Nữ Phụ Đào Hôn Không Chạy Nữa

Chương 5




Trong thư phòng thoang thoảng mùi thơm của bánh ngọt.

Ninh Tri nhìn qua đầu Lục Tuyệt, thấy khung hiển thị trống không, mặt trời nhỏ cũng không ló dạng nữa.

Cô ghé sát tai Lục Tuyệt nhẹ nhàng nói: “Tôi đã xếp hàng đợi rất lâu, mỏi chân quá.” Cô nói dối anh, quả thực có rất nhiều khách hàng trong cửa hàng tráng miệng, nhưng cũng không cần phải xếp hàng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ninh Tri lừa gạt anh: “Lục Tuyệt, nếu anh thích ăn, mỗi ngày tôi có thể xếp hàng để mua cho anh.”

Cô nhìn chằm chằm vào khung hiển thị trên đầu Lục Tuyệt, tuy nhiên, không có chút phản ứng nào.

Anh không thích ăn? Hay là bánh không ngon?

Nghe nói cô vì mua bánh cho anh mà khổ cực như vậy, anh không vui chút nào sao?

Lục Tuyệt lắc đầu: “Không thích thì đừng xếp hàng.”

Anh không thích, cũng không muốn cô xếp hàng.

Ninh Tri hiểu ý anh, xem ra lần này không lấy được mặt trời nhỏ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc này cô mới nhìn về phía cậu bé đang ôm chặt lấy con khủng long bạo chúa, miệng nhỏ nhếch cao: “Bánh dừa, lại đây.”

Diệp Trí Cao hít một hơi, hai chân nhỏ dẫm lên nhau vài cái, nhưng không nhúc nhích.

Ninh Tri nghĩ vậy buồn cười, tên nhỏ vẫn có chút nóng nảy: “Có muốn ăn bánh ngọt không?”

Diệp Trí Cao ôm con khủng long bạo chúa trong tay bước tới, giọng nói ngay thẳng nói: “Không phải tôi muốn ăn bánh mà là con khủng long bạo chúa muốn ăn.”

“Em xin lỗi anh họ của mình, chị sẽ đưa bánh cho em.”

Ninh Tri vươn tay bóp lại khuôn mặt đầy thịt của cậu bé: “Hơn nữa, sau này em không được mắng người khác là kẻ đần nữa, cho dù là anh họ em hay là bạn học trong lớp em, nếu chị phát hiện ra, chị sẽ trói em lại, để trước mặt em mười cái bánh ngọt lớn, để cho em chỉ được ngắm chứ không ăn được.”

Ninh Tri rất xấu: “Ồ, còn có em vứt bỏ khủng long bạo chúa đi.”

Diệp Trí Cao nhanh chóng ôm lấy con khủng long bạo chúa của mình: “Không thể vứt bỏ khủng long bạo chúa.”

Cậu bé mím môi thì thầm với Lục Tuyệt: “Tôi xin lỗi.”

Ninh Tri: “Em không phải là con trai sao? Nói nhỏ như vậy, chị hoàn toàn không cảm nhận được sự chân thành trong lời xin lỗi của em.”

Diệp Trí Cao ủy khuất, cậu bé cao giọng, âm thanh còn có chút bập bẹ nói: “Thực xin lỗi, tôi không nên mắng anh là kẻ ngốc.”

Ninh Tri đẩy chiếc bánh nhỏ chưa chạm tới cho cậu bé: “Ăn đi.”

Đôi mắt to đen láy của đứa nhỏ sáng lên.

Ninh Tri đến gần Lục Tuyệt, cố gắng hết sức để tranh công: “Bánh dừa mà mắng anh, tôi sẽ giúp anh dạy dỗ nó.” Thấy môi anh có chút khô, cô đưa cốc nước bên cạnh vào tay anh: “Sau này ai chửi mắng anh, tôi sẽ giúp anh dạy cho người đó một bài học.”

Cô chạm vào tay Lục Tuyệt, đầu ngón tay anh lạnh ngắt.

Chưa nhận được phản ứng của Lục Tuyệt, vừa ngước mắt lên, Ninh Tri đã nhìn thấy trên đầu Diệp Trí Cao đang ăn bánh xuất hiện một mặt trời nhỏ, không có khung hiển thị, trực tiếp xuất hiện một mặt trời nhỏ.

Một cái nhỏ, không rực rỡ như mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt.

Chuyện này là thế nào?

Khuôn mặt Ninh Tri đầy kinh ngạc, cô vội vàng gọi Bá Vương ra: “Sao tôi nhìn thấy mặt trời nhỏ trên đầu bánh dừa?”

Bá Vương: “Chủ nhân thông qua việc chạm vào Lục Tuyệt, khi đối phương vui vẻ, cô có thể nhìn thấy mặt trời nhỏ của đối phương.”

Ninh Tri sửng sốt: “Chỉ cần tôi chạm vào Lục Tuyệt, tôi có thể nhìn thấy biểu cảm trên đầu của mọi người? Giống như nhìn thấy Lục Tuyệt?”

Bá Vương: “Không phải tất cả mọi người đều có mặt trời nhỏ, phải có duyên mới gặp được.”

Nhìn thấy cậu nhóc vui vẻ ăn bánh, sắc mặt Ninh Tri vui mừng, dỗ bánh dừa dễ dàng hơn Lục Tuyệt, nhàn hơn rất nhiều.

Cô hỏi Bá Vương: “Điều này có nghĩa là tôi dỗ dành bánh sữa dừa vui vẻ, có thể có liên tiếp mặt trời nhỏ? Tôi có thể nhanh chóng lấy lại hào quang phải không?”

Ý tưởng tươi đẹp của Ninh Tri Lập lập tức bị Bá Vương cắt ngang: “Chủ nhân, ngoại trừ Lục Tuyệt, những người khác đều chỉ có một mặt trời nhỏ.”

Ninh Tri thở dài, quả nhiên, Lục Tuyệt là người làm công cụ tốt nhất.

“Ăn ngon không?” Ninh Tri nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhỏ của Diệp Trí Cao.

Diệp Trí Cao ngoan ngoãn gật đầu: “Rất ngon, khủng long bạo chúa cũng nói rất ngon.”

Ninh Tri nhìn mặt trời nhỏ lấy được trên đầu, cô cười dịu dàng hơn, tuy rằng không chói lọi như mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt, nhưng vẫn có thể lấy lại 1% hào quang.

Buổi tối, Tống Nhu và Diệp Trí Cao ở nhà họ Lục để ăn tối.

Ninh Tri đi cùng Lục Tuyệt vào phòng ăn, khi anh ngồi xuống vị trí cố định, cô mới ngồi bên cạnh anh.

Trong bữa ăn, Tống Nhu đặc biệt chú ý đến cách ăn uống của Ninh Tri, bà ấy thấy rằng phép tắc và cách cư xử của Ninh Tri rất đứng đắn, giống như đã được bồi dưỡng từ lâu rồi.

Nghe nói trước khi cha mẹ Ninh Tri mất, gia đình coi như có chút tài sản?

Ninh Tri đương nhiên nhận ra ánh mắt dò xét của người đối diện, nhưng cô không quan tâm, tâm trạng vui vẻ thưởng thức món ăn, lát nữa cô sẽ dùng mặt trời nhỏ đổi lấy hào quang.

“Choang!” Ngay lập tức, cái bát rơi xuống đất, vỡ tan tành, cơm rơi vãi trên mặt đất.

Ninh Tri nhanh chóng nhìn Lục Tuyệt ở bên cạnh.

Anh mím môi, trực tiếp cúi đầu, đụng vào mặt bàn.

“Tiểu Tuyệt.” Mẹ Lục sắc mặt tái nhợt.

Ninh Tri lập tức đặt đũa xuống, cô đứng dậy vươn tay kéo Lục Tuyệt.

Một tay Lục Tuyệt đẩy cô ra, Ninh Tri không phòng bị, cô bị đẩy lùi lại mấy bước.

Ninh Tri hơi bối rối.

Bình thường, Lục Tuyệt khá trầm tính và nghe lời, nhưng khi phát bệnh, anh rất khó kiểm soát bản thân.

“Ô...” Diệp Chí Cao ở đối diện sợ hãi kêu lên: “Con sợ.”

Tống Nhu vội ôm đầu con trai út, không cho cậu bé nhìn thấy Lục Tuyệt phát bệnh.

Khóe mắt mẹ Lục đỏ bừng, bà muốn để cho người giúp việc đi tới để ngăn cản Lục Tuyệt không đập đầu vào bàn nữa.

Ninh Tri lại bước tới, đưa tay chặn trước mặt Lục Tuyệt: “Lục Tuyệt, vừa rồi tôi bị anh đẩy suýt chút nữa đã ngã.”

Lục Tuyệt dừng lại.

“Nhưng tôi biết anh không cố ý làm vậy.” Tay Ninh Tri xoa xoa trán Lục Tuyệt, chỗ đó đã đỏ bừng.

Lục Tuyệt hạ mắt xuống, đột nhiên nói: “Máu chảy ra.”

Ừm?

Ninh Tri cúi đầu, vừa rồi cô giẫm phải mảnh vỡ trên mặt đất, bên cạnh chân bị trầy xước chảy máu.

Tay Lục Tuyệt chủ động nắm lấy tay Ninh Tri, anh lại nói: “Máu chảy ra rồi.”

Ninh Tri: “Đúng vậy, tôi đang chảy máu, anh có thể về phòng giúp tôi bôi thuốc không?”

Lục Tuyệt đứng lên: “Có thể, đi thôi.”

Mẹ Lục vội vàng cho người đem thuốc lên tầng.

Trong phòng, Ninh Tri đang cẩn thận thoa thuốc nước, cô luôn sợ đau, vừa rồi cô chú ý tới Lục Tuyệt cũng không để ý, lúc này cô lại cảm thấy vết thương trên chân rất đau.

Lục Tuyệt ngây người đứng trước mặt Ninh Tri, nhìn Ninh Tri đang nghiêm túc rửa sạch vết thương: “Xin lỗi.”

Ninh Tri kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi mắt trùng xuống của Lục Tuyệt khẽ run lên, như đang bất an.

Đồ ăn trên bàn đã được dọn, Diệp Trí Cao sợ đến phát khóc, Tống Nhu đưa cậu bé ra ngoài.

Lúc Ninh Tri đi xuống tầng, cô nhìn thấy mẹ Lục đang ngồi trên sô pha, hai mắt đỏ hoe.

“Tiểu Tuyệt thế nào rồi?” Vẻ lo lắng trên mặt mẹ Lục vẫn chưa biến mất.

Ninh Tri ngồi xuống bên cạnh mẹ Lục: “Lục Tuyệt không sao đâu, anh ấy đang đọc sách trong thư phòng.”

Mẹ Lục gật đầu, nhưng những gì bà nói khiến mọi người lo lắng: “Khi Tiểu Tuyệt còn trẻ con, lòng mẹ vẫn luôn bình tĩnh. Khi nó học mẫu giáo, cô giáo không để ý, nó đã ngã xuống cầu thang, gãy xương sườn.”

Bà nhìn Ninh Tri nói: “Một đứa trẻ bình thường sẽ khóc, nhưng Tiểu Tuyệt không kêu một tiếng. Cho đến khi nó sốt cao trong đêm, được đưa đến bệnh viện để khám sức khỏe, mẹ mới biết chuyện gì xảy ra.”

Một số người mắc bệnh tự kỷ không cảm thấy đau vì vỏ não của họ không thể tiếp nhận thông tin này.

Không cảm thấy đau rất nguy hiểm đến sức khỏe con người.

Ninh Tri yên lặng nghe mẹ Lục nói.

“Sau khi ngã xuống cầu thang, nó trở nên phản kháng hơn khi được ôm. Những đứa trẻ bình thường thích làm nũng với cha mẹ, nhưng Tiểu Tuyệt chỉ thích ở yên lặng một mình, không muốn xa rời như một đứa trẻ bình thường với cha mẹ...”

Ninh Tri có thể tưởng tượng ra hình ảnh Lục Tuyệt khi còn nhỏ một mình đứng trong góc.

Giọng điệu của mẹ Lục đầy tự trách: “Là mẹ sơ suất, không cử người đến bảo vệ Tiểu Tuyệt. Sau vụ bắt cóc đó, Tiểu Tuyệt càng im lặng và hoàn toàn khép mình. Giờ nó chỉ cần chịu một chút kí/ch thích hay dị động sẽ không khống chế được.”

Khi cứu Lục Tuyệt về, trên người anh đầy thương tích.

Mẹ Lục không thể tưởng tượng nổi những kẻ sát nhân đó đã tra tấn anh như thế nào.

Đêm càng ngày càng tối.

Sau khi Ninh Tri nghe mẹ Lục thổ lộ hết, cô quay lại phòng, Lục Tuyệt đã tắm xong, trên người vẫn mặc bộ đồ ngủ màu đỏ.

Tóc mái của anh ướt, dính trên trán, có chút nghe lời, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vài phần trẻ con.

Ninh Tri đi đến bên giường, sau đó nằm xuống giường.

Lục Tuyệt mím môi nhìn cô, âm thanh buồn bực, hiển nhiên vẫn không thích cô ngủ trên giường của anh.

“Chân tôi bị thương.” Ninh Tri nhấc chân có dán miếng dán cầm máu lên: “Tôi muốn ngủ trên giường.”

Một lúc lâu, không có một đám mây đen sấm chớp nào xuất hiện trong khung của Lục Tuyệt.

Ninh Tri mới hài lòng thu chân lại.

Lục Tuyệt không để ý tới Ninh Tri, anh nằm thẳng trên giường, nhắm mắt lại.

Ninh Tri không ngủ, cô hỏi Bá Vương: “Lúc trước cậu nói bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt có thể chữa khỏi, có thật không?”

Bá Vương: “Chủ nhân, tôi chưa bao giờ nói dối.”

“Làm sao để chữa bệnh?”

Lục Tuyệt ngày càng mất kiểm soát, cứ tiếp tục như vậy thì việc thu thập mặt trời nhỏ của cô sẽ ngày càng khó khăn hơn, hơn nữa có thể anh sẽ tự sát trước khi cô thu thập xong mặt trời nhỏ.

Dù sao trong sách, kết cục của Lục Tuyệt là tự mình hại mình mà chết.

Bá Vương: “Bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt càng ngày càng nghiêm trọng, là có lý do, dùng mặt trời nhỏ, cô có cơ hội chữa khỏi bệnh cho anh ấy.”

Ninh Tri do dự: “Muốn tôi dùng mặt trời nhỏ cứu Lục Tuyệt?”

“Đúng vậy, chủ nhân hiện tại có một mặt trời nhỏ, cô muốn giúp Lục Tuyệt, hay là đổi lấy 1% hào quang?”

Ninh Tri quay đầu lại, nhắm mắt lại nhìn Lục Tuyệt: “Tôi chọn Lục Tuyệt.”

Lời vừa dứt, trước mắt cô chợt tối sầm lại.

Khi mở mắt ra lần nữa, Ninh Tri phát hiện mình đang đứng trong phòng khách.

Không phải vừa rồi cô nằm trên giường sao, Bá Vương còn có chức năng dịch chuyển giúp cô sao?

Mẹ Lục đi tới, bà mặc một chiếc váy tinh xảo, trông bà còn rất trẻ.

“Mẹ.” Ninh Tri mở miệng chào hỏi mẹ Lục, nhưng đối phương trực tiếp đi ngang qua cô, giống như không nhìn thấy cô.

Ninh Tri gọi một lần nữa, nhưng đối phương vẫn không đáp lại.

Mẹ Lục đi đến cầu thang, bà cúi xuống, Ninh Tri nhìn thấy một cậu bé trông rất ngầu đang ngồi bên cầu thang, anh đang yên lặng ngồi trên đất chơi trò xếp hình.

“Mẹ ôm con, được không?” Mẹ Lục duỗi hai tay ra, bế đứa nhỏ lên.

Mặt Ninh Tri tràn đầy khiếp sợ.

Đó là Lục Tuyệt, không, là Lục Tuyệt khi còn nhỏ!