Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 39: Chương 39





Hơi thở ấm áp phun ở bên tai cô, trong nháy mắt da đầu của Vân Yên run lên.
Cô duỗi tay, theo bản năng muốn đẩy anh ra.

Liền nghe thấy bịch một tiếng, lưng Thẩm Ám đập lên vách tường.

Anh còn một bộ còn chưa tỉnh táo lại, ánh mắt nửa nhắm nửa mở, bởi vì hơi đau mà lông mày nhăn lại, mờ mịt nhìn cô.
Vân Yên bị anh nhìn đến hơi có chút áy náy, cô che miệng xấu hổ ho hai tiếng.

Đang muốn nói gì đó thì người này lại đ è xuống.
Lúc này anh ôm cô càng chặt hơn, Vân Yên bị ghì tới khó chịu, tay chống ở eo anh muốn đẩy anh ra, lại bị anh bắt lấy tay đặt ra sau lưng mình.
“Em…em còn đẩy anh”
Thẩm Ám nói có chút tủi thân.
Cái Vân Yên chịu không nổi nhất, chính là bộ dạng này của anh.
Cô để mặc anh ôm nửa phút, lý trí dù sao cũng chưa có mất sạch sẽ, vỗ nhẹ lên cánh tay người đang đè nặng bản thân liên miên lải nhải không ngừng: “Câm miệng, đi vào rồi nói”
“Mỗi ngày anh đều……” Thẩm Ám ngừng lại một chút, tốn vài giây để hiểu ý trong lời nói của cô rồi trả lời: “……Được”
Anh ngoan ngoãn trả lời nhưng tay lại chưa hề nới ra.

Cảm thấy Vân Yên lại có ý định muốn đẩy anh ra, cực kì không vui mà hai tay lại ôm càng chặt.

“Em, em, đừng có nghĩ đẩy anh ra” Lúc anh nói còn có mùi rượu, âm điệu hơi khàn khàn, bộ dáng như để nói ra một chữ đều thật khó khăn.

Để cho Vân Yên nhớ tới trước kia, khi cô vừa mới dẫn anh rời khỏi nhà họ Thẩm, lúc đó anh cũng không khác như thế này là bao.

Ngây thơ kinh khủng còn rất dễ thương.
Nhưng là giây tiếp theo Vân Yên liền cảm thấy không đúng.

Người này là đã bắt đầu giả bộ từ sớm, bộ dạng đáng yêu cũng là diễn cho cô xem.
Nhớ lại thù cũ, Vân Yên xụ mặt xuống, cứng rắn đẩy anh ra.

Lạnh lùng nói: “Tránh ra, anh hôi muốn chết”
Thẩm Ám bị từ “hôi” này k1ch thích, chuyện thứ nhất vừa vào cửa là mò đi tắm.
Uống quá chén, mặc dù anh đi đứng có chút loạng choạng nhưng dù sao cũng có thể tự đi.

Nếu đổi lại là lúc nãy, anh khẳng định muốn làm cho Vân Yên đỡ anh đi, nhưng lúc này anh chỉ muốn cách cô càng xa càng tốt, không muốn để bản thân mình làm cô thấy hôi.

Vân Yên cũng không có ý định giúp một tay, cô ở phía sau trơ mắt nhìn.

Sau đó…….trơ mắt nhìn con ma men này chống vách tường đi vào phòng của cô.
Lúc Vân Yên đi vào thì phòng tắm đã vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Cô đau cả đầu, phun ra một ngụm khí trọc.

Rồi chịu thua mà đi qua phòng bên cạnh tìm quần áo mới cho anh thay.
Cho dù Thẩm Ám đi rồi nhưng hình như đồ đạc không mang theo.

Cô mở ra tủ quần áo, một tủ quần áo lớn bằng cả một mặt tường như vậy nhưng bên trong lại trống không một nửa, vô cùng đáng thương mà treo được có vài bộ quần áo.
Vân Yên im lặng, tìm được quần áo ngủ của anh xong liền cầm lên muốn đi, đi được mấy bước chân lại dừng, quay lấy cả qu@n lót của anh, cô không dám nhìn, nhét vào trong áo ngủ của anh xong liền chạy ra ngoài.
Sau khi trở về, tiếng nước trong phòng bên cạnh vẫn còn tiếp tục vang lên, Thẩm Ám thật là muốn tắm rửa cho sạch bong.
Khoảng 20 phút nữa trôi qua thì tiếng nước mới dừng lại.
Vân Yên ôm áo ngủ của anh đi lại định gõ cửa, chờ Thẩm Ám hé ra một cái khe để cô nhét áo ngủ vào cho anh.

Nhưng còn chưa đợi cô gõ thì cạch một cái-----cửa liền mở ra.

Thẩm Ám tr@n truồng không mặc gì, thoải mái cho cô xem.

Đầu óc cô trống rỗng, nhất thời còn chưa có phản ứng kịp.

Bàn chân Thẩm Ám còn ướt, anh bước lên một bước để lại dấu chân, hình như là muốn nói chút gì đó nhưng Vân Yên đột nhiên đưa tay lên che mắt, xoay người, đưa tay ném áo ngủ cho anh.
Thẩm Ám chụp được áo ngủ, dưới ánh đèn, trong mắt anh giống như nhuộm một chút ý cười.
Vân Yên còn chưa kịp trấn định lại sau khi thấy những gì không nên thấy.
Thẩm Ám từ phía sau ôm vòng lấy eo cô, ngay trước khi sắp sửa bị cô nện cho một đấm thì kịp thời bắt lấy tay Vân Yên.
Đầu anh chôn trên bờ vai cô, môi ghé ở bên tai Vân Yên nói: “Anh không hôi”
______
Khi say Thẩm Ám cực kì dính người.
Anh giống như kẹo mè dính ở trên người cô, cô bóc xuống một lần là anh liền lập tức dính lên lại, cô lại bóc anh xuống rồi anh lại dính lên lại.

Không hề thấy phiền.
Hơn nữa anh còn lắm lời, không ngừng nói không ngừng lải nhải với cô.

Trong miệng chỉ có vài câu đơn giản như “Nhớ anh không?” “Có nhớ anh sao?” “Anh nhớ em” “Mỗi ngày anh đều nhớ em”
Mới đầu nghe Vân Yên còn thấy rất cảm động, nghe nhiều mấy câu lại chỉ nghĩ muốn đánh người.
Anh cũng quá phiền rồi!
Anh cũng quá rảnh rồi!
Anh cũng quá không chuyên nghiệp rồi!
Anh là một boss phản diện, không đi làm chuyện mình nên làm, cả ngày nói chuyện yêu đương, yêu cái gì mà yêu!

Vân Yên sầu lo vô cùng cho sự nghiệp làm nhân vật phản diện thay Thẩm Ám, hoàn toàn không nghe rõ người này lại ríu rít nói gì bên tai mình nữa.

Ngay sau đó, tai cô tê rần, vành tai bị anh ngậm vào trong miệng, anh còn dùng răng nanh gặm c ắn một chút.
Vân Yên run lên.
Thẩm Ám tạm thời buông tha cho cô: “Nói nhớ anh”
Vân Yên bị tên quỷ ôm này quấn lấy thật phiền.
Lông mi cô run lên, vành tai lại bị cắn một cái không nặng không nhẹ.
“Nhớ anh” cuối cùng cô cũng nói ra.
Lúc ngủ, hai người đã lâu rồi mới cùng nhau nằm ngủ trên cùng một chiếc giường.
Vân Yên đương nhiên là không muốn ngủ cùng với Thẩm Ám, nhưng phòng bên cạnh đã rất lâu không được dọn dẹp, ai mà ngủ được, để cho anh đi ngủ sofa thì anh lại không chịu.

Cô đuổi anh xuống thì anh lại một lần rồi một lần bò lên trên.

Nói dễ nghe một chút thì là bền bỉ kiên trì, nói khó nghe một chút thì là quá dở chứng.
Cuối cùng cô bị anh ép buộc tới phiền.

Sau đó mới miễn cưỡng cho anh ở lại nhưng điều kiện tiên quyết là ở giữa giường có một đống chăn cao như ngọn núi nhỏ.