Nữ Phụ Trở Về

Chương 51




Đỗ Khanh Khanh ngủ không yên, cơn đau nhức trên người bắt ép cô ta phải mở mắt ra.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi qua rèm cửa.

Một người ngồi trên giường đưa lưng về phía cô lẳng lặng nhìn ra cửa sổ.

Đỗ Khanh Khanh híp mắt một cái, "Mẹ."

Lê Thanh xoay người, thản nhiên nhìn cô ta.

"Đỗ Kiêu Kiêu đã về rồi."

Đồ Khanh Khanh ồ một tiếng, "Cô ta chuẩn bị đối phó với con thế nào hả mẹ?"

"Cô ta muốn đuổi con ra ngoài." Giọng nói của Lê Thanh vô cùng bình tĩnh, khiến Đỗ Khanh Khanh cảm thấy hơi sợ.

"Thật sao?" Đỗ Khanh Khanh bật dậy, "Ba cũng đồng ý luôn rồi?"

Lê Thanh thở dài, "Mẹ cứ nghĩ con là đứa thông minh."

Đỗ Khanh Khanh ngẩn người.

"Nhưng không lại ngu tới vậy!" Vẻ mặt Lê Thanh trở nên dữ tợn, "Để người ta nắm được điểm yếu của mình!"

"Chỉ một mình Đỗ Kiêu Kiêu thôi, mà đã làm bản thân mình rối loạn vậy rồi."

Đỗ Khanh Khanh cười giễu cợt, "Con cũng không thể nhìn thấu được cô ta từ lâu rồi."

"Ngu xuẩn!"

Lê Thanh tức giận nói: "Con đừng tưởng rằng con không nói thì mẹ không biết mọi chuyện đều do Đỗ Kiêu Kiêu làm."

"Con chỉ muốn dạy cho Đỗ Kiêu Kiêu một bài học chứ gì, nhưng ai ngờ con lại tự lấy đá đập chân mình." Lê Thanh lạnh lùng nhìn cô ta.

Đỗ Khanh Khanh lắc đầu, "Lần này con đúng là đáng khinh thật."

"Ngày mai con dọn ra ngoài đi." Ánh mắt Lê Thanh lạnh lùng nhìn cô ta.

Đỗ Khanh Khanh hơi khó tin, "Mẹ? Mẹ không giúp con sao?"

"Giúp con à?" Lê Thanh cười hừ một tiếng, "Mẹ rất muốn giúp con, nhưng gần đây con làm mẹ thất vọng quá."

Đỗ Khanh Khanh ra vẻ bình tĩnh nói: "Ra khỏi đây, con biết phải đi đâu đây?"

Lê Thanh cười, "Đi đâu? Cái này phải dựa vào bản lĩnh của con rồi."

Vẻ mặt Đỗ Khanh Khanh khó coi, "Lâm gia sẽ không cho con quay lại đó đâu."

Nhất định bọn họ ai cũng biết tin đó rồi, cả ngày hôm nay Lâm Trí Hiên không gọi cho cô ta một cuộc, tin nhắn cũng không.

"Hả?" Lê Thanh nhíu mày, "Lâm Trí Hiên dễ dàng bỏ con vậy à?"

"Tối hôm đó anh ta còn xem con là Đỗ Kiêu Kiêu." Đỗ Khanh Khanh cắn môi nói: "Mà gần đây, lúc nào anh ta cũng hỏi con về chuyện của Đỗ Kiêu Kiêu."

Lê Thanh nhíu mày, "Đỗ Kiêu Kiêu? Rốt cuộc cô ta có chuyên gì vậy? Sao đột nhiên Lâm Trí Hiên lại hứng thú với cô ta thế?"

"Cô ta thay đổi." Đỗ Khanh Khanh rũ mắt, "Ác hơn trước."

Lê Thanh phì cười, "Rốt cuộc con hy vọng cái gì vậy? Hy vọng cô ta nhân từ với con sao? Vậy con phải tự xem lại mình có tư cách không đã."

Đỗ Khanh Khanh nằm xuống giường, "Con mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút."

Lê Thanh hừ hừ, "Chuyện lần này, mẹ sẽ không nhúng tay vào, con tự xem rồi lo liệu đi."

"Con biết rồi." Đỗ Khanh Khanh lật người, "Mẹ ra ngoài đi."

Lê Thanh cười giễu cợt, rồi rời khỏi phòng.

Sáng hôm sau, Đỗ Khanh Khanh dọn ra khỏi Đỗ gia.

Trước khi đi, cô ta đứng trước cửa thư phòng thật lâu, người giúp việc phải giục ba lần cô ta mới chịu kéo hành lý ra cửa.

Nghe được tin tức này, Đỗ Kiêu Kiêu chỉ thản nhiên cười.

Cố Nhiễm ăn no thỏa mãn, giơ ngón cái với Đỗ Kiêu Kiêu.

"Kiêu Kiêu, đúng là chỉ có cậu mới có cách giải quyết."

Đỗ Kiêu Kiêu lắc đầu, "Tớ cũng chỉ trùng hợp thôi mà."

Vì phải điều tra Lê Thanh, một mình cô không thể làm được nhiều chuyện, nên đành phải mướn thám tử tư.

Cô không thể điều tra được nhiều chuyện của Lê Thanh, nhưng không ngờ lại có được một chút niềm vui ngoài ý muốn.

Lúc đầu Đỗ Kiêu Kiêu đã nói với thám tử tư, mẹ con Lê Thanh là nhân vật quan trọng.

Nên lúc phát hiện Đỗ Khanh Khanh có hành động lạ thường, hắn đã đi theo cô ta tới nơi rồng rắn lộn xộn.

Sau đó chụp vài tấm hình cho Đỗ Kiêu Kiêu.

Nhìn thấy những tấm hình kia, Đỗ Kiêu Kiêu khiếp sợ không thôi.

Bởi vì trong tấm ảnh, có một tên trong bọn cướp từng bắt cóc cô ở kiếp trước.

Kiếp trước bị bắt cóc, cô và bọn cướp xảy ra tranh chấp, không cẩn thận kéo mặt nạ của một tên trong đó xuống.

Trên mặt người kia có vết sẹo không lớn không nhỏ, giống vết dao.

Nhưng sau đó vì không bắt được hai tên cướp này, Đỗ Kiêu Kiêu luôn canh cánh trong lòng, nên chỉ cần liếc một cái cô đã nhận ra được.

Có điều, Đỗ Khanh Khanh lại tiếp xúc với bọn cướp này, đúng là làm người ta phải suy nghĩ.

Cẩn thận nhớ lại vụ bắt cóc kiếp trước. Đỗ Kiêu Kiêu thở dài, Đỗ Khanh Khanh đúng là có thiện chí quá đi thôi.

Đỗ Khanh Khanh tìm người bắt cóc cô ta và Đỗ Kiêu Kiêu, sau đó ép Đỗ Hồng Bân chọn một trong hai.

Nếu Đỗ Hồng Bân chọn Đỗ Khanh Khanh, vậy thì Đỗ Kiêu Kiêu sẽ hoàn toàn tuyệt vọng với Đỗ Hồng Bân, hơn nữa, dựa theo tính tình của Đỗ Kiêu Kiêu, chắc chắn cô sẽ không về cái nhà đó, coi như mục đích đã đạt.

Nhưng nếu Đỗ Hồng Bân chọn Đỗ Kiêu Kiêu, vậy cũng không tệ, ít nhất giá trị của Đỗ Khanh Khanh đã tăng thêm một bậc, Đỗ Hồng Bân nhất định sẽ rất áy náy, sau này dù có làm gì cũng dễ dàng hơn nhiều.

Đỗ Khanh Khanh đã đoán đúng.

Kiếp trước, sau vụ bắt cóc đó Đỗ Kiêu Kiêu đã dọn ra khỏi căn nhà đó.

Nhưng sau đó lại tức giận chuyện Lâm Trí Hiên thường xuyên tới Đỗ gia gặp Đỗ Khanh Khanh, cô mới chịu vác mặt lạnh về nhà.

Nên lần này, rõ ràng cô đã tương kế tựu kế, để Cố Bách Chu đi viếng Ôn Nhã với hai cô, bất cứ lúc nào cũng có thể giúp cô trốn thoát. Sau đó sẽ để lộ vụ này ra ngoài.

Đỗ Kiêu Kiêu cười lạnh.

Lần trước, Đỗ Khanh Khanh ép cô ra khỏi nhà, lần này, cô phải để cô ta nếm thử mùi vị có nhà nhưng không thể về được.

"Nhưng..." Cố Nhiễm nhíu mày, "Dù Đỗ Khanh Khanh không thể về được, Lê Thanh cũng sẽ tìm cách để cô ta và ba cậu gặp nhau. Tớ nói này Đỗ Kiêu Kiêu, thật ra hình phạt này cũng không nặng quá."

Đỗ Kiêu Kiêu trừng mắt nhìn cô ấy, "Sao có thể dễ dàng vậy chứ?"

"Chẳng lẽ cậu quên tớ đã giao cái gì cho cảnh sát rồi à?"

Cố Nhiễm dừng một chút, rồi cười ha hả, "Đúng ha, tớ quên mất, Đỗ Khanh Khanh từng phạm tội!"

Cô ấy khoa tay múa chân với Đỗ Kiêu Kiêu, "Cao nhân, xin nhận tiểu nhân tôi một lạy!"

Đỗ Kiêu Kiêu thản nhiên hưởng thụ.

Hai người xôn xao bàn luận nửa ngày, tiếng cười ồn ào truyền đi khắp nơi.

Vì Đỗ Khanh Khanh không có nơi nào ấm áp để sống qua ngày, nên đành phải cho cô ta sống kiếp tù lao thôi.

"Cô là Đỗ Khanh Khanh?" Một người đàn ông trung niên mặc đồ cảnh sát, tay cầm thẻ chứng nhận cánh sát, vừa đưa tay ra hiệu đồng nghiệp bên cạnh bao vây Đỗ Khanh Khanh.

"Tôi..." Đỗ Khanh Khanh không hiểu gì nhìn ông.

"Có người nói, cô có liên quan tới một vụ bắt cóc, mời cô về đồn làm việc, hy vọng cô phối hợp điều tra."

Còng tay lạnh như băng khiến cô ta ngẩn người, Đỗ Khanh Khanh cười khổ một tiếng, "Thì ra cô ta còn có thể ác hơn như vậy..."

Lúc Đỗ Khanh Khanh bị cảnh sát dẫn về đồn, một tay phóng viên nằm vùng tại đó đã chụp được rất nhiều tấm ảnh sắc nét.

Nhìn kết quả thu hoạch trong máy ảnh, hắn thầm nghĩ, đầu năm nay kiếm tiền dễ thật.