Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 2211: Thất thiếu chủ giảo hoạt lang thang 03




Nhạc Phong hơi thấp đầu, chặt chẽ níu lấy ống tay áo của mình, nghe Doãn Thiếu Đường cười nói: "Chúng ta cũng chỉ là xin Nhạc cô nương ở tạm, tự nhiên làm như vậy là để hai vị cố nhân có thể tới ôn chuyện, các ngươi đã đến rồi, Nhạc cô nương này đã có thể châu về hợp phố rồi."

Trên gương mặt tuấn mỹ của hắn hiện vẻ hơi quái dị, tiếng cười cũng mang theo một loại thâm ý khác, Nhạc Phong nhi nghe hiểu được, không khỏi cắn môi, nơi nào đó không nhịn được run rẩy.

Tô Mạt lại nói: "Vậy còn có một vị Vân nhi cô nương, Thất thiếu chủ cũng đều trả cho chúng ta thôi."

Nhạc Phong nhi bỗng nhiên đơ người, liếc Tô Mạt một cái.

Tô Mạt hơi cười nhìn Doãn Thiếu Đường.

Doãn Thiếu Đường cười ha ha, "Chẳng lẽ Tô tiểu thư chẳng những là tới ôn chuyện, còn phải tới hưng sư vấn tội hay sao? Chẳng lẽ Vân nhi của chúng ta trừ mang đi Nhạc cô nương, ra tay cũng có chút nặng."

Tô Mạt lạnh nhạt nói: "Vân nhi cô nương là Ngụy bang chủ phái tới hầu hạ Nhạc Phong nhi, nói thế nào chúng ta cũng muốn giao trả cho Ngụy bang chủ, không thể không giao phó. Thất thiếu chủ cũng không cần che giấu, sống hay chết, chúng ta đều không ngại."

Nhạc Phong nhi chợt chấn động, ngước mắt nhìn Tô Mạt, "Tiểu thư, ngươi...ngươi, ngươi có ý tứ gì?"

Nàng rõ ràng là bị Vân nhi kèm hai bên, chộp tới chỗ Doãn Thiếu Đường, tại sao Tô Mạt phải nói Vân nhi sống hay chết đều được.

Chẳng lẽ là hoài nghi nàng?

Nhìn bộ dạng nàng lã chã chực khóc, trong lòng Tô Mạt không nói ra được sự ghê tởm, nói với Hoàng Phủ Cẩn: "Cẩn ca ca, chúng ta nên nên cho Ngụy bang chủ một cái công đạo đi, thuận tiện trở về cũng muốn hỏi hắn một chút, thế nào hắn cùng Thất thiếu chủ hợp mưu gạt chúng ta, tặng hai người thị nữ, cả hai đều là người Thất thiếu chủ. Không thẳng thắn chút nào."

Vẻ mặt Hoàng Phủ Cẩn lạnh nhạt, không bày tỏ háo hức gì, cũng không liếc mắt nhìn Nhạc Phong, hắn nói: "Lẽ ra nên như vậy."

Nhạc Phong nhi cắn răng nghiến lợi nói: "Nàng ta, là người của bọn chúng, chúng ta mang nàng trở về, chẳng phải là......"

Tô Mạt cười cười, nói với nàng: "Ngươi không phải lo sợ sẽ không để nàng hầu hạ ngươi, mang nàng trở về, cũng phải cần cùng Ngụy bang chủ có công đạo, còn nữa nói nàng nếu dám bắt cóc ngươi, chúng ta cũng nên dạy dỗ nàng, hả giận cho ngươi."

Nhạc Phong hơi thấp đầu, trên mặt âm tình bất định.

Tô Mạt không để ý không hỏi nàng, mà nhìn Doãn Thiếu Đường, nhìn hắn làm thế nào.

Doãn Thiếu Đường bất đắc dĩ cười cười, phất phất tay, cho người tìm Vân nhi, lại nói: "Chỉ là kính xin Tô tiểu thư cùng Vương Gia xem bổn thiểu chủ đối với Nhạc cô nương lễ đãi có thừa, cũng không cần làm khó Vân nhi của chúng ta, còn nữa, cũng coi là nể mặt Ngụy bang chủ."

Câu nói sau cùng, coi như là chịu hắn và Ngụy an lương có quan hệ rồi hả?

Nhưng hắn càng nói như vậy, Tô Mạt ngược lại càng hoài nghi, lấy tính tình cùng địa vị Ngụy An Lương, hắn cùng Thẩm gia quan hệ như vậy, chưa chắc sẽ cùng Doãn Thiếu Đường hợp tác.

Dù là hợp tác, cũng trừ phi là bất đắc dĩ, bây giờ nhìn lại còn không có dấu hiệu như vậy.

Tô Mạt nhướng nhướng mày, "Không biết Thất thiếu chủ tính thế nào đây? Lại nói, ngươi lừa tam công tử nhưng rất thảm, hắn hận ngươi tận xương đấy."

Doãn Thiếu Đường lộ ra một chút ưu tư, rất đau lòng nói: "Tô tiểu thư cũng biết, có lúc thân bất do kỷ, ta là muốn làm bạn cùng tam công tử, nhưng một khi đạp qua một giới tuyến nào đó, mọi người chỉ có thể rút về."

Ý đó, dĩ nhiên là nếu như Thẩm Tam biết thân phận của hắn, còn đuổi theo làm bạn cùng hắn, hai người cứ tiếp tục làm bạn.

Nhưng nếu Thẩm gia không chịu, vậy dĩ nhiên là không thể tiếp tục nữa.