Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 35: Chương 35





Hôm nay Thẩm Ám tới đây để bàn chuyện làm ăn.
Cũng không phải là hợp đồng gì quan trọng, vốn dĩ cũng không cần anh ra mặt.

Nhưng do nghe cấp dưới nói nhìn thấy Vân Yên ở chỗ này, nên mới lâm thời quyết định tới đây.
Vân Yên không uống được nhiều rượu, Thẩm Ám sợ cô bị người ta chuốc rượu cho say xong lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hoặc là bị tên nào đó không có mắt mà bắt nạt.

Trước kia, khi Vân Yên đi liên hoan với đoàn làm phim, anh có thể đi theo thì đều đi theo, đến bây giờ vẫn còn chưa bị phát hiện ra, cô gái này đúng là chỉ biết ăn.
Nhưng là không nghĩ tới hôm nay phòng riêng của bọn họ lại ngay cạnh phòng của đoàn làm phim Vân Yên.

Cũng không nghĩ tới bên phòng anh còn có một tên mắt bị mù.
Hợp đồng còn chưa có ký, đối phương thấy anh tới liền cho rằng bản thân mình rất được coi trọng.

Vẫn luôn dùng công phu sư tử ngoạm, nói chút điều kiện không bao giờ có thể xảy ra.

Thẩm Ám không muốn để ý hắn ta, anh đặt toàn bộ tâm tư của mình ở phòng bên cạnh rồi, muốn nghe ra được giọng Vân Yên ở phòng kế bên.
Qua một hồi thì có một người đi vào phòng riêng.

Anh cũng chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ nghĩ là ai đó đi ra ngoài một chuyến đã quay lại phòng.

Nhưng người kia lập tức đi tới ngồi bên cạnh anh, còn mang theo mùi nước hoa nồng nặc.
“Đây là em gái kết nghĩa của tôi, đang ngồi chơi với mấy người chị em ở chỗ này.

Hôm nay đã gặp gỡ rồi, vậy thì để cho em nó ngồi cùng với tổng giác đốc Thẩm nhé.

Xán Xán, rót một ly cho giám đốc Thẩm đi em.”
Thẩm Ám bị quấy rầy nên không vui mà nhíu mày.

Anh trơ mắt nhìn chén rượu trống không trước mặt mình bị rót đầy.
Anh không uống rượu, lúc vừa tới bị mời rượu, anh đã nói bản thân không uống.

Không phải là không cho ai mặt mũi, cũng không phải là không uống được, chỉ là không muốn để cho Vân Yên ngửi thấy mùi rượu trên người mình thôi, tuy rằng có thể lừa cô cho qua chuyện, cho dù xác suất bị cô phát hiện là rất nhỏ.
Giây tiếp theo, đối phương nói: “Giám đốc Thẩm đã không uống rượu tôi rót, vậy cũng nên uống chút rượu do em gái xinh đẹp rót đi, đừng để cô gái này đau lòng nha.”
Giọng người nữ kia ngấy đòi mạng: “Anh Trần~”
Hai anh em này kẻ tung người hứng, chọc cho Thẩm Ám tức đến cười lên.

Ngay lúc anh muốn trở mặt thì vừa ngẩng đầu, đập vào mắt anh là bóng dáng của Vân Yên.


---
Phạm quá nhiều sai lầm nên trong nhất thời, Thẩm Ám cũng không biết nên bắt đầu nhận sai từ chỗ nào.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, trên mặt đất đã tích một tầng tuyết thật dày.

Thẩm Ám đứng ở ngoài biệt thự, trên vai anh rơi xuống một ít bông tuyết.

Cánh cửa trước mắt không có khóa lại, thậm chí còn chừa ra một khe hở, vừa đủ để ánh đèn vàng ấm áp rọi ra ngoài một xíu, nghiêng nghiêng chiếu lên nền tuyết trắng muốt.
Két------cửa đột nhiên bị mở ra.
Vân Yên vừa mới tắm xong, cô đã đổi một bộ quần áo khác rồi.

Lúc cô đi ngang qua bên cạnh anh, trong không khí còn phiêu đãng mùi sữa tắm như có như không.

Vân Yên giống như không nhìn thấy anh, mắt cô nhìn thẳng bước xuống cầu thang đi ra ngoài.
Thẩm Ám lập tức cất bước theo sau.
Vân Yên đi tới siêu thị thực phẩm tươi.
Tủ lạnh trong nhà đã sớm trống hoác, cá diếc đã được cô đưa cho Chu Mạn Chi rồi.

Mấy ngày nay Vân Yên không có ở nhà, hiển nhiên là không cần mua nguyên liệu gì nhưng kế tiếp phần diễn của cô đã vào giai đoạn hậu kỳ, trong khoảng thời gian ngắn hẳn là sẽ không đi đâu nữa, vậy nên cô muốn đi mua chút đồ ăn nhét đầy tủ lạnh.
Vân Yên nhìn thấy dâu tây, đang định đưa tay ra lấy nhưng vừa mới đụng đến cạnh của hộp dâu tây thì một cánh tay khác đã duỗi tới, giúp cô cầm hộp dâu tây lên.
Cô làm như không nhìn thấy, cầm một hộp khác bỏ vào trong chiếc xe đẩy.
Cách dâu tây không xa là táo, Vân Yên chỉ thoáng dừng lại thôi nhưng Thẩm Ám đã ân cần xé một bao nilon, mở sẵn để ở trong tầm tay của cô.
Vân Yên rụt tay lại, trực tiếp đi khỏi khu trái cây.
Trên kệ hàng ở phía trước là một loạt mì ăn liền.
Vân Yên ngửa đầu nhìn, vị cô thích lại bị để ở trên tầng cao nhất.

Cô nhón mũi chân rồi đưa tay lên thử một chút, không có chạm tới.
Khóe mắt vừa nhìn thấy Thẩm Ám đi tới, cô liền giả bộ như mình không có hứng thú gì với mấy gói mì ăn liền này, tùy tiện cầm đại mấy gói ở dưới xong liền đẩy xe đẩy đi vòng qua anh.
Tiếp đó, Vân Yên mua sữa bò, mua đồ ăn vặt, nước ép hoa quả, rau xanh……Cô lắc lư một vòng trong siêu thị, Thẩm Ám cũng lắc lư theo cô đủ một vòng.
Anh không nói lời nào, chỉ đi theo ở phía sau cô.

Ngẫu nhiên sẽ lấy đồ giúp Vân Yên nhưng Vân Yên không cần, dù thế lần tiếp theo anh vẫn tiếp tục giúp cô lấy.
Vân Yên đẩy xe đi ra quầy thu ngân tính tiền.
Không có nhiều người lắm, thật nhanh đã đến lượt cô rồi.

Cả một xe đồ của cô dùng hết vài cái bao nilon.


Vân Yên đang định cầm lấy thì bị Thẩm Ám giành trước một bước cầm đi mất.
Vân Yên không nói lời nào, chỉ lộ ra khuôn mặt không biểu tình nhìn anh.
Thẩm Ám mở miệng gian nan thốt ra một chữ: “Anh……”
Vân Yên không muốn nghe anh nói gì hết, giật lại túi đồ xong, đầu cũng không quay lại nhìn mà đã đi mất.
---
Trên đường trở về, hai người bọn họ đi một trước một sau.
Vân Yên ở đằng trước, trên hai tay đều cầm thật nhiều đồ, lịch bịch lịch bịch dẫm trên nền tuyết trắng.

Thẩm Ám đi theo phía sau cô, anh xách theo mì ăn liền vị mà Vân Yên thích cùng với dâu tây, nhìn chằm chằm cô không chớp mắt.

Sau đó anh nghe thấy có người gọi một tiếng: “Ây! Vân Yên?”
Thẩm Ám nhìn qua, là người đàn ông nắm tay Vân Yên lần trước.

Anh không vui nheo mắt lại, khóe môi mím thành một đường thẳng tắp.
Vân Yên sửng sốt một chút, cô không nhớ ra được người kia là ai.
Thầy Đại Thụ chạy tới trước mặt cô, anh nhìn thấy vẻ mặt cô mờ mịt mới săn sóc cười nhẹ nói: “Một tháng trước chúng ta gặp qua rồi.” Anh khoa tay múa chân một chút: “Là ở chỗ này này, ngày hôm đó cũng có tuyết rơi.”
“A……” Vân Yên không xác định nói: “Thầy Đại Thụ…?”
“Đám nhỏ gọi linh tinh thôi.” Thầy Đại Thụ ngượng ngùng mà gãi đầu: “Tôi gọi là Nhiếp Tư Thụ.”
Vân Yên: “A, thầy Nhiếp.”
“Không cần khách sáo như vậy đâu, cô gọi tôi…Ai, thôi.

Cô đi mua đồ ăn à? Không nghĩ tới minh tinh lớn còn phải tự mình đi mua đồ ăn nha.” Nhiếp Tư Thụ nói: “Để tôi cầm giúp cô.”
Vân Yên: “Không sao, tự tôi…Ui!”
Thẩm Ám đột nhiên chen vào giữa hai người bọn họ, không giải thích gì liền giật lấy mấy túi hàng trong tay Vân Yên.
Nhiếp Tư Thụ lắp bắp kinh hãi, đợi khi anh thấy rõ anh ta là người đàn ông mà Vân Yên đi tìm lần trước thì thầy Nhiếp mới nửa đùa nửa thật mà hỏi: “Đây là, bạn trai cô?”
“Không phải.” Thẩm Ám lạnh lùng trả lời: “Là chồng.”
---
Ở trước mặt người ngoài, Vân Yên mới nghĩ tốt xấu gì cũng nên chừa lại chút mặt mũi cho Thẩm Ám, muốn đánh thì cũng phải đóng cửa lại mà đánh.

Nhưng hình như người này hiểu sai ý, còn cho rằng cô không lập tức phản bác lại anh chính là đã tha thứ cho anh.

Cũng không ở ngoài cửa sám hối nữa mà mặt dày chạy theo cô vào phòng.
Vân Yên nhớ tới chuyện anh cười với Giang Xán Xán ở trong phòng riêng liền nén giận, một chút cũng không muốn để ý tới anh.

Vừa rồi anh nói chuyện với Nhiếp Tư Thụ đã nhắc nhở cô, bọn họ vẫn còn quan hệ vợ chồng nha, hiện tại anh đã không giả ngu nữa, như vậy là bọn họ có thể ly hôn rồi.


Chỉ là không biết giấy chứng nhận kết hôn để ở chỗ nào, nếu tìm không thấy, có phải là nên đi bổ sung rồi mới có thể ly hôn đúng không?
Cô vừa cân nhắc chuyện này vừa đi nấu một tô mì cho mình.

Vừa rồi ở trong phòng riêng chỉ uống rượu, căn bản là ăn không được mấy miếng.
Mì nở xong, hơi nóng bốc lên.

Vân Yên lấy nĩa trộn đều rồi thổi một hơi đưa vào miệng.
Thẩm Ám ngồi ở bên cạnh cô mà đưa mắt nhìn trông ngóng.
Nếu như là trước kia, Vân Yên mà bị anh nhìn như vậy thì khẳng định là đã sớm chịu không nổi.

Nhưng hiện tại cô biết hết rồi, biểu hiện đáng thương của anh đều là giả vờ, toàn bộ đều là do anh diễn ra.

Vì thế mí mắt cũng không thèm nâng một chút, cứ thế ăn hết tô mì của mình.
Vân Yên đi ra ngoài vứt rác xong, đến khi trở về thì phát hiện trên bàn để một tô dâu tây đã được rửa sạch.
Vân Yên dừng chân một chút nhưng sau đó lại lập tức đi thẳng về phòng ngủ của mình.

Vừa đi tới cửa, góc áo đã bị anh túm chặt.
Trái dâu tây đỏ rực được đưa tới bên miệng cô.
Câu đầu tiên Thẩm Ám nói trước mặt cô sau khi bị lộ tẩy là:
------” Vợ, ăn dâu tây.”
Vân Yên nhìn trái dâu tây kia, sau một lúc lâu mới lạnh lùng cười một tiếng.
Cô lật tay nắm cổ áo anh xuống rồi lên gối húc vào ngực anh, nghe thấy anh kêu lên một tiếng đau đớn mới vung tay, rầm một cái đóng sầm cửa lại.

Cạch, Thẩm Ám nghe thấy rõ ràng tiếng khóa cửa vang lên.
Anh nặng nề ho khan vài cái, sau đó thở dài rồi ném trái dâu tây vào trong miệng ăn.
---
Đêm dài thăm thẳm, Thẩm Ám trằn trọc nằm ở trên giường mình.
Vân Yên đang nằm ở căn phòng bên cạnh kia, khoảng cách giữa bọn họ thật gần, nếu như tính lên thì còn chưa đến năm mét.

Nhưng đã rất lâu rồi anh chưa có ôm cô, chưa có hôn cô.

Cô một chút cũng không nhớ anh, chỉ có anh là nhớ cô, nhớ đến mỗi đêm đều mất ngủ.
Thân thể cô mềm mại như vậy, nhéo nhéo còn có chút thịt mỡ, bàn tay thì nho nhỏ, có thể bị tay anh bọc lại hoàn toàn.

Vân Yên chân ngắn mà tay cũng ngắn, không biết cô lấy đâu ra sức lực lớn như vậy, đánh người không hề nương tay chút nào.

Chẳng qua dù sức có lớn thì lá gan cũng rất nhỏ.

Sợ ma, còn sợ tối.

Thường hay ôm anh đòi an ủi, đòi vỗ lưng.
Nhưng đây đều là chuyện của quá khứ, đã thật lâu rồi anh không có đãi ngộ được dỗ cô.

Thẩm Ám vuốt vuốt chiếc chìa khóa ở trong tay.
---Không thể đi, nếu để cho cô biết anh có chìa khóa thì nói không chừng trong đêm nay cô liền chạy trốn mất dạng.
Không khó để anh tìm được cô, nhưng nếu là muốn được cô tha thứ thì gần như là chuyện không thể nào.

Anh muốn cùng cô ở bên nhau, cũng chính là yêu thương ở bên nhau.

Anh không hề muốn cô trải qua cuộc sống không hạnh phúc với anh đến cuối đời.
Thẩm Ám nhắm mắt lại.
Không sao, thời gian của bọn họ còn rất dài.
---
Ngày hôm sau, Vân Yên ngủ thẳng đến mặt trời lên ba sào.
Sau khi đi đóng phim rồi cô chưa từng được ngủ nướng được ngày nào, nhân cơ hội mấy ngày nay rảnh rỗi phải nghỉ ngơi cho thật tốt.

Ngày hôm qua Chu Mạn Chi nói với cô, gần nhất không có thông báo nào, ngoại trừ lời mời của [Thực phẩm hắc ám - Mạo hiểm lớn].
Vân Yên vừa nổi lên thì cũng làm cho chương trình này nổi theo, tuy rằng mấy khách mời cố định của mùa lần trước đều bị mắng nhưng mà không sao cả, bọn họ chỉ sợ không có người mắng bọn họ thôi.
Hiện tại khách mời của [Thực phẩm hắc ám - Mạo hiểm lớn] cũng không phải là người vô hình không nổi tiếng hay là hết thời rồi, thường thường còn có vài vai diễn lớn ở hạng B hạng C đến.

Còn có tin tức truyền ra là mùa thứ hai của [Thực phẩm hắc ám] muốn đổi khách mời cố định.
Bất quá mấy chuyện này đều không có quan hệ gì tới Vân Yên, cái tiết mục đó cô không bao giờ muốn đi nữa.

Chơi một lần thôi mà muốn mất luôn nửa cái mạng, thật sự là quá kh ủng bố.

Bên đó cũng không nghĩ tới cô sẽ từ chối, còn nói châm chọc mỉa mai với Chu Mạn Chi là với địa vị hiện tại của Vân Yên căn bản là không xứng lên tiết mục này, bọn họ mời cô là để mắt tới cô thôi, còn nói cô là đừng có vong ân phụ nghĩa.

Vân Yên nghe Chu Mạn Chi tức giận bất bình nói chuyện này xong liền càng không muốn đi.

Hôm nay cô còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
Vân Yên rời giường rửa mặt xong, vào phòng bếp làm hai phần cơm trưa, sau đó liền đi gọi Thẩm Ám dậy.

Thẩm Ám đã sớm dậy từ lâu, lúc này anh cũng không tránh cô nữa mà quang minh chính đại xử lý công việc trên notebook của mình.

Thấy cô tới, anh mới vội vàng khép lại notebook, ánh mắt dừng ở trên người cô.
“Ra ngoài ăn cơm.” Vân Yên nói.
Mặc kệ là vợ chồng thật hay là vợ chồng giả, tóm lại thì bọn họ cũng làm vợ chồng của nhau mổ lần, ly hôn thì cũng không thể để cho người ta đói bụng đi.
Cơm trưa là sandwich với sữa bò, Thẩm Ám muốn hỗ trợ bưng đồ nhưng Vân Yên không cho, tự tay kéo ghế dựa cho anh ngồi xuống, Thẩm Ám được sủng mà kinh hoảng không thôi.
Vân Yên không muốn nhìn anh nên ngồi ở mé đối diện anh, phát hiện anh không có động tay xong liền hỏi: “Làm sao? Ăn không ngon?”
“A? A… Không phải” Thẩm Ám nhanh chóng cắn một miếng, giống như sợ cô không tin: “Ăn ngon.”
Vân Yên thúc giục anh: “Ngon thì anh ăn nhanh một chút.”
Thẩm Ám gật gật đầu, đang chuẩn bị cắn miếng thứ hai thì nghe Vân Yên nói: “Ăn xong thì anh đi tìm giấy chứng minh thư đi, chúng ta đi ra cục dân chính làm giấy chứng nhận kết hôn.”
Thẩm Ám ngây ngẩn cả người, quả thật muốn hoài nghi mặt trời hôm nay có phải là mọc từ phía tây hay không, vì sao cả ngày hôm qua cô cũng không thèm để ý tới anh mà hôm nay lại cho anh hai chuyện vui lớn như vậy chứ.
Rất nhanh, Vân Yên nói tiếp: “Làm xong giấy kết hôn rồi chúng ta lại đi làm giấy ly hôn.”