NỤ HÔN GARDENIA

Chương 3: Cái Nhìn Đầu Tiên




Aster im lặng sau đó. Anh nhìn xung quanh những nô lệ, những người đang xếp hàng dài, mệt mỏi, và có lẽ đang chết đói. Tuy nhiên, anh phải tự trấn an rằng họ không phải là con người. Họ có đặc điểm giống anh và mọi người xung quanh, nhưng họ không phải là con người. Đó là những gì cha anh ấy và gia đình anh ấy nói.

Trong khi cha anh đang tiếp cận đối tác kinh doanh của mình để nói chuyện nhỏ, Aster được giao nhiệm vụ chọn nô lệ của riêng mình. Cha đưa cho anh một đôi găng tay da để tay anh không bị bẩn. Aster tham gia vào đám đông những người đã hóa trang đang kiểm tra nô lệ. Các khoảng năm nô lệ nữ và mười lăm nô lệ nam. Aster nhìn vào mặt họ, nhưng không thể nhìn tiếp khi họ quay lại nhìn vào anh ấy. Ánh mắt của họ thật đáng thương. Anh ấy định chọn một nô lệ không già hoặc quá trẻ. Anh cũng không muốn có một nữ nô lệ, vì cô ta có thể chết nếu Charles hoặc Adder, những người anh em họ bảo lực của anh đá cô.

Anh không có ấn tượng, không có nô lệ nào tốt trong mắt anh. Họ lớn tuổi hơn anh mong đợi, họ có thể bằng tuổi các cô chú anh chị. Có thể đây là lý do khiến mặt ông Deacom trở nên chua chát. Nhưng anh ta vẫn không chấp nhận sự thô lỗ của ông Deacom. Aster muốn rời đi ngay bây giờ, anh ấy không thể chịu được mùi hôi thối khó chịu và anh không muốn có một nô lệ nào cả.

Trước khi Aster bước ra khỏi đám đông, anh ta để ý thấy một cậu bé có nước da trắng hơn những nô lệ đang xếp hàng, nhưng vẫn đen hơn anh rất nhiều. Cậu bé rám nắng và làn da lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Anh đứng sau họ, gần lều của người buôn nô lệ. Cậu ta trạc tuổi anh, gầy còm nhưng không chết. Cậu ta có một vết sẹo ở má trái, nhưng đặc điểm khiến anh bối rối nhất là vẻ ngoài của cậu ta. Cậu ta có một mái tóc đen ngắn, bù xù, lông mày rậm, đôi mắt đen sâu, mũi nhọn và nhỏ hơn Aster. Đôi môi mỏng của cậu ta bình tĩnh khép lại, như thể mong đợi bất cứ điều gì xảy ra với mình. Cậu ta trông bình tĩnh với hai người đàn ông đang kiểm tra mình. Nhưng mỗi khi họ chạm vào câu ta bằng găng tay da, cậu nghiến răng lại và run rẩy.

Aster tiếp cận cậu bé sau khi hai người đã đàn ông đã kiểm tra xong. Cậu bé đang cúi đầu xuống cũng ngẩng đầu lên.

Một ánh mắt sắc bén, nhưng điềm tĩnh xuyên qua Aster. Anh đột nhiên cảm thấy yếu đi, nhưng không phải vì sợ hãi. Anh không thể hiểu được những gì anh đang cảm thấy, anh từ từ đến gần cậu bé cho đến khi khoảng cách của họ mỏng đi. Họ trao nhau ánh nhìn, ánh mắt kéo dài hàng phút khiến Aster lo lắng nhưng vẫn yên tâm.

Anh đã chọn cậu nhóc này không hề do dự.