Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 37: Chương 37





Thẩm Ám nhìn Nhiếp Tư Thụ chỉ cảm thấy chướng mắt.
Nhưng mà Vân Yên nhìn Thẩm Ám cũng cảm thấy thật chướng mắt, rõ ràng một giây trước còn ôn hòa, vừa thấy anh xong liền xụ mặt xuống ngay lập tức.
Thẩm Ám cúp điện thoại, đi từng bước qua, anh đứng ở bên người Vân Yên, đưa cánh tay lên muốn ôm eo cô nhưng lại không dám.
“Cám ơn anh đã đưa vợ tôi về.” Anh nhấn mạnh ở chữ “vợ”, tuy trên miệng nói cảm ơn nhưng trên mặt lại không có ý cám ơn nào, nói cực kì không thành tâm.
Nhiếp Tư Thụ ôn hòa cười: “Cám ơn gì đâu? Đây là chuyện tôi nên làm mà.”
Thẩm Ám cũng không bị anh ta chọc giận, anh nâng tay lên ôm thắt lưng Vân Yên.

Cúi đầu nói với cô: “Vợ, lần sau gọi điện thoại cho anh được không? Đừng làm phiền người ngoài.”
Mặt Vân Yên không biểu tình cấu một cái trên eo anh.
Sắc mặt anh không thay đổi, thậm chí còn cười một chút, tay cũng không thu lại, Thẩm Ám quay sang nói với Nhiếp Tư Thụ: “Lần sau chúng tôi sẽ không làm phiền anh nữa.”
Nhiếp Tư Thụ nhìn thấy động tác nhỏ của hai người ở trong mắt, đáy lòng anh hơi ảm đạm, cũng không gật đầu hay lắc đầu, nói tạm biệt với Vân Yên xong liền xoay người rời đi, bóng lưng anh dần chìm vào bóng đêm đen nhánh.
Người vừa đi, Vân Yên đã lập tức muốn đẩy Thẩm Ám ra.

Kết quả cánh tay của Thẩm Ám đang ôm eo cô càng siết chặt, Vân Yên vậy mà không đẩy anh ra được.
Vân Yên tức giận: “Anh…”
Thẩm Ám cướp lời, hơi híp mắt hỏi: “Vì sao em lại đi cùng với tên đó?”
“Tôi đi với anh ta thì làm sao?” Vân Yên không cam lòng yếu thế trừng ngược lại anh: “Anh đây là đang chất vấn tôi sao?”
Hai người giằng co với nhau, sau một lúc lâu, Thẩm Ám chịu thua trước.

Anh thở dài nói: “Không phải.”
Sau đó Thẩm Ám cong lưng ôm lấy cô.

Anh không dám dùng sức, cằm cũng chỉ là đè hờ trên vai cô thôi.
“Anh chỉ là…” Anh cọ cọ cổ cô, nhẹ nhàng nói: “Anh chỉ là ghen tị.”
Vân Yên: “…”
---
Trong phòng bếp bày đầy cả một bàn đồ ăn.

Thẩm Ám muốn đi nắm tay Vân Yên nhưng chỉ mới chạm vào hai ngón tay của cô thôi, là đã lập tức bị hất ra.

Anh cũng không tức giận mà hỏi Vân Yên: “Có đói bụng không?”
“Không đói.” Vân Yên nói: “Tôi ăn ở bên ngoài rồi.”
Thẩm Ám sửng sốt, nghĩ tới cảnh cô với người đàn ông kia ăn cơm riêng với nhau, sắc mặt lập tức khó coi.
Cuối cùng tâm tình của Vân Yên mới sung sướng được một chút, cô còn cố ý chọc giận anh: “Bây giờ tôi còn no cành hông nha, nếu anh đói thì tự ăn đi.”
Nói xong còn cực kì tiêu sái chạy về phòng ngủ.
Thẩm Ám đứng ở tại chỗ vài phút, khóe môi mím chặt, thật lâu sau đó, không nói một lời liền đi lên lầu theo cô.
Cũng không biết là do quên hay là sao, nhưng khó có được, hôm nay Vân Yên không có khóa cửa phòng.
Lúc anh đẩy cửa ra còn nghe được tiếng nước chảy rào rào truyền ra từ phòng tắm----Vân Yên đang tắm.
Anh đã nhớ không nổi bao lâu rồi mình không được đi vào phòng ngủ của Vân Yên, căn phòng giờ đây cũng trở nên có chút xa lạ.

Có vài đồ vật đã thay đổi vị trí, màu chủ đạo cũng không phải là màu trắng đơn điệu nữa, trên ban công nhỏ còn treo thêm mấy cây xanh con con.

Thứ không thay đổi duy nhất chỉ có mùi hương, mùi hoa tươi mát mang theo chút hơi ngọt, trên người Vân Yên cũng là mùi hương này.
Điện thoại trên giường rung lên.
Thẩm Ám theo bản năng nhìn sang, màn hình điện thoại sáng lên, hiện tên của Nhiếp Tư Thụ.

Anh cũng không biết Nhiếp Tư Thụ là ai, chăm chú nhìn nội dung tin nhắn----
“Hôm nay vội vàng quá, đêm mai rảnh tôi có thể mời cô uống một tách cà phê không? Không đi ra ngoài, chỉ ở nhà, cho cô nếm thử tay nghề của tôi.”
Mới gặp qua vài lần đã có số điện thoại di động?
Sắc mặt Thẩm Ám xanh mét, nhắn lại hai chữ------không đi.
Bấm nút gửi đi xong đồng thời Thẩm Ám còn kéo số điện thoại của Nhiếp Tư Thụ vào sổ đen.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.
Thẩm Ám bỏ điện thoại lại, nhưng một suy nghĩ vừa lóe lên, anh lại cầm điện thoại lên.

Anh nhớ tới lời Chu Mạn Chi vừa nói lúc nãy, tìm một phần mềm tên là Weibo rồi mở ra.
Hàng loạt tin nhắn như sóng thần ập tới, lóe lên đỏ tươi ở phía dưới màn hình, anh bấm mở, nghiêm túc lật qua bấm xem mấy tin này, càng đọc thì lông mày càng nhăn chặt lại.

Cạnh, tiếng cửa mở ra.
Vân Yên chỉ quấn một tấm khăn liền đi ra ngoài, bả vai cùng hai cánh tay non mịn tinh tế phơi bày ra bên ngoài.

Nhìn thấy Thẩm Ám, cô trợn tròn hai mắt, khoanh hai tay lại che ở trước ngực.
“Vì sao anh lại ở đây?” Cô lộ ra vẻ mặt cảnh giác.
Thẩm Ám nghiêng đầu nhìn cô, vốn dĩ chỉ là lơ đãng liếc mắt một cái thôi, nhưng kết quả anh lại lập tức bị đóng băng.

Thẩm Ám quét nhìn từ phần cổ đến cẳng chân, sau đó là mấy ngón chân trắng nõn non mềm của cô trong đôi dép lê.

Vân Yên không được tự nhiên mà co co mấy ngón chân lại, cô giống như lâm đại địch mà theo dõi anh.

Bây giờ cô đang mặc như vậy, cho dù Thẩm Ám sẽ không phản kháng cô thì cô cũng không thuận tay đánh anh.
Cô thầm mắng bản thân sơ ý, làm sao lại quên khóa cửa cơ chứ? Nhìn thấy trong tay Thẩm Ám còn cầm điện thoại của cô, Vân Yên thở sâu, đè lại lửa giận trong ngực.
Thật ra trong điện thoại cũng không có gì là không thể cho anh xem, nhưng Thẩm Ám thừa dịp cô đi tắm vụng trộm cầm lên xem, tính chất sự việc đã hoàn toàn không giống nhau.
Ngay sau đó, trong phòng ngủ vang lên tiếng chuông điện thoại, là của Vân Yên.
Vân Yên nắm chặt khăn tắm, đi qua không được mà không đi qua cũng không được.

Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn Thẩm Ám nhận điện thoại của cô.
“...”
“Đã về rồi.

Không đi, bỏ”
“...”
“Về sau cũng không đi… Không nhận… Không cần hỏi, toàn bộ đều không nhận.”
“...”
“...!Không phải là tiền vi phạm hợp đồng thôi sao, chút tiền đền bù đó chẳng lẽ tôi không trả nổi?”

Vân Yên vừa nghe lời này của anh liền lập tức nóng nảy.

Cô bất chấp bản thân mình có mặc quần áo hay không, bổ nhào qua muốn cướp điện thoại của mình lại.

Thẩm Ám thoáng giơ tay lên, cô không với tới được.
Hai chân của cô dẫm lên dép của anh, duỗi dài một tay đi với, tiếp theo thân thể cô lảo đảo, chút nữa thôi đã té sấp xuống.

Thẩm Ám thấy thế không giỡn với cô nữa, trả lại điện thoại cho cô, một tay ôm lấy eo cô.
Nhưng màn hình điện thoại tối đen, cuộc nói chuyện đã kết thúc.
Vân Yên dẫm mạnh lên chân anh, để yên cho anh ôm, cô vội vàng mở điện thoại lên.

Quả nhiên, cuộc gọi ban nãy là của Chu Mạn Chi gọi tới.
“Anh rốt cuộc muốn làm gì?!” Cô ngẩng đầu, hung dữ gào lên với anh.
Thẩm Ám lại lộ ra bộ mặt không để ý chút nào, còn có thời gian giúp cô túm lại chiếc khăn tắm đã có chút lỏng lẻo.

Lúc ngón tay anh đụng tới làn da trắng mịn sau lưng cô, Vân Yên cứng ngắc một chút.
“Không làm gì cả.” Thẩm Ám chậm rãi đáp: “Giúp em bỏ vài cái kịch bản thôi.”
Nghe vậy, Vân Yên liền triệt để bùng nổ.

Dùng sức đẩy anh ra.
“Anh dựa vào cái gì mà làm vậy?” Ngực cô phập phồng lên xuống: “Anh có quyền gì mà quyết định thay tôi? Anh có quyền gì mà nhúng tay vào công việc của tôi?”
Thẩm Ám chỉ lẳng lặng nhìn cô, cũng không nói lời nào.
Vân Yên vừa tức lại vừa gấp nhưng lại không có cách gì với anh.

Cô dời mắt đi chỗ khác, vành mắt vậy mà còn đỏ một chút.
So với chuyện kịch bản bị anh bỏ đi thì chuyện càng làm cô khổ sở hơn chính là, Thẩm Ám vậy mà lại đối với cô như vậy.
“Đừng khóc.” Thẩm Ám đưa tay qua, lau sạch nước mắt cho cô.

Vân Yên bắt được tay anh, ngoạm một cái.
Thẩm Ám không né cũng không giãy dụa, chỉ yên tĩnh nhìn cô cắn mình.

Tay anh cứng ngắc, cắn xuống đều là xương cả.


Vân Yên cắn hai cái liền cảm thấy không còn sức, cô nới miệng đẩy bàn tay anh ra xa.
Trên mu bàn tay Thẩm Ám lộ ra hai dấu răng nho nhỏ.
Thẩm Ám rũ mắt nhìn thoáng qua rồi hỏi cô: “Nguôi giận rồi?”
Nguôi giận cái quỷ!
Anh càng như không có chuyện gì thì Vân Yên lại càng tức giận.

Cô cảm thấy bản thân giống như thú cưng trong tay anh, anh muốn cho cô làm gì thì cô phải làm cái đó, không muốn cho cô làm gì thì cô không được làm cái đó.

Bình thường anh sẽ lấy cô ra chơi chơi, nhìn cô kháng nghị, nhìn cô nổi giận, nói không chừng anh còn cảm thấy như vậy rất thú vị.

Thẩm Ám cũng không biết là trong một lúc như vậy mà Vân Yên đã có thể suy nghĩ ra nhiều thứ như thế, anh chỉ là không muốn thả cô ra ngoại chịu tủi thân mà thôi.

Nhưng anh biết Vân Yên thích đi diễn, cho nên cũng có thể hiểu được vì sao cô lại tức giận như vậy.
“Đừng giận nữa được không?” Tóc cô còn nhỏ nước, Thẩm Ám cuốn lấy một lọn tóc trên ngón tay mình: “Sấy tóc trước nào, nếu không sẽ bệnh.”
Vân Yên lùi về phía sau một bước: “Không cần anh lo!”
“Ngoan một chút.” Thẩm Ám lại tới gần một bước, chặn ngang bế cô lên.
Vân Yên giãy dụa, Thẩm Ám giúp cô kéo lại khăn tắm, hầu kết anh lên xuống, nhìn cô nói: “Lại giãy nữa thì té xuống bây giờ.”
Thân thể cô cứng đờ, không dám động nữa.
Một bàn tay Thẩm Ám giữ cô trong ngực, anh rất kiên nhẫn sấy tóc cho cô.
Vân Yên ngồi trên đùi anh, rất sợ động tác mình quá một chút thì sẽ làm rớt khăn tắm xuống.

Bây giờ ngay cả đồ lót cô cũng không có mặc, rớt khăn tắm thì mất mặt chết.

Bởi vậy nên hai tay cô vẫn luôn nắm chặt lấy viền khăn tắm, thật sự rất khẩn trương.
Tiếng ù ù của máy sấy ngừng lại, mấy lọn tóc bị thổi bay của cô nhẹ nhàng rơi xuống lại.
Thẩm Ám buông máy sấy, một tay đẩy tóc cô ra, cúi đầu xuống, môi chạm vào sau cổ cô một chút, đồng thời còn siết chặt cánh tay, không cho cô động đậy.
Vân Yên còn đang đắm chìm trong bi thương vì cãi nhau với Thẩm Ám, cùng với lúc nào cũng khẩn trương sợ khăn tắm sẽ rớt xuống.

Cô chỉ cảm thấy sau gáy ngứa ngứa, ngay sau đó liền bị anh hung bạo m*t một cái.