Nữ Thần Là Học Tỷ Của Ta

Chương 27: - Gặp phụ huynh (1)





- Editor: BlackObs
"Dao Dao chị về rồi à, có muốn ngồi ăn chung không?". Mục Tiểu Phàm cười híp mắt hỏi.

​Dương Dao Dao hừ một tiếng bỏ vào phòng tắm.

​Mục Tiểu Phàm nhún vai quay đầu tiếp tục ăn ngon lành.

​"Thủ lĩnh, ta muốn nói cho ngươi biết một chuyện..." Tôn Bình Lam thình lình ập vào, vừa vào cửa liền thấy đôi trẻ đang ngồi sát bên thân mật ăn cơm. Nàng lùi bước thức thời nói: "Hai người ăn trước đi, một hồi ta trở lại".

​"Đến đây!" Mục Tiểu Phàm bảo.

​Tôn Bình Lam lấp ló ngoài cửa, nhỏ giọng nói: "Thủ lĩnh, ta không làm phiền các ngươi ân ái đó chứ?".

​Mục Tiểu Phàm: "..." Oh...không ngờ Tiểu Lạt Ma biết nói đúng trọng tâm như vậy.

​"Hai em trò chuyện đi." Hứa Hạ dứt lời liền đứng dậy.

​"Chị ăn đi, không có gì khẩn cấp". Tôn Bình Lam bước tới cười ngượng.

​"Ngươi đừng cười kiểu đó, làm ta sợ a". Mục Tiểu Phàm rùng mình một cái.

​"Đáng ghét!" Tôn Bình Lam lộ ra dáng vẻ con gái e thẹn.

​Mục Tiểu Phàm cảm tưởng như bị sét đánh, cô đặt đũa xuống nghiêm túc nói: "Ngươi mau nói đi, ta nghe".

​Tôn Bình Lam đỏ mặt, ngại ngùng nhìn thoáng qua Hứa Hạ rồi nói với Mục Tiểu Phàm: "Lão yêu... Lão yêu nói mời hai người đi ăn".

​"...chỉ vậy thôi?". Vẻ mặt Mục Tiểu Phàm như sắp trào máu đến nơi.
​Tôn Bình Lam dậm chân nói: "Thủ lĩnh, ngươi để ta nói xong cái coi".

​"Ok ok, nói tiếp đi". Mục Tiểu Phàm thật sự không chịu nổi đồ đệ cô từ nữ hán tử biến thành dáng dấp tiểu nữ nhân. Xong lại sực nhớ tới lời bình luận của độc mồm, cô liếc nhìn Hứa Hạ, đúng lúc Hứa Hạ cũng nhìn qua, cô vội vàng ngó lơ chỗ khác.

​Tôn Bình Lam nói: "Lão yêu nói sau khi tốt nghiệp sẽ cưới ta, nên muốn mời các ngươi ăn trước một bữa".

​"Cái gì? !" Mục Tiểu Phàm nhảy dựng, không dám tin thốt lên.

​"Thủ lĩnh, ngươi làm sao vậy?" Tôn Bình Lam nghi ngờ hỏi.

​"Không có gì". Mục Tiểu Phàm khoát khoát tay nói: "Ta có hơi giật mình thôi, các ngươi cũng thật quá nhanh a."

​"Không nhanh". Tôn Bình Lam phủ định mà lỗ tai đỏ ửng.

"E thẹn hả?". Mục Tiểu Phàm búng nhẹ trán nàng: "Thật không nhìn ra nha, trong số cựu thành viên của bang chúng ta, người kết hôn trước nhất lại là ngươi".

​"Thủ lĩnh, ngươi đừng trêu chọc ta". Tôn Bình Lam sờ cái trán có điểm đau.

​"Lão yêu muốn mời chúng ta ăn sao?". Mục Tiểu Phàm sờ sờ cằm nói: "Không được rồi, chuyện này không thể chỉ một bữa cơm là giải quyết xong, phải mười bữa".

​"Thủ lĩnh". Mặt mày Tôn Bình Lam méo xệch.

​Mục Tiểu Phàm choàng cổ nàng, nhếch mép cười: "Ôi zời, ngươi có người yêu liền quên người nhà cái một ha".

​"Ta không thèm nghe ngươi nói nữa". Tôn Bình Lam xấu hổ chạy đi.

​"Lúc nào ăn thì kêu lão yêu gọi điện cho chúng ta". Mục Tiểu Phàm hô với theo phía sau.

​"Biết rồi". Tôn bình lam phất tay.

​Thấy đối phương mất dạng ở góc cầu thang, Mục Tiểu Phàm mới mỉm cười trở vào phòng, nói với Hứa Hạ: "Không ngờ lão yêu tốc chiến tốc thắng ghê, nhanh vậy đã tóm xong thủ hạ của em".

"Không phải lão yêu trước đây luôn đối đầu với em sao?". Hứa Hạ thắc mắc.

​"Đúng a". Mục Tiểu Phàm ngồi xuống tiếp tục gắp đũa, giải thích: "Nhưng hai tháng trước bọn em giảng hoà rồi, lần trước chị bị mấy ông chú kia càn rỡ, lão yêu còn..." Nói đến đây Mục Tiểu Phàm vội im lặng, hỏng bét, mình nói hớ rồi!!!

​"Còn cái gì?" Hình ảnh sát khí của đối phương hiện lên trong đầu Hứa Hạ làm tim nàng có chút rối loạn nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh nhìn Mục Tiểu Phàm.

​"Không có gì". Mục Tiểu Phàm ngậm chặt miệng, vùi mặt ăn cơm.

​"Lúc đó em nói mấy lời hung hăng nhưng không phải thật sự muốn đuổi chị đi". Hứa Hạ khẳng định.

​"Nói gì cơ?". Mục Tiểu Phàm giả ngu.

​"Chị có quay trở lại". Hứa Hạ nói.

​Mục Tiểu Phàm kinh ngạc nhìn nàng, tiếp xúc ánh mắt đối phương, cô trở nên ấp úng, "Thì em...em sợ... em sợ chị ở đó làm em không tiện thi triển tay chân". Mục Tiểu Phàm nhắm mắt nói ra hết câu.

​Mục Tiểu Phàm vốn cho rằng nữ thần sẽ tức giận sẽ quát mắng mình tuy nhiên đợi một lúc lâu không thấy động tĩnh, cô chầm chậm mở mắt ra.

​"Lần sau cứ nói thẳng cho chị biết". Hứa Hạ bình thản nói, kế tiếp cầm camen đứng lên đi đến bồn rửa.

​Mục Tiểu Phàm đập vào ót mình mấy cái, lầm bầm tự mắng: "Sao mình cứ ngu ngốc vậy a, thật là ngu ngốc không chịu nổi!".

"Hai người vừa nói đuổi đi cái gì?". Dương Dao Dao đến gần hỏi.

​Mục Tiểu Phàm xém chút nhảy bật ra khỏi ghế, quay đầu trừng mắt nhìn Dương Dao Dao, "Chị bước đi không có tiếng à, làm tôi muốn đứng tim".

​"A, gan của cô cũng quá bé đi". Dương Dao Dao mỉa mai trèo lên giường.

​"Chị không biết tôi là Mục Tiểu Đảm* sao?" Mục Tiểu Phàm bật lại một câu rồi lập tức chán nản gục xuống bàn.
<*Tiểu Đảm ý là lá gan nhỏ a, chữ Đảm với Phàm là /dǎn/ và /fán/>
Vì vụ này mà nữ thần lại không nói chuyện với mình rồi...

​Nửa đêm, tĩnh lặng bao trùm ký túc xá.

​Mục Tiểu Phàm ôm đầu nằm trên giường, cô chồm qua đầu giường kế bên nhỏ giọng nói: "Học tỷ, em sai rồi, chị xử tội em đi".

​Đợi một hồi không thấy nữ thần phản ứng, Mục Tiểu Phàm lại chồm qua, hai cánh tay chống trên thành giường, cúi đầu nhìn nữ thần. Hiện giờ căn phòng tối đen, chỉ có thể nương ánh đèn ngoài cửa sổ mà thấy bóng người mơ mơ hồ hồ.

​Mục Tiểu Phàm tận lực giảm thấp âm lượng: "Học tỷ, lần sau có chuyện gì nhất định em sẽ nói chị biết, cho nên chị xử tội em đi chứ chị mà không thèm để ý, em ngủ không có được".

​"Đã mười một giờ rưỡi rồi". Hứa Hạ phát ra tiếng.

Tuy nghe khá lạnh lùng nhưng cũng đủ làm Mục Tiểu Phàm kích động, cô lại cúi thấp đầu thầm thì: "Học tỷ, chị tha thứ cho em rồi a? Lần tới em không dám nữa, thật đó".

​"Ừ". Hứa Hạ mở mắt ra liền thấy Mục Tiểu Phàm ngay phía trên đầu mình. Nhưng cũng không bất ngờ vì từ lúc đối phương chồm qua là nàng đã cảm giác được, ở gần thế này ngay cả tiếng hít thở đều có thể nghe.

​Hai người trong bóng đêm nhìn vào mắt nhau.

​Mục Tiểu Phàm cao hứng đến mức muốn nằm mãi như vầy, có điều xương sườn bị ép lên thành giường bắt đầu phát đau, cô đành rụt người về, trước đó không quên nói thầm một câu, "Học tỷ, ngủ ngon". Còn nữa, em yêu chị.

​Lời cuối dĩ nhiên Mục Tiểu Phàm không nói ra miệng. Chưa bàn tới nữ thần có tin hay không, cho dù là tin thì nữ thần cũng sẽ không trực tiếp đáp lại cô, thậm chí có khả năng từ nay về sau nữ thần sẽ giữ khoảng cách hơn nên cô chỉ có thể tiếp tục kiềm nén.

​"Ngủ ngon". Qua ít phút Hứa Hạ mới nhắm mắt lại.

​Kì nghỉ tuần này Mục Tiểu Phàm chuẩn bị trở về nhà, nhưng đêm trước ngày về cô nhận được điện thoại của mẹ.

​"Tiểu Phàm a, mẹ và cha con dẫn Dao Dao đi du lịch ít ngày, con khỏi về nha". Bà Mục thông báo.

Mục Tiểu Phàm đang soạn hành lý tức thời ngưng lại, ngắn gọn đáp: "Con biết rồi".

​"Khi về mẹ sẽ mua quần áo cho con". Bà Mục nói xong vui vẻ cúp điện thoại. Mục Tiểu Phàm thì vẫn ngồi ngơ ra nghe tiếng tút tút phát ra từ điện thoại.

​"Sao vậy?" Hứa Hạ ôm sách vở từ bên ngoài trở về.

​Mục Tiểu Phàm làm mặt buồn rười rượi: "Mẹ không cần em nữa, tuần này không cho em về nhà".

​"Xảy ra chuyện gì?" Hứa Hạ nhíu mày nhìn cô.

​Mục Tiểu Phàm thấy sắc mặt nữ thần chuyển sang nghiêm túc, cô mỉm cười giải thích: "Học tỷ, chị đừng có khẩn trương, thật ra là ba mẹ em đi du lịch, ở nhà không còn ai hết".

​Hứa Hạ mất tự nhiên, mân chặt môi ôm sách về bàn học của mình, hai bên tai muốn ửng đỏ. Vậy mà vừa rồi nàng còn tưởng là thật.

​Mục Tiểu Phàm len lén nhìn nữ thần, cô vẫn luôn rất để ý phản ứng của nữ thần, sợ mình chọc giận người ta.

Cô để điện thoại lên giường, ôm túi hành lý tính cất vào tủ thì đột nhiên bóng đèn trong đầu bừng sáng, tinh thần thoáng chốc phấn khởi.

​"Học tỷ". Mục Tiểu Phàm dùng cặp mắt long lanh nhìn Hứa Hạ, cô ôm túi đồ chạy đến bên cạnh nàng ngượng ngùng hỏi: "Học tỷ, hay là em đi chung với chị về nhà chị được không?".

​Hứa Hạ đang soạn sách vở nghe vậy dừng tay, xoay người nhìn cô, "Sao muốn đến nhà chị?".
"Thì...thì là em ở ký túc xá một mình..em sợ". Thanh âm Mục Tiểu Phàm về cuối càng nhỏ, tay ôm chặt túi đồ chờ mong nhìn nữ thần.

​"Em không có bạn nào qua ở cùng được huh?".

​"Không có". Mục Tiểu Phàm tức khắc trả lời.

​Hứa Hạ cúi đầu suy nghĩ, ngay lúc Mục Tiểu Phàm tưởng đã hết hy vọng thì nghe nàng nói: "Sợ em ở nhà chị không quen".

​"Không sao, em thường đi dã ngoại với ba em, điều kiện gì cũng ở được". Đi huấn luyện bên ngoài với ba cô thì hai cha con dựng lều ngủ vẫn ổn như thường.

​Hứa Hạ cũng không nói thêm nữa, ngắn gọn đáp, "Vậy thì được".

​"Cảm ơn học tỷ." Mục Tiểu Phàm xúc động tiến lên trao cho nữ thần một cái ôm thắm thiết.

​Hứa Hạ vẫn chưa thích ứng hành động thân thiết đột ngột này. Mục Tiểu Phàm còn không tự biết, vỗ vỗ sau lưng nữ thần nói: "Học tỷ, chị thật là quá tốt!".

​Hứa Hạ rốt cuộc phục hồi tinh thần, lạnh nhạt nói: "Em buông ra được rồi".

​Mục Tiểu Phàm giờ mới nhận ra mình đã lớn gan làm chuyện gì, cô nhanh chóng bỏ tay ra lui về phía sau, lên tiếng xin lỗi: "Học tỷ, không phải em cố ý đâu".

​"Ừ". Hứa Hạ xoay người tiếp tục soạn đồ.

​Mục Tiểu Phàm đứng tại chỗ, chân tay luống cuống. Cô chỉ dám thừa dịp nữ thần ngủ mà đánh lén thôi, với một lần nữ thần uống say hai người ôm nhau ngủ chứ cô không có gan làm động tác thân mật gì lúc tỉnh táo, vậy mà vừa rồi....
​Mục Tiểu Phàm tự kiểm điểm bản thân, hiện tại cô đúng là ngày càng hết thuốc chữa, cứ nhìn thấy nữ thần là không thể ngừng ý muốn dính sát đối phương.

​Ngày hôm sau, Mục Tiểu Phàm đeo túi xách theo nữ thần ngồi xe lửa về nhà. Nghĩ tới sắp được hiểu thêm về đời sống riêng tư của nữ thần là Mục Tiểu Phàm liền quên mất chuyện làm mình xoắn xuýt đêm qua. Toàn bộ tâm tư đều dồn vào việc làm sao lấy lòng phụ huynh. Khoé miệng Mục Tiểu Phàm không ngừng cong lên, bắt gặp nữ thần nhìn mình, nụ cười cô càng thêm xán lạn.

​Đáy mắt Hứa Hạ hiện lên tia nghi hoặc, không biết đối phương lại nghĩ ra chuyện cổ quái gì nữa đây.

Xe lửa chạy nửa ngày cuối cùng cũng đến trạm.

​Mục Tiểu Phàm theo nữ thần xuống một nhà ga xa lạ. Giờ phút này cô không cảm thấy lo lắng mà trái lại rất mong chờ.