Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Tài Tiểu Vương Phi

Chương 65: Bị tuyệt sắc thiếu niên đè trên mặt đất




Tô Mạt nhìn thấy có gian phòng, bèn đẩy cửa vào, một trận bụi đất ập vào mặt, làm nàng sặc ho khan vài tiếng.

Tô Mạt tự mình đi vào trong phòng, nha hoàn không rảnh để ý nàng.

Đột nhiên nàng ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt, hít hít vài cái, bèn nhìn thấy, trong đám cỏ dại lộ ra góc áo màu đen, nàng sợ hãi vội chạy ra ngoài.

Bỗng nhiên trước mắt lờ mờ bóng hình, nàng thấy một trận choáng váng chóng mặt, thoáng cái bị người nào đó bổ nhào lên người ấn trên đất.

Tô Mạt ngây ngốc, kiếp trước kiếp này nàng cũng chưa từng nhìn thấy người nào lại đẹp như vậy.

Một đôi mắt đen nhánh giống nửa đêm, thâm thúy trầm tĩnh lại rất yên tĩnh, như phát ra ánh sáng lộng lẫy của đá quý, đôi mắt đó được đặt trên làn da trắng mịn càng làm tăng thêm sự đen bóng tĩnh mịch. Sống mũi cao thẳng tắp, phía dưới là cặp môi khẽ cong lên, bạc mỏng, cánh môi nhợt nhạt khiến cho người khác muốn đem cánh hoa đến giúp hắn thoa màu.

Đợi nàng có chút hoàn hồn trở lại, mới phát hiện. Đây là một nam nhân có phong thái dung mạo giống như thiên tiên nhưng lại tản ra khí chất ma vương diêm la. Tuy rằng nhìn có vẻ không quá mười mấy tuổi, nhưng quanh thân lại có một cỗ hơi thở lạnh lẽo, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị, suýt làm nàng đông cứng lại.

Đôi mắt sâu đen đó đang lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng, hung ác nham hiểm như chim ưng săn mồi, dường như muốn nàng chết cóng.

Tô Mạt chớp mắt, lại giả bộ vẻ mặt của một đứa trẻ 5, 6 tuổi nên có, có một chút nhát gan, sợ hãi, những giọt lệ trong suốt đang lay động trong đôi mắt to tròn.

Miệng nhỏ của nàng lắp bắp “ Ngươi, ngươi đừng giết ta.”

Thiếu niên tuấn mỹ đó ngưng mắt nhìn nàng, chỉ là một nha đầu còn rất nhỏ, thân thể mầm mại, giống như không có xương, bị hắn áp đè bên dưới, áp sát ngực.

Ánh mắt hắn ta trầm ngâm, vô thức đưa ra ngón tay nhỏ dài vuốt nhẹ khóe mắt nàng, giọt nước mắt như hạt đậu trở mình lăn lông lốc, đậu xuống ngón tay hắn. Thiếu niên đó ngẩn người, cảm thấy chút ướt át trên ngón tay, giống như một sinh mệnh mềm mại yểu điệu, giống như đóa hoa đang nở rộ trên tay hắn.

Hắn theo bản năng đưa ngón tay đút vào miệng, mặn a!

Khuôn mặt Tô Mạt biểu hiện như một tiểu nữ nhi yếu đuối, trong lòng lại mắng thầm, tên nhóc thối tha này từ đâu chui ra, lại dám bắt nạt ta.

Dung nhan lạnh lùng của hắn đột nhiên nổi lên một tia ôn nhu, thật giống như loại hàn băng vạn năm không tan, đột nhiên thổi qua một tia gió xuân, lộ ra ý cười, ba phần tươi sắc bảy phần tà mị.