Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 1928




Nói xong liền đỡ người kia đi, Thẩm Tinh Tinh ngay cả sân viện cũng không dám ở lại, chỉ sợ lây bệnh, nói không chừng mấy người Lưu Hỏa cũng bị như vậy, nàng ta nhìn Thẩm tam và Doãn Thiếu Đường, “Tam ca, chúng ta vẫn là nên đi thôi, đừng...”

Thẩm tam trưng lên nụ cười yêu mị, “Muội về trước đi, không có việc gì đâu, vừa mới tới, hẳn là sẽ không lây cho muội.”

Thẩm Tinh Tinh liền dậm châm, “Lây cho các huynh cũng không được.”

Doãn Thiếu Đường có lòng tốt nói: “Không dễ dàng lây bệnh như vậy đâu, chỉ cần không cùng ăn cơm với hắn là được rồi, hơn nữa cũng không phải là không thể chữa được.”

Thẩm Tinh Tinh thoáng thở nhẹ ra, nhưng vẫn còn căng thẳng, thấy Lưu Hỏa đỡ người kia đi vào phòng nhỏ trong góc, mà không phải là nhà chính, liền buông được lo lắng.

Nghĩ rằng Tô Mạt khẳng định cũng là sợ chết, nàng có thể chữa bệnh cho người, tuyệt đối sẽ vô cùng chú ý, lá gan nàng ta lớn hơn lền đi tìm Nhạc Phong Nhi.

Mấy người Tô Mạt ở lại trong phòng nói chuyện với Thẩm tam, nói chuyện dùng trà, thương lượng chính sự.

Lần này không đợi Thẩm Tinh Tinh tìm đến Nhạc Phong nhi, nàng ta đã chủ động đi ra đón, trên mặt đều là vui mừng, “Thẩm tiểu thư hôm nay đặc biệt xinh đẹp.”

Thẩm Tinh Tinh vô cùng hưởng thụ, vẫn nói một câu: “Bản tiểu thư có ngày nào không đẹp đâu.”

Thấy Nhạc Phong giờ không còn khóc lóc, phần mặt bị bỏng cũng đã tốt hơn nhiều, hiện giờ nhìn cũng không quá đáng sợ nữa, đang dần khôi phục, lại thêm dược tính của thuốc vô cùng tốt, chỉ cần chú ý điều dưỡng, quả thật là không lưu lại sẹo.

“Cái đó, dạo này Tô Mạt đối với người tốt hơn sao?” Thẩm Tinh Tinh có chút hoài nghi, Nhạc Phong Nhi tâm tình tốt như vậy, ngược lại có chút khác thường.

Nhạc Phong Nhi thẹn thùng cười, “Thẩm tiểu thư cũng không phải không biết, đâu thể tốt hơn được chứ.”

Tô Mạt cũng không muốn nhìn thấy nàng, Lan Như cũng ngăn không cho nàng xuất hiện trước mặt Tô Mạt, này có thể nói là tốt sao?

“Cái tên ma ốm kia là ai?” Thẩm Tinh Tinh bắt đầu tò mò.

Nhạc Phong Nhi nhìn ra ngoài cửa, bên ngoài không có ai, nàng ta nói khẽ, “Tôi cũng không biết, nửa đêm qua, có người tới gõ cửa, sau đó buổi sáng hắn liền ở đấy.”

Thẩm Tinh Tinh khinh thường nói: “Nhìn là biết có chỗ kỳ lạ, khẳng định là không phải người tốt đẹp gì.”

Nhạc Phong đè thấp giọng nói: “Tôi cũng biết, người đó nhìn không giống bằng hữu của Lưu Hỏa, ngược lại như là...”

“Giống cái gì?” Hai mắt Thẩm Tinh Tinh sáng lên, giống như nhìn thấy bí mật nào đó.

Nhạc Phong Nhi do dự một chút, “Tôi cũng chỉ là suy đoán, tôi cảm giác hình như người đó bị bắt đến, nói là bằng hữu, chẳng qua là để che dấu hành tung mà thôi. Hơn nữa...”