Nữ Giám Đốc Hoàn Mỹ

Chương 500






“Được rồi, Tiền Lệ Lệ hẳn cũng giống như tôi, lần này cũng bị ảnh hưởng bởi tiếng chuông, không thì sẽ chẳng thành ra như vậy đâu”.Tôi ngắt lời, Tiền Lệ Lệ vẫn luôn rất kiệm lời, lại tương đối hướng nội, có thể một phần nguyên nhân là do trước kia, cô ta đã bị làm nhục ở nơi trú ẩn của Lý Hạo.

Tóm lại bây giờ, theo chúng tôi thấy cô ta chắc chắn sẽ không thể nào làm ra chuyện như vậy.Cùng lúc đó, chúng tôi cũng nghĩ đến một vấn đề vô cùng nghiêm túc, tính đến bây giờ tiếng chuông đã vang lên hai lần, một lần là tôi dính đòn, lần tiếp theo là Tiền Lệ Lệ.Vậy chứng tỏ sức ảnh hưởng của nó có hạn, nhưng theo thời gian trôi, không ai biết chính xác được nó sẽ phát triển thành dạng gì.

Như tôi và Bạch Vi suy đoán lúc trước thì ảnh hưởng của tiếng chuông sẽ càng lúc càng mạnh, nếu chúng tôi không tìm được giải pháp, cuối cùng sẽ dần mất đi lý trí, ở lại nơi này mãi mãi và trở thành những cái xác không hồn.Tôi do dự một chút lại nói: “Như vậy đi, sau này buổi tối chúng ta ra ngoài đi săn, ban ngày thì tìm xung quanh xem rốt cuộc có thứ gì phát ra tiếng chuông đó không.


Chỉ khi nào biết được đầy đủ thông tin, chúng ta mới có cách giải quyết, bằng không cứ để nó vang lên như vậy, e rằng sau này chúng ta sẽ không có ngày nào được yên ổn mất”.Thế nhưng điều khiến tôi không ngờ là, tôi vừa dứt lời, trêи đỉnh đầu tôi đột nhiên xuất hiện tạp âm.“Tiếng gì thế?”“Hơi nhỏ, nhưng hình như là… tiếng trực thăng?”“Trực thăng? Trực thăng ở đâu ra? Lẽ nào là của đội cứu hộ?”Sau một thoáng im lặng, chúng tôi đều kinh ngạc nhìn lên bầu trời.Đúng vậy, chắc chắn tôi không nghe lầm.

Lúc này, trêи không trung quả thực có tạp âm, giống như tiếng phát ra khi cánh quạt chân vịt va chạm cực nhanh với không khí vậy.Nhưng chúng tôi ngẩng đầu lên lại không nhìn thấy gì cả, nếu là trực thăng thì ít nhất sẽ có điểm sáng tượng trưng mới đúng.Tôi đang hoài nghi, Bạch Vi đột nhiên lại nói: “Mau, chúng ta hãy đốt vài đống lửa lên! Nếu bên trêи thật sự có người nhất định có thể phát hiện ra!”Tôi bất chợt hiểu ra, không nói nhiều thêm nữa.

Mọi người cũng nhanh chóng hành động, ngoại trừ Tiền Lệ Lệ vừa mới tỉnh lại, chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì chúng tôi người thêm củi, người thêm lửa.Đống lửa trước đây đã sắp tàn lại bốc cháy rừng rực, khói dày đặc mãnh liệt và ngọn lửa ngút trời tựa hồ muốn đốt cháy cả cành cây bên cạnh chúng tôi.Ánh lửa chiếu hồng lên gương mặt mỗi người chúng tôi, giờ phút này, trêи gương mặt ai nấy đều tràn đầy kϊƈɦ động.


Nếu thật sự là trực thăng, chứng tỏ… chúng tôi có thể về nhà rồi!“Tiếng trực thăng lớn hơn rồi!”Triệu Thư Hằng kϊƈɦ động hét lớn, rồi nhìn lên bầu trời, không ngừng nhìn trái ngó phải.Chúng tôi cũng không thể kiềm nén, vừa tiếp tục đốt lửa vừa cố gắng tìm kiếm trêи bầu trời.

Cuối cùng, không biết qua bao lâu, trong tầm nhìn của chúng tôi xuất hiện các điểm sáng.Một cái.Hai cái.Ba cái…Những năm cái.Nói cách khác, những năm chiếc máy bay trực thăng đã đến phía trêи không của hòn đảo.“Tốt quá rồi! Bọn họ đến cứu chúng ta rồi!”“Chúng ta cuối cùng cũng được về nhà rồi!”Phùng Kha kϊƈɦ động đến mức nước mắt sắp chảy ra, Hàn Mỹ Kỳ cũng ôm lấy Bạch Vi không ngừng khóc lớn.Tôi có thể cảm giác được, trái tim của mình cũng đập thình thịch một cách mãnh liệt.Một lát sau, tiếng gió xung quanh chúng tôi đột nhiên trở nên gấp gáp.

Dưới cơn gió lớn thổi qua, ngọn lửa cực lớn giống như con rồng nhảy múa, bay lượn ở trêи không trung, gió cát cũng trở nên nhiều hơn..