Nữ Chủ Tỏ Vẻ Nàng Không Phục

Chương 9: - Thế giới 1 (8): Bất Nhật Thành🌻




***


Editor : Mộc Thuần.


Beta: Peach One.


( Chỉ đăng độc quyền tại Wattpad - OneDay1303 & Wordpress - One Day )


***


Kẻ mù toàn thân diện trường bào sang trọng quý giá, đằng sau là hai tùy tùng thân mang kiếm cùng một đám gia đinh, cậu ta có vẻ rất cao hứng khi nhìn thấy Tần Trà, cười thầm muốn xông tới, gia đinh phía sau ngăn cản cậu lại, cậu liền đứng tại chỗ vùng vẫy nói. "Ta biết cô nương sẽ đến mà! Ta đã chờ ở đây nhiều ngày, sợ cô nương không vào được cửa thành nên đặc biệt ở ngoài thành đợi, tính thêm tối hôm qua cô cứu ta, cô hẳn là đã cứu ta hai lần đi?"


Nhưng cậu ta còn chưa nói hết, đã bị gia đinh bên cạnh bắt hắn trở lại vào trong cửa thành, một bên hoảng sợ nói: "Thiếu gia, người đang nói bậy bạ cái gì vậy? Mau quay về nhà đi, tướng quân rất nhanh sẽ trở lại."


"Ối ối ối! Tỷ tỷ tên là gì vậy?" Thiếu niên bị gọi là thiếu gia một bên giãy dụa, một bên kiên nhẫn nói, "Tỷ tỷ thật là giỏi! Ta chưa từng thấy ai có thân thủ tốt như vậy!"


"Hơn nữa tỷ còn rất tốt bụng!"


Tần Trà nhìn cái "kẻ mù" này, mới bắt đầu ý thức được có chút không đúng lắm, "Ngươi nhìn thấy được?"


"Hả?" Ngay lúc cậu sửng sốt đơ người, thì đã hoàn toàn bị gia đinh kéo vào bên trong cánh cửa, sau đó cửa thành ầm ầm một tiếng đóng lại.


Tần Trà loáng thoáng nghe thấy câu trả lời, "Ta nhìn thấy mà!"


Lúc sắp rời đi, lời nói trong gió phai dần--


"Tỷ tỷ ơi! Ta tên là Nghiêu Tửu! Tỷ phải nhớ kỹ đó, sau này nhất định phải tới chơi cùng ta!"


Đôi mắt Tần Trà chợt co rúc lại.


. . . Mã Lặc Qua Bích*. . .


*Mã Lặc Qua Bích (马勒戈壁): Sa Mạc Mahler Gobi là quê hương hư cấu của 'thảo nê mã'. Trong tiếng Trung Quốc, 马勒戈壁 "mǎ lè gē bì" nghe cũng giống như 妈了个屄 (l*n mẹ mày).


Trên thế giới có một loại tan vỡ gọi là - dùng hơn nửa cái mạng rồi mới phát hiện bản thân nhầm đối tượng.


Tần Trà nhanh chóng trở về nhà cây, còn chưa kịp tiến vào rừng cây đã nghe thấy mùi máu tươi nồng nặc, cô có dự cảm vô cùng xấu.


Loáng thoáng có âm thanh quất roi cùng tiếng chửi rủa dần dần rõ ràng, Tần Trà vừa vào bên trong rừng cây đã nhìn thấy một đám người vây Trường Hi vào bên trong. Trường Hi bị người ta ném xuống mặt đất mà đánh, cả người máu me đầm đìa, sắc mặt đã có chút liều chết.


Người bên cạnh còn đang không ngừng kêu gào nhục mạ: "Ai bảo mày lén trộm đèn, ai bảo mày lén trộm đèn này! Thứ chó đẻ! Trước đây nên đuổi mày ra ngoài!"


"Thằng mù chết tiệt, trách không được bị nguyền rủa, đáng đời mày không nhìn thấy!"


"Ai mà biết một thằng mù như mày đang chuẩn bị làm gì! Giống như đang nuôi một con quỷ."


Sau đó bọn họ bắt đầu cầm cây đinh đâm lên vết thương cũ trên mặt Trường Hi, từng chút từng chút một, dường như muốn dùng sức đâm vụn hắn, quần áo đã hoàn toàn rách nát đến nỗi không che được cơ thể, cho nên Tần Trà mới thấy rõ những vết thương chằng chịt ___ vết bỏng, vết roi, vết cắn, mỗi tảng lớn đều có vết máu ứ đọng, tảng lớn nhất có lượng máu đọng nhiều nhất, có mới có cũ, nhiều không đếm xuể. Tựa như một con búp bê rách nát bị ngược đãi tàn nhẫn.


Trong nháy mắt, cả người Tần Trà đều ngạc nhiên nói không nên lời, sau đó là phẫn nộ cùng yêu thương ùn ùn kéo đến. Cô ngay tức khắc xông tới ngăn cản, vừa vươn tay muốn ngăn đi bàn tay đang rút roi của người đàn ông kia, nhưng ngón tay của mình lại xuyên qua da người đó.


Cô lúc này mới khiếp sợ phát hiện, bọn họ hình như không nhìn thấy cô, mà cô cũng không có cách nào chạm được bọn họ.


Cô bỗng dưng quay đầu nhìn vào ánh mắt của Trường Hi, mặt hắn bị đè trên mặt đất, không giãy dụa cũng không kêu ca hay lăn lộn, tựa như đã chết mà đòn nhận đòn roi nghiêm phạt. Chỉ là ánh mắt vẫn luôn bướng bỉnh hướng về phía cô, sâu bên trong đôi mắt đen thẫm, chỉ có mỗi cái bóng của cô, không có bất cứ tiêu cự nào khác cũng như không có bất luận một cái gì, chỉ đơn thuần ánh lên thân ảnh của cô.


Bởi vì ánh mắt ấy luôn luôn nghiêm túc nhìn cô, nên cô chưa bao giờ ý thức được, trong đôi mắt của hắn chỉ có thân ảnh của cô, cho tới bây giờ cũng không có bất luận cảnh tượng nào khác.


Cô đột nhiên cảm thấy ___


Cái tên Trường Hi kia là một kẻ mù.


Cô là cả thế giới mà hắn có thể thấy.


Sắc mặt Tần Trà càng thêm rét lạnh , cô không biết phải miêu tả dao động vi diệu trong lòng này như thế nào, có chút đau lòng với sự chân thành, quý trọng cũng như cố chấp mà người thiếu niên ấy mang theo.


Tình huống so với cô tưởng tượng phức tạp hơn nhiều, có khả năng là do cô xuyên qua thế giới này. Tuy rằng không hiểu vì sao Nghiêu Tửu cùng Trường Hi đều có thể nhìn thấy mình, nhưng điều quan trọng bây giờ là phải cứu Trường Hi trước, mặc dù cô không thể đụng vào người sống những cô vẫn có thể tiếp xúc với vật chết.


Nhưng tại thời khắc quan trọng, Tần Trà lại đột nhiên phát hiện, cơ thể của mình đang dần dần tan biến, đầu tiên là bàn chân, sau đó chầm chậm tiến lên, lan đến đầu gối, rồi đến đùi.


Tần Trà: ... cái tình huống quỷ gì thế này?!


Tần Trà tưởng mình đang hoa mắt, nhưng khi cúi đầu cô chợt nhìn thấy vẻ mặt kinh khủng đến cực độ của Trường Hi, cô càng thấy sự việc ngày càng phức tạp, càng lúc càng không thể khống chế.


Nhìn hơn phân nửa cơ thể mình đã không còn, Tần Trà chỉ có thể đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm nét mặt Trường Hi sắp khóc, cô không biết phải làm sao.


"Ngươi đừng sợ", Tần Trà vào lúc biến mắt, cô nói với hắn, "Ngươi phải biết phản kháng, Trường Hi, mười năm sau ta sẽ sống lại."


Lần thứ hai trợn mắt tỉnh dậy, thì đã nhìn thấy Nghiên Tửu to lớn đứng trước mặt mình, vẻ mặt vô cùng lo lắng.


Đầu óc hiện giờ của Tần Trà là một mảnh mơ hồ, cô nhìn Nghiêu Tửu một lúc lâu mới phản ứng được, người này mới là Nghiêu Tửu chân chính.


Cô hơi kiệt sức mệt mỏi, cổ họng như bị đốt đến nóng cháy, cô mở miệng, tiếng nói rất khàn, "Hiện tại ta đang ở đâu?"


Hiện tại là mười năm sau, cô chắc chắn mình cùng kẻ mù nhảy xuống hố nứt.


Ngũ quan Nghiêu Tửu sâu sắc tuấn lãng, cậu rất lo lắng nhìn Tần Trà: "Ở trong sông hộ thành tìm được ngài, còn có cái tội nhân này."


Tần Trà nhất thời nhìn theo phương hướng Nghiêu Tửu chỉ, gương mặt tuấn tú tái nhợt của kẻ mù nhìn qua rất yếu đuối, hắn an tĩnh mà nhắm mắt lại, hoàn toàn ngủ say, cả người có vài phần hương vị an bình.


Nội tâm Tần Trà lúc này hết sức phức tạp, hắn ở trong lòng cô từ một tên bệnh nhân biến thái biến thành người tốt việc tốt, vĩnh viến là thiếu niên hết sức chân thành và rộng rãi. Thiếu niên này đã từng - có lẽ - hoặc là xem cô trở thành cả thế giới của hắn mà quan tâm, trân quý như mạng.


Dù sao, hắn không chết là tốt rồi, nhiệm vụ coi như còn có hy vọng.


"Tướng quân, cơ thể hiện tại của ngài rất không ổn định, chưa nói đến chuyện các vết thương trên người bị nhiễm trùng, sốt cao vẫn một mực chưa hạ xuống." Nghiêu Tửu quỳ một gối xuống đất, nhắc nhở Tần Trà đang trầm lặng không nói gì, "Thuộc hạ cũng chỉ vừa tìm được ngài, còn chưa kịp đưa ngài đến quân y."


"Ngài cần phải nhanh chóng khám bệnh, tướng quân."


"Không sao" Tần Trà cố chấp chống đỡ, hỏi Nghiêu Tửu: "Mười năm trước, ngươi từng gặp ta sao?"


Nghiêu Tửu sửng sờ, thật không ngờ Tần Trà lại đột nhiên hỏi vấn đề như vậy.


"...không có, hình như ta chỉ có gặp qua chị của ngài, "Nghiêu Tửu suy nghĩ một chút, dù không rõ nguyên do nhưng vẫn nghiêm túc trả lời cô, "Ta rất khâm phục chị ấy, cũng rất cảm tạ chị ấy, chị ấy đã từng cứu ta hai lần."


Trả lời tốt lắm, cô đã từng cứu hắn hai lần, bởi vì cô cho rằng hắn là kẻ mù đó.


"Ngươi không cảm thấy", Tần Trà đắn đo hỏi, "Ngươi cùng chính mình mười năm trước có gì đó khác thường không?"


Nghiêu Tửu có chút kỳ quái, "Không có."


Cậu ta dừng một chút, lại tiếp tục lải nhải nhắc nhở, "Tướng quân, thuộc hạ cần phải đưa ngài đi đến quân trường."


Tần Trà giống như không nghe thấy, cô rất dứt khoát lại hỏi thêm vấn đề khác, "Từ lúc nào ngươi thành phó quan trong quân đội của ta?"


Thế giới trước khi cô tới, nhân vật của cô từ khi nào xuất hiện ở Bất Nhật Thành? Cô đã từng xuất hiện ở mười năm trước, vậy thì từ khi nào xuất hiện ở đây?


"Ngài chỉ vừa nhận chức" Nghiêu Tửu càng thêm kỳ quái, nhưng vẫn rất tận tâm tận lực trả lời cô, "Ta cũng mới vừa trở thành phó quan của ngài, ngày hôm trước là lần đầu tiên ta hội báo công tác với ngài."


Tần Trà xoa xoa lông mày, cô hỏi một vấn đề cuối cùng, "Mười năm trước Bất Nhật Thành từng gọi là Trục Nhật Thành sao?"


"Bất Nhật Thành vẫn luôn gọi là Bất Nhật Thành mà."


Bàn tay xoa xoa lông mày của Tần Trà chợt dừng lại, có mấy phần không tin được hỏi lại một lần nữa, "Ngươi nói cái gì?"


Cô giương mắt nằm lấy cổ áo Nghiêu Tửu, vẻ mặt khiếp sợ, "Mười năm trước không phải vẫn còn có mặt trời sao?"


"Không có mà", Nghiêu Tửu trả lời, "Bất Nhật Thành bắt đầu từ trăm năm trước đã không có mặt trời."


Tần Trà:... vậy cái cô trải qua mười năm trước là cái quỷ gì?!"


Tần Trà khiếp sợ, kẻ mù lại đột nhiên từ sau lưng cô, vươn hai cánh tay thon dài kéo cô nhét vào trong ngực, lưng Tần Trà thoáng cái liền kéo căng.


"Có vấn đề gì ngài có thể trực tiếp hỏi ta" Hắn đặt cằm lên chỗ xương quai xanh của Tần Trà, thân mật cùng lười biếng nói, "Không nên đối với người khác dựa gần như vậy, ta sẽ ghen chết mất."


"Thật sự rất tức giận."


Tần Trà nhẫn nại cảm xúc chính mình, đi hỏi hắn: " Ngươi đến tột cùng là ai?"


"Ta là Trường Hi."


Hắn ở bên tai Tần Trà lắt nhắt nói, trong giọng nói hiện lên niềm sung sướng rõ rệt, "Ngài nói sẽ luôn luôn ở bên cạnh ta, vậy mà ngài nói chuyện lại không giữ lời."


Tần Trà đột nhiên có chút sợ hãi nhỏ bé ( nhỏ bé thui ༎ຶ‿༎ຶ ). Hắn vẫn thân mật bên tai cô, lại như làm nũng nói, "Thế giới của ta chỉ có thể nhìn thấy ngài, nhưng vì sao ngài lại luôn nhìn những kẻ khác chứ?"


Ngón tay lạnh lẽo cửa hắn xẹt qua người cô, da thịt trần trụi lộ ra ngoài, động tác vô cùng mềm nhẹ.


"Nhưng mà không sao, ta tha thứ cho ngài, cũng sẽ cố gắng biến thành hình dạng mà ngài thích."


Bên trong đôi mắt màu xám tro không có tiêu cự, nhưng vẻ mặt của hắn đều là thỏa mãn vui vẻ, cùng với tham luyến.


Trường Hi thay đổi vị trí, đứng trước mặt Tần Trà, lấy nụ cười hoàn mỹ xinh đẹp nói với cô:


"Ngài xem, nụ cười này ta đã tập luyện rất lâu, ta cầm lấy thước đo so sánh từng chút từng chút, ta luôn muốn ngài có thể thấy nụ cười ôn nhu của ta."


"Ngài xem, đôi mắt ta chỉ có thể nhìn thấy mỗi ngài, ta luyến tiếc vứt bỏ, ta rất thích chúng, ta có thể dùng chúng để độc chiếm ngài."


"Ta rất ngoan, ta đã đấu tranh, ta ngoan ngoãn đợi ngài mười năm trời, ảo tưởng ra vô số lần dáng dấp khi ở cùng ngài, thật là muốn đem ngài dung nhập vào trong xương tủy của ta, bộ dáng ta như vầy thì ngài sẽ không tiếp tục rời đi... như mười năm trước đúng chứ?"


Tần Trà:...


Cô không lui bước mà nhìn vào thần sắc ôn nhu cùng điên cuồng kia, kiềm lòng không được mà hơi lui về phía sau nửa bước.


Chính là nửa bước này làm cho sắc mặt Trường Hi lập tức trở nên vặn vẹo.


"Ngài vẫn không thích sao?"


Giọng nói hắn càng thêm ngọt ngào ôn nhu, sau đó hắn nói:


"Vậy gương mặt này thì sao? Đây nữa? Ngài thích gương mặt như thế nào? Ta đều có thể biến đổi."


Tần Trà trơ mắt nhìn Trường Hi một lời không hợp liền đổi mặt, vô số khuôn mặt biến ảo ly kỳ trước mắt cô, cảnh tượng này quá mức đáng sợ và kinh hãi, cô cảm giác da đầu mình không khống chế được mà tê dại.


Lúc này, cô mới nhận ra tất cả mọi thứ xung quanh cô đều biến mất, chỉ còn một mảnh hắc ám cắn nuốt tất cả.


Trong bóng tối, hai thân ảnh lẻ loi là cô cùng Trường Hi.


Đây là sức mạnh tinh thần của bệnh nhân.


Toàn bộ tóc gáy Tần Trà dựng lên.


Trường Hi bước từng bước đến gần cô, vẫn còn đang không ngừng hỏi, "Vậy còn cái này? Cái này thì sao?"


"Ngài đều không thích sao?"


Một câu cuối cùng, đã ngọt đến thâm độc.


"Không..." Tần Trà cuối cùng cũng cố định lại bước chân, giọng nói dần bình tĩnh lại, "Ngươi cứ dùng gương mặt chân chính của ngươi đi, ta nghĩ ta thích nó hơn."


Những lời này trong nháy mắt lấy lòng Trường Hi, hắn rốt cuộc dừng lại động tác điên cuồng đổi mặt, quay sang dùng gương mặt tái nhợt, kết hợp với khóe miệng cong cong lộ ra nụ cười, "Có thật không?"


"Ta cũng cảm thấy ngài sẽ thích gương mặt chân chính của ta hơn". Hắn chăm chú nhìn Tần Trà, dụ dỗ cô, "Nhưng mà bây giờ vẫn chưa được, lần sau có được không?"


Hắn đi về phía trước vài bước, tay khoác lên vai Tần Trà, nhẹ nhàng đẩy cô về phía trước một cái.


Tần Trà chịu đựng không tách ra, cô phải trấn an tâm tình của đối phương, sau đó nhanh chóng trở lại thế giới bình thường.


"Ở phía trước đó, tướng quân à! Thế giới này còn chưa có hoàn thành đâu". Hắn vui vẻ nói, "Ta sẽ tiếp tục ở bên cạnh ngài."


Hắc ám giống như thấu kính vỡ vụn, Nghiêu Tửu cùng ánh trăng trong thành phố này, lại một lần nữa trở về bên trong thế giới.


Nhìn mọi người xung quanh không có biểu tình gì khác lạ,Trường Hi cũng vẫn như trước yên lặng ở sau lưng cô.


CÔ ! MUỐN ! VỀ ! NHÀ !


NHIỆM ! VỤ ! CHẾT ! TIỆT ! KIA ! CÚT ! ĐI !