Nữ Giám Đốc Hoàn Mỹ

Chương 80: Khoa Tay Múa Chân






Nghĩ đến đây, tôi nói với Bạch Vi đang có vẻ mặt nghiêm trọng đứng bên cạnh: “Giám đốc Bạch, cô có cách gì để trang web đó xóa video đi không?”Bạch Vi gật đầu: “Để tôi hỏi xem, chắc không khó đâu, nếu không thì nhờ chú Thành giúp là được.”“Vậy chuyện này làm phiền cô rồi, hơn nữa phải cố nhanh chóng khống chế đừng để video lan truyền.

Mặt khác, cho tôi xin nghỉ phép hai ngày, hoặc là xin đi công tác ở Chiêng May, tôi phải đi tìm Alava để chủ động nói rõ chuyện này.”Bạch Vi sững người: “Chủ động nói rõ? Vì sao? Video không dễ bị truyền sang Xiêng La như thế chứ?”Tôi lắc đầu: “Cung Chính Văn chắc chắn sẽ cố ý truyền sang bên đó.

Hắn ta có thể bán đứng cả Tào Văn Hoài đủ để chứng minh con người hắn ta làm việc không từ một thủ đoạn nào.

Hắn sẽ ra sức làm lớn chuyện lên, mà không để ý đến tiếng tăm của Alava đâu.”“Đối với người thường mà nói, nội dung của đoạn video đó rất bình thường không có gì đáng chú ý, nhưng với Alava mà nói thì lại rất quan trọng, thậm chí là chí mạng.


Bởi vì thời gian ông ta gặp mặt Tào Văn Hoài là những ngày bọn họ chuẩn bị hợp tác, ngoại trừ khiến nhiều người bình phẩm ông ta ra, còn khiến người khác nghi ngờ ông ta nhận hối lộ mỹ nam kế của Tào Văn Hoài, thậm chí có khả năng sẽ bị BTT điều tra nội bộ.”Bạch Vi nhíu mày, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng.“Được rồi, cô chỉ cần nghĩ cách khiến trang web đó xóa video đi là được, những chuyện khác cứ giao cho tôi xử lý.

Tôi đến chỗ Trương Nghị Lâm một chuyến, nhanh thì có thể là chiều hoặc tối, tôi sẽ bay đến Chiêng May.”Bạch Vi gật đầu: “Ừm, anh đi đi, xử lý ổn thỏa một chút.”Tôi giả bộ cười nhẹ nhõm: “Yên tâm đi, tôi sẽ xử lý tốt, sang đó rồi tôi sẽ nhớ đến cô.

Cô hãy tự chăm sóc bản thân, đừng suốt ngày tăng ca nữa, cũng phải chú ý đến ăn uống một chút, hạn chế đến những nhà hàng không sạch sẽ đi.”Bạch Vi xị mặt: “Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn miệng lưỡi dẻo quẹo như vậy.”“Ha ha, tôi sẽ nhớ cô thật đấy.”Nói rồi, tôi vẫy tay với cô ta, sau đó đi ra ngoài.Vừa mới đi được mấy bước, tôi đột nhiên nhớ tới một chuyện, ngoảnh lại thì thấy Tào Văn Hoài đang suy sụp ngồi chồm hổm dưới đất, ôm đầu không nói lời nào.Tôi không nhịn được cười nói: “Phó tổng giám đốc Tào, đi thôi, đợi ở đây chẳng có ích gì cả, quay về tiếp tục làm chức phó tổng giám đốc của anh đi.


Gay thì gay, cùng lắm là bị người ta bình phẩm thôi mà, có gì ghê gớm đâu.”Tào Văn Hoài ngẩng đầu, phẫn nộ nhìn tôi chằm chằm: “Tất cả là do mày, nếu không phải ban đầu mày lừa tao và Alava đến đó, còn quay video lại thì đã không xảy ra chuyện như ngày hôm nay rồi.”Tôi lắc đầu: “Ha, phó tổng giám đốc Tào không nghĩ lại khi ở Chiêng May anh đã đối phó tôi thế nào à mà bây giờ còn trách tôi? Sao, vẫn định đánh tôi à? Có phải muốn đổi một bộ răng mới không?”Nói rồi, tôi không để ý đến gã nữa, đi thẳng ra ngoài.Vừa đến khu làm việc mang phong cách mở, tôi đã nhìn thấy lễ tân và Lâm Lạc Thủy đang hùng hổ đi tới.“Phương Dương.” Lâm Lạc Thủy liếc mắt đã nhìn thấy tôi, cô ấy có vẻ căm hận nói: “Tại sao anh phải làm như vậy? Tại sao?”Tôi nhún vai: “Không phải tôi làm, cô tự đi hỏi Tào Văn Hoài đi, anh ta ở trong đấy.”“Anh đừng có ngụy biện, tôi biết nhất định là anh sẽ không buông tha cho anh ấy, cũng biết đúng là anh ấy đã làm một vài chuyện không đúng với anh.

Nhưng tôi không ngờ, anh lại dùng thủ đoạn hèn hạ, ghê tởm như vậy để trả thù anh ấy.”Nói đến đây, Lâm Lạc Thủy lắc đầu cười lạnh một cách thất vọng, sau đó nói tiếp: “Phương Dương, tôi thật sự không hiểu vì sao anh lại trở nên hèn hạ và vô sỉ như vậy, thay đổi đến nỗi tôi cũng không nhận ra anh nữa, trước đây tôi thật là…”Tôi không nhịn nổi ngắt lời cô ấy: “Trước đây, cô mù mắt chó nên mới thích tôi đúng không?”Lâm Lạc Thủy không trả lời, chỉ giữ bộ mặt cười lạnh thất vọng.Tôi nhịn cơn tức, bình tĩnh nói: “Lâm Lạc Thủy, trước khi chỉ trích người khác thì nhìn lại mình trước đi được không? Ba năm trước, lúc tôi ngồi tù, là ai nói sẽ đợi tôi? Thời còn đi học, là ai nói sẽ ở bên tôi mãi mãi? Sau đó thì sao?”“Tôi vừa vào tù chưa được bao lâu, cô đã qua lại với Tào Văn Hoài, đối với cô mà nói lời hứa chỉ là nói chơi thôi sao? Là ai thay đổi trước? Cô có tư cách gì mà ở đây khoa tay múa chân với tôi?”Đối mặt với những lời chất vấn của tôi, dường như Lâm Lạc Thủy không còn lời nào để nói, chỉ nhắm mắt thở dài một hơi, sau đó cúi thấp đầu, cười nụ cười tự giễu mà bi thương.“Phương Dương.” Cô ấy đột nhiên ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn tôi, nói: “Thật ra tôi rời xa anh không phải vì anh ngồi tù, anh có muốn biết đáp án thật sự không?”Tôi ngẩn người, bởi vì không ngờ Lâm Lạc Thủy sẽ đột nhiên nói như vậy, cũng chưa từng nghĩ cô ấy rời xa tôi là vì có nguyên nhân gì khác hay không.Cô ấy rời xa tôi không phải bởi vì tôi ngồi tù, không phải vì muốn tìm một người giàu có hay sao?Cô ấy từng nói muốn có một căn nhà, không cần hướng ra biển, cũng không cần quá lớn, chỉ cần có thể yên ổn vun đắp tình yêu của chúng tôi.Cô ấy cũng từng nói muốn có một chiếc xe, không cần quá xa hoa, cũng không cần quá đẹp đẽ, chỉ cần tôi có thể lái xe đưa cô ấy đi làm, hôn tạm biệt cô ấy ở bên đường giống như những người đàn ông khác.Mà tôi chỉ là một người bình thường xuất thân từ nông thôn, hai chuyện này tôi đều không làm được.Nhưng tôi của trước kia vẫn luôn nỗ lực theo hướng đó, muốn cho cô ấy một cuộc sống hạnh phúc mà cô ấy mong muốn.Tôi quả thực đã đi vào quỹ đạo đó, làm việc bốn năm, thời gian và công sức tôi bỏ ra nhiều hơn người khác, tăng ca và chủ động đi công tác đối với tôi mà nói đã trở thành thói quen, thậm chí đa số những ngày lễ tôi đều vùi đầu vào công việc.Thông qua sự cố gắng, học tập và thăng tiến không ngừng, tôi đã nhận được thành quả, đạt được thành tích tiêu thụ nhất định.

Hơn nữa, tôi chưa bao giờ tiêu tiền linh tinh, ngoại trừ gửi một khoản tiền về quê cho cha mẹ xây nhà mới ra, số còn lại tôi đều tiết kiệm để mua nhà và xe cho Lâm Lạc Thủy.Như vậy còn không đủ hay sao?Cô ấy còn có lý do gì để rời xa tôi?Tôi muốn biết đáp án.“Vì sao?” Tôi cố giữ bình tĩnh hỏi Lâm Lạc Thủy.Cô ấy không nói, chỉ nhìn tôi đăm đăm.Xung quanh đã rất nhiều đồng nghiệp Phần mềm Trí Văn tụ tập.


Bạch Vi và Tào Văn Hoài cũng đứng ở hành lang nhưng không đi qua đây, cũng không mở miệng nói gì, chỉ lặng lẽ đứng nhìn chúng tôi.Dần dần hình như vành mắt của Lâm Lạc Thủy đã đỏ lên.Cô ấy cúi đầu, như muốn giấu đi nước mắt ở khóe mi, giọng nói bình tĩnh cất lên: “Phương Dương, chúng ta ở bên nhau từ năm tư đại học đúng không.

Lúc đó anh thông minh, cần cù, nỗ lực hơn rất nhiều người, tôi rất thích anh của lúc đó.

Nhưng khi ra đời làm việc, tôi dần thấy không thích những ưu điểm ấy của anh nữa, thậm chí còn hơi thấy ghét.”“Bởi vì thời gian anh về nhà ngày càng muộn, thời gian ở bên tôi cũng ngày càng ít, thậm chí ngày lễ cũng không ở bên cạnh tôi mà bận bịu tặng quà cho khách hàng của anh và đi chơi cùng họ.

Anh không còn quan tâm tôi như trước kia nữa và cũng không quan tâm đến cảm nhận của tôi, trong thế giới của anh chỉ còn làm việc kiếm tiền.”“Ban đầu, tôi không nói, bởi vì tôi biết anh cố gắng là vì chúng ta.


Nhưng anh có biết không, tình cảm của chúng ta dần trở nên phai nhạt trong bốn năm đó.

Tôi chỉ là một cô gái, một người phụ nữ bình thường, cũng có lúc cáu kỉnh, buồn chán, muốn có anh quan tâm bầu bạn.

Nhưng càng ngày tôi càng không cảm nhận được tình yêu của anh.

Có một khoảng thời gian, thậm chí tôi còn hoài nghi rốt cuộc anh có phải bạn trai tôi không.”Nói xong, Lâm Lạc Thủy lau gò má và vành mắt, hít sâu vào một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, cố nặn ra một nụ cười trêи gương mặt vẫn in dấu nước mắt, nói: “Phương Dương, anh còn nhớ có một lần anh đi công tác, chúng ta cãi nhau qua điện thoại không? Anh nói tôi đừng làm loạn, tôi thực sự không nhịn nổi nữa đã mở lời nói chia tay với anh, anh còn nhớ không?”——————-.