Nữ Nhị Đại Tác Chiến

Chương 76-77




Chương 76:


Mắt thấy Nguyên Trùng Dương mặt dày mày dạn đi theo phía sau, Long Kiểu Nguyệt rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi: "Nếu Bạch Lộ không nguyện ý cùng ngươi trở về hoàng cung thì sao?"
Nguyên Trùng Dương liếc nàng một chút, lành lạnh cười nói: "Công chúa trời sinh tính dịu dàng lương thiện, nghe lời nhất là hai người đế vương và hoàng hậu, không có nửa chữ không theo.

Hiện giờ xa cách nhiều năm, trong lòng nàng tự nhiên là nhớ nhung song thân, làm sao có đạo lý không trở về hoàng cung? "
Long Kiểu Nguyệt nhất thời bị tiếng cười làm nổi da gà, chỉ hừ một tiếng, quay đầu lại.
Bạch Lộ nếu thực sự nghe lời như vậy, vậy nếu nàng trở về, có thể thật sự nghe cha mẹ nàng nói cùng nam nhị Nguyên Trùng Dương này thành thân hay không?
Nếu nàng thành thân, mình phải làm sao bây giờ? Tiên Xu Phong này chẳng phải là sẽ biến thành rất nhàm chán hay sao? Long Kiểu Nguyệt nàng một mình sinh hoạt cũng không thể tự gánh vác nha?
Long Kiểu Nguyệt nàng có cảm thấy cô đơn lạnh lẽo hay không?
Hồn đạm, tại sao ta phải nghĩ đến loại vấn đề này!
Mắt thấy Nguyên Trùng Dương đi theo từng bước bước lên bậc thang Tiên Xu Phong, nửa ngày sau, hắn rốt cục mở miệng nói: "Long sư tôn, có một số lời ta vốn không muốn nói ra, chỉ là chính tà mâu thuẫn, bây giờ ta bảo hộ thân phận của ngươi, bất quá là nể tình ngươi đã từng cứu công chúa một mạng."
Long Kiểu Nguyệt dừng lại một lát, nửa ngày mới qua loa nói ra: "Ồ ồ ồ, ừm ừm ừm."
Dọc theo đường đi đèn cung đình ấm áp buông xuống cành cây, trong rừng trúc gió nhẹ xẹt qua, một trận xào xạc rung động.

Trong không khí tràn đầy hương thơm của thúy trúc, Nguyên Trùng Dương giương mắt nhìn ngọn đèn cung đình ấm áp độc đáo trên cành kia, nhưng không nói gì.
Còn chưa đi đến Thanh Nhã Hiên, xa xa liền nhìn thấy một bóng người mảnh khảnh màu bạch lam, đứng dưới một gốc phật đỗ trúc tráng kiện, mặt mày như nước xuân rửa qua, chỉ hàm chứa một tia ý cười nhớ nhung, nhìn về phía này.
Long Kiểu Nguyệt lúc này ngây dại.
Ánh mắt kia trong trẻo ôn nhu, chỉ nhìn về phía một mình nàng, trước mặt Bạch Lộ tựa vào phật đỗ trúc kia, nghiễm nhiên là bộ dáng thiếu nữ hoạt bát, mặt mày mỉm cười, duyên dáng xinh đẹp không gì sánh được.
Trong lòng Long Kiểu Nguyệt tuôn ra một cảm giác khó mà diễn tả bằng lời được, thiếu chút nữa không nhịn được kìm lòng không đậu cười ngây ngô.

Nhưng đột nhiên nghĩ tới một chuyện, vẻ mặt nàng buồn bực quay đầu, nhìn về phía Nguyên Trùng Dương đeo mặt nạ bạc bên cạnh.
Ánh mắt dưới lớp mặt nạ của Nguyên Trùng Dương dịu dàng như nước, chỉ nhìn chằm chằm mỹ nhân có đôi mắt đẹp trông mong cách đó không xa, thiếu chút nữa đem bốn chữ lớn nhớ nhung khao khát viết lên mặt nạ bạc.

Long Kiểu Nguyệt trong lòng một trận phiền muộn, trong lòng tự nhủ đồ đệ của Bản Cúc Cự một nam phụ tiểu hỗn đản như ngươi có thể thấy sao! Nàng chỉ dịch bước chân, vừa vặn đem tầm mắt Nguyên Trùng Dương ngăn trở, không quan tâm đến sự lãnh lùng như hai đạo kim đâm sau lưng, đi về phía Bạch Lộ.
Bạch Lộ đứng ở nơi đó, chỉ đưa tay về phía Long Kiểu Nguyệt nói: "Sư phó."
Long Kiểu Nguyệt cũng túm lấy tay của nàng, ừ một tiếng.

Bạch Lộ mỉm cười, hốc mắt có chút đỏ, chỉ hàm chứa ý cười chậm rãi phun ra mấy từ nói: "Một ngày không gặp, như cách tam thu.

"
Trong lòng Long Kiểu Nguyệt nhất thời mềm mại không tưởng nổi, chỉ đứng ở nơi đó, cái gì cũng nói không nên lời.

Bạch Lộ lại quay đầu, chỉ hướng phía sau nàng đi tới Nguyên Trùng Dương vui vẻ hô: "Trùng Dương ca ca! "
Một tiếng Trùng Dương ca ca này thật sự là ngọt ngào không tưởng nổi, Nguyên Trùng Dương được nữ chủ tâm tâm niệm niệm nhiều năm của mình vui vẻ hô lên như vậy, chân thiếu chút nữa mền nhũn, đã quên mình họ gì tên gì.
Bạch Lộ chỉ hướng Nguyên Trùng Dương vui vẻ mà hỏi: "Trùng Dương ca ca làm sao lại tới đây?"
Nguyên Trùng Dương còn chưa bình phục tâm tình kích động của mình trả lời, Long Kiểu Nguyệt trong lòng một trận khó chịu, chỉ kéo Bạch Lộ đã đi vào trong phòng, chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Bên ngoài này gió lớn, có chuyện đi vào rồi nói.

"
Nguyên Trùng Dương cùng Bạch Lộ nói đơn giản vài câu Đế hậu nhớ nhung nàng hi vọng nàng hồi cung, Bạch Lộ vẻ mặt kích động nghe, Long Kiểu Nguyệt ở bên cạnh trong lòng âm thầm khó chịu.
Sau khi nói xong câu đó, hắn liền không nói gì đế hậu hứa hẹn hôn ước, để Bạch Lộ cùng hắn thành thân, chỉ hỏi Bạch Lộ có nguyện ý cùng hắn trở về hoàng cung hay không.
Bạch Lộ nghe Nguyên Trùng Dương đơn giản nói về tình huống trong cung, vẻ mặt đau buồn cùng tưởng niệm nói: "Bạch Lộ cũng rất nhớ phụ hoàng mẫu hậu."
Nói xong, đôi mắt to chớp chớp hai cái, hốc mắt lại đỏ lên một vòng.
Long Kiểu Nguyệt làm sao chịu được Bạch Lộ rơi lệ, chỉ thở dài, có chút tâm loạn như ma nói: "Nếu muốn trở về, trở về là được.


Dù sao Trường Lưu cách hoàng cung cũng không xa, hành trình hai ba ngày liền trở về."
Nàng nói chắc chắn, nhưng Bạch Lộ có thể trở về hay không chính là chuyện khác nhau, nếu Bạch Lộ thật sự cùng nam nhị này thành thân, làm sao còn có lý do trở về Tiên Xu Phong?
Nguyên Trùng Dương cũng vội vàng thừa dịp đánh rắn lấy gậy, thêm mắm thêm muối nói: "Hoàng hậu nương nương cực kỳ nhớ thương tiểu công chúa, mỗi khi đến sinh thần công chúa, đều phải một mình trốn ở Cẩm Vinh cung vụng trộm rơi lệ.

"
Đối với Bạch Lộ mà nói, không thể nghi ngờ chính là một liều cường tâm châm.

Long Kiểu Nguyệt trong lòng mắng thầm ngươi nam nhị ngươi thật sự là đủ rồi còn biết xuống tay với tử huyệt của Bạch Lộ, nhưng không có cách nào.

Bạch Lộ nghe xong mắt to liền muốn rơi lệ, chỉ rũ mắt hít hít mũi, nói: "Bạch Lộ cũng rất nhớ phụ hoàng cùng mẫu hậu, Bsáng sớm ngày mai Bạch Lộ cùng Trùng Dương ca ca trở về hoàng cung đi." Nói xong còn nhìn về phía Long Kiểu Nguyệt, "Sư phó......"
Long Kiểu Nguyệt trong lạnh lẽo, trong lòng rất muốn giơ tay nói ta cũng đi, nhưng trước mắt tựa hồ có chuyện quan trọng hơn chờ nàng.

Nàng chỉ nghiến răng nghiến lợi nói: "Được, đi sớm về sớm."
Nguyên Trùng Dương nhận được câu trả lời chắc chắn, ánh mắt lưu luyến dừng trên mặt Bạch Lộ nửa ngày, cuối cùng mới bước đi nhẹ nhàng rời khỏi Thanh Nhã Hiên.
Long Kiểu Nguyệt lòng tràn đầy phiền muộn, nhưng lại không biết nên phát tiết như thế nào, chỉ nằm ở trên giường làm bộ như rất mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Trời đã hoàng hôn, vốn Long Kiểu Nguyệt nghĩ đến chờ sau khi Bạch Lộ lên giường lại cùng nàng nói hai ba câu, nhưng Bạch Lộ một mực thu dọn phòng, nửa ngày cũng không có nói lời nào.

Trước đó Long Kiểu Nguyệt dặn dò đệ tử môn hạ, đừng đem chuyện nàng bị thương nói cho Bạch Lộ, trước khi đi cũng đem những bình thuốc trị thương kia cất đi.

Hiện giờ Bạch Lộ không lên tiếng, nghĩ đến là không biết chuyện nàng từng bị thương.

Long Kiểu Nguyệt trong lòng giống như mèo cào, nhắm mắt lại phụng phịu, nhưng giận cái gì chính nàng cũng không biết.
Bạch Lộ muốn thành thân, thành thân thì thành thân, liên quan đến Long Kiểu Nguyệt nàng chuyện gì? Nàng là độc lập, nàng là tự do, nàng bây giờ cũng đã là người lớn, hơn nữa nam nhị điểm nào không tốt, ngươi xem vừa rồi một tiếng Trùng Dương ca ca kia kêu có bao nhiêu ngọt ngào, ngươi ở chỗ này lo lắng cái gì?
Long Kiểu Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy ngực khó chịu, mình có tư cách gì đi quản Bạch Lộ đâu? Bạch Lộ muốn cùng ai thành thân, cũng không mắc mớ gì đến nàng chứ?
Nói không chừng Bạch Lộ kỳ thật chính là thích Nguyên Trùng Dương đâu? Ngươi nhìn nàng vừa mới kêu một tiếng Trùng Dương ca ca kêu thật vui sướng, dù sao Nguyên Trùng Dương vừa đẹp trai lại có tiền, vừa chuyên tình lại si tâm, ngươi là một nữ phụ phóng đãng bất kham, ở chỗ này quấy rối cái gì?
Cửa két két một tiếng, Bạch Lộ vậy mà đi ra ngoài.
Long Kiểu Nguyệt giống như là mèo bị giẫm phải đuôi mạnh mẽ ngồi dậy, chỉ kinh hoàng nhìn chung quanh khắp phòng, đệch mợ? Bạch Lộ ra ngoài? Muộn như vậy, nàng đi nơi nào? Sẽ không đi tìm Nguyên Trùng Dương chứ?
Long Kiểu Nguyệt trong lòng tràn đầy kinh hoảng, chỉ đứng lên mau chóng mặc y phục.
Đêm lạnh như nước, Nguyên Trùng Dương đang đứng ở một ngọn núi, mặt nạ bạc được hắn cầm trong tay, dưới bầu trời đầy sao, trên khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm, hai mắt loé lên ánh sáng nhạt.
Trong rừng trúc một làn gió thổi nhẹ nhàng, nửa ngày mới có một thân ảnh màu bạch lam lặng lẽ đến, giai nhân trước mặt tuyệt sắc thanh lệ trên mặt biểu lộ vui mừng sau một thời gian dài xa cách gặp lại nhau, lại mang theo một chút thận trọng cùng khó hiểu, hơi rũ mắt nói với hắn: "Trùng Dương ca ca có chuyện gì quan trọng, muốn tự mình tới nói riêng với Bạch Lộ?"
Nguyên Trùng Dương bày một cái tạo hình tự cho là tiêu sái, mặt mày thâm tình chân thành, còn chưa mở miệng, một tiếng nữ tử thanh thúy nổi giận quát lên liền vang vọng khắp mây trời.
"Khốn kiếp! Im ngay!"
Nguyên Trùng Dương ngẩn ngơ, trong rừng trúc trước mặt một đám chim rừng đang sinh sống bị một tiếng kêu của người đàn bà đanh đá kia làm kinh hãi bay lên.

Trước mặt như gió lốc lao ra một người, Long Kiểu Nguyệt tuỳ tiện mặc một bộ ngoại bào màu trắng phủ bên ngoài, chỉ một mặt thấy chết không sờn đứng ở giữa hai người bọn họ.
Nguyên Trùng Dương nhất thời nghẹn lời, có chút đoán không ra nàng muốn làm gì.

Bạch Lộ cũng có chút kinh ngạc, chỉ mở to hai mắt dở khóc dở cười nhìn nàng: "Sư phó?"
Dưới ánh sao, Long Kiểu Nguyệt vẫn là nữ tử xinh đẹp làm cho người ta đau lòng, mặc dù đai lưng nàng bị lệch, làn váy nhăn nheo, tóc mai cũng có chút tán loạn, một sợi tóc đen còn buông xuống bên má nàng, làm nổi bật lên da thịt óng ánh sáng long lanh như dưới ánh mặt trời tuyết đầu mùa.
Long Kiểu Nguyệt chỉ cắn môi nhìn Nguyên Trùng Dương, nói một tiếng xin lỗi, liền quay đầu, mạnh mẽ khiêng Bạch Lộ lên.
Nguyên Trùng Dương cùng Bạch Lộ hai người nhất thời cùng nhau hóa đá, Long Kiểu Nguyệt cũng bất chấp mọi thứ, nàng có lời muốn nói với Bạch Lộ, bây giờ không nói, về sau có lẽ không có cơ hội, bây giờ không nói, Long Kiểu Nguyệt nàng nhất định sẽ hối hận cả đời!
Nàng mạnh mẽ khiêng Bạch Lộ lên, chỉ dùng ngự vân quyết, hóa thành một đạo hồng quang hướng ngọn núi xa xa đi lên.
Gió thổi qua bên tai nàng, Long Kiểu Nguyệt vừa mới máu nóng lên, bây giờ bị gió lạnh thổi đến trước mặt, phát giác mình thật sự có chút quá phận, mặt già không khỏi bắt đầu nóng lên.
A! Bản Cúc Cự đã làm cái gì!
Nàng chỉ đem nàng khiêng trên vai, vạn nhất Bạch Lộ tức giận thì làm sao bây giờ? Mình còn chưa có được sự đồng ý của Bạch Lộ đâu?!

Nhưng nàng Long Kiểu Nguyệt đều không thèm đếm xỉa, dù sao cũng phải đem chuyện này làm cho xong không phải sao? Bỏ dở nửa chừng không phải là phong cách của Long Kiểu Nguyệt ta!
Cũng không biết bay bao lâu, Long Kiểu Nguyệt rơi vào một ngọn núi trong rừng, lúc này mới đem Bạch Lộ thả xuống.
Ánh trăng lặng lẽ giấu mình trong đám mây, không dám nhìn trộm đôi nữ tử đang đỏ mặt này.
Long Kiểu Nguyệt mặt quả thực đã đỏ đến mang tai, mẹ nó! Không thể sợ!
Nàng để giảm bớt sự xấu hổ, nàng chỉ giả vờ hắng giọng một cái.

Bầu trời tầng mây bao phủ, sao trời lấp lóe giống như là đang nháy mắt, nàng không dám nhìn Bạch Lộ, chỉ rũ mắt xuống, nhìn chằm chằm đôi giày trên chân của mình bởi vì tới quá gấp gáp bị lệch ra chuỗi ngọc, chỉ giả vờ nói ra: "Là như vậy, sư phó cảm thấy ngươi cùng Nguyên Trùng.......!Khụ khụ, đã trễ thế như vậy, hai người cô nam quả nữ đứng một chỗ, để cho người ta nhìn thấy thật không tốt?"
A! Long Kiểu Nguyệt ngươi là một kẻ nhát gan! Ngươi rõ ràng muốn nói một câu nói khác! Ngươi nói như vậy, Bạch Lộ khẳng định còn tưởng rằng ngươi đang muốn phê bình nàng đâu!
Trước mặt Bạch Lộ bình bình đạm đạm ồ một tiếng, Long Kiểu Nguyệt nhìn không thấy nét mặt của nàng, cũng không dám nhìn biểu lộ của nàng, vẻ mặt hèn nhát lại hắng giọng một cái: "Khụ khụ, cái này, chuyện ngày mai trở về hoàng cung, kỳ thật hoàng cung cách Trường Lưu cũng không xa, ngươi đợi tầm vài ngày, liền mới trở về, ngươi tốt xấu gì cũng là đồ đệ của Trường Lưu không phải sao?"
Bạch Lộ trên mặt mang theo một nụ cười không có ý tốt, thanh âm lại bình tĩnh, chỉ lạnh nhạt nói: "Nhưng Trường Lưu quy định đệ tử có thể kết hôn, nếu Bạch Lộ lập gia đình, liền không cần ở lại Trường Lưu nữa."
Long Kiểu Nguyệt trong lòng một trận cuồng loạn, hồn đạm! Gả cái lông mà gả! Nguyên Trùng Dương nói với ngươi những thứ này từ lúc nào rồi?
Nàng lại ho hai tiếng, chỉ xấu hổ nói: "Người tu đạo, có thể không thành thân.

"
Những lời này vừa nói, Bạch Lộ nửa ngày không nói gì thêm.
Long Kiểu Nguyệt tâm hoảng hốt không chịu được, một gương mặt mo cũng là nóng vành tai đều nhũn ra.

Bạch Lộ càng không nói lời nào, trong lòng nàng lại càng không yên tâm.
Trời ạ trời ạ, loại tâm tình tra tấn người này là chuyện gì xảy ra?!
Nửa ngày, Long Kiểu Nguyệt rốt cục cả gan muốn mở miệng, một đôi chân đi giày mềm màu trắng rơi vào trước mặt nàng, chiếu vào trong tầm mắt của nàng.

Một đôi môi dịu dàng phủ lên môi nàng.
Trong nháy mắt, trong đầu nàng giống như có vô số hoa nở rộ, phong cảnh đẹp nhất trên đời, toàn bộ nở rộ..

Chương 77:

Long Kiểu Nguyệt ngây dại, đôi môi dịu dàng của Bạch Lộ trước mặt giống như một đầm nước xuân, duỗi cánh tay, đưa tay che kín đôi mắt của nàng.


Ngay tại thời khắc bóng đêm buông xuống, nụ hôn kia bỗng nhiên trở lên như bão táp, Bạch Lộ che lấy đôi mắt của nàng, hút, mút, liếm, cắn, tựa hồ muốn đem một cánh môi mềm mại ấm áp kia cắn nát nuốt vào. Long Kiểu Nguyệt bị lực đạo môi truyền tới giày vò cả người mềm nhũn, đầu gối cong lên, thiếu chút nữa cả người vô lực nghiêng ngả ngã xuống.


Nụ hôn kia đến nhanh, đi cũng nhanh. Đợi đến khi Bạch Lộ dời tay ra, Long Kiểu Nguyệt đỏ mặt như là hoàng hôn phía chân trời, hơi một chút liền muốn đốt cháy, trong xấu hổ mang theo sợ hãi, kiều diễm vô song.


Bạch Lộ vẫn còn hứng thú tiếp tục liếm liếm bờ môi của mình, Long Kiểu Nguyệt nhìn động tác này của nàng, cảm giác đạo hạnh nhiều năm nay của mình, thiếu chút nữa không kiềm chế được.




Bạch Lộ lui về phía sau hai bước, chỉ cười tủm tỉm nhìn nàng. Mặt trăng trên trời cũng vừa vặn lộ ra từ trong đám mây, lén lút nhìn cặp sư đồ nữ tử tuyệt sắc trên mặt đất này.


Ánh trăng rơi xuống thế gian, vạn vật xung quanh đều được bao phủ bởi một tầng ngưng tụ như tuyết băng giá. Bạch Lộ khoác lên mình ánh trăng trắng, giống như là tiên tử rơi xuống phàm trần mới biết yêu, sóng mắt như hạt sương, lông mày như đồi xanh, một vòng môi son nhiễm lên đỏ bừng.


Long Kiểu Nguyệt vừa nhìn thấy đôi môi kia, nhất thời toàn thân đều bốc cháy. Khốn kiếp! Long Kiểu Nguyệt ta sinh ra giàu sang quyền quý không coi ai ra gì, đâu phải tùy ý có thể để cho người khác hôn?


Đôi môi kia tựa hồ là ma quỷ hấp dẫn lòng người, đỏ kiều diễm mà mê ly, để Long Kiểu Nguyệt mê muội không dời được mắt.


Hôn ta rồi không nói gì? Kỹ năng hôn này của ngươi rõ ràng không đủ tư cách, vẫn là để cho sư phụ đến dạy ngươi đi!


Nàng nhịp tim đập cực nhanh, vừa sợ hãi lại có chút buồn bực, nhưng cũng không biết rốt cuộc là đang giận mình hay là tức giận ánh trăng này quá đẹp, thầm nghĩ để cho người ta hảo hảo phóng túng. Long Kiểu Nguyệt ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn chằm chằm Bạch Lộ ánh mắt mê ly trước mặt liếm môi, chỉ thông suốt ra ngoài, trầm luân trong đó, bỗng nhiên kéo vạt áo của Bạch Lộ, kéo lên về phía mặt mình.


Nụ hôn kia giống như bão táp, làm cho người ta hít thở không thông, trong lòng Long Kiểu Nguyệt vừa vui vừa buồn bực, đợi Bạch Lộ ở trong khe hở môi răng thở dốc một tiếng, được không khí nhẹ nhàng nỉ non gọi nàng một tiếng sư phó, Long Kiểu Nguyệt lúc này mới phát giác mình đã làm gì.


Vừa rồi môi Bạch Lộ chỉ là màu hồng nhạt, bây giờ đã biến thành một mảnh kiều diễm ướt át màu đỏ, phía trên phủ một tầng máu tươi ấm áp ngọt ngào. Hình như là lúc vừa mới hôn môi, nàng, Long Kiểu Nguyệt nàng nhất thời không có khống chế được, liền không cam lòng hạ phong cắn nát môi của nàng ấy...




Trời ạ, ta thế nhưng không khống chế được hôn Bạch Lộ, muốn mạng mà mẹ ruột của ta!


Long Kiểu Nguyệt lần này tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy xấu hổ giận dữ muốn chết, chỉ hận không thể đào một cái lỗ trên mặt đất chui vào.


Bạch Lộ vừa nhìn trên mặt nàng đỏ rực, còn có xu hướng càng ngày càng đỏ, mình cũng đỏ mặt, có chút bất an cùng quẫn bách bắt đầu nắm tay, chút khí thế vừa rồi hoàn toàn biến mất không thấy gì nữa, chỉ có chút bứt rứt quay đầu, âm thanh chậm rãi nói: "Sư phó, sư phó không nên nhìn Bạch Lộ như vậy."


Long Kiểu Nguyệt nghe xong lời này, mặt càng đỏ hơn, vừa thẹn lại xấu hổ, hoàn toàn quên mất vừa mới là ai mở màn nụ hôn này, chỉ nói năng lộn xộn nói: "Cái này, chuyện đêm nay ngươi coi như không nghe thấy, không nhìn thấy, sư phó vừa mới tẩu hỏa nhập ma, ngươi đừng, đừng để ý ~ "


Bạch Lộ trên mặt thẹn thùng chỉ ngưng một lúc, biểu tình dần dần lạnh xuống, chỉ hàm chứa một tia tự giễu cười nói: "Coi như chưa từng xảy ra? "


Long Kiểu Nguyệt có chút chột dạ, nhưng vừa nghĩ đến là tiểu đoàn tử hôn mình trước, mình không khống chế nổi có thể trách ai? Muốn trách cũng chỉ có thể trách ánh trăng này quá đẹp, giai nhân quá diễm.


Bạch Lộ chỉ lay động trán nhoáng một cái, sắc mặt thê lương, chỉ có chút bi thương mà hỏi: "Trong lòng sư phó chỉ nghĩ như vậy sao?"




Long Kiểu Nguyệt nhìn nàng, nửa ngày mới cân nhắc nên nói như thế nào. Bạch Lộ chỉ nhìn nàng, trên mặt hiện lên nhẹ nhàng nhàn nhạt thất vọng, chỉ nói: "Là đệ tử vượt qúa, không biết sư phó mang Bạch Lộ đến chỗ này, là có lời gì muốn nói?"


Long Kiểu Nguyệt nhìn Bạch Lộ thật sự tức giận, vậy mà trong lòng còn có một tia mừng thầm, chỉ lấy ra một bộ dáng sư tôn, cao thâm khó lường nói với nàng: "Nguyên Trùng Dương mang ngươi trở về hoàng cung, ngươi có biết là vì sao không?"


Bạch Lộ chỉ rũ mắt xuống, trong lòng tức giận không chịu nổi, nhưng vẫn bảo trì bình tĩnh nói: "Bạch Lộ biết. "


Ha tiểu đoàn tử ngươi thế nhưng đều biết tất cả?


Long Kiểu Nguyệt đứng đấy nhìn nàng, chỉ nhìn ánh trăng, lại cân nhắc nhíu mày nói: "Ngươi là đệ tử của bản tôn, hiện giờ Nguyên Trùng Dương muốn mang ngươi trở về hoàng cung, là vì ngươi cùng phủ tướng quân bọn họ làm thông gia. "


Bạch Lộ rũ mắt nói: "Ừm."


Một đôi tay đột nhiên đặt lên vai Bạch Lộ, nàng vừa rồi còn đang tức giận, giờ phút này đành phải có chút giật mình ngẩng đầu. Long Kiểu Nguyệt túm lấy bờ vai của nàng, lấn người đè ép tới.


Nhịp tim đập rất nhanh, trên mặt phát nhiệt nóng lên, trên người cũng giống như đang bốc hỏa, Long Kiểu Nguyệt đỡ bả vai Bạch Lộ, kìm lòng không được dùng sức, chỉ nhìn đôi mắt xinh đẹp tuyệt luân kia, gằn từng chữ nói: "Vừa rồi nhìn kỹ thuật hôn môi của ngươi, thật sự không tốt lắm. Nếu là cứ như vậy xuất sơn môn, vậy chẳng phải làm hỏng thanh danh của Long Kiểu Nguyệt ta sao?"


Nàng ngậm ý cười, trái tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng vẫn đỏ mặt, từng câu từng chữ nói với nàng: "Cho nên, sau này ngươi chỉ có thể hôn một mình sư phó, hôn đến sư phó hài lòng mới thôi. Bằng không, chỉ bằng kỹ thuật này của ngươi, thực sự để cho người ngoài chê cười, nói ta dạy đồ đệ không chu toàn."


Bạch Lộ cứng đờ.


Nàng mỉm cười cười một tiếng, chỉ cảm thấy nói xong câu đó toàn thân nhẹ nhàng, dưới ánh trăng yên tĩnh này, mình đều muốn sống lại, mỉm cười nói với nàng: "Đây cũng là lời sư phó muốn nói cùng ngươi, sư phó thích ngươi, sư phó không nguyện ý ngươi gả cho Nguyên Trùng Dương. Sư phó là nữ tử, khả năng không cho ngươi được sinh hoạt quang minh chính đại, nhưng sư phó so với Nguyên Trùng Dương càng tốt hơn, yêu ngươi hơn, cho nên, ngươi chọn ta đi."


Đúng vậy, chưa từng biết khi nào bắt đầu, ta đã, ta đã hãm sâu trong đó, không cách nào tự kềm chế yêu ngươi!


Nàng nói xong, trong hốc mắt cũng chảy ra nước mắt.


Cả ngày lẫn đêm ở trên Tiên Xu Phong này, nàng cũng đã từng tự mình lừa gạt mình, nói không yêu, nói mình là thẳng, nói mình làm sao có thể yêu một nữ tử, nhưng đến hiện tại, nàng đã hoàn toàn biết, coi như trở thành dị đoan trong mắt thế nhân, nàng cũng không cách nào, không cách nào rời khỏi Bạch Lộ nữa.


"Ta sẽ không gả cho Nguyên Trùng Dương."


Long Kiểu Nguyệt ngước mắt lên, cách một tầng nước mắt, trong chốc lát, giống như là ngàn vạn pháo hoa ở trước mắt đồng loạt nở rộ.


Gương mặt hồn khiên mộng nhiễu kia, khuôn mặt tuyệt sắc làm Long Kiểu Nguyệt nàng ăn không ngon ngủ không yên, một chuỗi nước mắt trong suốt từ hốc mắt phiếm hồng trượt xuống, trong đôi mắt đen nhánh kia phản chiếu ngôi sao vô tận đầy trời, còn có bóng dáng Long Kiểu Nguyệt của nàng: "Bởi vì, bởi vì...."


Bởi vì cái gì?


Bởi vì ánh sáng duy nhất trong bóng tối dưới chân núi Chung Võ, đao kiếm máu thịt khi bị mọi người buông tha sợ hãi, còn có người nguyện ý vứt bỏ tính mạng, nguyện ý vì ta mà chết đi.


Bởi vì cái gì?


Chăm lo từng tí trên Tiên Xu Phong của Trường Lưu, ngươi người lạnh như băng sương, chỉ cười với một mình ta, chỉ bất đắc dĩ với một mình ta, đem Khuy Thế Kính cho ta, để Túi Khất Vật nhận chủ, đem tất cả tất cả, những gì tốt nhất cho ta, sẽ vì ta rơi lệ mà thương tâm, sẽ vì ta vui cười mà vui vẻ, cho ta kẹo hồ lô ta chưa bao giờ ăn, cho ta những cảm giác ta chưa bao giờ có, để cho ta ỷ lại, để cho ta quyến luyến, để cho ta phí hết tâm tư cũng muốn, muốn ngươi vĩnh viễn ở bên cạnh ta.


Bởi vì cái gì?


Bởi vì khi ta nghe thấy hô hấp một khắc này của ngươi, ta đã yêu ngươi rồi!


Long Kiểu Nguyệt chỉ giơ ngón tay lên, lau đi vệt nước mắt trên khóe mắt nàng, dần tiến vào giai cảnh tự học thành tài đem môi rơi xuống lông mi dài của nàng: "Tâm ý của Bạch Lộ, chính là tâm ý của sư phó."


Bạch Lộ ngẩng đầu lên, làm sao bận tâm đến chút dịu dàng kia, chỉ đưa tay treo trên cổ của nàng, ngẩng mặt lên, giống con thú nhỏ hung mãnh mà ủy khuất cắn bờ môi nàng.


Long Kiểu Nguyệt còn muốn dịu dàng thắm thiết giả bộ X, bất ngờ không kịp phòng bị người đột phá phòng tuyến thứ nhất, đành phải lui về sau nửa bước, tthủ vững răng, cố thủ phòng tuyến thứ hai.


Sau nửa ngày, môi sắc hai người đều kiều diễm ướt át, Long Kiểu Nguyệt nhìn ánh trăng bên đó, mang theo chút tim đập ngượng ngùng cưới nói với Bạch Lộ trước mặt đỏ mặt giống như Phi Hà: "Chúng ta trở về đi, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai ngươi còn phải trở về hoàng cung. "


Nàng vừa muốn đưa tay kéo tay của Bạch Lộ, bốn phía tiếng gió lướt qua, tựa hồ có người dùng khinh công cực nhanh bay qua.


Long Kiểu Nguyệt lập tức giật mình, vừa rồi dưới ánh trăng dịu dàng sa sút toàn bộ hóa thành cảnh giác cùng sát ý, nàng chỉ vung tay lên, hướng bên kia nhanh chóng đánh ra một đoàn lôi đình.





Bạch Lộ nhíu mày, chỉ túm lấy tay Long Kiểu Nguyệt, cầm kiếm liền bắn về phía bên kia.


Hai người đều không hẹn mà cùng nhảy lên một cái, hướng tới tiếng gió lướt qua cỏ cây phiêu diêu chỗ phóng đến. Đáng tiếc lôi đình kia rơi vào khoảng không, cũng không đem cái bóng đen kia đánh rơi, chỉ bổ trúng một cây đại thụ, trên thân cây kia gặp một chưởng này, đã bị lôi đình thiêu một mảnh đen kịt.


Long Kiểu Nguyệt nhíu mày, chỉ có chút cảnh giác, lạnh lùng nói: "Khinh công như thế. "


Nàng có chút lo lắng nhìn thoáng qua Bạch Lộ, chỉ nói: "Ngươi cảm thấy, người vừa rồi nghe lén kia, có phải là Nguyên Trùng Dương hay không? "


Bạch Lộ khẽ giật mình, chỉ nhìn bốn phía, có chút không dám xác định, lắc đầu: "Ta đoán không phải, Trùng Dương ca ca không giống loại người biết rình mò chuyện riêng của người khác. "


Nàng thở dài ra một cái, lại nói: "Hơn nữa, cho dù là Trùng Dương ca ca nghe lén lời vừa rồi của chúng ta, vậy cũng không cần lo lắng. Trùng Dương ca ca từ nhỏ đối với ta như là thân sinh muội muội, ccho dù là vì ta suy nghĩ, cũng tuyệt đối sẽ không đem chuyện vừa rồi nói ra. "


Nguyên Trùng Dương đối với ngươi đâu phải là đối với thân sinh muội muội, liền nói là đối cha ruột mẹ ruột đều không đủ.


Aish, nam nhị si tình này, nếu biết Bản Cúc Cự bắt cóc tiểu công chúa yêu dấu của hắn, còn không biết sẽ phát tiết lớn bao nhiêu, khẳng định lại muốn về Trường Lưu cùng Bản Cúc Cự sống chết đánh nhau một trận.




Quên đi, đánh nhau tính là gì? Dù sao nam nhị Nguyên Trùng Dương kia cũng không nhất định đánh thắng được ta. Bây giờ đều đã đến nước này, vì tiểu đoàn tử này, lên núi đao xuống biển lửa, Bản Cúc Cự cũng nhận.


Bốn phía hiển nhiên đã không còn ai, Long Kiểu Nguyệt xoay người, nhìn về phía Bạch Lộ.


Không biết vì sao, từ khi nhận rõ tâm ý của mình, nàng hiện tại càng nhìn Bạch Lộ lòng càng vui vẻ, ước gì đem nàng cả ngày buộc ở bên người cứ như vậy nhìn không chớp mắt mới tốt. Bạch Lộ đang cẩn thận nắng nghe động tĩnh bên cạnh, chỉ chớp mắt nhìn thấy ánh mắt của Long Kiểu Nguyệt như vậy, lập tức hàm chứa ý cười nói: "Sư phó nhìn ta làm gì?"


Long Kiểu Nguyệt lắc đầu nói: "Không có việc gì."


Nghĩ đến ngày mai sắp phải tách biệt, Long Kiểu Nguyệt vuốt tóc của nàng, dịu dàng nói với nàng: "Đi sớm về sớm, phụ hoàng cùng mẫu hậu của ngươi nhất định sẽ rất nhớ nhung ngươi. Chờ sau khi ngươi trở về, sư phó dẫn ngươi đi dạo chơi sông núi, đi đến khắp nơi xem phong cảnh thiên hạ. Chúng ta rời khỏi Trường Lưu, đi khắp nơi hàng yêu trừ ma, làm một đôi thầy trò du tán, từ đó tiêu dao khoái hoạt."


Nghĩ đến văn bản của kiếp trước, nói ra hắc bang lão đại ma tộc nội ứng rửa tay gác kiếm cơ bản ngỏm củ tỏi, Long Kiểu Nguyệt bỗng cảm giác xấu hổ, chỉ quả quyết đình chỉ đợt sóng flag này, khoái hoạt cười nói: "Không, không đi dạo chơi sông núi cũng được, ngươi muốn đi chỗ nào, sư phó liền đi cùng ngươi, sư phó sẽ vẫn ở cùng một chỗ với ngươi. "




Nàng vừa nghĩ đến tiểu Hoàng thư mình cất giấu, trong đầu một trận miên man bất định, kìm lòng không được trên mặt lại bắt đầu bật cười, thật không biết tiểu đoàn tử ngây thơ vô tà như vậy, nếu là thấy được loại tiểu Hoàng thư cực phẩm văn hóa giường chiếu đột phá tam quan đó, mặt không nhịn được sẽ đỏ thành dạng gì?


Bạch Lộ ngẩng mặt lên, chỉ kích động muốn hỏi nàng: "Vậy sư phó vì sao không theo ta trở về hoàng cung? Phụ hoàng cùng mẫu hậu cũng sẽ thích sư phó. "


Long Kiểu Nguyệt ngẩng đầu quan sát mặt trăng, trên bầu trời, trăng sắp tròn, cách đêm trăng tròn cũng chỉ có một hai ngày nữa.


Nàng mím môi, lại mỉm cười nói: "Sư phó muốn làm một chuyện cuối cùng, chỉ cần làm xong chuyện này, sư phó có thể an tâm ở cùng Bạch Lộ, đi bất cứ nơi nào Bạch Lộ muốn đi."


Bạch Lộ mặc dù đối với chuyện này rất hiếu kì, nhưng nàng càng tin tưởng Long Kiểu Nguyệt. Mặc dù mất mát một lát, nhưng nàng vẫn một lần nữa nở nụ cười, cười ấm áp nói với nàng: "Bạch Lộ tin tưởng sư phó, Bạch Lộ chờ sư phó."


Sáng sớm hôm sau, Bạch Lộ liền theo Nguyên Trùng Dương trở về hoàng cung.


Long Kiểu Nguyệt đứng bên trong Thanh Nhã Hiên, đem linh kiếm cùng một thanh chu sa từ chỗ của Trầm Vọng Sơn đòi tới, bắt đầu tác pháp.


Tiên Xu Phong vốn là nơi nữ tử tụ tập trên Trường Lưu, đơn giản là chuyện quan trọng, nam đệ tử tầm thường cùng người bình thường đều không được vào. Hiện giờ có ba người có tư cách tùy ý ra vào Tiên Xu Phong, Thu Minh Uyên ở vùng Trấn Nam xa xôi, Thánh Tôn cùng Trầm Vọng Sơn đều ở Phù Vân Các cùng những trưởng lão tộc khác thương nghị bàn bạc kế hoạch tiêu diệt ma tộc, xem như bận đến sứt đầu mẻ trán, làm sao còn có thể phân tâm đi tới quan tâm Long Kiểu Nguyệt.


Bởi vì Long Kiểu Nguyệt cùng hung thủ Bắc Lăng Thành thảm án diệt môn Tây Bắc Tề Vân Phủ có quan hệ thiên ti vạn lũ như vậy, cho nên vì tránh hiềm nghi, Long Kiểu Nguyệt đã bị khách khí hạ lệnh cấm, lúc các vị Đạo gia Huyền Môn ở đây thương nghị cùng thảo phạt tiêu diệt Ma tộc, nàng chỉ cần làm tốt bổn phận quan trọng của chưởng môn Tiên Xu Phong, ở trên Thanh Nhã Hiên là được.


Long Kiểu Nguyệt biết Thánh Tôn cùng Trầm Vọng Sơn hẳn là sẽ không rảnh rỗi đi Thanh Nhã Hiên của nàng dạo một vòng, nhưng nàng sợ nếu cùng Ma Tôn đánh nhau động tĩnh quá lớn kinh động đến Thánh Tôn, đành phải ở phụ cận một ngọn núi hơi xa làm một phù chú, chuẩn bị cùng Ma Tôn dẫn tới nơi đó ngả bài, đánh cược tính mệnh, đi ép hỏi ra giải dược của Ma Tôn.


Chu sa cùng trận pháp bày ở bốn phía, bị lá trúc trong tay nàng ném, trong nháy mắt chạm đến pháp chú, ánh sáng như những ngôi sao vừa hiện liền ẩn vào dưới mặt đất.


Mắt thấy pháp trận cũng thành hình, lăn qua lăn lại nửa ngày, chính mình cũng mệt mỏi, nàng chỉ ngồi xuống, tựa vào bên cạnh uống một ngụm trà.


Bạch Lộ đã đi vài ngày, trong lúc rảnh rỗi nàng liền lấy tấm gương Khuy Thế Kính ra, chỉ vuốt ve cái gương kia, lại đi xem người mà mình ngày nhớ đêm mong trong gương kia.


Mới đầu nhìn lên, trong gương kia một mảnh phồn hoa như gấm, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận, Hoàng hậu chỉ ôm Bạch Lộ, vừa lau nước mắt, vừa khóc vừa cười cùng nàng lải nhải chuyện gia đình. Trước mặt thủy quang mơ hồ, nghĩ đến Bạch Lộ cũng khóc. Nguyên Trùng Dương chỉ ở một bên nói gì đó nương nương chớ có rơi lệ, ngược lại cuộc hội ngộ này trở nên nhàm chán vô nghĩa, Long Kiểu Nguyệt nhìn gương tròn ngọc bích giống như Khuy Thế Kính kia, trong lòng tự nhủ nếu nam nhị Nguyên Trùng Dương như ngươi không cướp kịch thì càng hoàn mỹ.


Lúc trước Bạch Lộ vẫn ở bên cạnh nàng, ở trên Thanh Nhã Hiên này, nàng xưa nay không cảm thấy cái gì. Nhưng từ chuyến đi Côn Luân Sơn lần trước, đến bây giờ trở về hoàng cung thăm người thân, gần một tháng liên tiếp, gặp nhau quá ít, ngược lại là tách rời càng sâu. Khiến cho Long Kiểu Nguyệt nàng rất nhớ nàng. Vài ngày trước Bạch Lộ trở về, cũng không nói được mấy câu, Long Kiểu Nguyệt nàng làm một sư phó, còn chưa kịp hỏi nàng vài câu đi Côn Lôn Sơn như thế nào, có bị thương hay không, liền lại là một đợt chia lìa.


Lúc ở cùng nhau không chút trân quý, ngược lại sau khi phân biệt, mới thật sự cảm thấy lòng chua xót.


Tương tư khổ, khổ tương tư, khổ nhất tương tư không được. Ai, từ khi nào Bản Cúc Cự trở thành một người chua chua như vậy.


Long Kiểu Nguyệt làm xong trận pháp, nghĩ đến người trong lòng sau này cùng nàng lưu lạc thiên nhai ân ái triền miên cuộc sống tốt đẹp, chỉ cảm thấy toàn thân có ý chí chiến đấu, sinh hoạt có phương hướng, bên miệng cũng kìm lòng không được phủ lên một nụ cười dịu dàng.


Ma Tôn tới rất kịp thời.


Long Kiểu Nguyệt ngồi ở trong ghế dựa kia, trong tay chỉ bưng một chén trà dần dần lạnh đi.


Một làn khói xanh nhẹ nhàng bay vào, chỉ ở trước mặt nàng huyễn hóa thành một nam tử tuấn mỹ một thân hoa thường hai mắt đỏ bừng. Lăng Vân Tiêu nhẹ nhàng rơi xuống, chỉ liếc mắt nhìn lên giường kia một cái, bất mãn hỏi Long Kiểu Nguyệt nàng: "Nàng đâu?"


Long Kiểu Nguyệt biết hắn đang hỏi cái gì, chỉ cúi đầu thuận mắt nói: "Trở về hoàng cung. "


Lăng Vân Tiêu vẻ mặt thất vọng, đôi mắt đỏ hoe, bên trong ma khí mãnh liệt, cau mày nói với nàng: "Ngươi đêm nay, tựa hồ cùng ngày xưa rất là bất đồng?"


Long Kiểu Nguyệt khẽ rũ mắt, vẻ mặt thành khẩn chân chó nói ra: "Chỗ nào? Chẳng lẽ là bởi vì tại hạ chưa hề nói Ma Tôn điện hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế làm cho Ma Tôn điện hạ cảm nhận được khinh mạn?"


Lăng Vân Tiêu cau mày nói: "Không đúng, ngươi ngày xưa cũng sẽ không nói những lời này."


Nhưng nhìn Long Kiểu Nguyệt vẻ mặt lạnh nhạt thong dong, không có gì dị thường, hắn đành phải bỏ qua nghi vấn cùng bất mãn trên mặt, chỉ ngồi vào trong ghế gỗ, khẽ nhấc tay lên.


Ngón tay mảnh khảnh hữu lực của hắn thong dong duỗi ra, một vết thương nhỏ chậm rãi từ trên da thịt còn nguyên vẹn của hắn rạch ra, một giọt máu tươi chảy ra.


Long Kiểu Nguyệt cung kính đưa tay đưa Huyết Ngữ Châu qua.


Mặc kệ như thế nào, Long Kiểu Nguyệt đã hạ quyết tâm, tối nay vô luận thành bại, đây sẽ là một lần cuối cùng khuất phục trước uy lực của Phệ Tâm ma cổ này.


Ma Tôn có chút nhìn không thấu nhìn nàng, luôn cảm giác nàng cùng ngày xưa bất đồng, có chỗ nào đã trở nên khiến hắn không cách nào khống chế được. Giọt huyết châu kia rơi xuống, rơi vào bên trên Huyết ngữ châu, Huyết Ngữ Châu vốn nhạt như nước bị nó nhuộm đỏ, một lần nữa trở về màu đỏ thẫm như máu.


Lăng Vân Tiêu thấy Huyết Ngữ Châu đã biến thành hồng, chỉ thu tay lại. Vết thương nhỏ kia cũng ở sau khi ngón tay hắn phất qua một lần nữa hoàn hảo không chút tổn hại.


Long Kiểu Nguyệt đem Huyết ngữ châu nắm trong lòng bàn tay, thận trọng thu lại treo ở kia trên đai lưng chuỗi ngọc bảo thạch, để cho giải cổ chi huyết kia tiêu tán cổ độc sắp phát tác đêm nay. Lăng Vân Tiêu lạnh lùng nhìn nàng, nửa ngày mới nói: "Có một chuyện. "


Long Kiểu Nguyệt ngước mắt lên nói: "Ừm?"


Lăng Vân Tiêu mắt lạnh lướt qua mọi thứ xung quanh, chỉ cười lạnh nói: "Nuôi binh ngàn ngày, dụng binh nhất thời, bản tôn mỗi tháng một giọt máu như vậy cung cấp cho cổ độc trong thân thể ngươi, hôm nay cũng đã đến lúc ngươi báo đáp ta. "





Long Kiểu Nguyệt giật mình, biểu lộ cứng đờ, kém chút không có phá công.


Trong nguyên tác, sau khi Lăng Vân Tiêu nói xong câu đó, câu tiếp theo ngay sau đó nên là cái gì, Long Kiểu Nguyệt nàng thật đúng là vô cùng rõ ràng!


Lăng Vân Tiêu cười lạnh nói: "Gần đây bên trong giới pháp tu đạo, các lộ chân nhân đều tập kết Trường Lưu, nói là muốn quét sạch dư nghiệt nhân gian tiêu diệt yêu ma lưu lạc khắp nơi, thật sự là buồn cười! "


Hắn lườm Long Kiểu Nguyệt một chút, chỉ nói với nàng: "À, bản tôn nuôi ngươi đã lâu, hiện giờ cũng đã đến lúc ngươi biểu hiện. Bản tôn nghe nói ngươi cùng Trầm Vọng Sơn thân hệ hôn ước, nên làm như thế nào, không cần bản tôn đến chỉ điểm chứ?"


Long Kiểu Nguyệt đáy lòng lạnh lẽo, tiếp theo xuất hiện càng là may mắn.


May mắn, may mắn ta đã chuẩn bị kỹ càng cùng Ma Tôn vạch mặt triệt để thoát khỏi Phệ Tâm Ma Cổ, nếu như còn muốn tham sống sợ chết không dám vi phạm Ma Tôn giống như trong nguyên tác, vậy hôm nay bị hại chết, liền là Trầm Vọng Sơn!


Long Kiểu Nguyệt khóe miệng hàm chứa một nụ cười nhiếp nhân tâm phách, chỉ chiếu theo bên trong nguyên tác nói: "Vậy Ma tôn đại nhân hi vọng ta dùng độc, hay là......"


Lăng Vân Tiêu chán ghét liếc nhìn nàng một cái, chiếu theo kịch bản vô hình, chỉ lạnh lùng nói: "Dùng độc? Vô sỉ hạ lưu hèn nhát mới có thể dùng mưu kế, bản tôn làm việc quang minh lỗi lạc, đâu phải tiểu nhân như ngươi có thể tự mình đoán bừa?"


Long Kiểu Nguyệt vội vàng giống như chân chó gật đầu, huân hương bốn phía dần dần nổi lên, Long Kiểu Nguyệt chỉ thận trọng nói: "Kế sách như thế, phải đi một nơi hẻo lánh khác thương nghị mới tốt, bằng không tai vách mạch dừng, bị nghe thấy phá hỏng mưu kế của Ma Tôn điện hạ, vậy Long Kiểu Nguyệt ta có chết muôn lần cũng khó từ chịu tội!"


Lăng Vân Tiêu liếc nàng một cái, có chút không rõ vì sao hôm nay nàng ân cần như vậy, nhưng nghĩ đến Tiên Xu Phong dù sao cũng là địa bàn của Trường Lưu, hắn chỉ đành hơi trầm ngâm một lát, lạnh lùng nói: "Đó là điều đương nhiên, nghe nói lão cổ hủ không liên quan gì đến ngươi cũng đã xuất sơn, phải cẩn thận hơn một chút mới tốt."


Hai người bất quá trong lời nói liền đi tới ngọn núi mà sớm ngày Long Kiểu Nguyệt đã bổ hạ trận pháp kia. Long Kiểu Nguyệt đi hai bước về phía trước mặt, chỉ quay đầu nhìn về Ma Tôn nói: "Vậy Ma Tôn điện hạ chuẩn bị làm việc như thế nào? "


Ma Tôn đi theo phía sau nàng, gió cao trăng đen, gió đêm thê lương, Long Kiểu Nguyệt chỉ đi về phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại, vẻ mặt tha thiết nhìn về phía Lăng Vân Tiêu.


Càng đi về phía trước, càng đi về phía trước mấy bước đi, càng đi về phía trước mấy bước nữa, ta liền có thể vạch mặt cùng ngươi quyết một trận tử chiến.


Trong lòng Long Kiểu Nguyệt cũng không có bao nhiêu tự tin, nàng biết dựa theo năng lực hiện tại của nàng, giết không chết được Ma tôn, mà Ma Tôn cũng không giết chết được nàng. Nhưng nếu như có thể vây khốn Ma Tôn, linh khí Trường Lưu thiên địa mờ mịt, đối với người tu đạo như nàng vô cùng hữu ích, nhưng đối với ma tôn loại hậu duệ trực hệ thiên ma nhất tộc này mà nói, cũng không dễ chịu như vậy.


Nhân lúc hắn bệnh, đòi mạng hắn! Coi như không muốn mệnh của hắn, buộc hắn nói ra phương pháp giải Phệ Tâm Ma Cổ, vậy cũng đủ vốn!


Long Kiểu Nguyệt chỉ vừa đúng dùng biện pháp cùng Lăng Vân Tiêu dắt dẫn chuyện Trầm Vọng Sơn để hắn mắc câu, Lăng Vân Tiêu đi theo phía sau nàng, đôi mắt đỏ hoe, chỉ lạnh lùng nói: "Bản tôn làm việc quang minh lỗi lạc, ngươi dẫn hắn tới, bản tôn chính mình liền cùng hắn chiến đấu một phen, nhất định phải để hắn thua đến tâm phục khẩu phục. Nói không chừng còn có thể lôi kéo hắn, lôi kéo hắn vào Thánh giáo chúng ta, cùng nhau thực hiện kế hoạch đại nghiệp."


Long Kiểu Nguyệt quay đầu cười một tiếng, biểu hiện rất tự nhiên, há miệng liền cùng cừu địch thở dài nói: "Vậy nếu Trầm Vọng Sơn bảo thủ không chịu thì sao?"


Với tính tình thương sinh bá tánh của Trầm Thế Tôn kia, để cho Trầm Vọng Sơn đi theo các ngươi Ma tộc nối giáo cho giặc họa loạn thế gian, đây là cái trò đùa gì vậy?


Lăng Vân Tiêu chỉ cười lạnh nói: "Nếu không chịu, vậy liền giết! "


Mắt thấy Lăng Vân Tiêu còn có một bước cuối cùng liền muốn bước vào trong trận pháp Sát thần quyết này, hắn lại đột nhiên dừng bước.


Tâm Long Kiểu Nguyệt sắp vọt lên cổ họng, nhưng trên mặt vẫn là vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên nói: "Làm sao vậy? "


Lăng Vân Tiêu nhìn nàng, hiện giờ Long Kiểu Nguyệt đã đứng ở trung ương trận pháp, cách hắn chỉ có hai, ba bước, trước mặt lại giống như cách một tầng sương mù mông lung, làm cho hắn nhìn không rõ.


Long Kiểu Nguyệt đáy lòng phát lạnh, nhưng vẻ mặt vẫn trấn định cùng bình thường. Lăng Vân Tiêu nhìn nàng, vừa định nhấc chân đi về phía trước một bước, đột nhiên liền dừng chân, chỉ vịn trán, lạnh lẽo nói: "Không đúng. "


Long Kiểu Nguyệt nhìn Lăng Vân Tiêu đột nhiên đỡ lấy trán, nhất thời cả kinh, có chút nghi hoặc. Trận pháp bày ra ở Thanh Nhã Hiên đã sớm có hiệu quả rồi? Làm sao có thể?


Ban đầu lúc Long Kiểu Nguyệt bố trí trận pháp này, liền tự hỏi qua, Lăng Vân Tiêu tốt xấu gì cũng là đại Boss ma giới Thiên Ma nhất tộc, hô phong hoán vũ lên trời xuống đất, năng lực lớn đến khủng bố, ngoại trừ lúc đối mặt với Bạch Lộ lúc khác trí thông minh cơ bản online, nLong Kiểu Nguyệt nàng nếu thật sự đem một trận pháp đặt ở chỗ này hại Lăng Vân Tiêu, Lăng Vân Tiêu loại nhân tinh ma tộc này làm sao có thể không phát giác ra?


Suy đi nghĩ lại, cuối cùng nàng vẫn vứt bỏ ý nghĩ tìm kiếm một kích trí mạng của Diệt Linh Quyết uy lực cường đại, mà là đi tìm kiếm rất nhiều phương pháp trên cổ tịch ở Tàng Thư Các, đem Sát Thần quyết đơn giản phân thành hai trận pháp, mới có thể làm cho Lăng Vân Tiêu không hề đề phòng đi vào trong trận pháp này.


Lúc trước trận pháp kia đã ở trên người Lăng Vân Tiêu gần xuống kíp nổ, bây giờ Long Kiểu Nguyệt đứng ở trung ương trận pháp này, một khi Lăng Vân Tiêu bước vào, sẽ trong phút chốc nổi lên sương mù hỗn loạn nghe nhìn, kích nổ Sát thần quyết, cũng đem nơi này dùng kết giới ngăn cách ra.


Long Kiểu Nguyệt tiến hành nhiều kế hoạch chu đáo chặt chẽ như vậy, lại tiến hành mấy lần thí nghiệm trước đó, hiện giờ nàng có thể xác định 100% hiệu quả ổn định lại, nàng mới vừa đưa Lăng Vân Tiêu đến nơi này.


Nhưng vì sao đến thời khắc cuối cùng, bước cuối cùng này, Lăng Vân Tiêu ngược lại bất động?


Long Kiểu Nguyệt tim đập cuồng loạn, chỉ thân thiết mà ân cần hỏi Lăng Vân Tiêu: "Ma Tôn điện hạ, ngươi làm sao vậy?"


Lăng Vân Tiêu đỡ trán, chỉ u ám ngước mắt lên nhìn nàng, nửa ngày sau mới cười lạnh nói: "Thiên Ma nhất tộc chúng ta, sinh ra đã có cảm giác nguy hiểm cao gấp trăm lần ma tộc bình thường...... Long Kiểu Nguyệt, ngươi có biết hay không, hôm nay ngươi sẽ chết ở nơi này?"


Thật sao? Có cảm giác gấp trăm lần đúng không?


Mặc dù Ma Tôn có cảm nhận được nguy hiểm gấp trăm lần so với ma tộc bình thường, nhưng Lăng Vân Tiêu hiển nhiên không biết nguy hiểm này đến từ nơi nào. Long Kiểu Nguyệt chỉ phát một tia hung ác, ngoài miệng vẫn quỷ quyệt cười nói: "Vậy sao? Ma tôn điện hạ kia oan uổng Kiểu Nguyệt rồi! "


Nàng bỗng nhiên duỗi hai tay ra, nhấp chân nhảy lên không trung, trái tim tại trong lồng ngực cuồng loạn, như đại bàng giương cánh, nhảy về phía sau.


Lăng Vân Tiêu sát tâm đã nổi lên, làm sao có thể để cho nàng chạy trốn? Trông thấy nàng thừa nhận, còn một mặt giọng mỉa mai sắp phá không mà chạy, Lăng Vân Tiêu nhất thời sát ý đồ sinh, cũng không kịp suy nghĩ cảm giác nguy hiểm kia từ đâu mà đến, liền vươn tay phóng theo phương hướng của nàng.


Đồng tử Long Kiểu Nguyệt căng thẳng, chính là giờ phút này!


Ánh sáng dưới mặt đất chợt hiện lên, một trận pháp chợt thành hình, theo tiếng bạo liệt đáng kinh ngạc, Thiên Hạ Cửu Thiên Lôi Đình bắt đầu khởi động, hướng đến Ma tôn không kịp đề phòng trong trận pháp ầm ầm mà xuống!


Long Kiểu Nguyệt chỉ tiếp lấy lôi quang, lơ lửng ở bên trên phiến lôi quang kia, đỉnh đầu là cuồng phong, y quyết của nàng múa mạnh mẽ, tóc đen ở trong gió mê ly, trong mắt càng mang theo một tia vui mừng.


Uổng công ta và ngươi nói chuyện nửa ngày, cuối cùng nói hết lời đem ngươi tiến vào trong trận pháp! Hiện giờ trận đầu thắng lợi, sau đó nên mặt đối mặt so đấu thực lực!


Long Kiểu Nguyệt khóe miệng chứa một ý cười nhất định phải có, chỉ nắm vuốt đoàn lôi đình bỗng nhiên tiến vào trong một mảnh cát bay đá chạy.


Lăng Vân Tiêu đứng ở trong trận pháp kia, trên thân treo vô số màu, một đạo huyết quang từ trên trán hắn phá vỡ, giống như là ánh nắng chiều hè khi mặt trời lặn ở phía chân trời thiêu đốt mây hồng. Long Kiểu Nguyệt chỉ lơ lửng ở giữa không trung, nhìn cự thạch bị lôi đình đánh nát trên mặt đất, mắt lạnh nhìn về phía hắn, chỉ nói: "Ma Tôn, Long Kiểu Nguyệt ta cùng ngươi không thù không oán, hiện giờ nếu ngươi nói cho ta giải được Phệ Tâm Ma Cổ, ta liền thả ngươi! Bằng không, hôm nay ngươi và ta ai cũng đừng hòng dễ dàng sống sót rời đi! "


Lăng Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn nàng, trên mặt một trận cuồng ngạo bất kham, chỉ điên cuồng cười nói: "Bản tôn liền nói, hôm nay ngươi cùng ngày xưa bất đồng như thế, hóa ra là động sát tâm, làm cho ta nổi lên cảnh giác. "


Máu thuận theo trán của hắn chảy xuống, hắn không thèm để ý chút nào dùng tay hất đi, để huyết châu rơi trên mặt đất, thấm vào trong đất. Long Kiểu Nguyệt nhíu mày, Lăng Vân Tiêu lại cao ngạo nói: "Xem ra bản tôn thật đúng là xem thường ngươi, vốn tưởng rằng ngươi chỉ là người tham sống sợ chết, còn không biết ngươi cũng dám tính kế bản tôn, lấy cái mạng này đến đấu với bản tôn! "


Long Kiểu Nguyệt cũng phóng đãng cười một tiếng, nhướng mày kinh cuồng kia, trên hoa dung nguyệt mạo một trận sát ý, chỉ hàm chứa nụ cười lạnh như đao nói: "Vậy sao? Long Kiểu Nguyệt ta chịu sự khống chế của ngươi, cho tới nay chỉ tham sống sợ chết, nhưng hôm nay lại bất đồng. Ngươi nói một kiếp này của chúng ta, có thứ quan trọng hơn so với mạng sống sao?"


Lăng Vân Tiêu cười nói: "Ồ? Vậy sao? Bản tôn ngược lại là lần đầu nghe nói, trên đời này có thứ quý giá hơn mạng sống. Vậy bản tôn hôm nay ngược lại muốn xem xem, cái mạng này của ngươi, đợi lát nữa bị ta đưa xuống hoàng tuyền, có thể hay không còn nói ra những lời này hay không! "


Long Kiểu Nguyệt không nói nhiều, chỉ giơ tay lên. Ma Tôn cũng nhấp môi, giống như là trêu đùa một con mèo, chỉ lạnh lùng cười nói với nàng: "A, thế mà không biết con sói mình nuôi ngược lại cũng sẽ cắn ngược chủ nhân một cái, đợi lát nữa bản tôn sẽ cho ngươi biết, cái gì gọi là sống không bằng chết! "


Một đạo thiên lôi đánh xuống, Long Kiểu Nguyệt giọng mỉa mai cười nói: "Ồ? Long Kiểu Nguyệt ta cho tới bây giờ chưa từng coi ngươi là chủ nhân. Nếu ngươi coi ta là sói, vậy ngươi cũng nên biết, có con sói, là ngươi vĩnh viễn thuần phục không được chứ?! "


Lăng Vân Tiêu cũng giơ tay nghênh đón đoàn lôi đình đáng sợ kia, chỉ lạnh đạm nói: "Sói thuần phục không được? Vậy bản tôn đánh gãy xương cốt của nàng, chặt đứt tứ chi của nàng, nhổ răng nàng, ta ngược lại muốn nhìn xem, lấy mạng của nàng, nàng lại lấy cái gì phản kháng! "