Nữ Quan Vận Sự

Chương 68: Chính thức đàm phán




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



<tbody></tbody>
Hàn Cẩm Khanh nhẹ mân mê tách trà, nói: "Ngươi đi mời Hồng lão tiền bối đến địa lao nhìn cho Dương Tuyết Dao, dù làm cách nào cũng phải giữ mạng của nàng ta lại."
Sở Phong đáp vâng, lại nói: "Gia, còn có một chuyện nhỏ, tiểu nhân vẫn cần bẩm báo cho ngài."
"Nói." Hàn Cẩm Khanh đứng lên, đi ra ngoài.
"Mấy ngày gần đây thường có người lạ quanh quẩn bên ngoài sơn trang, có khi còn tán gẫu vài câu với hạ nhân hay ra vào trong sơn trang, mặc dù không tạo thành uy hiếp, nhưng cũng không biết rốt cuộc bọn họ muốn làm cái gì, gia xem..."
Sắc mặt của Hàn Cẩm Khanh chẳng chút thay đổi, thản nhiên nói: "Ngươi cho người theo dõi mấy ngày, nếu thấy không ổn thì cứ bắt lại."
Lúc này, một người hầu tiến đến truyền lời, nói là Thượng Quan đại nhân đợi tướng gia ở đại sảnh.
Hàn Cẩm Khanh vừa bước vào cửa phòng, Thượng Quan Dung Khâm liền đứng lên, bên môi là ý cười ấm áp.
"Thượng Quan đại nhân, mấy ngày nay ở trong sơn trang đã quen chưa?" Hàn Cẩm Khanh đi vào đại sảnh, ngồi xuống ghế chủ tọa, bảo hạ nhân dâng loại trà thượng đẳng lên.
Thượng Quan Dung Khâm ngồi xuống theo, nói: "Tạ thịnh tình của Hàn đại nhân, sơn trang này có cấu tạo tinh diệu, cảnh sắc đẹp đẽ, khiến ta vui đến quên cả trời đất."
Hàn Cẩm Khanh cười rộ lên, hàng mi dài nhướng lên, "Nếu Thượng Quan đại nhân thích thì muốn ở bao lâu cũng được."
Thượng Quan Dung Khâm cúi đầu xuống, khẽ hít hương trà thoang thoảng, làn khói mỏng bay lên che mất dung nhan anh tuấn thanh nhã của hắn, " Ý tốt của Hàn đại nhân, ta tất nhiên là cung kính không bằng tuân mệnh, nhưng Chiêu Hòa quận chúa là lá ngọc cành vàng, ở trong này lâu, Vương gia sẽ lo lắng."
"À? Chiêu Hòa quận chúa? Chỗ hẻo lánh của ta sao có thể lọt vào mắt xanh của quận chúa, làm sao có thể mời người đến đây được?" Hàn Cẩm Khanh nhìn hắn, thản nhiên nói.
"Trà này có mùi hương thật tinh tế, đúng là thượng phẩm." Thượng Quan Dung Khâm uống ngụm trà, khen ngợi, hắn đặt nhẹ chén bạch ngọc lên khay trà, lại nói: "Quận chúa trẻ tuổi, ham chơi, có lẽ trong lúc vô tình mạo phạm Hàn đại nhân, chưa biết chừng lại bị cấp dưới của Hàn đại nhân bắt nhầm đến đây."
"Ồ," Hàn Cẩm Khanh gật đầu, "Như thế thì lại là sơ suất của ta, lát nữa ta sẽ tìm người hỏi rõ."
Thượng Quan Dung Khâm chắp tay nói: "Làm phiền Hàn đại nhân."
"Là chuyện phải làm thôi, Thượng Quan đại nhân không cần khách khí." Ánh mắt thâm thúy của Hàn Cẩm Khanh thay đổi liên tục, lát sau lại nói: "Nghe nói gần đây Hình bộ đang hậu thẩm ba võ tướng, trùng hợp đều có chút quan hệ sâu xa với ta, Thượng Quan đại nhân có biết chút nội tình nào không."
Mắt Thượng Quan Dung Khâm sáng ngời, "Hàn đại nhân nói đến ba vị phó tướng của cấm quân doanh?"
Hàn Cẩm Khanh gật đầu, "Đúng thế."
"Bọn họ đều phạm quân quy, Hình bộ đã nắm giữ toàn bộ chứng cớ, tội danh rất nặng, cho dù miễn được tội chết, nhưng cũng phải chịu phạt nặng." Trong giọng nói của Thượng Quan Dung Khâm lộ vẻ tiếc hận.
"Ba người không một ai may mắn thoát khỏi?" Hàn Cẩm Khanh thản nhiên hỏi, nhíu mày nhìn về phía Thượng Quan Dung Khâm.
Thượng Quan Dung Khâm nhìn lại hắn, "Nhân chứng vật chứng đầy đủ, không một ai may mắn thoát tội."
Hàn Cẩm Khanh thở dài một tiếng, "Ba người này xác thực đã làm sai, nhưng nghe Thượng Quan đại nhân nói như vậy, vẫn khiến ta không khỏi thất vọng."
Thượng Quan Dung Khâm trầm mặc một lát, nói: "Có lẽ, vụ án của ba người này có ẩn tình khác, ta sẽ tìm hiểu lại bên Hình bộ."
Lúc này Hàn Cẩm Khanh mới khôi phục ý cười, "Được, ta sẽ chờ tin tức của Thượng Quan đại nhân, về phần quận chúa, xin Thượng Quan đại nhân yên tâm."
Cuộc nói chuyện của hai người là lần đàm phán chính thức đầu tiên, không ai nhường ai.
Thượng Quan Dung Khâm ra khỏi phòng cửa, đi một đoạn, lại nhìn thấy Cố Khinh Âm mặc y phục của hạ nhân, mặt xám mày tro bước vào, đi theo sau là hai thị vệ.
"Cố đại nhân." Hắn kinh ngạc nói.
Cố Khinh Âm ngẩng mạnh đầu, trông thấy là hắn, cười xấu hổ, "Thượng Quan đại nhân, thật khéo."
Tìm kiếm với từ khoá:  
Báo cáo về bài nàyĐược thanksXem thông tin cá nhânGởi tin nhắn

Diễn đàn Confession! Confession!! Confession!!!
Có bài mới Hôm nay, 00:29

<tbody></tbody>
Hình đại diện của thành viênPink2205
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 203
Được thanks: 2122 lần
Điểm: 10.67

Trả lời với trích dẫn

Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ quan vận sự - Tiểu Nhục Tống - Điểm: 11

Tuyển Editor! Beta-er! Developer! Type sách!

Chương 69: Gặp nạn ở ôn tuyền

Ở Ngọc Bình sơn trang càng lâu, trong lòng Cố Khinh Âm càng nôn nóng, sốt ruột.

Chỉ trong thời gian ngắn mà trong ngự sử đài đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất, Hàn Cẩm Khanh thâm trầm giảo quyệt, nếu nàng không hành động, sau này không biết còn xảy ra chuyện gì nữa.

Vì thế, nàng dùng ít ngân lượng còn lại trên người mua chuộc một gã sai vặt, thay đổi quần áo, chà trộn trong đám người phụ trách chọn mua đồ, ra khỏi sơn trang.

Không nghĩ tới còn chưa đi xa, đã bị thị vệ phát hiện mang về sơn trang, đúng lúc chán ngán thất vọng, lại vừa vặn gặp Thượng Quan Dung Khâm.

Hắn mặc trường bào nguyệt sắc, tĩnh đạm xuất trần, dung mạo ôn nhã, tóc đen lưu chuyển, bị hắn nhìn như vậy, Cố Khinh Âm đang mặc y phục bằng vải thô, trên mặt còn cố ý bôi chút nhọ nồi, không khỏi thấy xấu hổ.

Cũng không dự liệu Thượng Quan Dung Khâm còn đến gần nàng, ôn hòa hỏi: "Cố đại nhân, đây là?"

Cố Khinh Âm cũng không dám nhìn vào mắt hắn, trả lời: "Nhàn đến vô sự, cùng bọn hạ nhân vui đùa vài câu, nhất thời không có chừng mực, khiến Thượng Quan đại nhân chê cười."

"Không có gì, " hắn cười nhẹ, nói: "Tính tình Cố đại nhân thẳng thắn như vậy, đúng là hiếm có."

Cố Khinh Âm cười gượng, cũng không muốn nói nhiều nữa, bước vào trong phòng.

Cố Khinh Âm cũng không phải hoàn toàn không hiểu biết gì về Ngọc Bình sơn trang này. Tiểu Nguyệt lúc nào cũng theo dõi nàng, nhưng rốt cuộc Tiểu Nguyệt  vẫn chỉ là một cô nương trẻ tuổi nóng này, lúc nói chuyện sẽ để lộ vài tin tức mà Cố Khinh Âm muốn biết.

Ví dụ như, thời gian trước sơn trang bắt mấy người nhốt trong địa lao, trong đó còn có một nhân vật rất quan trọng. Cố Khinh Âm cũng là người tinh tường, thường cố ý kích nàng ta nói những chuyện liên quan đến sơn trang, lại biết được hình như có người đang tìm hiểu tin tức về sơn trang. Trong lòng Cố Khinh Âm căng thẳng, cảm thấy có liên quan đến mình, nhưng Tiểu Nguyệt không chịu nói gì nữa.

Tầng một của Ngâm Phong các gần mặt hồ, mặt sau có cầu gỗ chín khúc nối thẳng đến ôn tuyền trong thôn trang, mấy ngày nay Cố Khinh Âm có chút hưng trí, liền muốn thử ôn tuyền này một lần.

Ôn tuyền trong Ngọc Bình sơn trang dẫn nước từ một con suối tự nhiên ở trên núi xuống, nước suối trong lành tươi mát, thuỷ vực không lớn, bốn phía đều là những cây trúc xanh biếc, dùng san hô, bạch ngọc làm bình phong, phân ra thành hai khu, thêm mấy loại dược liệu thả vào trong hồ, tăng thêm khả năng chữa bệnh.

Cố Khinh Âm đi đến bên suối, thấy làn nước xanh mát, lan can bằng bạch ngọc, dùng san hô làm tường, trời xanh nắng đẹp, thoáng như tiên cảnh.

Nàng nhìn bốn bề vắng lặng, liền cởi quần áo đặt trong Noãn các, chỉ mặc quần lót và yếm, bước vào trong ôn tuyền.

Nước hơi ấm, nàng vừa vào trong nước chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái, cảm giác tê dại chạy dọc theo kinh mạch đến tứ chi bách hải.

Nàng nghiêng người tựa vào cạnh hồ, tóc mượt như nhung rối tung, ướt đẫm, uốn lượn trên tấm lưng trần trắng nõn hoàn mỹ của nàng. Hai mắt nàng khép hờ, hàng mi dài như cánh bướm rung lên, khuôn mặt hiện lên vệt đỏ nhàn nhạt.

Mặt trời dần ngả về tây, nước ôn tuyền chậm rãi lưu động, vờn quanh thân nàng, hơi nóng ùa đến, toàn thân nàng đã rịn một lớp mồ hôi mỏng, tứ chi mềm nhũn, như đang nằm trên mây, đầu óc dần dần hôn mê sâu, thân thể nghiêng nghiêng của nàng từ từ ngã xuống...

Thượng Quan Dung Khâm ở trong sơn trang đợi mấy ngày, đi ngắm cảnh xung quanh, nhưng lại thích nhất ôn tuyền này, cho nên mỗi ngày đến lúc hoàng hôn, hắn đều phải ở trong ôn tuyền một lát.

Hôm nay, hắn như thường lệ đi đến ôn tuyền, vừa cởi cẩm bào nguyệt sắc ra, chợt nghe thấy tiếng nói trong ôn tuyền vốn yên tĩnh, lại gần chút, thấy có người đang giãy dụa trong nước.

Hắn nhất thời bất chấp tất cả, mặc trung y trực tiếp lao vào ôn tuyền, bơi nhanh, trông thấy có người đang quẫy đạp trong nước, bọt nước tung tóe, làm ướt hết mặt hắn.

May mà hồ nước này không sâu, hắn đưa tay kéo Cố Khinh Âm đã hôn mê sâu lên khỏi mặt nước, đặt trong Noãn các bên cạnh ôn tuyền.