Nữ Phụ Trở Mình Kết Duyên: Nhiếp Chính Vương Sủng Ái Cưng Chiều

Chương 11: 11: Cố Trường Canh Bị Phạt






Li Viện.
Cố Trường Canh ngồi ngay ngắn ở án thư, một mái tóc đen dài, thân vận thanh y, khuôn mặt tuấn mỹ, nhưng đôi lông mày đẹp như tranh vẽ có chút hơi cau lại.
Cố bá để trà sang một bên, nói,"Thiếu gia, từ khi ra khỏi phủ trở về, vẫn luôn ngồi ở đây.

Có phải việc tu sửa lại ngọc bội của tướng quân không được suôn sẻ?"
"Không, có một lão sư tay nghề lợi hại, từng ở trong cung mưu sinh, ông ta biết cách tu sửa lại ngọc bội của phụ thân."
Cố bá kinh ngạc, "Thật sao?"
Cố Trường Khanh khẽ gật đầu, "Là thật, tuy rằng không thể tu sữa hoàn toàn giống như trước được, trên ngọc bội có thể lưu lại một tỳ vết nhỏ."
"Đây là chuyện đáng vui, nhưng, thiếu gia sau khi trở về, trong lòng vì sao lại có chút nặng trĩu? Là không đủ bạc để tu sửa ngọc bội ư? Lão nô có thể…"
Cố Trường Canh cắt ngang lời nói của Cố bá, "Tiền tu sữa ngọc bội đã thanh toán, ta và vị lão sư kia đã ước định, mười ngày sau sẽ đến lấy ngọc bội, chỉ là, ta đang suy nghĩ…"
Sau một hồi trầm ngâm,"Cố bá, ông nói xem, một người có thể thực sự thay đổi hoàn toàn so với trước kia chỉ trong vài ngày sao?"
"Thiếu gia đang nói về Tam tiểu thư ư?"
Cố Trường Canh vẫn im lặng, ngầm đồng ý những gì Cố bá nói.
Cố bá suy nghĩ một lát,rồi nói: "Nghe nói, khi ngũ phu nhân qua đời, Tam tiểu thư tuổi vẫn còn nhỏ, chỉ mới năm sáu tuổi, thường xuyên bị Nhị công tử đánh cho tơi tả…nhốt ở phòng củi, bị bỏ đói vài lần, suýt chút nữa là mất đi tính mạng.


Lão phu nhân và tướng gia không mấy quan tâm, cho đến khi thiếu gia vào phủ Thừa tướng, Nhị thiếu gia mới bắt đầu nhắm vào ngài, còn cô ta…lại có vẻ khá hơn chút."
Hai lần trước, khi Lâm Thanh Thiển tới Li viện, thấy cô quan tâm đến Cố Trường Canh, cũng không giống giả tạo, Cố bá không khỏi nói thêm vài câu,"Tuy rằng Tam tiểu thư thực khiến người ta chán ghét, nhưng..Cũng là một người đáng thương."
Thần sắc Cố Trường Canh thờ ơ, nhìn hoa văn ở trên tách trà, Cố bá cũng không thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn.
Sau một lúc lâu, hắn dường như không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, xua xua tay, bảo Cố bá lui ra ngoài.
……
Sau khi ra khỏi phủ, từ ngày ấy, Lâm Thanh Thiển chỉ ở Liễu viện, ăn và ngủ, ngủ và ăn.

Hai ngày này, cô không muốn đến tìm Cố Trường Canh, chỉ ngồi chờ đợi đến ngày ngọc bội được tu sữa lành.

Đến lúc đó, lại qua kiếm hắn cũng không muộn, thiết nghĩ thành kiến của hắn đối với cô cũng sẽ không còn lớn như vậy nữa.
Nhưng trời không như ý người, buổi sáng, cô đã hao hết tâm tư để tránh thoát Lâm Thanh Viễn, đến khi trời tối, vẻ mặt Xuân Hạ vô cùng lo lắng chạy vào.
"Tiểu thư, tiểu thư…Đại sự không tốt!"
Nằm ở trên giường, Lâm Thanh Thiển lười biếng hỏi: "Chuyện gì?"
"Vừa rồi, nô tỳ đi ngang qua tiền viện, nghe nói, Cố Trường Canh và nhị thiếu gia cãi nhau, hắn còn đả thương nhị thiếu gia.

Lão phu nhân tức giận, sai thị vệ đánh Cố Trường Canh ba mươi roi, rồi đem hắn nhốt vào phòng chứa củi, còn dặn dò, trong hai ngày này, không ai được phép mang thức ăn đến cho hắn."

Lâm Thanh Thiển đã dặn qua Xuân Hạ phải đặc biệt chú ý đến Li viện.

Cho nên, sau khi biết được Cố Trường Canh gặp chuyện, vội vàng chạy về bẩm báo.
Lâm Thanh Thiển cau mày, hỏi:"Vì sao Cố Trường Canh lại đánh Nhị ca?"
"Nô tỳ không biết, chỉ nghe người ta nói, nhị thiếu gia và Cố Trường Canh cãi nhau, là vì…có nhắc đến Cố tướng quân."
Lâm Thanh Thiển không cần nghĩ, thì cũng đã hiểu, chỉ đỡ trán, thở dài một hơi.
Lâm Thanh Viễn và nguyên thân này, thật là huynh đệ xứng đôi.

Độc miệng như thế, phỏng chừng là do gen di truyền rồi, trong sách có nói, nguyên thân há mồm, ngậm miệng đều mắng hắn là con của tặc tử.

Lâm Thanh Viễn thì thường xuyên mắng Cố Vân là gian tế phản quốc, có thể hình dung vì sao Cố Trường Canh lại phẫn nộ đến như vậy.
Theo bản năng, Lâm Thanh Thiển muốn đi đến tiền viện tìm Lão phu nhân, nhưng Xuân Hạ đã giữ cô lại,"Tiểu thư, cô định làm gì?"
"Ta đi tìm tổ mẫu, có lẽ ta có thể nói giúp dùm Cố Trường Canh."
Xuân Hạ vừa nghe, lập tức lo lắng, "Nô tỳ vẫn khuyên, tiểu thư đừng đi, từ trước đến nay, Lão phu nhân rất yêu thương nhị thiếu gia, tiểu thư đi, không những không giúp được Cố Trường Canh, mà còn có thể chọc giận Lão phu nhân, như vậy tiểu thư cũng sẽ bị phạt luôn."
Lâm Thanh Thiển giật mình một cái, dừng bước chân lại.

Cố Trường Canh bị phạt, cô ra tay tương trợ, đây sẽ là cơ hội tốt để cô giành được hảo cảm, đi cầu tình giúp Cố Trường Canh, nếu cô làm không tốt, ngược lại còn bị đập ngược lại.
Nghĩ nghĩ, Lâm Thanh Thiển nói, "Xuân hạ, em đi đến tiền viện, nhờ nha hoàn hay ma ma nào đó hỏi thăm thử vết thương của Cố Trường Canh có nghiêm trọng không, tình hình thế nào? Tốt nhất là, giúp ta nhìn xem thử, phòng chứa củi có bao nhiêu người đang canh gác, trông coi Cố Trường Canh."
Xuân Hạ lộ ra chút do dự, Lâm Thanh Thiển nhìn thấu tâm tư của Xuân Hạ, nên chỉ cười cười, nói,"Yên tam, ta làm sao có thể quang minh chính đại đến phòng chứa củi mà đoạt người được, ta không ngốc, ta chỉ muốn biết rõ tình hình hiện tại thôi."
"Vậy, được ạ, nô tỳ sẽ đi đến tiền viện hỏi thăm giúp người."
Qua hai khắc thời gian, Xuân Hạ đã trở về, và giải thích ngắn ngọn tình hình.

Cố Trường Canh bị phạt đánh ba mươi roi, hạ nhân phấn khích, đánh hắn đến da tróc thịt bong, miệng vết thương rất đáng sợ, nhưng Cố Trường Canh vẫn cắn chặt môi đến chảy máu.

Từ đầu đến đuôi, vẫn luôn chịu đựng không rên la một tiếng, phòng chứa củi chỉ có một người đứng canh giữ hắn mà thôi.
Lâm Thanh Thiển không khỏi cảm thán, aizz quả nhiên, chịu nhiều cay đắng, mới là người trên vạn người, chẳng trách, Cố Trường Canh, sau này lại trở thành Nhiếp chính vương quyền thế ngập trời.

Tuổi còn nhỏ mà đã nhẫn nại đến như vậy, so với người khác đã là ngoài tầm với rồi.
"Xuân Hạ, chúng ta còn thuốc trị ngoại thương không? Em đi tìm rồi đưa cho ta."
Xuân Hạ lo lắng nhìn Lâm Thanh Thiển, nói "Tiểu thư, không phải cô muốn…"
"Không phải, nếu thương thế của Cố Trường Canh không nhỏ, vậy sau khi hắn từ trong phòng củi được thả ra, nhất định vết thương không được chữa lành, đến lúc đó, ta sẽ mang thuốc đem qua cho hắn."
Xuân Hạ tin là thật, thở phào nhẹ nhõm một hơi, "Vâng, nô tỳ sẽ đem Kim Thương dược còn dư lại, mang đến cho tiểu thư."
"Ừm, đi đi."
……

Đêm nay, Lâm Thanh Thiển đặc biệt đuổi Xuân Hạ và Thu Đông tới phòng bên nghỉ ngơi, nói trời lạnh giá rét, không cần đứng trước cửa phòng hầu hạ, có chuyện, cô sẽ lớn tiếng kêu.
Giờ Tý đã đến, Lâm Thanh Thiển nằm ở trên giường, mở mắt ra, cẩn thận nghe ngóng phòng bên, một mảnh yên tĩnh, vén màn giường lên, rón rén, mở cửa lẻn ra ngoài.
Nghĩ đến Cố Trường Canh bị phạt không được phép ăn uống trong hai ngày, Lâm Thanh Thiển liền đặc biệt cố ý đi đến Hỏa phòng một chuyến, lấy một ít màn thầu đang ở trong nồi hấp ra.

Sau đó, dưới cơn mưa phùn, lén lén lút lút đi đến trước phòng chứa củi.
Trong hai ngày chịu lỗ này, nhờ những lời nói của Xuân Hạ và Thu Đông, mà Lâm Thanh Thiển đã có chút hiểu rõ kiến trúc trong phủ Thừa tướng.
Mặc dù ban đêm trời tối đen như mực, nhưng cô cũng chính xác tìm đến căn phòng chứa củi kia.
Thị vệ trong coi ở ngoài cửa đã ngủ thiếp đi, cửa được khóa chặt, chìa khóa lại treo ở trên thắt lưng hắn.
Lâm Thanh Thiển không nghĩ rằng sẽ giống như phim truyền hình, đi sờ vào chiếc chìa khóa thì thần không biết quỷ không hay đâu.

Cô suy nghĩ một chút, liền đi vòng qua phía bên phải phòng chứa củi, xốc cánh cửa sổ bằng gỗ lên, cẩn thận bám vào bệ cửa sổ mà bò vào bên trong.
Ngay ở khoảnh khắc chân với vừa chạm xuống đất, Cố Trường Canh ở trong phòng liền đã nhận ra, âm thanh suy yếu mang theo chút cảnh giác quát, "Ai!"
Sợ sẽ đánh thức tên thị vệ ở bên ngoài, Lâm Thanh Thiển vội chạy nhanh đến, nói "Trường Canh Ca ca, là ta."
Nhưng vẫn quá muộn, thị vệ ở bên ngoài trông coi đã bừng tỉnh, nghi hoặc nói: "Kỳ lạ, vừa rồi ta nghe thấy tiếng gì đó, giống như là âm thanh mở cửa sổ…"
Thị vệ muốn mở cửa vào phòng dò xét, trong cái khó ló cái khôn, Lâm Thanh Thiển bóp mũi, "Meo….Meo…."
Thị vệ ở bên ngoài liền buông chìa khóa xuống, thấp giọng mắng, "Đồ mèo hoang chết tiệt, nửa đêm dẫy tới dẫy lui, ngày nào đó, ta sẽ bắt bọn mi đi hầm canh lên uống."
Sau vài câu chửi rủi, bên ngoài lại trở nên an tĩnh lại, thị vệ hẳn là đã tiếp tục ngủ lại..