Giống như có điều gì đó không đúng lắm?

Nam sinh sợ đến mức mặt không có chút máu.

Mẹ nó..........Hắn như thế nào không biết Chu ca có em gái?

Đây, mối quan hệ giữa hai người này là gì?

CHÚA ƠI!

Hắn vừa mới làm cái gì vậy?

Xong rồi!

Hắn gần như đã khóc nhìn về phía Bạch Trà, "..........Chị chị chị chị chị chị dâu." Tha mạng a!

Ai mà không biết rằng Chu Kình Hoán trong trường này là một giáo bá?

Người ta nói đánh nhau sợ nhất là không muốn sống.

Nhưng mấu chốt ở chỗ, Chu Kình Hoán xuống tay rất tàn nhẫn a!

Không chỉ là tàn nhẫn, mà cũng không cần liều mạng đánh nhau, bởi vì.........Mẹ nó không ai có thể đánh bại Chu Kình Hoán cả!

Thật dễ dàng để đánh bại mười người!

Cho dù những người khác có muốn liều mạng đánh, thực lực của bọn họ vẫn ở thế hạ phong, vẫn không thể đánh bại Chu Kình Hoán.

Vậy, liền tính liều mạng thì có ích gì?

Đối mặt với sức mạnh cường đại mà mà liều mạng, điều đó không đáng nhắc tới.

Sau khi Trà Trà nhìn thấy Chu Kình Hoán, sắc mặt của cô ấy đã khá lên một chút.

Nhưng lại không nghĩ nghe được nam sinh yêu cầu cô dọn dẹp?

"......." Thật quá đáng a!

Cô ấy rất tức giận kéo đi Chu Kình Hoán đang đứng bên cạnh cô ấy qua một bên, hung dữ nhìn nam sinh kia, " Cậu vẫn còn dám để cho tôi dọn dẹp? Tin hay không, tôi liền đánh cậu!"

Nam sinh suýt nữa hỏng mất, "........." là chị dâu a, không phải là dọn dẹp!

Khô héo.

Hắn liều mạng lắc đầu, "Không, không, ta không có ý tứ đó, Chu ca là đại ca, cô đương nhiên là chị dâu!"

Muốn mạng a!

Chị dâu trở nên hung dữ, cũng rất đáng sợ a.

Trách không được có thể làm người của Chu ca.

Trà Trà sững người một lúc, "???"

" Thất Thất, tại sao ta không hiểu hắn nói gì?"

Thất Thất, [ Cái này.......Ân, chính là hắn không phải gọi cô là chị dâu sao, hắn là tưởng cô và Chu giáo bá là.........Người yêu của nhau.]

Trà Trà lại không vui.

"Cậu nói cái gì vậy! Ta là người sẽ đuổi Chu Kình Hoán khỏi vị trí giáo bá trong tương lai!"

Không phải là chị dâu!