Nữ Giám Đốc Hoàn Mỹ

Chương 288






Thấy cảnh sát đến, tôi cũng ngoan ngoãn bỏ cái dùi cui điện xuống, giơ tay lên, mặt mấy người dưới đất thì không ngừng biến sắc.Một viên cảnh sát trong số đó quan sát tình hình xung quanh, rồi hỏi tôi: “Chuyện là thế nào?”Tôi còn chưa lên tiếng, gã đàn ông mặc áo ba lỗ đã bổ nhào vào một viên cảnh sát ở phía sau, gào lên: “Anh Lôi, em là Hổ đây! Thằng nhãi này không biết tốt xấu đánh bọn em một trận, các anh nhất định phải làm chủ cho bọn em”.Ra khỏi bệnh viện thì hết hẳn hơi ấm, một trận gió lạnh thổi qua, tôi không khỏi rùng mình.“Chào anh Ngô Địch!” Mấy người đàn ông mặc cả cây đen, thấy tôi đi ra liền đứng cung kính, trừ Uy Tử, có thêm mấy người để sai khiến, chỉ đáng tiếc trung thành hay không thì không rõ.“Ừ, nhớ đấy, nhiệm vụ của các cậu là bảo vệ người phụ nữ ở phòng bệnh 206 tầng 20.

Trong tay chị ấy có thông tin quan trọng.”Không thể lúc nào cũng dính Lý Tuyền lên người tôi được, nhỡ lúc đó đám người này muốn trả thù tôi thì chắc chắn sẽ đến tìm chị ấy.Mấy người nhanh chóng rút đi.

Bất kể thế nào, có mấy người này bảo vệ ở đây, an toàn của Lý Tuyền ít nhiều cũng được đảm bảo.Nhưng nếu để chị ấy biết tôi phái người của xã hội đen đến bảo vệ một cảnh sát như mình, chắc chắn sẽ tức giận muốn đánh tôi một trận.Nhưng bình an vô sự là tốt rồi.Bên ngoài ngày càng tối, gió càng thổi càng mạnh, xem ra đã đến lúc kết thúc tất cả.Đã quá muộn, trừ chiếc xe đẩy bán cháo ở cổng bệnh viện thì không còn gì ăn nữa.Xách hai bát cháo, mua mấy quả trứng bắc thảo, tôi lao thẳng lên tầng.

Trải qua việc vừa rồi, tôi cứ cảm thấy phòng bệnh của Lý Tuyền không phải nơi an toàn.Hơn nữa, người phụ nữ này luôn làm ra mấy chuyện khiến người ta bất ngờ.


Ai mà biết được chị ấy giấu tôi điều gì, lần sau lại làm những gì sau lưng tôi.Xách cháo trở về phòng bệnh, mẹ của Lý Tuyền vừa thấy tôi liền mỉm cười.“Con rể, con đến rồi à? Vừa nãy Tiểu Tuyền cứ đuổi mẹ đi, không muốn để mẹ thấy con.

Mẹ biết nó ngại mà…”Mẹ Lý Tuyền kϊƈɦ động hoa chân múa tay, nếu không phải Lý Tuyền ngăn lại thì đã sớm lao vào người tôi rồi.Chắc lần trước cứu bà ấy từ tay người giúp việc xấu, nên bà ấy có chút thiện cảm với tôi.“Mẹ, lại đây ăn chút đi.” Lý Tuyền trước giờ không khách sáo với tôi, nhận bát cháo trong tay tôi rồi mở ra bón cho mẹ chị ấy.Cứ như đối với trẻ con vậy.

Mấy năm nay chắc chị ấy luôn sống như vậy, khiến bản thân bận rộn như một người mẹ, sau đó coi người mẹ đáng thương đã từng chịu quá nhiều tổn thương thành đứa trẻ.“Con rể, mẹ muốn con bón cơ!” Đột nhiên tiếng của mẹ Lý Tuyền cắt đứt suy nghĩ của tôi.Vừa ngẩng đầu, tôi nhìn thấy mẹ Lý Tuyền đẩy tay chị ấy ra, bất động nhìn tôi chằm chằm.Việc này… Tôi thì sao cũng được, nhưng nhìn sắc mặt Lý Tuyền hơi khó coi.“Mẹ, con bón cho mẹ là được rồi.

Con bón cho mẹ bao nhiêu năm nay, sao hôm nay lại ăn không vào?”Giọng điệu Lý Tuyền hơi nghiêm khắc, thế là mẹ chị ấy liền khóc.“A, Tiểu Tuyền con lại bắt nạt mẹ.

Con ghét bỏ mẹ, con đang chê mẹ bẩn! Chồng ơi! Chồng ơi! Anh đừng đi! Chồng ơi! Đừng mà!”Mẹ Lý Tuyền ôm chăn gối đến góc giường, mặt đầy sợ hãi.“Các người đừng lại gần tôi, a! A! Đừng có lại đây! A!” Tiếng kêu thét rất chói tai, nhưng vẻ hoảng loạn trêи khuôn mặt bà ấy càng khiến người ta cảm thấy như tim bị đâm một mũi.Sự tổn thương không thể chịu đựng đó, tận mắt chứng kiến chồng mình bị giết, rồi trước mặt con gái bị một đám đàn ông hết lần này đến lần khác…Tôi giằng lấy cháo trong tay Lý Tuyền, chậm rãi lại gần người phụ nữ trêи giường bệnh.“Cô đừng sợ, cô, là con đây, con là con rể cô đây.

Không có ai làm cô tổn thương hết, Tiểu Tuyền vẫn lành lặn, chúng ta đều rất tốt.

Nào, con bón cô ăn cháo được không?”Lâu lắm không nghe thấy giọng nói dịu dàng như vậy của mình, thoắt cái khiến tôi nhớ đến dáng vẻ lo lắng không yên, cẩn thận lấy lòng của bản thân lúc mới đến thành phố này.Bà ấy bình tĩnh lại: “Con rể? Cậu là chồng của Tiểu Tuyền nhà tôi? Cậu đến cứu tôi và cả Tiểu Tuyền đúng không?”Tôi gật gật đầu.

Bà ấy cuối cùng cũng cười, nước mắt lưng tròng cười phá lên, vừa điên dại vừa ngốc nghếch.“Ha ha ha, con rể bón cho tôi ăn rồi! Vui quá, thật là vui quá!” Nói rồi bà ấy ngậm lấy thìa cháo tôi đưa lên.Hết thìa này đến thìa khác, tôi chậm rãi bón cho mẹ Lý Tuyền, còn chị ấy vẫn đứng sau lưng tôi, im lặng.Ăn xong bát cháo, mẹ Lý Tuyền cuối cùng cũng trở nên yên phận.


Chắc là đã mệt thật, ăn xong bà ấy leo lên giường ngủ mất.Tôi đắp chăn cho bà ấy, quay đầu nhìn Lý Tuyền đang nhìn tôi chằm chằm kỳ lạ.“Sao vậy? Không vui khi thấy tôi bón cho mẹ chị à?”Lý Tuyền lắc đầu, tôi cũng không truy hỏi, đưa cháo trêи tay cho chị ấy: “Ăn rồi nghỉ ngơi cẩn thận đi, ngày mai có lẽ sẽ ngửa hẳn bài.”Nói rồi tôi bước ra ngoài, Lý Tuyền đột nhiên giơ tay ra kéo tôi lại.“Danh sách quả thực không ở trêи người tôi, tôi không biết Lâm Hải nhận được tin ở đâu mà đến tìm tôi.”“Tôi biết, tôi tin chị.” Tôi xoay đầu lại, mỉm cười.“Lý Tuyền, chuyện chị không muốn nói tôi không muốn ép chị, nhưng tôi muốn giúp chị.

Tại sao? Có lẽ bởi vì hai chúng ta đã dính dáng đến nhau trong chuyện này, có lẽ bởi vì tất cả mọi người đều nói chị rất tốt với tôi, tôi không nên phụ chị…”Lý Tuyền nghe đến đây thì nhảy lên: “Ai tốt với cậu chứ?”Hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ mất khống chế của chị ấy, tôi mỉm cười: “Được, chị không tốt với tôi, chị rất tệ.

Tôi có khuynh hướng thích bị ngược đãi, cứ muốn ở bên chị.”Lý Tuyền không nói gì, chỉ là tay như bị lửa đốt, đột nhiên bỏ ra.Im lặng một lúc, Lý Tuyền vừa húp cháo vừa mở miệng: “Chắc cậu cũng đã biết, năm lớp 10 nhà tôi xảy ra chuyện.”Tôi gật đầu, chờ chị ấy nói tiếp.

Phía Lâm Hải nhất thời không rõ tung tích của danh sách, hiện giờ lại đêm hôm khuya khoắt, cô ta sẽ không cho người trực tiếp đến cướp người.

Đêm nay, vừa hay Lý Tuyền mở lòng, giãi bày mọi chuyện.“Bố tôi buôn bán thuốc phiện, cũng coi như một trong những đầu sỏ.” Lý Tuyền vừa mở miệng đã biến thành giọng điệu lạnh nhạt như trước.Chị ấy ngậm cháo, đột nhiên cười, nhưng nụ cười kia rất chua chát.“Nhưng đến thời khắc ông ấy chết tôi mới biết.


Rất nhiều người đến nhà tôi, tôi cũng không biết họ lấy đâu ra chìa khoá.

Hôm đó vừa thi hết tháng xong, cũng là sinh nhật mẹ tôi, bố tôi hiếm khi về nhà một lần, cả nhà cùng ngồi ăn cơm.”Tay Lý Tuyền khẽ run, nhưng chị ấy vẫn quật cường nói tiếp.“Kết quả đám người kia đột nhiên xông vào, đầu tiên ấn bố tôi xuống rồi đánh một trận thừa sống thiếu chết, nói ông ấy nuốt riêng hàng, chỉ cần giao ra thì chặt một cánh tay của ông ấy rồi thả.”Lý Tuyền đã húp xong cháo, chị ấy đặt bát xuống, lau miệng.“Lô hàng kia chắc hẳn số lượng rất lớn, nên những người kia không từ thủ đoạn muốn ép hỏi tung tích.

Bọn chúng đánh, đánh thừa sống thiếu chết, vặn gãy từng ngón tay của bố tôi, dùng kẹp kẹp gãy từng ngón chân ông ấy…”Giọng Lý Tuyền bắt đầu run rẩy, trái tim tôi nhói lên, không nhịn được nắm lấy tay chị ấy.Lần này chị ấy không đẩy tôi ra, bởi vì lúc này chị ấy như một người bơ vơ tuyệt vọng.

Nhớ lại ký ức bi thảm năm đó khiến chị ấy không nhịn được phát cuồng.Tôi muốn ngăn chị ấy nói tiếp, nhưng những chuyện kia ủ trong bụng sẽ trở thành khối u độc cả đời chị ấy, lúc nào cũng gặm nhấm trong lòng.Chỉ có nói ra thì vết thương mới lành nhanh hơn..