Nữ Quan Vận Sự

Chương 293: Trông ta giống hắn sao?




Hàn Cẩm Khanh nhìn vào đôi mắt trong veo của nàng, "Nàng quan tâm ta nói gì sao?"

Cố Khinh Âm thở sâu, không thể đối diện với ánh mắt thâm trầm của hắn, bèn cúi xuống, nói: "Tôi chỉ quan tâm đến sự thật."

"Sự thật?" Hắn hôn nhẹ lên môi nàng như chuồn chuồn lướt nước, hài lòng thấy hai mắt nàng trợn lên, mới nói:"Sự thật cần một cái giá rất lớn."

"Nếu như nàng sợ thì không cần biết." Hắn dùng ngón cái vuốt ve gương mặt non mềm của nàng.

Cố Khinh Âm áp sát lưng vào tường, nhẹ giọng nói: "Tôi muốn biết."

Ý cười bên môi hắn dần sâu, "Dù lần này Nguyễn Hạo Chi có không nhúng tay vào hay không, thì Đại Lý Tự cũng đã tìm được chứng cứ vô cùng bất lợi với phụ thân nàng."

"Chứng cứ gì?" Nàng lo lắng nhìn hắn, vội vàng hỏi.

"Cụ thể là gì, nàng không cần biết, dù sao cũng đã bị tiêu hủy, sau này phụ thân nàng sẽ không còn bất kỳ nỗi lo nào nữa."

"Không còn vật chứng, cộng thêm vụ án xảy ra đã lâu, không thể nào tra được, tất nhiên Đại Lý Tự không có lý do tiếp tục tạm giam cha nàng. Thượng Quan Dung Khâm đi đòi người, Đại Lý Tự khanh vừa vặn thuận nước giong thuyền thôi." Hàn Cẩm Khanh nói không nhanh không chậm.

Mí mắt Cố Khinh Âm rung rung, sau một lúc mới nhẹ nói: "Là ngài làm ư?"

Hàn Cẩm Khanh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, để nàng đối mặt với mình, "Nàng có chịu tin ta không?"

"Tôi......" Nàng nhất thời nghẹn lời, Hàn Cẩm Khanh làm việc nhất định có lý do. Rốt cuộc vì nguyên nhân gì mà hắn không quan tâm đến hiềm khích lúc trước, giúp đỡ kẻ thù chính trị ngày xưa tiêu hủy chứng cứ?

Như có cái gì đó xuất hiện trong đầu, nhưng nàng không muốn tiếp tục nghĩ sâu hơn.

Không đợi câu trả lời của nàng, hắn đã thở dài: "Nàng tin ta thì chính là nghi ngờ Thượng Quan Dung Khâm, ta không thích như thế......" Mấy chữ cuối cùng gần như không phát ra thành tiếng.

Hắn bỗng nhiên hôn nàng, khiến nàng trở tay không kịp.

Môi hắn dịu dàng áp lên cánh môi mềm mại căng mọng của nàng. Dù nàng cắn chặt răng, hắn cũng không cường ngạnh xâm nhập, mà chỉ ngậm lấy môi nàng, nhẹ nhàng gặm cắn.

Trái tim Cố Khinh Âm run lên, Hàn Cẩm Khanh chưa từng đối xử với nàng như vậy. Ngữ khí và thái độ ôn nhu này khiến nàng hốt hoảng.

Môi hắn ấm áp ướt át, lúc ngậm lấy môi nàng khiến nàng có cảm giác như bị mây mù quấn quanh, dịu dàng, âu yếm. Nàng bất giác nhắm hai mắt lại, như bị mê hoặc, cam nguyện mặc hắn dẫn dắt.

Một lúc lâu sau hắn mới lui ra, để nàng dồn dập thở dốc, đuôi mắt phượng của hắn nhướng lên, giọng điệu lười biếng: "Ta và Thượng Quan Dung Khâm có giống nhau không?"

Cố Khinh Âm ngẩn ra, từ từ mở mắt. Trước nàng là khuôn mặt tuấn mỹ bức người của hắn, mày kiếm mắt sáng, bên môi là nụ cười tà bất chấp mọi thứ.

Ngực nàng như bị cái gì đâm mạnh, đau đớn lan khắp lục phủ ngũ tạng, môi nàng run run, không nói nên lời.

"Thực ra nàng cũng không để ý đến hắn nhiều như nàng nghĩ." Đầu ngón tay hắn vuốt nhẹ cánh môi nàng, "Dù nàng có thừa nhận hay không, trong khoảnh khắc vừa rồi, nàng không hề kháng cự ta."

"Hàn Cẩm Khanh ——" Nàng xấu hổ và giận dữ vô cùng, không thể nhịn được nữa vung tay lên nhưng lại bị hắn bắt được.

Hắn áp tay nàng lên mặt mình, cười yếu ớt: "Nếu như nàng đánh ta, sẽ bị hủy tư cách thi."

"Tôi không quan tâm!" Cố Khinh Âm thật sự bị hắn chọc giận, tay kia cầm lấy ly trà vẫn còn ấm, lập tức tạt vào mặt hắn.

May mà nước trong chén không nhiều lắm, dưới tình thế cấp bách nàng còn giội lệch, nhưng vẫn vài giọt nước dính vào cằm Hàn Cẩm Khanh, rồi nhỏ xuống dưới.

Hắn giữ nốt tay còn lại của nàng, chén trà rơi xuống đất, vỡ vụn.

"Ta quan tâm." Hắn bắt lấy hai tay nàng, ánh mắt sắc lẹm, "Nàng nhất định phải thông qua lần này đánh giá thành tích này, lấy được cơ hội thăng chức."

Cố Khinh Âm nghiến răng nói: "Chuyện của tôi chưa tới phiên ngài để ý tới!"

"Đúng, suýt chút là ta quên mất." Hàn Cẩm Khanh bỗng nhiên buông nàng ra, nheo mắt lại, nhàn nhạt nói: "Nàng luôn muốn phân rõ giới hạn với ta."

Cố Khinh Âm hung hăng trừng mắt nhìn hắn, "Hóa ra ngài vẫn còn nhớ, thả ta ra!"

Nàng đẩy hắn ra, đi về phía cửa chính.

"Một khi tội danh mưu phản Giang Lăng Vương được chứng thực, trong triều sẽ đại biến." Giọng hắn từ phía sau chậm rãi truyền tới: "Nàng và phụ thân nàng đều từng dốc sức cho ông ta, đắc tội không ít người. Hiện nay phụ thân nàng còn khó bảo toàn cho chính mình, nàng lại muốn phân rõ giới hạn với ta, lẽ nào nàng thật sự trông chờ Thượng Quan Dung Khâm có thể bảo vệ trên dưới Cố phủ?"

Giọng hắn không lớn, nhưng vào tai Cố Khinh Âm không khác gì sấm sét.

Nàng đột nhiên quay người, đối mặt với hắn, run rẩy nói: "Giang Lăng vương mưu phản?!"