Nữ Chủ, Quản Lý Tốt Hậu Cung Của Ngươi

Chương 42: Huyết khế




Dạ Tuyết một đường được Nam Cung Hàn mang về Dạ gia.

Trong lòng ôm chặt một con Bạch Hổ chưa thành thục.

Bạch Hổ nhu thuận nằm trong lòng nàng,thoả mãn ngửi mùi dược thảo.

Thỉnh thoảng cọ cọ vào nơi nào đó mềm mại..đôi mắt xanh lơ híp lại hưởng thụ.

Khuôn mặt Nam Cung Hàn dưới lớp mặt nạ bạc đen như mực,hắn nén cảm xúc mang con súc sinh chết tiệt đá ra khỏi lòng vật nhỏ.

Tự trấn an,chỉ là một con súc sinh, không cần để ý.Vật nhỉ thích sủng vật thì để nàng giữ cũng được.

Nếu Nam Cung Hàn biết con súc sinh nhìn qua vô hại,manh manh như thế này thực chất là một nam nhân cùng hắn không sai biệt lắn,hẳn sẽ không bình tĩnh như vậy.

--------------------

Đến nơi trời đã hoàn toàn tối.

Bởi vì tình hình bên Hoàng cung có biến nên Nam Cung Hàn cũng không thể ở lại lâu.

Chỉ nhẹ hôn lên trán Dạ Tuyết ,sau đó dưới ánh mắt trừng lớn của nàng khoan khoái nở nụ cười dùng khinh công phóng đi.

----------------------

Mà Nam Cung Hàn không biết hắn vừa xoay người thì một đạo thân ảnh thình lình xuất hiện ôm chặt lấy Dạ Tuyết thì thào.

-”Lão bà”

Hiên Viên Triệt bay loạn xạ tìm kiếm Dạ Tuyết cả buổi chiều nhưng không thấy,cuối cùng đành lủi thủi trở về Dạ gia lần nữa.

Nếu nàng vẫn chưa về,có lẽ hắn sẽ vòng một vòng nữa đến Tuyết sơn tìm đi.

Không ngờ vừa đặt chân hạ xuống Dạ gia lại bất ngờ cảm giác được khí tức của Dạ Tuyết.

Hắn mừng rỡ lao đến, vừa nhìn thấy nàng, không kịp nghĩ ngợi đã ôm nàng vào lòng.

Sau một lúc hắn mới nhẹ đẩy Dạ Tuyết ra,trên mặt giấu không hết vẻ mệt mỏi.

Nhìn thật lâu Dạ Tuyết,xác định nàng không có việc gì mới nhẹ nhõm thở ra.

Sau đó ánh mắt nhìn đến trên cổ nàng một vết hôn ngân rất nhạt thì kim đồng mắt thoáng co rụt.

Nếu không phải gần trong gang tấc,nhất định hắn cũng không nhận ra.

-”đây là...”

Hiên Viên Triệt đôi mắt biến ảo. Hẳn là nhân loại kia làm. Đáng giận nhân loại.

Nam nhân nhân loại kia nhường hắn có cảm giác áp bách,có lẽ cấp bậc cao hơn hắn.

Hiên Viên Triệt cúi đầu nhìn khuôn mặt khuynh thành không có dấu vết dịch dung của Dạ Tuyết,vừa vặn chạm phải ánh mắt khó hiểu của nàng.

Nhìn thấy hình ảnh mỗi mình mình trong đáy mắt nàng,Hiên Viên Triệt mím môi,tựa hồ ở quyết định điều gì đó.

Một lát sau,ánh mắt hắn trở nên kiên định.

Lão bà là của hắn.

Hắn chợt đưa tay nắm lấy tay nàng,nở một nụ cười sủng nịch.

Luôn bị quả bỏ qua một bên từ nãy đến giờ Hách Liên Kỳ híp mắt.

Khí tức này là Long tộc? Nhìn đôi mắt chăm chú vào nữ nhân kia, phỏng chừng quan hệ với nhân loại này không đơn giản

Nữ nhân nhân loại này lại có quan hệ không tầm thường cùng Long tộc?

Đúng lúc này,môi mỏng Hiên Viên Triệt chợt nhẹ thốt ra vài từ..

Hách Liên Kỳ nghe thấy sắc mặt khẽ biến.

Đây là...

Hách Liên Kỳ ngẩng đầu nhìn Hiên Viên Triệt,chỉ thấy đôi mắt hắn ôn nhu dịu dàng nhìn nhân loại,khoé môi như có như không một nụ cười thoả mãn..

Nụ cười đó,ánh mắt đó ..rõ ràng là dành cho nữ nhân yêu thương của mình.

Mà hắn đối với này đó cũng không xa lạ,hắn đã từng thấy phụ vương nhìn mẫu thân như vậy.

Hách Liên Kỳ khiếp sợ,đồng thời nhìn sang Dạ Tuyết.

Tuy nói hắn đối với ơn cứu mạng của nàng là cảm kích, vốn định quay về tộc dưỡng thêm, lại nhất thời thú vị mới thay ý niệm đi theo nàng.

Nếu hắn đoán không sai,có lẽ tên Long tộc kia cũng xảo xảo có cơ duyên với nhân loại này như hắn đi.

Nhưng ..sử dụng Huyết khế đồng nghĩa với nửa cái mạng mình là do người khác quyết định thì....quả thật ngu xuẩn.

Hách Liên Kỳ không biết,rất nhanh sau đó hắn sẽ gia nhập tập đoàn ngu xuẩn sử dụng Huyết khế ràng buộc này.Tất nhiên là ở tương lai.

Hách Liên Kỳ lựa chọn làm lơ cảm xúc khó chịu khi thấy nàng bị Nam Cung Hàn ôm vào lòng mới đổi ý đi theo Dạ Tuyết.

Hắn không thừa nhận,hắn có cảm giác ham muốn kề cận nàng.

Hiên Viên Triệt nhìn Dạ Tuyết đầy sủng nịch.

Sau đó hắn nhắm mắt lại,miệng thì thầm một dòng chú ngữ mà Dạ Tuyết nghe không rõ,dường như rất cổ xưa.

Chú ngữ vừa dứt,hào quang chợt thịnh.

Giữa mi tâm Hiên Viên Triệt xuất ra một giọt máu màu vàng,giọt máu đó nhanh chóng tiến vào mi tâm Dạ Tuyết sau đó biến mất,không để lại bất kì dấu vết gì.

Hách Liên Kỳ một bên chấn động.

Kim Long!!!!

Kim long,chúa tể của Long tộc,máu màu vàng,là thuốc dẫn trường sinh,nếu không phải Long tộc quá cường hãn,phỏng chừng sẽ nhanh chóng tuyệt chủng bởi sự săn giết của loài người.

Ngay khi giọt kim huyết nhập vào mi tâm Dạ Tuyết,dưới chân hai người,một đồ án khắc văn hết sức cổ xưa cũng đồng thời hiện lên.

Dạ Tuyết chưa kịp nhìn kĩ đã thấy trong đầu xuất hiện một âm thanh.Giọng nói này là của Hiên Viên Triệt.

“Ngô Long tộc Hiên Viên Triệt,lấy máu vì dẫn lập khế ước với nhữ,vi nhữ vì chủ,từ nay sinh tử chẳng rời.”

Dạ Tuyết đôi mắt mở to.

Khế ước? còn là Huyết khế??

Đây là chuyện gì?Nguyên tác cũng không có nhắc đến Hiên Viên Triệt sẽ cùng nhân loại khế ước nha.

Ngay cả khi trở thành hậu cung của nữ chủ,Hiên Viên Triệt cũng chưa bao giờ có ý định sẽ sử dụng khế ước ràng buộc với Vân Mộng Vũ.

-”Tuyết nhi,mau lập lại” Hiên Viên triệt âm thanh truyền đến.

Dạ Tuyết chưa kịp hoàn hồn,ngây ngốc làm theo.

-”Ngô Dạ Tuyết,lấy máu vì dẫn,thiết hạ khế ước cùng nhữ,từ nay sinh tử chẳng rời.”

Ngay sau đó,một giọt huyết đỏ tươi từ mi tâm Dạ Tuyết xuất ra,nhập vào mi tâm Hiên Viên Triệt.

Đồng thời đồ án dưới chân cũng biến mất.Mà kim quang xung quanh hai người cũng vô tung vô ảnh.

Nhất thời Dạ Tuyết nhận ra trong đầu nàng nhiều thêm một vài thứ,thêm cả một tia không hiểu ràng buộc kì lạ giữa nàng và Hiên Viên Triệt.

-”thật tốt,lão bà,từ nay ngươi ở đâu ta cũng có thể cảm nhận được vị trí của ngươi.”

Dạ Tuyết:“...”

--------

Cùng lúc đó.Long Cung

Long Vương ngọc bội tuỳ thân bên hông chợt phát ra ánh sáng.

Hắn kinh ngạc lấy ra nhìn , vừa nhìn hai mắt bốc lên hoả diễm.

Huyết Khế.

Triệt nhi bị Huyết khế,là cùng nhân tộc Huyết khế,đây là chuyện gì?

Không lẽ hắn gặp phải nhân loại cao thủ bị vây khốn?

Nghĩ đến đây,Long vương tràn ra sát khí.

Long tộc kiêu ngạo từ tận cốt tuỷ.Nếu khế ước với nhân loại không hợp ý sẽ lựa chọn tự bạo.

Triệt nhi của hắn.

Không được.Hắn phải đi xem.

-”Nếu Triệt nhi có chuyện gì,nhân tộc-đại khai sát giới.” giọng nói của Long vương lạnh như băng quanh quẩn trong điện.

Trên ngai vàng Long vương sớm đã không thấy bóng dáng.

Nếu Long Vương Long Hậu biết con trai mình vì biết hành tung của một nhân loại lựa chọn Huyết khế,cấp bậc khế ước cao nhất của Long tộc cũng như ma thú,sinh tử tướng tuỳ,ngươi sinh ta sinh,ngươi tử ta tuyệt không thể sống hẳn sẽ tức giận đến nổ đom đóm mắt.

----------------------------

Vãn Lâu tầng thứ 5.

Trong thư phòng yên tĩnh.Ngọn nến lập loè,thỉnh thoảng phát ra tiếng tách tách trong không gian.

Hạ Dật Phong cúi đầu nhìn hình ảnh thiếu nữ trong tranh, ở nàng toát ra một vẻ đẹp lạnh nhạt nhưng lại ôn nhu,tay không tự chủ men theo từng nét vẽ khẽ chạm.

Sắp rồi,hắn sắp gặp lại nàng.

-”Tuyết nhi,kiếp này ta sẽ không để nàng rơi bất kì giọt nước mắt nào nữa.”

---------------------

Hạ Dật Phong tất nhiên không biết Dạ Tuyết cho dù kịch tình có lặp lại cũng sẽ không đau lòng vì hắn nữa,bởi vì nàng đã sớm không phải là tiểu cô nương năm xưa hẹn ước cùng hắn trên đỉnh Thiên Nhai.