Nữ Chủ Hắc Tâm Liên, Nam Chủ Ngốc Bạch Ngọt

Chương 25




Khi đi ra ngoài, đi ngang qua gương, Phó Thuấn nghĩ, có phải anh ăn mặc hơi bình thường quá không?

Lần trước đi xem kịch, lời khuyên của Quan Hạo Hiên vẫn còn văng vẳng bên tai, anh nhìn đồng hồ Patek trên tay, vẫn còn thời gian, đổi thôi.

Vì vậy, thay áo len xám và áo gió dài bằng áo sơ mi trắng và áo gió dài, đổi đôi giày thể thao trong tay thay bằng đôi giày da mới đặt riêng.

Phó Thuấn chạm vào mái tóc đã được gội vào buổi sáng, cười tươi, quả nhiên nhìn trưởng thành hơn rất nhiều, có thể chấm 101 điểm.

Lái xe ra khỏi ga ra dưới hầm, trời âm u dường như sắp mưa, Phó Thuấn nhớ tới trong cốp xe có một chiếc ô nên không nghĩ nhiều mà trực tiếp lái xe đến chỗ Hoa Nguyệt Hoa Nghệ.

Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, hơi bị kẹt xa, còn mười phút nữa là đếnthời gian hẹn bốn giờ rưỡi. Điều này làm người thích đúng giờ như Phó Thuấn cảm thấy suôn sẻ.

Càng làm anh vui hơn chính là, Tống Địch đang ôm một hoa hồng lớn đứng trước cửa Hoa Nguyệt đợi anh.

Cửa hàng đã treo biển Closed, bên ánh đèn ngoài hiên xanh mơn mởn, Tống Địch ngoan ngoãn đứng ở đó.

Hoa chủ yếu là hoa hồng đỏ, tôn lên khuôn mặt trắng nõn của Tống Địch, thật sự rất tuyệt vời, được rồi, anh phải thừa nhận rằng hoa hồng vẫn có chút tác dụng tồn tại trên đời.

Tất cả cái này không quan trọng, điều quan trọng là cô thực sự ngoan ngoãn đợi anh vào thời gian và địa điểm đã hẹn, Phó Thuấn ngạc nhiên nghĩ.

Hãy tưởng tượng:

Tại bãi thử xe, tất cả các cảm biến trên xe có thể cảm nhận chính xác mọi tình huống bất ngờ xảy ra trong quá trình lái xe, sau đó xe sẽ thực hiện phản hồi chính xác, hoàn thành lái xe số tự động một cách an toàn, tránh chướng ngại vật, phanh tự động,… đây là sự hưởng thụ tuyệt với biết bao.

Phó Thuấn dừng lại, xuống xe bước nhanh ra, thấy ông chú thu phí muốn đứng lên, anh cười nói:

“Đi ngay.”

Ông chú xua tay, quay đi nơi khác.

Tống Địch đi tới, thấy anh mở cửa ghế phụ, cười khẽ:

“Anh Phó, để hoa vào cốp xe cái đã.”

“Ừm.”

Phó Thuấn ngốc nghếch đóng cửa xe, đi ra phía sau mở cốp xe.

Thấy cô cẩn thận đặt hoa còn dùng túi của bản thân nhẹ nhàng cố định lại hoa, anh hỏi: “Khách của cô ở đâu?”

“Khách ở trên đường Hưng Thường, nên chúng ta phải nhanh lên.”

Tống Địch lùi lại để anh đóng cốp xe: “Chắc sẽ mưa đó anh Phó.”

”Có ô.”

Phó Thuấn nói, lại mở cửa ghế phụ, nhìn cô từ trước mặt anhh lên xe ngồi, động tác đóng cửa lại bất giác nhẹ nhàng hơn.

Tống Địch mở google map trên điện thoại, tìm vị trí cụ thể cho Phó Thuấn xem: “Vậy đặt điện thoại của tôi ở đây để xem đường đi.”

Phó Thuấn nhìn vài lần, nói: “Không cần, tôi nhớ rồi.”

“Thật hả anh Phó? Anh đến đó rồi à?” Tống Địch ngạc nhiên hỏi.

“Không có.”

Phó Thuấn nhếch khóe miệng, muốn cười nhưng lại không dám thể hiện quá rõ ràng: “Tôi khá nhạy bén đối với hình ảnh và số liệu, nhớ cũng nhanh.”

Hôm nay Phó Thuấn cực kỳ trẻ con, dường như trong lòng có một người nho nhỏ nhẹ nhàng vẫy gọi: “Mau khen tôi đi.”.

Tống Địch tắt điện thoại, nói chuyện với giọng điệu ngưỡng mộ: “”Anh giỏi thật đó.”

Hoàn thành vượt chỉ tiêu, hoàn mỹ.

Phó Thuấn vui vẻ khởi động xe: “Hy vọng sáu giờ rưỡi có thể thuận lợi xem được mở màn vở kịch nói.”

Tống Địch cũng gật đầu.

Đáng tiếc hy vọng của Phó Thuấn đã tan thành mây khói.

Sau khi gửi hoa, trên đường từ đường Hưng Thường đến sân khấu kịch thành phố, kỳ nghỉ lễ có rất nhiều xe cộ quay lại thành phố, cả hai bị kẹt trên đường cao tốc.

Không chỉ tắc đường mà mưa thu cũng bắt đầu lất phất.

Bầu trời lúc năm giờ bốn mươi phút tối đến mức như thể lập tức vào đêm.

Tống Địch luôn nhìn thời gian trên điện thoại di động, Phó Thuấn cũng thỉnh thoảng nhìn đồng hồ.

Một khi kẹt xe trên đường cao tốc đồng nghĩa với việc các tuyến đường trong thành phố càng ùn tắc, chưa kể trong vòng ba mươi phút có thể rời cao tốc đến sân khấu kịch hay không cũng là một vấn đề.

Bốn làn đường đầy xe, đèn sau xe đỏ rực một cách đáng báo động, Tống Địch căng thẳng đến mức ngạt thở, hoảng sợ nói:

“Xin lỗi anh Phó.”

“…”

Tuy rằng không đến đúng giờ thật sự làm người ta hơi nóng nảy, nhưng cũng không đến mức phải nói xin lỗi.

“Không sao đâu.”

Phó Thuấn nói: “Không phải lỗi của cô. Không cần xin lỗi.”

Anh luôn cảm thấy câu này dường như luôn được lặp đi lặp lại, đúng làđúng là bản chất của con người chính là cái máy đọc lặp đi lặp lại.

Tống Địch cúi đầu xem định vị, các con đường hiển thị đều là xe màu đỏ, không chỉ trên đường cao tốc mà cả dưới đường cao tốc cũng vậy.

“Vậy phải làm sao đây anh Phó? Tôi luôn mắc sai lầm.”

Phó Thuấn bật nhạc trên xe: “Chọn một đài phát thanh nghe đi, tới đâu hay tới đó.”

Tống Địch quay lại nhìn anh, đáp “ừm”, đúng lúc mở đến kênh phát nhạc, cô dừng lại, không điều chỉnh nữa.

Nhưng khi bài hát kết thúc, cô tắt đài, rối rít cam chịu số phận: “Thật sự bị trễ rồi anh Phó.”

Phó Thuấn vốn đã bình tĩnh, anh bám theo chiếc xe phía trước trong khi vẫn giữ khoảng cách an toàn, đặt một tay lên khung xe: “Có một cách để đến đúng giờ lúc sáu giờ rưỡi.”

“Sao?”

Tống Địch quay sang nhìn anh ngay lập tức.

Dường như Phó Thuấn thấy một tia sáng kỳ diệu ngay lúc đó, nhưng anh hơi ngại ngùng nói: “Chỉ cần mở cửa bỏ xe lại rồi chạy xuống từ lối ra trên cao gần nhất, đi đến đường Chính Bình rồi lại rẽ sang đường Vũ Thành.”

Anh nhìn đồng hồ: “Tốc độ cần đạt khoảng 10 km/h, duy trì tốc độ không đổi. Không chỉ đến đúng giờ, chúng ta còn có thể mua hai chai nước khoáng ở khu vực giải khát của sân khấu kịch.”

Thật sự là đang nghiêm túc ăn nói bậy bạ.

Nhưng lại chọc Tống Địch bật cười: “Cảm giác như anh Phó luôn có thể nói về những điều bình thường một cách có vừa có lớp lang lại vừa thú vị.”

Phó Thuấn lập tức dùng tay chống đầu khẽ chạm vào lỗ tai có chút nóng ran, đúng vậy, quả nhiên vẫn có người có thể cảm nhận được khiếu hài hước của anh.

Tống Địch khó có được nghiêm túc hỏi: “Nhưng tôi không thể duy trì chạy liên tục 10 km/h trong nửa tiếng được. Tôi chạy tám trăm mét đã mất hơn năm phút, vì vậy, anh có thể đi xem kịch, còn tôi có thể giúp anh lái xe về.”

“Vậy xem xét phương án B đi.”

Phó Thuấn tiếp lời.

Hai người nhìn nhau rồi cười khẽ.

Phó Thuấn thầm nghĩ, hóa ra cảm giác được trò chuyện cùng Tống Địch lại vui vẻ như vậy, thật là… không thể tả được, thậm chí có chút ngoài sức tưởng tượng.

Cuối cùng giao thông cũng bớt ùn tắc, bọn họ ra khỏi đường cao tốc lúc sáu giờ hai mươi.

“Hay là để lần sau xem?”

Phó Thuấn hỏi, anh nhìn Tống Địch.

Tống Địch gật đầu: “Chỉ có thể như vậy thôi. Tôi rất ghét người đến sân khấu kịch muộn, cũng không muốn để bản thân ảnh hưởng đến sân khấu và khán giả.”

Phó Thuấn cong môi, người nhỏ bé trong lòng điên cuồng giơ tay nói: ”Tôi cũng vậy tôi cũng vậy…”

Tống Địch thấy anh chưa lên tiếng, nói thêm: “Thực xin lỗi, làm trễ thời gian của anh.”

Tiến vào đường trong thành phố, cảnh sắc thay đổi.

Phó Thuấn không để tâm lời nói của cô, gạt nước, nhìn những chiếc xe đang đi đi lại lại bên ngoài: “Bây giờ mà đi về có lẽ cũng phải đến tám giờ mới về đến nhà.”

Tống Địch cẩn thận nhìn anh: “Anh đói hả? Hay là tôi mời anh ăn tối ha.”

Cô vội nhìn ra ngoài: “Ở gần đây được không?”

Có thể sợ Phó Thuấn không muốn, cô nói thêm: “Nếu không tiện cho anh thì không sao, lần sau… lần sau cũng được.”

Phó Thuấn nói: “Tại sao phải đợi lần sau? Hôm nay đi, tôi biết một nơi.”

Phó Thuấn có thể biết địa điểm ăn uống nào sao?

Anh lái xe đến ga ra ngầm của trung tâm mua sắm Gia Thành, khu mua sắm lớn nhất thành phố, lấy cớ muốn đi vệ sinh để câu giờ với Tống Địch, anh thì vào nhà vệ sinh gọi điện thoại.

“Chị dâu, trung tâm Gia Thành có nhà hàng nào ngon?”

Cuộc điện thoại của Phó Thuấn rõ ràng đã thu hút được sự chú ý lớn, đối phương như thám tử tư đưa ra bảy tám câu hỏi.

Anh chọn những câu có thể trả lời:

“Thì đi ăn cơm… con gái… bao nhiêu tuổi hả? Hai mươi mấy. Hoàn cảnh gia đình? Ăn một bữa cơm tại sao phải hỏi hoàn cảnh gia đình? Mặc cái gì? Chị dâu, tại sao phải hỏi mấy cái này?”

“Nếu bọn em mặc quần áo bình thường thì chị không thể giới thiệu nhà hàng Tây xoay tròn trên tầng cao nhất, dù sao em cũng phải để chị biết thì mới giới thiệu nơi phù hợp chứ.”

Phó Thuấn đã quá quen thuộc với chị dâu, nói thẳng: “Chỉ là ăn cơm mà thôi.”

“Vậy chị hỏi em, em đang mặc cái gì?”

“Cũng gần giống như thường ngày.”

Phó Thuấn nhìn xuống quần áo rồi nhìn đồng hồ, cảm thấy để người ta chờ đợi như vậy là rất không nên.

Cũng may, chị dâu đã buông tha cho anh:

“Nếu cô gái cậu dẫn đi ăn mặc cùng cỡ cậu thì đến khu vực nhà hàng trên tầng 3 khu B, chọn đại quán nào ở đó cũng được, em nhớ hỏi ý kiến con gái nhà người ta nha, đừng tự ý quyết định.”

“Được rồi cảm ơn chị dâu.”

Phó Thuấn hài lòng, thật ra trong lòng nghĩ phụ nữ thật là… phiền phức.

Đối phương vô cùng vui mừng nói:

“Lúc trung tâm Gia Thành khai trương anh hai em còn cảm thấy tiếc vì lúc đó em ở nước ngoài không tham gia nghi thức cắt băng khánh thành được, hiện tại tốt quá rồi, chi đi báo cho anh ấy đây, em cố lên nha.”

“…”

Thêm cái gì dầu (đồng âm tiếng Trung), điện có thể đáp ứng nhu cầu tiêu thụ của xe số tự động tốt hơn xăng dầu, Phó Thuấn thầm nghĩ. “Đúng rồi, sau bữa tối nếu không vội về thì nhớ rủ đối phương đi xem phim ở rạp riêng ở khu C nha.”

“Được.”

Anh cúp máy, nhanh chóng đi về phía Tống Địch, như thể một chiếc xe đang chạy về đích đến đã được cài đặt sẵn, chính xác, nhanh chóng và hoàn hảo.