Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 2097: Bị độc thủ 05




Thẩm Phỉ nhìn hắn còn đứng ở đó, khẽ mắng: "Còn không đi ra ngoài, không gọi đến, không nên tùy tiện đi vào quấy rầy khách."

Sắc mặt người kia âm trầm bước nhanh đi.

Lúc đi qua Tô Mạt, hắn lạnh lùng liếc nàng một cái, Tô Mạt xưa nay trấn định, cũng không khỏi có chút kinh ngạc.

Người này có ánh mắt cực âm lãnh, ngược lại có điểm giống... Vu Hận Sinh.

Chỉ là nhớ năm đó Vu Hận Sinh bị mẹ ruột của mình lấy ra thay người khác, vì bảo vệ Hoàng Phủ Cẩn, bị mẹ ruột của chính mình đưa ra ngoài làm bia đỡ đạn.

Mà hắn lại vô cùng hiếm thấy rất nhỏ đã có trí nhớ.

Trải qua như vậy mới thành biến thái trong lòng, cho nên dù hắn nhiều lần là địch, Tô Mạt cũng không hận nổi hắn.

Dù sao nếu như không có hắn, lúc Hoàng Phủ Cẩn còn là hài nhi có thể cũng đã chết rồi.

Như vậy người này đã trải qua thống khổ gì mà làm ánh mắt hắn oán độc như vậy?

Nàng rất tin tưởng, nếu một người có tuổi thơ ấm áp vui vẻ hạnh phúc, như vậy sau khi lớn lên hắn cũng sẽ luôn lạc quan hướng về phía trước, thiện lương vui sướng.

Một người tối tăm sa sút, hoặc là không làm cho người khác ưa thích, có rất nhiều khuyết điểm, vậy hắn nhất định là đã từng có âm ảnh, xuất hiện sai lệch trong hành vi của hắn cùng trong lòng hắn.

Chỉ là nàng không phải thầy thuốc tâm lý, cũng không có hứng thú là người chữa thương.

Thế giới to lớn, cuộc sống tầm thường, mọi người có mệnh của riêng mình.

Người này thế nhưng lại dùng ánh mắt oán hận trừng nàng, thật ra khiến nàng có chút tò mò.

Mặt ngoài nàng không biến sắc, nội tâm âm thầm suy đoán, phán đoán thân phận của hắn.

Từ thái độ của Thẩm Phỉ đối với hắn thì giống như là kẻ nô bộc.

Từ quần áo mà xem, cũng không nhìn ra cái gì, bởi vì người làm Thẩm phủ ăn mặc cũng cực tốt, cho nên Thẩm Tinh Tinh khoe khoang không biết mệt đấy.

Chỉ là lấy cá tính Thẩm Phỉ mà nói, hắn là người nho nhã, đối với người thì khiêm tốn, dù là người làm cũng vô cùng khoan dung, ít nhất hằng ngày là như vậy, dù là phạm sai lầm, chỉ cần không đánh vào mặt, hắn cũng mở một đường lui.

Cho nên người kia, Tô Mạt phán đoán hắn có thể là con thứ của Thẩm phủ.

Mặc dù huynh đệ tình thâm, máu mủ tình thâm, nhưng cái này không bao gồm cùng cha khác mẹ.

Huynh đệ cùng cha khác mẹ, có đôi khi còn hơn cả kẻ thù.

Đến nơi, kiệu phu để kiệu xuống, sau đó mang đi.

Thẩm Phỉ cùng Thẩm Tam mời ba người đi qua, Thẩm lão gia cùng Ngụy An Lương còn có mấy người nữa đã chờ ở dưới bậc thềm.

Mấy người tiến lên hàn huyên, Thẩm lão gia cũng tự mình đến chỗ Hoàng Phủ Cẩn giới thiệu mấy người, có trợ thủ đắc lực, còn có thân tín, còn có mấy nghĩa tử.