Nữ Nhân Sau Lưng Đế Quốc: Thiên Thu Vị Hoàng

Chương 38: C38: Chương 38




Thẩm Nguyệt còn chưa kịp nói xong thì đã đột nhiên cảm giác có điều gì đó không ổn, nàng vừa mở mắt ra thì đã bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tần Như Lương đang nhìn mình.

Tất cả những phản ứng của nàng đều hiện rõ trong ánh mắt thâm trầm của Tần Như Lương.

Ngay cả động tác nhíu mày rất nhỏ của nàng cũng bị Tần Như Lương bắt được rõ ràng.

Tần Như Lương nhận ra rằng nàng đã không còn thích sự hiện diện của hắn ta như trước đây nữa.

Thậm chí bây giờ trông nàng còn có chút chán ghét.

Cơn tức giận đã dịu đi bên trong Tần Như Lương bây giờ lại đột nhiên bùng lên.

Thẩm Nguyệt ngồi dậy, nhướng mày lười biếng nói: “Ồ, đúng là hiếm thấy. Ta nghe nói Liễu Mi Vũ đang bị chảy máu mũi rất nhiều, tướng quân không bận rộn chăm sóc ả ta hay sao mà lại còn có thời gian đến đây tìm ta?”

Tần Như Lương nhìn thẳng vào nàng, sẵng giọng nói: “Chẳng lẽ cô không biết tại sao ta lại tới đây?”


Thẩm Nguyệt vén tóc bên tai, động tác bình thản, quay đầu nhìn hắn ta nói: “Nói thật thì ta không biết”.

“Ta nghe nói mấy ngày nay Liễu Mi Vũ thường xuyên gặp cô”.

“Cùng sống dưới một mái nhà thì sao có thể không gặp nhau mỗi ngày được?”

“Cô đã làm gì nàng?”, Tần Như Lương trừng mắt hỏi.

Thẩm Nguyệt nhẹ giọng nói: “Chẳng lẽ ta lại có thể đánh lệch mũi ả ta hay sao?”, nàng nheo mắt rồi lại cười nói: “Nếu như ả ta bị đánh lệch mũi thật thì thảm lắm, khuôn mặt vốn xinh đẹp như thế cơ mà”.

Tần Như Lương trầm giọng nói: “Chuyện lần trước ta còn chưa tính sổ với cô. Ta đã nói nếu như cô còn dám động vào nàng thì ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Lần này nàng bị chảy máu mũi, cô dám nói chuyện đó không có liên quan gì đến mình sao?”

Thẩm Nguyệt nhếch miệng nói: “Tần Như Lương, xét về chuyện lòng dạ lang sói thì ngươi đứng thứ hai sẽ không ai dám nhận đứng thứ nhất!”

Tâm trạng Tần Như Lương chùng xuống, cơn tức giận lại bùng cháy.


Nàng nhìn thẳng vào hắn ta rồi nói tiếp: “Ả ta tới đây lấy thuốc bổ của ta để bồi bổ thân thể của mình, kết quả dùng quá nhiều thuốc bổ lại đâm ra phản tác dụng, bây giờ ngươi còn chạy đến đây trách ta?”

Tần Như Lương cũng chỉ nghe Hương Phiến nói mấy ngày này Liễu Mi Vũ thường xuyên gặp Thẩm Nguyệt nhưng trên thực tế hắn ta cũng không có bằng chứng.

Bây giờ Thẩm Nguyệt lấy nhu thắng cương, ném ngược vấn đề lại cho hắn ta, chẳng khác nào đang vả mặt hắn ta một cái thật mạnh.

Sắc mặt Tần Như Lương trở nên rất khó coi, hắn ta lạnh lùng nói: “Thân thể của Mi Vũ yếu ớt còn không phải là do cô hại hay sao? Nàng dùng thuốc bổ của cô để bồi bổ thân thể mình cũng không có gì đáng nói”, nói xong hắn ta liền phất tay áo xoay người rời đi: “Chuyện này tốt nhất là đừng liên quan đến cô”.

Ở đây càng lâu thì hắn ta lại càng cảm thấy chán ghét.

Không ngờ lúc hắn ta xoay người rời đi thì Thẩm Nguyệt lại đột nhiên lên tiếng.

Nàng lại cười nói: “Hôm nay Liên công tử đã tới đây, ngươi có biết không?”

Khi đó Tần Như Lương đang bận chăm sóc Liễu Mi Vũ, làm gì có thời gian mà để ý đến chuyện đó. Sau đó hắn ta mới nghe nói Liên Thanh Châu đã mang đến cho Thẩm Nguyệt một nha hoàn.

Tần Như Lương dừng bước.

Thẩm Nguyệt lạnh nhạt nói: “Trong lúc đang nói chuyện phiếm thì bọn ta cũng có nhắc đến chuyện thuốc bổ. Đại phu nói rằng thân thể của ta không thể nào hấp thụ được số thuốc bổ quý giá đó, cho nên hôm nay ta đã nói với hắn muốn trả lại những thứ đó, hắn cũng đã đồng ý rồi”.

Tần Như Lương hít sâu một hơi, tức giận đến phát run.