Nữ Giúp Việc Của Thái Tử Phúc Hắc

Chương 99: Tạm biệt Hamburg




Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chỉ còn mười phút nữa máy bay sẽ cất cánh, Lâm Phong cũng càng ngày càng nôn nóng, hắn thậm chí bắt đầu hoài nghi Hạ Cẩm Hiên có mua vé đi chuyến bay này. Ngay lúc này, một đôi tình nhân trẻ đi về phía máy bay, cô gái nói với cậu bạn kia: "Chúng ta lúc nào thì cũng có thể đi lối dành riêng cho khách vip à? Vậy thì thật tốt quá!"

Chính câu nói lơ đãng như thế, khiến Lâm Phong nhất thời bị sét đánh trúng."Lâm Phong, ngươi thật ngu xuẩn!" Hắn dùng sức bứt tóc mình, giận dữ hét to. Hắn tại sao không nghĩ đến? Làm sao không nghĩ đến gia thế Hạ Cẩm Hiên đi lối dành cho khách vip hẳn là rất hợp lý?

Lâm Phong bước đến ngăn lại đôi tình nhân kia, vội vàng hỏi: "Lối di riêng dành cho khách vip ở đâu? Ở đâu? !" Giống như hành động của người điên khiến hai người hoảng sợ, vội đưa ngón tay chỉ hướng dành cho khách vip, tay vừa mới chỉ qua đó, Lâm Phong ở trước mặt họ cũng đã biến mất, hắn nhắm ngay hướng khách kia chỉ mà chạy nhu điên.(aki: ôi giờ mới thấy anh này cũng dễ thương…cái nhỏ TGT sao mà tốt số mà không biết nắm giữ gì cả)

Hắn thật vất vả mới có thể nhanh chóng đến gần cửa dành riêng cho khách vip quả nhiên liếc mắt một cái liền nhận ra bóng lưng kẻ mà mình luôn ghen tỵ không dứt —— đang đi đến lối đi ra sân bay."Hạ Cẩm Hiên! !" Lâm Phong không vào được đành phải hướng về phía người bên trong lớn tiếng điên cuồng gào thét.

Hạ Cẩm Hiên dừng bước chân, do dự một chút, quay đầu lại, trong mắt chợt lóe lên tia hi vọng, nhưng chỉ trong chớp mắt khôi phục vẻ mặt lạnh lùng nhìn Lâm Phong một cái, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Thấy thế, Lâm Phong nóng nảy, không để ý xung quanh hét to: "Tiểu Tuyền đang tìm cậu, cô ấy phát điên lên vì tìm cậu, cậu không thể đi, cậu đi rồi cô ấy sẽ đau lòng!"

Hạ Cẩm Hiên không hề dừng lại mà vẫn tiếp tục đi , khóe miệng hiện lên nụ cười diễu cợt, đau lòng? Cô ấy sẽ đau lòng sao? Thì có lẽ...! , nhưngchỉ là buồn chút thôi. . . . . .

Mắt thấy bóng dáng Hạ Cẩm Hiên biến mất ở nơi khúc quanh, Lâm Phong cũng hết khí lực không hết nổi nữa, ngơ ngác nhìn về phía lối đi kia không biết phải làm sao.

"Đầu đá anh nhìn thấy anh ấy đi thật rồi sao? !" Lâm Phong bị một người kéo lấy cô vừa thở hồng hộc vừa nói không ra hơi.

Lâm Phong có chút đau lòng nhìn cô, nhưng không trả lời. Thái Gia Tuyền nóng vội bắt lấy gấu áo hắn lắc lắc"Nói cho em biết! Anh ấy ở đâu? Anh ruốt cuộc thấy anh ấy ở đâu? ! !"

Lâm Phong khẽ nghiêng đầu nhìn về phía lối đi dành cho khách víp, Thái Gia Tuyền nhìn theo tầm mắt của hắn không hề thấy bóng dáng ai ở đó? Lối đi trống rỗng đến dáng sợ, giống như lối đi đó sẽ nuốt chửng người ta làm cho người ta biến mất.

Thái Gia Tuyền sững sờ nửa ngày, dần dần mới lĩnh ngộ được ý của Lâm Phong cô không dám tin cứ thế lắc đầu "Không, sẽ không, anh ấy sẽ không tuyệt tình như vậy ." Vừa nói vừa điên cuồng xông đến: "Hiên! ! Anh ra đây đi, Hiên!" Vậy mà tất cả đều chỉ phí công.

Đột nhiên, cô lặng yên bởi vì qua lớp kính nhìn thấu phi trường cô thấy một chiếc mấy bay quốc tế của công ty hoàng không Trung Quốc cất cánh. Thái Gia Tuyền bất lực áp sát vào kính, nhìn nó từ từ biến mất tại tầm mắt chính mình ở ngoài kia, cả người cô ngã khụy xuống đất, trong lòng đang rỉ máu, nhất thời không thể khóc mà chỉ ngơ ngác nhìn nơi chiếc máy bay biến mất kia.

"Tiểu Tuyền. . ." Lâm Phong gọi cô từng tiếng, cũng không thể gọi về thần trí cô. Cứ như vậy vẫn ngây người thật lâu, Thái Gia Tuyền dần dần phát ra những tiếng nhỏ nức nở nghẹn ngào một tiếng, ánh mắt lại vẫn là chặt chẽ nhìn chằm chằm kia phía bầu trời kia, mặc dù nơi đó đã biến thành một màu đen kịt

"Tiểu Tuyền, đừng như vậy." Lâm Phong cực kỳ đau lòng, đưa tay muôn ôm cô.

Thái Gia Tuyền giống như là đột nhiên tỉnh lại, thế là bắt đầu gào khóc, dù cho đang ở sảnh lớn của phi trường cũng mặc cứ thế gào to. Cũng không ít người đi đường không khỏi ghé mắt nhìn xem.

Lâm Phong ôm lấy cô thật chặt, nhưng mà cô cần cũng không phải bờ vai của hắn điều này hắn hiểu rất rõ, có lẽ ôm cô thật chặt lúc này cũng chính là an ủi bản thân hắn thôi.

Thái Gia Tuyền gào thét đên lạc cả giọng cả người vô lực mềm nhũn ra. Lâm Phong đột nhiên bắt lấy tay cô lớn tiếng quát: "Tiểu Tuyền! Em bình tĩnh một chút, hãy nghe anh nói! Vì tình cảm, em có thể kiên trì ba năm không bỏ cuộc, chẳng lẽ lần này em cứ như vậy buông bỏ anh ta? Kiên nhãm của em đi đâu cả rồi? !"

Thái Gia Tuyền hai mắt vô hồn nhìn hắn, thanh âm khàn khàn lẩm bẩm nói: "Anh ấy không còn quan tâm đến em nữa rồi vì sao anh ấy không còn quan tâm đến em nữa? Anh ấy không quan tâm em rồi."

"Em phải tìm được anh ta mới có thể có đáp án!"

"Không tìm được. . ."

"Làm sao mà không tim được? Chẳng phải em đã tìm anh ba năm sao, nhưng anh ta và anh không giống nhau, anh ta là quý công tử của một nhà tài phiệt anh ta hẳn sẽ nổi tiếng, đạo lý đơn giản như vậy em không lẽ không hiểu ra? !"

Thái Gia Tuyền từ kẻ mịt mù như tìm ra ánh sáng. . . . . .

"Tạm biệt Hamburg" trên phi cơ Hạ Cẩm Hiên nhìn ngoài cửa sổ, lặng lẽ nói.

Hết quyển 1.